Nhạc nềnAfternoon_Garden

Cái Bẫy Của Sự Im Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa ngoài trời vẫn rả rích trút xuống những tán lá rậm rạp của khu vườn biệt thự Lâm gia tại Quận 2, gõ vào lớp kính cường lực của phòng ngủ phụ cánh Tây những nhịp điệu đều đặn, lạnh lẽo. Không gian bên trong phòng rộng lớn nhưng ngột ngạt, chỉ được sưởi ấm bởi ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt ra từ góc bàn trang điểm cổ điển. Mùi hương gỗ đàn hương nồng đậm từ người Lâm Phong quyện chặt lấy mùi hoa nhài tự nhiên, nhạt nhòa tỏa ra từ da thịt Diệp Chi, tạo nên một bầu không khí tranh chấp đầy dằn vặt.


Lâm Phong ngồi trên mép chiếc ghế bành da thuộc đối diện giường ngủ, gương mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng như tượng tạc chìm khuất trong một nửa bóng tối. Anh đã cởi bỏ chiếc sơ mi đen nhăn nhúm từ đêm dạ tiệc Caravelle đầy sóng gió, lúc này chỉ mặc một chiếc áo len mỏng tối màu, tay áo xắn cao để lộ những đường gân guốc mạnh mẽ trên cánh tay vạm vỡ. Đôi mắt hoang dại, sâu hoắm của anh khóa chặt vào bàn tay trái đang quấn khăn của Diệp Chi.


"Lại đây," Lâm Phong ra lệnh, giọng nói trầm thấp, khàn đặc sau một đêm dài căng thẳng.


Diệp Chi đứng yên bên cạnh mép giường lụa trắng. Chiếc váy cưới dạ hội lộng lẫy đã được cô thay ra, thay vào đó là một bộ đồ lụa satin màu trắng sữa đơn giản, nhưng trên cổ cô vẫn quấn chặt dải lụa trắng muốt để che đi vết bầm tím đen ghê người – tàn dư từ cơn điên loạn đêm mưa trước của anh. Cổ họng cô đau rát thắt lại, mỗi hơi thở đều mang theo vị sắt tanh nồng của vết rách sâu nơi cạnh lưỡi trái mà cô tự cắn đêm qua để điều hòa nhịp tim.


Cô bước từng bước chậm rãi về phía anh, đôi vai mảnh mai hơi co lại để phòng thủ. Lâm Phong không nói lời nào, anh thô bạo nhưng vô cùng tỉ mỉ nắm lấy bàn tay trái của cô, đặt lên một chiếc khăn sạch trên đùi mình. Anh mở hộp y tế đặt cạnh chân ghế, lấy ra một lọ cồn sát trùng và một cuộn băng gạc mới.


"Tôi đã nói là tôi tự làm được..." Diệp Chi khẽ lên tiếng, giọng cô khàn đặc, yếu ớt do thanh quản bị tổn thương.


"Im lặng," Lâm Phong rít qua kẽ răng, lực tay siết nhẹ cổ tay cô như một lời cảnh cáo tàn nhẫn. Anh dùng bông gòn thấm đẫm cồn sát trùng, dứt khoát ấn mạnh vào vết rách sâu hoắm trên ngón trỏ trái của cô – vết thương cô tự tạo ra bằng chiếc ghim nhạc để che giấu thói quen thuận tay trái trước mặt Trịnh Tuyết Vy.


Cơn đau rát buốt bùng nổ đột ngột khiến Diệp Chi khẽ rên rỉ, cơ thể cô run lên một nhịp. Cô muốn rút tay lại theo bản năng, nhưng Lâm Phong đã đoán trước. Anh dùng bàn tay lớn bóp chặt lấy các ngón tay cô, ép cô phải chịu đựng sự trừng phạt đau đớn này. Ánh mắt anh tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào những giọt máu tươi lại bắt đầu rỉ ra từ vết rách.


"Cô tự hại mình rất dứt khoát," Lâm Phong vừa băng bó vừa thì thầm, giọng nói lạnh lẽo như một lưỡi dao cạo rạch qua không khí tĩnh mịch. "Một cô gái nghèo từ khu ổ chuột Quận 8 lại có thể tàn nhẫn với chính bản thân mình đến thế chỉ để bảo vệ một trò dối trá. Cô khiến tôi tự hỏi... rốt cuộc điều gì quan trọng hơn đối với cô? Bản hợp đồng mười tỷ, hay mạng sống của đứa em trai đang nằm lọc tim?"


Diệp Chi nhìn xuống đỉnh đầu của anh, nơi những lọn tóc đen hơi rối rủ xuống trán. Khoảng cách gần gũi này khiến cô ngửi thấy rõ mùi rượu mạnh vẫn chưa tan hết trên người anh. Cô cố nén cơn đau ở lưỡi, điềm tĩnh trả lời: "Cả hai, thưa Lâm tổng. Nếu không có mười tỷ của anh, em trai tôi đã chết từ ba ngày trước. Vì vậy, dù có phải phế bỏ bàn tay này, tôi cũng sẽ không để bất kỳ ai vạch trần chiếc mặt nạ của Cố Diệp Anh."


Lâm Phong khựng lại một nhịp. Anh ngước mắt lên, hai luồng ánh sáng giao nhau trong bóng tối. Sự kiên cường bướng bỉnh trong đôi mắt sắc sảo của cô phản chiếu ánh đèn vàng, sáng rực và kiêu hãnh, hoàn toàn không có vẻ u sầu, yếu đuối của người cũ. Sự dằn vặt xúc giác giữa hai người đạt đến đỉnh điểm khi anh khẽ đưa ngón tay cái thô ráp lướt qua vết bầm trên cổ cô, nơi dải lụa trắng vừa bị xô lệch.


"Cô không giống cô ấy," anh khẽ nói, giọng nói mang theo một sự bất lực và nghi kỵ sâu sắc. "Cô ấy mong manh như thủy tinh, còn cô... cô như một cây gai nhọn hoắt sẵn sàng đâm nát tay bất kỳ ai muốn chạm vào."


"Nếu không có gai, tôi đã bị giới hào môn của các người nghiền nát từ lâu rồi," Diệp Chi lạnh lùng đáp, khéo léo rút tay về khi anh vừa quấn xong vòng gạc cuối cùng. Cô đứng dậy, lùi lại một bước để thiết lập ranh giới xúc giác an toàn.


Lâm Phong im lặng nhìn bàn tay trống rỗng của mình. Sự nghi kỵ của anh về việc cô không muốn có con với anh, việc cô lén lút phòng thủ để giữ đường lui ngày càng tăng lên, tạo ra một khoảng cách lạnh lùng mới giữa hai người. Anh đứng dậy, cầm hộp y tế bước ra cửa mà không ngoảnh lại: "Nghỉ ngơi đi. Sáng mai cô phải cùng tôi diện kiến Trưởng lão viện. Đừng để lộ bất kỳ sơ hở nào."


***


Bình minh ngày hôm sau lên muộn dưới những đám mây xám xịt của bầu trời Nam Sài Gòn. Căn biệt thự Lâm gia vẫn chìm trong sự im lặng ngột ngạt của những quy tắc hào môn phong kiến.


Diệp Chi ngồi trước bàn trang điểm cổ điển trong phòng ngủ phụ cánh Tây. Cô khéo léo dùng dải lụa trắng quấn chặt quanh cổ để che đi vết thương bầm tím, rồi dặm thêm một lớp phấn mỏng để che giấu vùng da nhợt nhạt. Ngón trỏ tay trái được quấn băng gạc trắng tinh tế, nhìn bên ngoài giống như một vết thương vô ý do tai nạn dạ tiệc đêm qua.


"Cạch."


Cánh cửa phòng ngủ đột ngột bị đẩy mạnh ra mà không hề có tiếng gõ cửa lịch sự.


Diệp Chi giật mình quay lại. Tần Nhã phu nhân bước vào phòng với phong thái kiêu sa, sang trọng trong bộ váy lụa màu xanh ngọc bảo lục đắt tiền. Gương mặt bà ta được trang điểm hoàn hảo không tì vết, nhưng đôi mắt sắc sảo lại tràn đầy sự độc ác và đắc thắng. Theo sau bà ta là bà Trương – gã giúp việc phụ với dáng người hơi đậm, gương mặt cúi gằm nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nịnh bợ, xảo quyệt.


Đứng cuối cùng là y tá Hồng, người mặc đồng phục y tế màu xanh nhạt phẳng phiu, tay xách một chiếc hộp dụng cụ y tế bằng kim loại sáng loáng. Sự xuất hiện đột ngột của ba người bọn họ khiến bầu không khí trong phòng lập tức đông cứng lại.


"Mẹ kế," Diệp Chi đứng dậy, cúi đầu chào theo đúng lễ nghi u sầu của Cố Diệp Anh, giọng cô khàn đặc đầy mệt mỏi.


Tần Nhã không thèm đáp lại lời chào của cô. Bà ta chậm rãi tiến về phía bàn trang điểm, gót giày cao gót gõ xuống sàn gỗ những tiếng 'cộp, cộp' đầy áp lực. Bà ta dừng lại ngay trước mặt Diệp Chi, rút chiếc điện thoại bảo mật từ trong ví cầm tay ra, dứt khoát ném mạnh lên mặt bàn trang điểm đá hoa cương.


"Cô Diệp Anh, cô có muốn giải thích gì về bức ảnh này không?" Tần Nhã lạnh lùng lên tiếng, giọng nói sắc lẹm như một bản án.


Màn hình điện thoại đang hiển thị bức ảnh chụp cận cảnh lọ thuốc tránh thai khẩn cấp giấu kín dưới đáy hộp phấn trang điểm hai đáy của cô. Bức ảnh rõ nét đến mức có thể nhìn thấy cả nhãn mác y tế và những viên thuốc nhỏ màu nâu sẫm bên trong.


Diệp Chi nhìn lướt qua màn hình, trái tim cô nảy lên một nhịp dữ dội dưới lồng ngực. Kỹ năng đọc vị micro-expression lập tức được kích hoạt. Cô khẽ liếc mắt ra phía sau Tần Nhã, nhận diện ngay sự đắc ý tột cùng trong ánh mắt láo liên của bà Trương. Đôi vai bà Trương hơi nhướng lên, khóe miệng giật nhẹ – đó là biểu hiện vô thức của một kẻ vừa lập công lớn và đang chờ đợi phần thưởng tiền bạc từ chủ nhân.


Sự lục lọi ngầm của bà Trương đã thành công. Kẻ phản bội nội bộ này đã tìm ra bí mật phòng thủ ranh giới thể xác của cô.


"Tôi không hiểu phu nhân đang muốn nói gì," Diệp Chi cố gắng giữ giọng điệu điềm tĩnh, u sầu của mình. "Đây chỉ là một lọ vitamin bổ sung sức khỏe mà tôi nhờ thợ may riêng bà Thu mua hộ ngoài tiệm thuốc."


"Vitamin bổ sung sức khỏe?" Tần Nhã cười lạnh một tiếng, âm thanh chói tai dội vang trong căn phòng kín. "Cô nghĩ tôi là một đứa trẻ lên ba dễ bị lừa gạt sao? Nhãn mác trên lọ thuốc này ghi rõ ràng là thuốc tránh thai khẩn cấp liều cao. Cô bước vào Lâm gia với danh nghĩa vị hôn thê của Lâm Phong, nhận hàng tỷ đồng từ quỹ gia tộc, nhưng sau lưng lại lén lút tránh thai để không mang thai huyết thống Lâm gia! Đây là hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản, vi phạm nghiêm trọng luật cấm của gia tộc!"


Bà Trương lập tức bước lên một bước, thêm dầu vào lửa: "Thưa phu nhân, chính mắt tôi đã thấy cô ta lén lút giấu lọ thuốc này dưới đáy hộp phấn sau mỗi lần Lâm tổng rời khỏi phòng ngủ phụ. Cô ta rõ ràng là có lòng riêng, không hề muốn sinh con cho Lâm gia!"


Đúng lúc cuộc đối chất đang rơi vào thế nghẹt thở, tiếng bước chân nặng nề từ hành lang vang lên. Lâm Phong bước vào phòng, gương mặt anh tối sầm lại đầy giận dữ khi nhìn thấy sự hỗn loạn bên trong. Anh tiến thẳng về phía bàn trang điểm, đứng chắn giữa Diệp Chi và Tần Nhã.


"Tần Nhã phu nhân, bà đột nhập vào phòng ngủ phụ của vị hôn thê của tôi sáng sớm thế này để làm gì?" Lâm Phong gằn giọng, uy thế của một vị chủ tịch tài phiệt tỏa ra đầy áp lực.


Tần Nhã không hề e sợ, bà ta chỉ tay vào chiếc điện thoại trên bàn: "Lâm Phong, mày nhìn cho kỹ đi! Con đàn bà mày mang về đang lén lút dùng thuốc tránh thai khẩn cấp. Nó đang lừa dối cả mày và Trưởng lão viện! Nếu chuyện này truyền ra ngoài, thể diện của Lâm gia sẽ để ở đâu?"


Lâm Phong nhìn lướt qua bức ảnh trên màn hình điện thoại. Khóe mắt anh khẽ giật nhẹ một nhịp, nhưng thần thái vẫn giữ được vẻ lạnh lùng đáng sợ. Anh cầm chiếc điện thoại lên, dứt khoát ném trả lại cho Tần Nhã.


"Một bức ảnh ghép rẻ tiền từ một kẻ giúp việc phụ tham lam mà bà cũng tin sao?" Lâm Phong cười nhạt, cố tình kéo dài thời gian để tìm cách trì hoãn cuộc kiểm tra. "Bà Trương này vốn là tai mắt của bà cài cắm vào đây, việc bà ta tự tay dàn dựng hiện trường giả để vu khống Diệp Anh là điều quá dễ hiểu. Tôi không chấp nhận bất kỳ sự can thiệp thô bạo nào vào đời tư của chúng tôi khi chưa có bằng chứng xác thực."


"Ảnh ghép?" Tần Nhã phẫn nộ bước lên một bước, gậy đầu rồng của bà ta gõ mạnh xuống sàn gỗ. "Mày muốn bảo vệ nó đến cùng sao? Được! Nếu mày bảo đây là ảnh ghép, vậy thì hãy để y tá Hồng tiến hành kiểm tra sức khỏe tổng quát và lấy máu xét nghiệm ngay tại đây! Kết quả nồng độ hormone tránh thai trong máu sẽ không biết nói dối. Nếu nó trong sạch, tôi sẽ tự tay đuổi bà Trương ra khỏi biệt thự và xin lỗi hai người. Nhưng nếu kết quả có chứa chất tránh thai khẩn cấp... bản hợp đồng thế thân của chúng mày sẽ lập tức bị hủy bỏ và tao sẽ đưa con bé này ra tòa án hình sự!"


Tối hậu thư tàn khốc của Tần Nhã được đưa ra dưới danh nghĩa luật lệ gia tộc, khiến Lâm Phong cũng phải im lặng trong giây lát. Anh biết rõ nếu dùng quyền lực chủ tịch để từ chối trực diện lúc này, Trưởng lão viện sẽ lập tức can thiệp và phong tỏa toàn bộ Gói cổ phiếu quỹ Lâm Thị của anh.


Diệp Chi đứng phía sau Lâm Phong, bàn tay quấn gạc của cô siết chặt lại. Cô biết mình đang đứng trước lằn ranh sinh tử. Dù lọ thuốc tránh thai khẩn cấp thực chất đã bị cô tráo đổi bằng vitamin đồng màu từ trước, nhưng việc lấy máu xét nghiệm đột xuất vẫn mang lại rủi ro cực cao. Y tá Hồng là người của Tần Nhã, cô ta hoàn toàn có thể làm giả kết quả xét nghiệm hoặc phát hiện ra những chỉ số sinh lý khác biệt giữa cô và Cố Diệp Anh quá cố.


Cô phải tìm cách trì hoãn cuộc kiểm tra này để liên lạc với bác sĩ tâm lý Trần Vũ hoặc tìm kiếm một lối thoát khẩn cấp.


Diệp Chi khẽ di chuyển bước chân lùi lại phía sau, vờ như vô ý đụng mạnh vào chiếc bàn trà bằng gỗ gụ bên cạnh giường ngủ. Chiếc khay trà bằng sứ cổ điển đặt trên bàn bị chao đảo, chuẩn bị rơi xuống đất.


"A!" Diệp Chi khẽ kêu lên một tiếng u sầu, cố tình tạo ra một cuộc tai nạn nhỏ để gây hỗn loạn hòng trốn tránh cuộc kiểm tra.


Nhưng y tá Hồng lại có phản ứng cực kỳ nhanh nhạy và chuyên nghiệp của một kẻ đã được huấn luyện kỹ lưỡng. Cô ta vươn tay ra, giữ chặt lấy chiếc khay trà trước khi nó kịp rơi xuống đất, không để một giọt nước nào bị đổ ra ngoài.


"Cô Diệp Anh, xin hãy cẩn thận," y tá Hồng lạnh lùng nói, ánh mắt nghiêm nghị khóa chặt vào cô. "Tôi đã chuẩn bị sẵn ba bộ dụng cụ lấy máu dự phòng trong hộp kim loại này. Dù có xảy ra tai nạn gì, cuộc kiểm tra y tế bắt buộc vẫn sẽ được tiến hành an toàn."


Mưu đồ trì hoãn bằng tai nạn nhỏ của Diệp Chi hoàn toàn thất bại thảm hại. Cái giá phải trả lúc này là sự nghi kỵ của Lâm Phong về việc cô không muốn có con với anh lại tăng lên một bậc trong lòng anh, tạo nên một bầu không khí dằn vặt nghẹt thở.


Tần Nhã nhìn thấy sự bế tắc của Diệp Chi, nụ cười trên môi bà ta càng thêm phần đắc thắng, nham hiểm: "Hồng, tiến hành lấy máu đi. Đừng để lãng phí thời gian của chúng ta nữa."


Lâm Phong quay đầu lại nhìn Diệp Chi. Đôi mắt đen sâu hoắm của anh chứa đựng một sự tra hỏi lạnh lùng, nhưng đồng thời cũng là một tín hiệu cảnh báo. Anh khẽ gật đầu nhẹ – một mệnh lệnh ngầm bắt buộc cô phải ngồi xuống ghế đối diện với y tá Hồng.


Diệp Chi biết mình không còn đường lui. Việc trốn chạy lúc này đồng nghĩa với việc thừa nhận tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản trị giá hàng trăm tỷ đồng. Cô chọn cách đối mặt trực diện, âm thầm vận dụng kỹ năng kiểm soát sinh học để tự cứu mình.


Cô ngồi xuống chiếc ghế bành da thuộc, buông lỏng hai vai để thực hiện phong thái u sầu, yếu đuối của Cố Diệp Anh. Diệp Chi nhắm mắt lại, bắt đầu thực hiện phương pháp hít thở sâu theo nhịp 4-7-8 từ cửa thiền của Sư thầy Thích Giác Minh để giữ nhịp tim điềm tĩnh dưới 70 nhịp/phút trước khi y tá Hồng chạm vào người cô.


Y tá Hồng bước tới, đặt chiếc hộp kim loại lên mặt bàn trang điểm. Cô ta đeo găng tay cao su y tế, tiếng cao su co giãn phát ra những âm thanh 'bạch, bạch' khô khốc trong căn phòng tĩnh mịch. Hồng cầm chiếc máy đo huyết áp cầm tay lên, quấn chặt băng vải quanh bắp tay phải của Diệp Chi.


"Nhịp tim ổn định, huyết áp bình thường," y tá Hồng thông báo, giọng nói không một chút cảm xúc. Cô ta tháo máy đo ra, bắt đầu mở bao bì vô trùng của chiếc kim tiêm lấy máu dài lấp lánh dưới ánh sáng đèn ngủ.


Diệp Chi nín thở, đầu lưỡi cô rát buốt vì vết rách cũ lại rỉ máu khi cô nén chịu sự lo lắng tột độ. Cô nhìn chiếc kim tiêm đang tiến sát lại gần tĩnh mạch trên cánh tay mình. Trong đầu cô, một kế hoạch khẩn cấp đang được vạch ra: cô phải chấp nhận để Hồng lấy máu xét nghiệm lúc này, nhưng cô buộc phải tìm cách liên lạc với bác sĩ Trần Vũ thông qua hầu gái Tiểu Vy để thực hiện việc tráo đổi mẫu thử trước khi phòng thí nghiệm của biệt thự đưa ra kết quả cuối cùng trong vòng hai tiếng nữa.


Y tá Hồng sát trùng vùng da cánh tay cô bằng cồn đỏ. Tần Nhã phu nhân đứng bên cạnh khoanh tay trước ngực, khóe mắt cong lên đầy độc ác, háo hức chờ đợi kết quả xét nghiệm hormone tránh thai sẽ tước đoạt mạng sống của cô gái nghèo và hủy hoại hoàn toàn vây cánh của Lâm Phong.


Chiếc kim tiêm lạnh ngắt chạm vào da thịt Diệp Chi, chuẩn bị đâm sâu vào tĩnh mạch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!