Ranh Giới Rạn Nứt
Tiếng sập cửa nặng nề của chiếc Limousine siêu sang cắt đứt hoàn toàn những âm thanh huyên náo cuối cùng dội ra từ sảnh tiệc của Khách sạn Caravelle Quận 1. Không gian bên trong xe lập tức chìm vào một thứ bóng tối đặc quánh, chỉ được sưởi ấm yếu ớt bởi dải đèn LED màu xanh dạ quang chạy dọc trần xe. Tiếng mưa ngoài trời bắt đầu nặng hạt, quật liên hồi vào lớp kính cường lực dày chống đạn, tạo nên những tiếng trầm đục nghe như nhịp đập của một trái tim đang nghẹt thở.
Diệp Chi ngồi nép sát vào góc ghế da thuộc mềm mại. Cơ thể cô mỏi nhừ sau hơn hai tiếng đồng hồ căng thẳng tột độ trên sân khấu. Đầu ngón tay phải vẫn còn cảm giác tê dại, rướm máu nhẹ dưới lớp găng tay ren mỏng – hậu quả của buổi tập đàn điên cuồng chiều qua. Nhưng nỗi đau đớn thể xác lớn nhất lúc này lại đang tập trung ở ngón trỏ tay trái. Vết rách sâu do chiếc ghim nhạc bằng bạc nhọn hoắt đâm vào vẫn đang liên tục rỉ máu, thấm đẫm chiếc khăn lụa đen thêu gia huy Lâm gia mà Lâm Phong đã tự tay quấn cho cô.
Trên cổ cô, dải lụa trắng muốt vẫn được quấn chặt, khéo léo che đi vết bầm tím đen ghê người từ cơn điên loạn đêm mưa trước của gã tài phiệt. Mùi hương hoa nhài tự nhiên nhạt nhòa trên da thịt cô khẽ tỏa ra, lẩn khuất và tranh chấp một cách yếu ớt với mùi hương gỗ đàn hương trầm uất, nồng đậm tỏa ra từ người đàn ông đang ngồi đối diện.
Lâm Phong ngồi im lặng như một bức tượng tạc từ đá đen. Anh đã cởi bỏ chiếc áo măng tô khoác ngoài, chỉ còn lại chiếc sơ mi đen ôm sát lồng ngực vững chãi. Đôi mắt anh sâu hoắm, đen tối và lạnh lẽo, khóa chặt vào gương mặt nhợt nhạt của cô dưới ánh sáng xanh mờ ảo. Sự im lặng của anh mang theo một áp lực nghẹt thở, khiến bầu không khí trong xe lạnh xuống dưới mức đóng băng.
"Đưa tay đây," Lâm Phong đột ngột lên tiếng. Giọng nói của anh trầm thấp, khàn đặc nhưng chứa đựng một mệnh lệnh tuyệt đối không thể chối từ.
Diệp Chi khẽ mím chặt môi, bờ vai mảnh mai hơi co lại. Cô cố gắng rụt bàn tay trái đang quấn khăn đen về phía sau tà váy lụa: "Không cần đâu, thưa Lâm tổng. Vết thương nhỏ thôi, về biệt thự tôi sẽ tự xử lý."
Nhưng Lâm Phong không có sự kiên nhẫn của một kẻ bình thường. Ánh mắt anh tối sầm lại. Trong một chuyển động nhanh như chớp, anh vươn cánh tay vạm vỡ ra, dứt khoát chộp lấy cổ tay trái của cô. Lực bóp từ những ngón tay cứng như gọng kìm của anh khiến Diệp Chi khẽ rên rỉ một tiếng vì đau đớn. Vết bầm đỏ tấy trên cổ tay cô – tàn dư từ những trận đòn roi huấn luyện lễ nghi của quản gia Trầm Ngọc – bị lực siết của anh đè mạnh lên, nhức nhối.
"Tôi bảo cô đưa tay đây," Lâm Phong lặp lại, lần này giọng anh rít qua kẽ răng. Anh dùng lực kéo mạnh, ép cô phải đối mặt trực diện với mình trong khoảng cách chưa đầy một gang tay.
Diệp Chi bị kéo mạnh về phía trước, hai đầu gối cô chạm vào đầu gối anh. Khoảng cách quá gần khiến cô có thể nhìn thấy rõ những tia máu đỏ hằn lên trong đôi mắt điên loạn của anh. Sự kiêu hãnh và lòng tự trọng của một cô gái nghèo không cho phép cô khóc lóc hay van xin. Cô thẳng lưng, dùng đôi mắt sắc bén, kiên cường nhìn thẳng vào mắt anh đầy bướng bỉnh.
Lâm Phong không buông tay cô ra. Anh dùng bàn tay phải thô ráp của mình, thô bạo nhưng tỉ mỉ gỡ từng vòng quấn của chiếc khăn lụa đen đẫm máu trên ngón trỏ trái của cô. Vết rách sâu hiện ra dưới ánh sáng xanh mờ, máu tươi lại bắt đầu rỉ ra, đỏ thẫm và nhức nhối.
Anh nhìn chằm chằm vào vết thương, khóe hàm bạnh ra đầy tức giận. Rồi, anh khẽ ngước mắt lên, ghé sát mặt mình vào tai cô. Hơi thở ấm nóng mang theo mùi rượu mạnh và gỗ đàn hương của anh phả vào làn da cổ nhạy cảm của cô, khiến Diệp Chi không tự chủ được mà rùng mình.
"Cô Diệp Anh thuận tay phải bẩm sinh. Cô ấy chơi đàn dương cầm bằng lực ngón tay phải vô cùng hoàn mỹ," Lâm Phong thì thầm, giọng nói lạnh lẽo như một lưỡi dao cạo rạch qua bóng tối. "Nhưng hôm nay, cô lại chơi bản 'Dạ khúc' bằng cách dùng lực xoay cổ tay phải, còn tay trái hoàn toàn buông lỏng. Cô tự làm rách ngón tay trái của mình ngay trước khi biểu diễn để tạo ra một lý do bất khả kháng hợp pháp trước mặt Tuyết Vy và đám đông phu nhân. Cô nghĩ tôi không nhìn ra trò hề tự hại này sao, Diệp Chi?"
Trái tim Diệp Chi nảy lên một nhịp dữ dội. Cái tên thật "Diệp Chi" phát ra từ khuôn miệng lạnh lùng của anh như một quả bom nổ chậm phá nát lớp mặt nạ thế thân mà cô đang cố gắng duy trì. Anh đã biết. Anh biết rõ cô không phải là Cố Diệp Anh. Anh biết cô thuận tay trái và đã tự hại mình để qua mặt Trịnh Tuyết Vy.
Sự sợ hãi tột độ bắt đầu xâm chiếm lấy thần kinh của cô, nhưng Diệp Chi biết mình không được phép gục ngã lúc này. Nếu cô để lộ sự hoảng loạn, bản hợp đồng thế thân trị giá 10 tỷ sẽ lập tức bị hủy bỏ, ca phẫu thuật tim cứu mạng của em trai Diệp Bảo tại bệnh viện quốc tế sẽ bị dừng lại, và khoản nợ khổng lồ của cha nuôi Diệp Mạnh sẽ đè bẹp gia đình cô.
Lâm Phong đột ngột đưa bàn tay trái của mình lên, áp lòng bàn tay vào lồng ngực trái của cô, ngay vị trí của trái tim. Những ngón tay ấm nóng của anh cảm nhận rõ ràng nhịp tim đang đập dồn dập, hỗn loạn của cô qua lớp vải lụa mỏng của chiếc váy cưới.
"Nói cho tôi biết sự thật," Lâm Phong gằn giọng, ánh mắt anh lóe lên sự nghi kỵ cực hạn. "Nhịp tim của cô đang phản bội cô đấy. Cô tự hại mình vì muốn bảo vệ hợp đồng thế thân, hay cô còn có âm mưu nào khác khi bước vào Lâm gia?"
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Diệp Chi chợt nhớ đến bài học kiểm soát sinh lý mà bác sĩ tâm lý Trần Vũ đã từng chỉ dạy. Để đánh lừa một kẻ đang trực tiếp đo mạch đập của mình, cô phải tạo ra một phản ứng đau đớn vật lý giả lập để làm nhiễu loạn hệ thần kinh giao cảm, che giấu đi nhịp tim hoảng loạn thực sự.
Diệp Chi khẽ nhắm mắt lại. Dưới lớp răng khép chặt, cô lén đưa đầu lưỡi ra khóe miệng, dùng răng cửa cắn mạnh vào cạnh lưỡi trái của mình.
Một cơn đau nhói buốt, buốt tận xương tủy bùng nổ trong khoang miệng. Vị sắt thẫm của máu tươi lập tức tràn ra, ấm nóng và tanh nồng nơi đầu lưỡi. Cơn đau vật lý cực độ này ngay lập tức kích hoạt cơ chế giải phóng endorphin khẩn cấp của cơ thể, ép nhịp tim đang đập loạn xạ của cô phải đứng im, bình ổn trở lại dưới nhịp thở 4-7-8 mà cô đang cố gắng duy trì.
Cô mở mắt ra, khóe miệng khẽ mím lại như đang nén chịu sự đau đớn u sầu. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào Lâm Phong, không một chút dao động, nhịp tim dưới lòng bàn tay anh từ từ chậm lại, điềm tĩnh và ổn định dưới mức 70 nhịp/phút.
"Tôi chỉ vô ý trượt tay..." Diệp Chi phát ra giọng nói trầm khàn, u sầu đúng chuẩn phong thái của Cố Diệp Anh quá cố. "Giá nhạc của khách sạn có một chiếc đinh ghim bằng bạc nhọn hoắt bị nhô lên. Tôi muốn điều chỉnh trang nhạc nên mới bị thương. Lâm tổng, anh nghĩ tôi điên đến mức tự hủy hoại bàn tay của một người chơi đàn sao?"
Lâm Phong cảm nhận được nhịp tim hoàn hảo, điềm tĩnh đến đáng sợ của cô dưới lòng bàn tay mình. Không một sự dao động, không một nhịp đập run rẩy của kẻ nói dối. Đôi mắt kiên cường, bướng bỉnh của cô nhìn thẳng vào anh dưới ánh sáng xanh mờ ảo, không một chút e sợ hay khuất phục.
Anh sững sờ. Sự điềm tĩnh sinh học của cô gái nghèo này vượt xa mọi dự đoán của anh. Trong lòng anh dấy lên một sự giằng xé dữ dội: một nửa trong anh tức giận vì biết rõ cô đang dùng trí tuệ để qua mặt mình, nhưng một nửa khác lại dâng lên một nỗi nể phục ngầm trước ý chí sắt đá, tàn nhẫn đối với bản thân của cô để bảo vệ bí mật.
Lâm Phong chậm rãi thu bàn tay đang đặt trên ngực cô về. Anh nhìn chiếc khăn lụa đen đẫm máu trên tay cô, rồi lạnh lùng buông cổ tay cô ra.
"Tốt nhất là như vậy," anh nói, giọng nói đã lấy lại vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày. "Đừng để tôi phát hiện ra cô có bất kỳ hành vi lừa dối nào khác ngoài bản hợp đồng. Thể diện của Lâm gia và tính mạng của em trai cô... đều nằm trong tay tôi."
Lâm Phong quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ xe đang nhạt nhòa dưới những vệt nước mưa loang lổ. Suốt quãng đường còn lại trở về biệt thự Quận 2, không ai nói với ai thêm một lời nào. Sự im lặng lạnh lẽo bao trùm lấy không gian hẹp của chiếc Limousine, kéo dài ranh giới rạn nứt giữa hai linh hồn đầy dằn vặt.
***
Trong khi chiếc xe Limousine đang di chuyển trong đêm mưa, tại Biệt thự Lâm gia (Quận 2), một bóng đen đang lặng lẽ hoạt động trong bóng tối của phòng ngủ phụ cánh Tây.
Bà Trương – tai mắt nguy hiểm của mẹ kế Tần Nhã cài cắm dưới danh nghĩa người giúp việc phụ – đang lén lút lục lọi đồ đạc của Diệp Chi. Dáng người hơi đậm của bà ta di chuyển nhanh nhẹn, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào trên sàn gỗ. Ánh sáng từ chiếc đèn pin siêu nhỏ trên tay bà ta lướt nhanh qua tủ quần áo lụa trắng, rồi dừng lại trên bàn trang điểm cổ điển.
Bà Trương biết rõ nhiệm vụ của mình. Tần Nhã phu nhân đang nghi ngờ Diệp Chi lén lút phòng thủ tránh thai để không mang thai huyết thống Lâm gia. Bà ta phải tìm ra bằng chứng y tế để hủy hoại danh phận thế thân của cô.
Bàn tay thô ráp của bà Trương lướt qua những lọ nước hoa đắt tiền, rồi dừng lại ở hộp phấn phủ dạng nén hai đáy do nhà thiết kế Khánh An đặc chế riêng cho Diệp Chi. Với kinh nghiệm lục lọi nhiều năm, bà Trương nhanh chóng phát hiện ra phần đáy hộp phấn có một khe hở cơ học cực nhỏ.
Bà ta dùng móng tay cạy nhẹ. Phần đáy hộp phấn trượt ra, để lộ một lọ thuốc nhỏ màu nâu sẫm giấu kín bên trong.
Lọ thuốc tránh thai khẩn cấp.
Ánh mắt bà Trương lóe lên sự tham lam và đắc thắng. Bà ta nhanh chóng rút chiếc điện thoại phụ từ trong túi tạp dề ra, bật chế độ chụp ảnh không đèn flash, căn chỉnh góc sáng của đèn pin để chụp lại một bức ảnh thật rõ nét nhãn mác của lọ thuốc tránh thai khẩn cấp giấu kín.
"Tách."
Tiếng màn trập máy ảnh cực nhỏ vang lên, ghi lại bằng chứng cấm kỵ đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong của bản hợp đồng thế thân. Bà Trương nhanh tay nhét lọ thuốc trở lại vị trí cũ, đóng nắp hộp phấn trang điểm lại hoàn hảo như chưa từng có chuyện gì xảy ra, rồi lén lút rút lui khỏi căn phòng ngủ phụ cánh Tây.
***
Tại căn biệt thự chính sang trọng của Tần Nhã ở khu Thảo Điền, ánh đèn chùm bằng đồng cổ tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp nhưng ngột ngạt.
Tần Nhã phu nhân đang ngồi thư thái trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, tay cầm một ly nước lựu đỏ rực như máu. Gương mặt quý phái của bà ta được trang điểm kỹ lưỡng, nhưng khóe mắt lại hằn lên những nếp nhăn của sự đố kỵ và mưu mô tàn độc.
"Tinh."
Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên từ chiếc điện thoại bảo mật đặt trên bàn mặt đá. Tần Nhã đặt ly nước lựu xuống, chậm rãi cầm điện thoại lên mở khóa.
Gương mặt bà ta lập tức giãn ra, một nụ cười tàn độc, nham hiểm như một con nhện độc bắt đầu nở rộng trên môi khi nhìn thấy bức ảnh chụp lọ thuốc tránh thai khẩn cấp do bà Trương gửi đến.
"Lọ thuốc tránh thai khẩn cấp giấu kín..." Tần Nhã khẽ thì thầm, giọng nói chứa đựng sự đắc thắng tột cùng. "Lâm Phong, mày nghĩ mày có thể dùng một con bé nghèo nàn để che mắt thiên hạ sao? Mày không muốn có con với nó, và nó cũng đang lén lút phòng thủ tránh thai để giữ đường lui cho mình."
Bà ta khẽ lướt ngón tay trên màn hình, soạn một tin nhắn ngắn gửi lại cho bà Trương:
"Làm tốt lắm. Giữ nguyên vị trí của lọ thuốc đó. Ngày mai, tôi sẽ đưa y tá Hồng vào biệt thự tiến hành cuộc kiểm tra y tế đột xuất. Hãy chuẩn bị bước tiếp theo để hủy hoại hoàn toàn bản hợp đồng thế thân của chúng nó."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!