Đêm Mưa Quận 8
Tiếng mưa gõ nhịp điên cuồng trên mái tôn rỉ sét của khu nhà nát Quận 8, âm thanh chát chúa và dồn dập như muốn làm sụp đổ cả khoảng không gian tăm tối, ngột ngạt này. Nước mưa từ những khe nứt trên trần nhà nhỏ giọt xuống chiếc xô nhựa màu đỏ đặt ở góc phòng, phát ra những tiếng bồm bộp đều đặn đầy sốt ruột. Diệp Chi đứng bên cạnh chiếc giường xếp cũ kỹ, đôi mắt thanh tú nhưng sắc bén của cô đăm đăm nhìn vào chiếc điện thoại màn hình đã nứt vỡ loang lổ.
Trên màn hình, dòng tin nhắn từ phòng chăm sóc đặc biệt của Bệnh viện Quốc tế Nam Sài Gòn hiện lên như một bản án tử hình treo lơ lửng: "Bệnh nhân Diệp Bảo (12 tuổi) đang trong tình trạng suy tim cấp, thiết bị lọc tim nhân tạo chỉ được duy trì đến 12 giờ trưa mai nếu không hoàn tất khoản viện phí quá hạn 300 triệu đồng."
Ba trăm triệu. Đối với một cô gái nghèo đang phải gồng gánh cả gia đình dưới đáy xã hội này, đó là một con số không tưởng. Diệp Chi khẽ mím chặt môi, đôi bàn tay mảnh mai siết chặt lấy vạt áo khoác sờn cũ đã thấm đẫm hơi lạnh của màn đêm. Cô có một trí nhớ siêu phàm bẩm sinh, một khả năng chụp quét hình ảnh tuyệt đối giúp cô ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất của các báo cáo y tế của em trai, từng nhịp tim trồi sụt, từng thông số kỹ thuật của máy lọc tim. Nhưng trí nhớ thiên tài đó chẳng thể biến ra tiền mặt để cứu lấy mạng sống của Diệp Bảo.
Đột nhiên, tiếng rầm lớn vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà bị đạp tung, đổ sập xuống nền đất ẩm ướt đầy bùn đất.
Gã cha nuôi cờ bạc Diệp Mạnh lao vào nhà, dáng người khắc khổ, gầy gò của ông ta run rẩy bắn ra những tia máu đỏ nơi khóe mắt. Gương mặt ông ta tái nhợt, chiếc áo khoác bốc mùi khói thuốc nồng nặc và rượu rẻ tiền rách bươm. Theo sau ông ta là ba gã đàn ông lực lưỡng, dẫn đầu bởi Tí Đen – kẻ cầm đầu băng nhóm đòi nợ thuê khét tiếng của sòng bạc ngầm Quận 8. Tí Đen bước vào, dáng người thô kệch với cái đầu trọc lóc lấp loáng nước mưa, những vết xăm trổ rồng phượng vằn vện dọc cổ và cánh tay cuồn cuộn cơ bắp. Trên tay hắn cầm một chiếc gậy sắt xù xì, gõ nhẹ xuống nền đất phát ra những tiếng động đầy đe dọa.
"Con gái! Cứu cha với! Con gái ơi!" Diệp Mạnh vừa nhìn thấy Diệp Chi liền quỳ rạp xuống đất, bò lê lết đến ôm chặt lấy chân cô, khóc lóc thảm thiết. "Bọn chúng sẽ giết cha mất! Cha lỡ... cha chỉ lỡ tay chơi vài ván ở sòng Thảo Điền... bọn chúng nói cha nợ mười tỷ rồi!"
"Mười tỷ?" Đôi mắt Diệp Chi co thắt lại. Khoản nợ cờ bạc mười tỷ đồng. Cô cúi xuống nhìn gã cha nuôi hèn nhát, người đã vắt kiệt sức lao động của cô suốt mười năm qua bằng danh nghĩa ơn nuôi dưỡng, nay lại tiếp tục đẩy cô vào hố sâu không đáy của sự hủy diệt.
"Thằng già này nói đúng đấy." Tí Đen bước tới, dùng chiếc gậy sắt nâng cằm Diệp Mạnh lên, cười khẩy một tiếng đầy man rợ. "Mười tỷ đồng tiền gốc, ký giấy nợ viết tay đàng hoàng, thế chấp bằng mạng sống của chính nó và thằng ranh con đang nằm thở máy ở bệnh viện. Hôm nay không có tiền, tao sẽ cho đàn em đến bệnh viện rút ống thở của thằng bé lập tức."
"Không được chạm vào Diệp Bảo!" Diệp Chi hét lên, giọng nói vốn dĩ trong trẻo giờ đây run lên vì phẫn nộ tột độ. Cô đứng chắn trước mặt cha nuôi, đối diện thẳng với ánh mắt hung hãn của Tí Đen. Cô không hề lùi bước, đôi mắt sắc bén nhanh chóng quét qua hướng đứng, nhịp thở và cách đặt tay của Tí Đen để phân tích hành vi vô thức của hắn. Hắn đang cố tình tạo áp lực để ép cô hoảng sợ.
"Ồ, con nhỏ này cứng đầu nhỉ?" Tí Đen cười lớn, tiến sát lại gần cô. "Không chạm vào nó? Vậy thì nôn tiền ra đây. Hoặc là mày đi theo tụi tao làm gái trả nợ ngầm, hoặc là thằng em mày chết. Chọn đi!"
Diệp Chi nén chặt cơn giận, cố gắng giữ giọng điệu điềm tĩnh để đàm phán hoãn nợ: "Tôi biết các anh làm việc vì tiền, không phải vì mạng người. Giết Diệp Bảo các anh không được một đồng nào. Cho tôi thời hạn ba ngày, tôi sẽ tìm cách xoay sở một phần tiền trước."
"Ba ngày? Mày nghĩ tao là kẻ làm từ thiện chắc?" Tí Đen gầm lên, vung gậy sắt đập nát chiếc bàn gỗ duy nhất trong nhà. Đàn em của hắn xông vào đập phá đồ đạc nghèo nàn xung quanh. Diệp Chi lập tức rút điện thoại ra, cố gắng bấm số gọi điện cầu cứu ban quản lý bệnh viện để bảo vệ Diệp Bảo. Nhưng chưa kịp kết nối, một gã đàn em của Tí Đen đã lao tới, giật phăng chiếc điện thoại cũ kỹ của cô ném xuống đất và dùng bốt da dẫm nát vụn.
"A..." Diệp Chi khựng lại, tim cô như ngừng đập khi nghe thấy tiếng ho yếu ớt của em trai Diệp Bảo vang lên ngắt quãng từ đầu dây bên kia trước khi chiếc điện thoại bị phá hủy hoàn toàn. Tinh thần của cô bị chấn động mạnh. Mọi nỗ lực liên lạc cứu mạng đã bị cắt đứt.
Tí Đen nắm lấy bả vai cô, định kéo cô đi: "Hết giờ chơi đùa rồi, đi theo tao!"
Đúng lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một luồng ánh sáng chói mắt từ đèn pha ô tô xé toạc màn mưa giông, rọi thẳng vào căn nhà nát. Tiếng động cơ gầm rú đầy quyền lực của chiếc Mercedes Maybach màu đen sang trọng dừng lại ngay trước con hẻm lầy lội.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống dưới sự che chắn của chiếc ô đen lớn từ vệ sĩ. Anh ta mặc bộ vest may đo chỉnh tề, phẳng phiu không một vết bẩn, đeo chiếc kính gọng vàng trí thức đầy lịch lãm. Phong thái điềm tĩnh, quý phái của anh ta hoàn toàn tương phản với sự nghèo khổ, dơ bẩn của khu ổ chuột Quận 8. Đó là luật sư Trịnh Minh.
Trịnh Minh bước vào nhà, đôi mắt sau tròng kính gọng vàng lướt qua hiện trường hỗn loạn một cách lạnh lùng. Hai vệ sĩ cao lớn đi sau anh ta lập tức rút súng điện và công cụ hỗ trợ ra, nhanh chóng khóa chặt tay đàn em của Tí Đen bằng những động tác chuyên nghiệp, chuẩn xác.
"Mày là thằng nào? Muốn xen vào chuyện của băng đảng Quận 8 hả?" Tí Đen giật mình, lùi lại cảnh giác.
Trịnh Minh không thèm nhìn hắn, chỉ khẽ đẩy gọng kính và rút ra một tập tài liệu pháp lý: "Tôi là Trịnh Minh, đại diện pháp lý của tập đoàn tài chính Lâm Thị. Giấy nợ viết tay của các vị có mức lãi suất 150% mỗi tháng, vượt quá giới hạn luật định của Bộ luật Dân sự Việt Nam, cấu thành tội cho vay nặng lãi trong giao dịch dân sự theo Điều 201 Bộ luật Hình sự. Chỉ cần tôi gửi tập tài liệu này cho Phòng Cảnh sát hình sự, các vị sẽ được mời đi uống trà ngay lập tức."
Nghe đến danh nghĩa Lâm Thị và cảnh sát hình sự, gương mặt Tí Đen biến sắc. Hắn nhìn hai gã vệ sĩ đô con đang khóa chặt đàn em mình, biết rõ không thể dùng bạo lực với người của giới tài phiệt.
"Được... hôm nay tao nể mặt Lâm gia." Tí Đen nghiến răng, chỉ gậy sắt vào Diệp Chi và Diệp Mạnh. "Nhưng khoản nợ mười tỷ vẫn còn đó. Liệu mà trả!"
Hắn vẫy tay ra hiệu cho đàn em rút lui nhanh chóng vào màn mưa đêm lầy lội.
Căn phòng chỉ còn lại tiếng mưa rơi và tiếng khóc sụt sùi của Diệp Mạnh. Trịnh Minh bước tới trước mặt Diệp Chi, ánh mắt anh ta dò xét cô từ đầu đến chân một cách clinical, lạnh lùng nhưng đầy chăm chú. Anh ta rút từ trong túi áo vest ra một bức ảnh chân dung của một cô gái mặc váy lụa trắng u sầu – Cố Diệp Anh, vị hôn thê quá cố của gã tài phiệt điên loạn Lâm Phong.
Diệp Chi nhìn vào bức ảnh, toàn thân cô chấn động. Cô gái trong ảnh có gương mặt giống hệt cô đến chín mươi chín phần trăm, từ cấu trúc xương vai mảnh mai đến đôi mắt đượm buồn phảng phất nét cổ điển. Sự khác biệt duy nhất là khí chất u sầu của người quá cố, đối lập với đôi mắt sắc bén, kiên cường của cô.
"Cô giống cô ấy đến kỳ lạ." Trịnh Minh lên tiếng, giọng nói điềm tĩnh không chút cảm xúc. "Tôi có một lời đề nghị. Một bản hợp đồng thế thân trị giá mười tỷ đồng. Cô sẽ đóng vai Cố Diệp Anh để xoa dịu Lâm Phong trong vòng một năm. Số tiền này đủ để xóa sạch nợ nần của cha nuôi cô và chi trả toàn bộ viện phí phẫu thuật tim cho em trai cô tại bệnh viện tốt nhất."
Mười tỷ đồng. Một giao dịch bán đi bản ngã để đổi lấy sự sống cho Diệp Bảo. Diệp Chi biết rõ bước vào hào môn Lâm gia là bước vào chiếc lồng son đầy rẫy cạm bẫy và sự điên loạn của gã tài phiệt Lâm Phong. Nhưng nhìn vào chiếc điện thoại nát vụn dưới đất và nghĩ đến nhịp tim yếu ớt của em trai đang đếm ngược từng giờ, cô không còn lựa chọn nào khác.
"Tôi đồng ý." Diệp Chi ngẩng đầu, ánh mắt ánh lên vẻ kiêu hãnh bướng bỉnh, kiên cường không chịu khuất phục.
"Tốt. Đi theo tôi. Buổi phỏng vấn sinh tử của cô bắt đầu ngay đêm nay." Trịnh Minh khẽ nghiêng người nhường lối.
Diệp Chi bước qua đống đổ nát của căn nhà cũ, không thèm nhìn lại gã cha nuôi đang tham lam nhìn theo. Cô bước lên chiếc xe Maybach sang trọng của Trịnh Minh giữa màn mưa giông bão bùng, bỏ lại khu ổ chuột Quận 8 sau lưng để dấn thân vào một cuộc chơi hào môn đầy nguy hiểm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!