Băng Cá Nhân Dâu Tây Và Nỗi Sợ Của Hoàng Tử
Hơi ấm sực nức mùi thảo mộc và hương trà xanh dịu nhẹ của phòng y tế lập tức bao bọc lấy Kururugi Mei ngay khi cô đẩy cánh cửa gỗ bước vào. Sự tương phản đột ngột giữa cái lạnh buốt xương của sân băng nhân tạo ngoài kia và bầu không khí ấm áp, tĩnh lặng nơi đây khiến lồng ngực Mei khẽ thắt lại. Cô Shimada, y tá học đường với mái tóc buộc lỏng và chiếc áo blouse trắng tinh khôi quen thuộc, đang nhanh nhẹn chuẩn bị khay y tế. Tiếng lách cách của những chai lọ thủy tinh va vào nhau vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch, nhưng nó không thể lấn át được tiếng tim đập dồn dập như gõ trống trong lồng ngực Mei.
Nằm trên chiếc giường bệnh trải ga trắng muốt ở góc phòng, Shinohara Haru đang tựa lưng vào thành giường. Chiếc áo khoác đồng phục màu xanh dương đậm thêu tên cậu đã được cởi ra, vắt hờ hững bên cạnh, để lộ chiếc áo thun mỏng bên trong đã bị rách một đường dài ở bả vai phải. Vết rách sâu hoắm vẫn đang rỉ ra những vệt máu đỏ tươi, thấm đẫm một mảng vải lớn, trông vô cùng đáng sợ trên làn da trắng tuyết của vị Hội trưởng hoàn mỹ. Thế nhưng, gương mặt đẹp không góc chết của cậu vẫn hoàn toàn đóng băng, không một chút biểu cảm đau đớn, đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa sổ.
"Cô Shizuka đã báo cáo sự việc với ban giám hiệu để kiểm tra lại hệ thống làm lạnh," cô Shimada vừa nói vừa đặt khay thuốc sát trùng và gạc vô trùng lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Cô quay sang nhìn Mei, ánh mắt dịu dàng đầy thấu cảm. "Kururugi-san, em có bị thương ở đâu không?"
Mei vội vàng lắc đầu, hai bàn tay cô siết chặt lấy vạt áo đồng phục rộng thùng thình của mình, giọng nói run rẩy đầy tội lỗi: "Dạ... em không sao hết ạ. Nhờ có Shinohara-kun che chắn... nhưng anh ấy..."
"Cậu ấy chỉ bị rách da ở cánh tay và chấn thương nhẹ ở cơ vai phải do va đập vật lý thôi. Bác sĩ Ono, bác sĩ riêng của gia tộc Shinohara, đã được liên hệ nhưng tôi nghĩ vết rách này cần được sát trùng ngay lập tức để tránh nhiễm trùng từ sương muối sân băng." Cô Shimada khẽ thở dài, rồi đột ngột nhận được một cuộc điện thoại khẩn cấp từ ban giám hiệu yêu cầu cô lên ký biên bản sự cố kỹ thuật mặt băng. Cô quay sang Mei, đưa cho cô lọ thuốc sát trùng và bông băng. "Cô phải lên văn phòng hiệu trưởng một lát. Kururugi-san, em có thể giúp cô bôi thuốc sát trùng cho Haru-kun trước được không?"
Mei giật nảy mình, đôi mắt tròn xoe sau lớp kính cận dày gọng đen lộ rõ vẻ bối rối: "Em... em tự làm ạ?"
"Không sao đâu, chỉ cần lau sạch máu và bôi thuốc sát trùng nhẹ nhàng thôi. Tôi sẽ quay lại ngay." Cô Shimada mỉm cười trấn an rồi vội vã rời khỏi phòng, khép hờ cánh cửa gỗ, để lại một khoảng không gian tĩnh lặng tuyệt đối cho hai người.
Bầu không khí trong phòng y tế bỗng chốc trở nên ngột ngạt kỳ lạ. Mei run rẩy tiến lại gần giường bệnh, đặt khay y tế lên bàn. Cô không dám nhìn thẳng vào gương mặt vô cảm của Haru, chỉ biết cúi đầu thật thấp, mái tóc mái bằng dày cộp che khuất nửa khuôn mặt để trốn tránh ánh nhìn của cậu.
"Không cần đâu. Em cứ ngồi yên đó đi." Giọng nói lạnh lùng, cộc lốc của Haru vang lên, cắt đứt sự tĩnh mịch. Cậu định dùng tay trái tự cầm lấy chai thuốc sát trùng, nhưng bả vai phải khẽ động đậy liền khiến cậu nhíu mày vì cơn đau nhức nhối.
Ngay trong khoảnh khắc tiếp xúc ở khoảng cách dưới hai mét, dị năng đọc tâm của Mei lập tức kích hoạt. Tiếng lòng gào thét u mê đầy hoảng loạn của Haru dội thẳng vào đại não cô, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài ngầu lòi, vô cảm của cậu:
*"Trời đất ơi! Mei đang đứng sát cạnh mình! Gần quá! Mùi dâu tây ngọt ngào trên người em ấy xộc thẳng vào mũi mình rồi, làm sao thở đây?! Nhưng mà nhìn Mei lo lắng đến mức sắp khóc kìa... Đừng khóc mà thiên thần của anh! Anh đau một chút có là gì đâu, chỉ cần em không sao là anh nguyện gánh chịu vạn lần đau đớn! Đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy của em ấy đáng yêu quá, muốn nắm lấy quá, muốn ôm chặt em ấy vào lòng để dỗ dành quá đi mất! Nhưng không được, mình phải nhịn! Phải giữ hình tượng lạnh lùng nghiêm khắc, nếu không em ấy sẽ phát hiện ra mình là kẻ cuồng nhiệt biến thái mất!"*
Mei khựng lại, hai gò má cô bỗng chốc đỏ bừng lên như hai quả dâu chín mọng dưới nắng. Cô mím chặt môi để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng trước những suy nghĩ sến sẩm đầy trẻ con của vị Hội trưởng vạn người mê này. Sự tội lỗi và lo lắng ban nãy bỗng chốc vơi đi một nửa, nhường chỗ cho một cảm giác ấm áp lạ lùng.
"Shinohara-kun... xin anh hãy ngồi yên." Mei khẽ khàng nói, lấy hết dũng khí tiến sát lại gần giường bệnh. Cô quỳ một gối xuống chiếc ghế đệm nhỏ cạnh giường, nhẹ nhàng cầm lấy bông vô trùng thấm đẫm dung dịch sát trùng màu đỏ sẫm. "Vết thương sâu lắm, nếu không lau sạch sẽ bị nhiễm trùng đó."
Haru khẽ khựng lại, cơ thể cậu gồng cứng như một bức tượng băng khi Mei nghiêng người tới gần. Khoảng cách gần đến mức Mei có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của cậu phả nhẹ lên tóc mình. Cô run rẩy đưa tay, nhẹ nhàng chấm bông thuốc lên vệt máu dài trên cánh tay phải của cậu.
"Ưm..." Một tiếng rên khẽ thoát ra từ kẽ răng Haru khi chất sát trùng tiếp xúc với vết thương hở. Cậu siết chặt nắm tay trái, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn để kiềm chế cơn đau.
*"Aaaa! Đau chết mất! Thuốc sát trùng này mạnh quá! Nhưng mà... bàn tay Mei chạm vào người mình nhẹ nhàng ấm áp quá! Cảm giác như được một thiên thần vuốt ve vậy! Cơn đau bỗng chốc bay biến đi đâu hết rồi! Mình muốn thời gian ngừng trôi ở khoảnh khắc này mãi mãi! Mei ơi, em dịu dàng quá, anh yêu em chết mất thôi!"*
Nghe thấy tiếng lòng gào thét đầy cuồng nhiệt của Haru, Mei không khỏi đỏ mặt, động tác của cô càng trở nên nâng niu, khẽ khàng hơn. Cô ghé sát đầu, khẽ thổi nhẹ vào vết thương của cậu để giảm bớt cảm giác rát buốt, giống như cách mẹ Hana vẫn thường làm cho cô mỗi khi cô bị ngã đau ở nhà.
Luồng gió mát lành từ đôi môi nhỏ nhắn của Mei thổi qua vết thương khiến toàn thân Haru như có một dòng điện chạy qua. Cậu ngồi bất động, đôi mắt xanh thẳm khóa chặt vào gương mặt thanh tú đang tập trung cao độ của cô gái trước mặt.
Để bôi thuốc sát trùng lên phần bả vai bị chấn thương, Mei cần phải giúp Haru cởi bỏ hẳn phần tay áo thun đã bị rách. Cô nhẹ nhàng đưa tay giữ lấy bả vai phải của cậu để đỡ lực. Nhưng ngay khi những ngón tay mảnh khảnh của cô vừa chạm nhẹ vào vùng da phía sau bả vai Haru, một luồng ký ức đau đớn, u tối đột ngột bùng nổ, dội thẳng vào tâm thức đọc tâm của Mei.
Thế giới xung quanh cô bỗng chốc mờ đi, thay thế bằng một không gian sân băng rộng lớn, lạnh lẽo của gia tộc Shinohara mười năm trước.
Cậu bé Haru mười tuổi, toàn thân run rẩy vì kiệt sức, đang quỳ gối trên mặt băng cứng ngắt. Trước mặt cậu là một người đàn ông trung niên với ánh mắt sắc lạnh như dao, khoác trên mình bộ vest may đo cao cấp màu tối đầy quyền lực – Chủ tịch Ryuichi, bố của cậu.
"Đứng dậy và nhảy lại cho ta!" Giọng nói độc đoán, lạnh lùng của Ryuichi vang lên như sấm nổ trong không gian trống trải. "Người thừa kế của gia tộc Shinohara không được phép thất bại trước một cú nhảy Waltz Jump đơn giản. Nếu con không đạt được vị trí thứ nhất, đam mê trượt băng này của con sẽ bị tước bỏ hoàn toàn, và con sẽ không còn giá trị gì đối với gia đình này nữa!"
Cậu bé Haru khóc không thành tiếng, đôi chân run rẩy cố gắng đứng dậy lấy đà. Cậu bật người lên không trung thực hiện cú nhảy quá tầm kiểm soát, nhưng trọng tâm bị lệch hoàn toàn. Cơ thể nhỏ bé ngã nhào từ độ cao gần hai mét xuống mặt băng, bả vai phải đập mạnh vào lưỡi giày trượt nhọn hoắt của chính mình. Cơn đau thấu xương tủy ập đến cùng vệt máu loang lổ trên băng trắng. Vết thương nghiêm trọng đó đã để lại một vết sẹo dài lồi lõm, xấu xí trên bả vai phải của cậu – minh chứng cho sự áp đặt tàn nhẫn của gia tộc tài phiệt.
*"Mình sợ... Mình sợ thất bại... Nếu mình không hoàn mỹ, nếu mình không đứng đầu, bố sẽ vứt bỏ mình... Đam mê trượt băng này, sự tự do ít ỏi này... và cả Mei... tất cả sẽ biến mất... Mình phải luôn hoàn hảo... phải luôn giấu đi sự yếu đuối này..."*
Tiếng lòng hoảng loạn, nghẹt thở và nỗi cô đơn sâu thẳm của Haru thuở nhỏ dội vào tâm trí Mei mạnh mẽ đến mức khiến cô nghẹt thở. Trái tim cô thắt lại đau đớn như chính bản thân cô là người phải trải qua nỗi kinh hoàng đó. Nước mắt Mei không tự chủ được mà rơi lã chã, nhỏ giọt xuống làn da vai của Haru.
Haru khẽ giật mình trước những giọt nước mắt ấm nóng của Mei. Cậu nghiêng đầu nhìn cô, vẻ lạnh lùng bên ngoài có chút rạn nứt: "Kururugi? Em... sao lại khóc? Tôi đã nói là tôi không sao rồi mà."
Mei vội vàng đưa tay lau nước mắt, cố gắng kiềm chế cơn nấc nghẹn. Cô thấu hiểu sâu sắc rằng, đằng sau chiếc mặt nạ 'Nam thần băng giá' hoàn hảo vạn người mê kia thực chất là một linh hồn nhỏ bé đầy tổn thương, luôn phải gồng mình chịu đựng áp lực ngạt thở để bảo vệ đam mê ít ỏi của mình. Cô chủ động không gặng hỏi bằng lời nói để tôn trọng lòng tự trọng của cậu, chỉ dùng hành động chăm sóc nhẹ nhàng nhất để xoa dịu nỗi đau.
"Em... em xin lỗi. Tại em vụng về làm anh bị thương nặng thế này..." Mei lý nhí, giọng mũi nghẹn ngào.
Haru nhìn thấy ngón tay trỏ của Mei bị một vết trầy xước nhỏ rỉ máu – hậu quả của việc cô cố gắng bám tay vào tường bao sân băng lúc trượt chân ngã ban nãy. Đôi mắt cậu khẽ dao động. Không một lời báo trước, Haru thò bàn tay trái vào túi áo vest đồng phục vứt bên cạnh giường, lôi ra một hộp băng cá nhân nhỏ có hình quả dâu tây dễ thương được bọc cẩn thận.
Đây chính là hộp băng dán dâu tây mà Haru đã lén mua riêng cho cô tại FamilyMart đối diện trường từ chiều hôm trước, luôn giữ sẵn trong túi áo như một vật bảo mệnh riêng.
"Đưa tay đây." Haru lạnh lùng ra lệnh.
Mei ngơ ngác đưa ngón tay trỏ bị xước ra. Haru tỉ mỉ bóc lớp màng bảo vệ của chiếc băng dán dâu tây, nhẹ nhàng bao bọc quanh ngón tay nhỏ nhắn của cô. Động tác của cậu vô cùng vụng về nhưng cực kỳ cẩn trọng, như thể sợ làm cô đau thêm một lần nữa.
"Vụng về." Haru ngoài mặt chê bai cộc lốc. "Đi bộ còn không vững mà đòi trượt băng đôi. Lần sau nếu còn tự làm mình bị thương, tôi sẽ phạt em tập thể lực gấp đôi."
Thế nhưng, tiếng lòng ngọt ngào, u mê cực hạn của cậu lại gào thét bùng nổ pháo hoa hạnh phúc trong đầu Mei:
*"Trời ơi! Ngón tay Mei nhỏ nhắn, mềm mại quá! Chiếc băng dán dâu tây này hợp với em ấy vô cùng, đáng yêu chết mất thôi! Ôi mình sướng phát điên mất! Mei ơi, vết xước nhỏ này có đau lắm không em? Anh xót quá... Anh hứa từ nay về sau sẽ luôn ở phía sau đỡ lấy em, tuyệt đối không để em phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa trên sân băng này! Anh sẽ học điên cuồng, tập điên cuồng để giữ vững vị trí số một, bảo vệ học bổng cho em và giữ em đứng cạnh anh mãi mãi!"*
Nhìn chiếc băng dán dâu tây dễ thương trên ngón tay mình, rồi nghe thấy lời hứa thầm lặng đầy chân thành và ấm áp của Haru, mọi sự tự ti về xuất thân bình dân và nỗi sợ hãi trong lòng Mei hoàn toàn tan biến. Cô nhận ra, tiếng lòng gào thét u mê của cậu không phải là một tạp âm phiền toái, mà là giai điệu sưởi ấm tâm hồn cô độc của cô suốt mười sáu năm qua.
Không kìm nén được cảm xúc, Mei chủ động đưa hai bàn tay nhỏ nhắn của mình nắm chặt lấy bàn tay trái to lớn, ấm áp của Haru. Cái nắm tay dứt khoát và đầy tin tưởng của cô gái hướng nội khiến Haru hoàn toàn sững sờ, đôi mắt xanh thẳm mở to kinh ngạc.
Mei nhìn thẳng vào đôi mắt cậu, nở một nụ cười rạng rỡ, kiên cường chưa từng có: "Shinohara-kun, em hứa từ nay sẽ nỗ lực tập luyện hết mình, tuyệt đối không trốn tránh nữa. Em sẽ cùng anh đứng vững trên sân băng này, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa!"
Haru đứng hình trước nụ cười tỏa nắng của cô, tiếng lòng cậu bỗng chốc im bặt, nhường chỗ cho một vùng tĩnh lặng hạnh phúc tột đỉnh bao trùm cả phòng y tế.
Đúng lúc bầu không khí lãng mạn đang dâng cao, cánh cửa phòng y tế đột ngột bị đẩy mạnh ra. Huấn luyện viên Shizuka bước vào với gương mặt nghiêm nghị tột cùng, chiếc còi đồng trên tay cô khẽ đung đưa.
"Shinohara, Kururugi, hai đứa dưỡng thương xong chưa?" Giọng cô Shizuka sắc lẹm vang lên. "Ban giám hiệu vừa phê duyệt quyết định: Tuần sau câu lạc bộ sẽ tổ chức một buổi kiểm tra kỹ thuật đột xuất để quyết định tương lai tập đôi của hai đứa trước toàn trường!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!