Lưỡi Dao Trơn Trượt Và Vết Thương Của Hội Trưởng
Chiều thứ Bảy, nhà thể chất của Trường tư thục Tokyo chìm trong một bầu không khí náo nhiệt nhưng cũng đầy áp lực. Sân băng nhân tạo mới khánh thành lấp lánh dưới ánh đèn cao áp, tỏa ra một làn sương mờ lạnh giá, mang theo mùi sương muối đặc trưng. Đây là ca tập luyện chung chính thức của câu lạc bộ trượt băng nghệ thuật, nơi quy tụ những học sinh ưu tú nhất của trường. Tiếng giày trượt sắc bén miết trên mặt băng vang lên những âm thanh xèo xèo dồn dập, đan xen với tiếng nhạc cổ điển trầm bổng phát ra từ hệ thống loa âm trần.
Trước giờ tập luyện ba mươi phút, khu vực phòng thay đồ nữ hoàn toàn vắng lặng. Kururugi Mei bước vào với sự cảnh giác tột độ. Đầu gối và hông cô vẫn còn ê ẩm sau cú ngã đêm qua, nhưng tâm trí cô lúc này còn căng thẳng hơn gấp bội. Những lời đe dọa độc địa trong suy nghĩ của Sato vào sáng nay vẫn như một vệt đen u ám bám chặt lấy tâm trí cô.
*"Chiều nay tao sẽ bôi dầu trơn công nghiệp lên lưỡi giày trượt cũ của mày... Để xem lúc mày bước xuống sân băng, mày có bị ngã gãy chân chấn thương cổ chân vĩnh viễn không!"*
Mei bước nhanh đến dãy tủ locker màu xám của mình. Cô mở khóa, lấy ra Đôi Giày Trượt Băng Cũ Của Mei. Đôi giày da đã sờn cũ, gót giày hơi sờn rách nhưng lưỡi giày mài sắc bén vẫn lấp lánh dưới ánh sáng đèn huỳnh quang. Mei lật ngược đôi giày lên, tỉ mỉ quan sát từng milimet của lưỡi thép. Cô nhớ lại sự nhạy cảm xúc giác đặc biệt của mình với mặt băng ở buổi tập trước, cố gắng dùng ngón tay vuốt nhẹ dọc theo rãnh rỗng (hollow) của lưỡi giày.
Không có gì bất thường. Lưỡi giày khô ráo và sạch sẽ. Mei khẽ thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ Sato chưa kịp hành động, hoặc hắn chỉ đang nghĩ vớ vẩn trong cơn tức giận.
Thế nhưng, Mei không hề biết rằng, ngay khi cô vừa cất đôi giày vào tủ để đi rửa tay, một bóng đen trùm đầu kín mít, đeo khẩu trang đen – Kẻ giấu mặt do Sato chỉ đạo – đã lẻn vào từ lối cửa thoát hiểm phía sau phòng thay đồ. Với động tác cực kỳ nhanh lẹ và chuyên nghiệp của một kẻ phá hoại ngầm, hắn rút từ trong túi áo ra một lọ dầu bôi trơn công nghiệp trong suốt, không mùi. Hắn lén bôi một lớp dầu mỏng, đều tắp dọc theo rãnh rỗng của hai lưỡi giày trượt của Mei. Lớp dầu này có độ bám dính cực cao, trong suốt như nước và hoàn toàn vô hình trước mắt thường. Ngay sau khi hoàn thành vụ phá hoại dơ bẩn, kẻ giấu mặt nhanh chóng rút lui vào bóng tối, để lại đôi giày trượt như một cái bẫy chết người.
Khi Mei quay trở lại, cô không nhận ra bất kỳ sự thay đổi nào. Đúng lúc đó, Miyako cùng nhóm nữ sinh đố kỵ bước vào phòng thay đồ. Tiếng cười khẩy và những cái nhìn khinh miệt của chúng lập tức bao vây lấy Mei.
"Ồ, nhìn xem ai đang nâng niu đôi giày rác rưởi của mình kìa," Miyako khoanh tay trước ngực, giọng nói kiêu kỳ cất lên đầy mỉa mai. "Kururugi, tốt nhất mày nên tập cho cẩn thận vào. Sân băng chiều nay đông người lắm, đừng để sự vụng về của mày làm trò cười cho cả trường."
Tiếng lòng đố kỵ của Miyako dội vào đầu Mei đầy chói tai: *"Đồ nghèo nàn hèn hạ. Hôm nay tao sẽ đứng trên khán đài xem mày ngã nhào thảm hại thế nào trước mặt Haru-sama. Mày không xứng đáng được đứng cạnh anh ấy!"*
Để tránh một cuộc xung đột không đáng có và che giấu dị năng đọc tâm, Mei nhanh chóng xỏ chân vào giày, buộc chặt dây theo nút thắt chéo truyền thống rồi bước vội ra ngoài sân tập. Vì vội vã, cô đã bỏ qua bước kiểm tra lại lưỡi giày bằng tay lần cuối.
Bước ra sát rìa sân băng, Mei hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở. Ca tập chiều nay cực kỳ đông đúc. Trên khán đài, hàng chục học sinh đang tụ tập theo dõi, trong đó có cả Sato đang đứng khoanh tay với nụ cười đắc thắng ẩn hiện trên gương mặt bảnh chọe cẩu thả của hắn.
Mei bước một chân xuống mặt băng. Ngay từ giây đầu tiên tiếp xúc, sự nhạy cảm xúc giác đặc biệt của cô đã lên tiếng cảnh báo. Cảm giác bám băng quen thuộc biến mất hoàn toàn. Mặt băng dưới chân cô không còn độ nhám để lưỡi giày ghim xuống, mà trơn tuột một cách kỳ lạ, giống như cô đang đứng trên một lớp mỡ lỏng.
Mei khẽ giật mình. Cô định thu chân lại để kiểm tra, nhưng lúc này, tiếng còi sắc bén của huấn luyện viên Shizuka vang lên, yêu cầu các thành viên câu lạc bộ bắt đầu bài tập chạy đà vòng quanh sân.
"Kururugi! Xuống sân và bắt đầu lướt đi!" Giọng cô Shizuka nghiêm khắc vang lên.
Không còn đường lui, Mei đành phải đưa cả hai chân xuống băng. Cô cố gắng siết chặt cơ bụng, áp dụng Kỹ Thuật Giữ Thăng Bằng Bằng Trọng Tâm để giữ thẳng cột sống. Cô khụy gối, thực hiện Bước Trượt Lướt Chữ C đầu tiên để lấy đà tiến về phía trước.
Thế nhưng, thảm họa lập tức xảy ra.
Lớp dầu bôi trơn công nghiệp dưới áp lực của trọng lượng cơ thể Mei bắt đầu loang ra, vô hiệu hóa hoàn toàn lực ma sát giữa lưỡi thép và mặt băng. Lưỡi giày trượt phải của cô mất hoàn toàn độ bám, trượt băng băng sang một bên như một chiếc lá trôi trên dòng nước lũ. Mei hoảng hốt, cố gắng vắt chân trái ra sau để thực hiện Kỹ Thuật Phanh Chữ T nhằm dừng lại khẩn cấp.
Nhưng vô ích. Lưỡi giày trái vừa chạm băng cũng ngay lập tức bị lớp dầu bôi trơn làm cho trơn tuột. Cơ thể Mei hoàn toàn mất kiểm soát trọng tâm. Cô không thể phanh, không thể chuyển hướng, mà bị lực quán tính đẩy lao đi tự do với tốc độ trung bình hướng thẳng về phía trung tâm sân tập.
"Á!" Mei khẽ hét lên một tiếng đầy sợ hãi.
Ngay phía trước đường lao tự do của cô, cách đó chưa đầy mười mét, là khu vực xảy ra Sự Cố Mặt Băng Bị Nứt Nhẹ do hệ thống làm lạnh gặp sự cố kỹ thuật vào ban trưa. Một vết nứt dài gần nửa mét, với những cạnh băng nhọn hoắt, sắc bén như những lưỡi dao đang nhô lên khỏi mặt sân phẳng lặng. Nếu Mei ngã quỵ xuống khu vực đó, những cạnh băng sắc nhọn kia sẽ đâm xuyên qua lớp đồ tập mỏng manh, rạch nát da thịt hoặc gây ra một cú gãy xương cổ chân nghiêm trọng.
"Tránh ra! Kururugi!" Tiếng hét hoảng hốt của đàn chị Aoi vang lên từ phía xa.
Trên khán đài, Sato nở nụ cười độc địa tột cùng. Tiếng lòng đắc thắng của hắn gào thét trong đầu Mei: *"Ngã đi! Gãy chân đi con ranh! Để xem mày còn dám ngạo mạn phớt lờ tao nữa không!"*
Mei nhắm chặt mắt lại, chờ đợi một cơn đau thấu xương tủy ập đến. Cô hoàn toàn bất lực, cơ thể vụng về đổ nhào về phía vết nứt sắc nhọn.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một tiếng miết băng chói tai, vang dội như một tiếng sấm nổ ngang tai Mei.
Từ phía bên kia sân tập, một bóng người cao lớn lướt đi với tốc độ kinh người của một vận động viên cấp độ quốc gia. Shinohara Haru. Gương mặt hoàn mỹ của cậu lúc này hoàn toàn biến dạng vì hoảng hốt và phẫn nộ. Đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh co rút lại. Cậu không hề suy nghĩ, không hề tính toán đến an toàn của bản thân, mà lao thẳng về phía Mei như một mũi tên rời cung.
*"Mei!!! Không được chạm vào vết nứt đó! Chết tiệt! Đứa nào dám làm hại em ấy?! Anh sẽ giết sạch tụi nó! Mei ơi đừng sợ, có anh ở đây rồi!"*
Tiếng lòng gào thét cuồng nộ, lo lắng tột độ và đau đớn của Haru dội thẳng vào tâm trí Mei với tần số cực mạnh, lấn át hoàn toàn mọi tạp âm xung quanh.
Chỉ còn cách vết nứt chưa đầy một mét, Haru lướt tới kịp thời. Cậu nghiêng người một góc bốn mươi lăm độ, dùng lưỡi giày miết mạnh xuống băng để tạo lực gia tốc tối đa, phóng người lao ra chắn trước mặt Mei. Haru vòng hai cánh tay vững chãi ôm chặt lấy eo cô, kéo sát cơ thể mảnh khảnh của cô vào lồng ngực ấm áp của mình.
Để bảo vệ Mei khỏi cú va đập trực tiếp xuống mặt băng nứt nhọn, Haru dứt khoát xoay người trên không trung, dùng tấm lưng rộng và bả vai phải khỏe mạnh của mình để chịu toàn bộ lực va đập vật lý.
*RẦM!*
Một tiếng va chạm khô khốc vang lên. Cả hai cơ thể đổ sụp xuống mặt băng cứng ngắt, trượt dài hơn ba mét dọc theo vết nứt nguy hiểm trước khi dừng lại hoàn toàn.
Mei mở mắt ra. Cô hoàn toàn an toàn, được bao bọc trọn vẹn trong vòng tay siết chặt của Haru. Hơi ấm từ lồng ngực cậu truyền qua lớp áo mỏng, mang lại cảm giác an tâm tuyệt đối giữa cái lạnh buốt của sân băng.
Nhưng ngay sau đó, một mùi sắt tanh nồng lập tức xộc vào mũi Mei.
Cô nhìn xuống. Cánh tay phải của Haru, nơi tiếp xúc trực tiếp với cạnh băng sắc nhọn của vết nứt, đã bị rạch một đường sâu hoắm. Máu tươi đỏ thẫm nhanh chóng loang ra, thấm đẫm cả ống tay áo khoác đồng phục màu xanh đậm, nhỏ giọt xuống mặt băng trắng xóa tạo thành những vệt đỏ rợn người. Gương mặt Haru tái nhợt đi vì cơn đau thấu xương, bả vai phải của cậu khẽ run lên bần bật do chấn thương cơ vai nặng.
"Hội... Hội trưởng! Anh bị thương rồi!" Mei run rẩy kêu lên, nước mắt cô không tự chủ được mà rơi lã chã.
Haru không hề rên rỉ lấy một tiếng. Cậu cố nén cơn đau đứt ruột, giữ vững cơ mặt lạnh lùng không chút cảm xúc bên ngoài. Cậu khẽ nới lỏng vòng tay, dùng bàn tay trái to bản nâng cằm Mei lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Tôi không sao. Em... có bị thương ở đâu không?" Giọng nói của cậu cộc lốc, lạnh lùng như băng đá.
Thế nhưng, tiếng lòng của Haru lúc này lại đang khóc lóc thảm thiết, gào thét trong sự xót xa tột độ dội thẳng vào đầu Mei:
*"Mei ơi đừng khóc mà! Nhìn nước mắt em rơi kìa, tim anh đau hơn cả vết thương này gấp trăm lần! Đau quá, xót quá, muốn ôm chặt em vào lòng dỗ dành quá! May mà em không sao, nếu em bị thương chắc anh phát điên mất! Đứa khốn nạn nào đã làm chuyện này với giày của em, anh nhất định sẽ bắt nó phải trả giá bằng cả sinh mạng!"*
Mei nghẹn họng, những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên má. Cô thấu cảm sâu sắc nỗi lo lắng tột cùng đằng sau vẻ ngoài vô cảm của cậu.
Đúng lúc này, Haru khẽ quay đầu lại. Ánh mắt cậu dời khỏi Mei, hướng thẳng về phía khán đài nơi Sato đang đứng. Đôi mắt xanh thẳm của vị Hội trưởng lúc này không còn sự điềm tĩnh thường ngày, mà tỏa ra một luồng sát khí lạnh lẽo, tàn nhẫn tột cùng, sắc bén như một lưỡi dao muốn xuyên thấu xương tủy của kẻ thủ ác.
Sato đứng trên khán đài, nhìn thấy vết thương rỉ máu của Haru và ánh mắt sát khí của cậu, toàn thân hắn bỗng chốc run lên bần bật vì sợ hãi. Hắn loạng choạng lùi lại một bước, chiếc điện thoại trên tay suýt rơi xuống đất. Hắn nhận ra, cơn thịnh nộ của hoàng tử băng giá một khi đã bùng nổ sẽ là mồ chôn cho toàn bộ sự kiêu ngạo của hắn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!