Nhạc nềnShizima

Lá Chắn Tâm Thức Trong Lớp Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng thứ Bảy, những vệt nắng sớm của mùa đông Tokyo lách qua khung cửa kính lớn của Lớp 10-A, rải một lớp bột vàng nhạt lên những dãy bàn học bằng gỗ sáng màu. Căn phòng học nằm ở tầng hai của khu nhà cổ kính giờ đây đã chật kín học sinh. Tiếng nói cười, tiếng kéo ghế và tiếng lật sách tạo nên một bầu không khí náo nhiệt đặc trưng của một buổi sáng cuối tuần. Thế nhưng, đối với Kururugi Mei, sự náo nhiệt ấy chưa bao giờ là một điều dễ chịu.


Mei ngồi thu mình ở chiếc bàn cuối cùng cạnh cửa sổ, góc khuất quen thuộc mà cô luôn coi là thánh địa tàng hình của mình. Hôm nay, cơ thể cô rã rời và đau nhức một cách kỳ lạ. Từng thớ cơ ở vùng hông và đùi ê ẩm lên sau mỗi cử động nhỏ – di chứng không thể tránh khỏi của cú ngã đập mông xuống mặt băng cứng ngắt vào tối hôm qua. Thế nhưng, mỗi khi khẽ nhíu mày vì cơn đau, lồng ngực Mei lại dâng lên một luồng hơi ấm ngọt ngào khó tả. Cô khẽ đưa tay chạm vào túi áo khoác đồng phục rộng thùng thình, nơi hương thơm dịu nhẹ của hộp Sữa Ấm Dâu Tây Cửa Hàng Tiện Lợi mà Haru tặng tối qua dường như vẫn còn thoang thoảng đâu đây.


*"Cậu mà bị cảm lạnh thì sẽ làm ảnh hưởng đến tiến độ tập luyện của tôi."*


Lời nói lạnh lùng, cộc lốc của vị Hội trưởng nghiêm khắc vang lên trong tâm trí cô, nhưng ngay sau đó, tiếng lòng gào thét u mê đầy xót xa của cậu lại lùa vào đại não Mei, khiến khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười thầm lặng:


*"Mei ngã đau không em? Xót quá, đầu gối em chắc bầm tím hết rồi... Mình đúng là đồ tồi, đáng lẽ không nên buông tay em ấy sớm thế! Nhìn em ấy ôm hộp sữa dâu phồng má uống kìa, đáng yêu quá đi mất!"*


"Kururugi-san? Cậu đang cười một mình đấy à?"


Giọng nói trong trẻo, thẳng thắn của Yuki đột ngột vang lên bên cạnh cắt ngang dòng suy nghĩ của Mei. Cô giật nảy mình, vội vàng kéo sụp mái tóc mái bằng dày cộp xuống để che đi gương mặt đang đỏ bừng như quả dâu chín. Yuki bước tới, đặt mạnh chiếc ba lô vải dù lên bàn học bên cạnh. Cô bạn thân của cô hôm nay vẫn cực kỳ cá tính với mái tóc ngắn nhuộm highlight hồng rực rỡ, chiếc áo khoác bomber tối màu khoác ngoài đồng phục và đôi giày sneakers hầm hố. Quanh cổ Yuki là chiếc tai nghe chụp tai cỡ lớn màu đen – vật bất ly thân mà cô luôn đeo để che giấu một bí mật sâu kín: Yuki sở hữu một thính giác nhạy cảm đến mức có thể nhận biết được tần số rung động nhỏ nhất trong giọng nói của người khác khi họ nói dối. Chính sự nhạy cảm giác quan thiên bẩm này đã tạo nên một sợi dây đồng cảm vô hình, gắn kết hai cô gái cô độc lại với nhau.


"Không... không có gì đâu, Yuki-chan," Mei lý nhí đáp, vội vàng đeo Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt lên tai để tránh bị lộ sự bối rối.


Yuki nhíu mày, suy nghĩ thẳng tuột và trong sáng của cô bạn lập tức truyền vào đầu Mei mà không cần qua màng lọc: *"Mei-chan dạo này lạ lắm nhé. Cứ thỉnh thoảng lại đỏ mặt cười một mình, lại còn hay về muộn nữa. Có khi nào cậu ấy đang giấu mình chuyện gì liên quan đến vị Hội trưởng băng giá kia không? Không được, mình phải bảo vệ Mei-chan, không để cậu ấy bị gã hoàng tử kiêu ngạo đó bắt nạt!"*


Mei khẽ thở dài trong lòng. Sự quan tâm của Yuki khiến cô vừa ấm lòng vừa lo sợ. Cô không thể tiết lộ về giao kèo tập đêm bí mật với Haru, bởi điều đó sẽ kéo Yuki vào vòng xoáy rắc rối với Miyako và ban kỷ luật học đường.


Đúng lúc này, tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên trầm đục. Nhưng thay vì một không gian yên tĩnh để nghỉ ngơi, Mei lập tức cảm nhận được một luồng áp lực thù địch đang cuồn cuộn kéo đến từ phía cửa lớp.


Sato bước vào. Kẻ cầm đầu nhóm học sinh cá biệt của Lớp 10-A hôm nay vẫn khoác trên mình vẻ ngoài bảnh chọe cẩu thả, chiếc cà vạt đồng phục nới lỏng, mái tóc nhuộm nâu vuốt keo dựng ngược đầy ngạo nghễ. Đi ngay sau hắn là Yuka, cô nữ sinh chuyên đi rêu rao những tin đồn ác ý trong trường. Yuka vừa đi vừa cầm chiếc gương trang điểm nhỏ, vừa dặm phấn vừa cười khẩy đầy toan tính. Sự xuất hiện của hai kẻ này lập tức thu hút sự chú ý của những học sinh xung quanh hành lang, tạo nên những tiếng xầm xì nhỏ nhưng đầy ác ý.


"Ồ, nhìn xem ai đang ngồi tàng hình ở xó lớp kìa," Sato khoanh tay trước ngực, bước tới chặn ngay trước bàn học của Mei, giọng nói mỉa mai vang lên oang oang cố tình để cả lớp nghe thấy. "Kururugi Mei. Con bé bóng ma nhạt nhòa của lớp chúng ta dạo này bỗng dưng nổi tiếng gớm nhỉ?"


Yuka khẽ nhếch môi, lướt ngón tay sơn đỏ lên màn hình chiếc điện thoại thông minh đang bật sẵn chế độ ghi hình. Tiếng lòng độc địa, đầy đố kỵ của cô ta lập tức dội thẳng vào đầu Mei không chút che giấu:


*"Con bé nhếch nhác này rốt cuộc đã dùng bùa ngải gì để quyến rũ Shinohara-sama chứ? Nhìn bộ dạng nghèo nàn của nó xem, đi bộ còn không vững mà dám cậy quyền bắt cặp trượt băng đôi với Hội trưởng. Hôm nay tao phải quay lại cảnh nó nhục nhã cúi đầu khóc lóc để đăng lên diễn đàn trường mới được!"*


Cơn đau đầu quen thuộc bắt đầu nhen nhóm nơi thái dương của Mei khi luồng sóng suy nghĩ tiêu cực ấy ập tới. Mei khẽ cắn chặt môi, hai bàn tay dưới hộc bàn siết chặt lấy vạt áo đồng phục. Cô cảm thấy lồng ngực mình nghẹt lại trước sự bao vây của đám đông đang tò mò đổ dồn ánh mắt về phía mình.


Sato tiến sát thêm một bước, gõ mạnh ngón tay lên mặt bàn gỗ của Mei. "Này, điếc à? Tao đang hỏi mày đấy, Kururugi. Mày lấy tư cách gì mà dám đứng cạnh Shinohara-kun trên sân băng? Mày có biết sự vụng về của mày đang làm bẩn danh tiếng hoàn mỹ của Hội trưởng không? Một đứa nhận học bổng bình dân như mày tốt nhất nên tự biết thân biết phận mà viết đơn rút khỏi câu lạc bộ đi!"


Những lời nói sỉ nhục của Sato như những nhát búa nện vào lòng tự trọng của Mei. Đám đông xung quanh bắt đầu xầm xì hùa theo. Mei cảm nhận được nhịp tim mình đập loạn xạ, mồ hôi lạnh rịn ra trong lòng bàn tay. Cô muốn chạy trốn, muốn đeo chặt tai nghe chống ồn để khóa chặt thế giới ngoài kia.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc hoảng loạn ấy, hình ảnh bờ vai vững chãi của Haru che chở cho cô trong bóng tối đêm qua, và những dòng chữ đầy lo lắng xót xa của cậu bỗng hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Mei.


*"Có tôi ở đây bảo vệ em rồi, không ai dám làm hại em nữa đâu!"*


Một luồng dũng khí vô hình đột ngột trỗi dậy trong lòng cô gái nhỏ. Mei nhận ra, nếu cô cứ tiếp tục cúi đầu trốn chạy như một bóng ma, cô sẽ mãi mãi không bao giờ xứng đáng đứng cạnh cậu dưới ánh mặt trời. Cô không thể để nỗ lực của Haru và sự kỳ vọng của bố mẹ bị những kẻ bắt nạt này chà đạp.


Mei khẽ nhắm mắt lại. Cô hít một hơi thật sâu, tập trung toàn bộ tinh thần lực để kích hoạt **Phương Pháp Phân Tách Tiếng Ồn**. Trong đại não cô, một màng lọc vô hình bắt đầu hoạt động, nhanh chóng phân loại các luồng suy nghĩ hỗn loạn xung quanh. Cô chủ động gạt bỏ những suy nghĩ độc hại của Sato và Yuka vào vùng "rác âm", khóa chặt chúng lại không cho phép chúng xâm phạm vào hệ thần kinh của mình.


Ngay sau đó, Mei tưởng tượng ra một bức tường băng dày, trong suốt và lạnh giá đang từ từ mọc lên từ mặt đất, bao bọc hoàn toàn xung quanh não bộ của cô. Đây chính là **Kỹ Năng Bịt Tai Tâm Thức** mà cô đã khổ luyện suốt nhiều năm qua. Khi bức tường băng tâm thức hoàn thành, mọi tiếng ồn nội tâm độc địa, mọi lời mỉa mai chói tai bỗng chốc bị đóng băng và triệt tiêu hoàn toàn. Không gian xung quanh Mei trở nên tĩnh lặng như một hồ nước đóng băng giữa đêm đông.


Mei mở mắt ra.


Ánh mắt cô dưới lớp tóc mái bằng không còn sự sợ hãi, rụt rè thường ngày, mà trở nên tĩnh lặng, sâu thẳm và lạnh lùng đến đáng sợ. Gương mặt nhỏ nhắn của cô hoàn toàn vô cảm, không một gợn sóng cảm xúc – một vẻ mặt lạnh lùng đóng băng y hệt như biểu cảm thường ngày của vị "Hoàng tử băng giá" Shinohara Haru.


Mei thong thả đứng dậy, thẳng lưng, ôm lấy cuốn sách ngữ văn trước ngực. Cô không thèm nhìn Sato lấy một cái, coi sự hiện diện của hắn như một khoảng không khí vô hình. Mei bước một bước dứt khoát lách qua người Sato, bước đi một cách thanh thoát và lạnh lùng hướng thẳng ra phía cửa lớp.


Sự phớt lờ tuyệt đối và lạnh lùng ấy của Mei khiến toàn bộ học sinh trong Lớp 10-A sững sờ. Tiếng xầm xì bỗng chốc im bặt, nhường chỗ cho những tiếng xì xào kinh ngạc đầy mỉa mai nhắm ngược lại phía Sato:


"Ồ, Sato bị con bé bóng ma ngó lơ hoàn toàn kìa."

"Nhìn vẻ mặt của cậu ta xem, thảm hại chưa kìa."


Gương mặt Sato lập tức chuyển từ đắc thắng sang đỏ gay vì nhục nhã. Trò chơi khăm công cộng của hắn đã hoàn toàn thất bại trước thái độ vô cảm đóng băng của Mei. Sự kiêu ngạo của kẻ bắt nạt bị chà đạp thảm hại trước sự chứng kiến của cả lớp.


"Con ranh này! Mày dám khinh thường tao à?!"


Sato tức điên người. Trong cơn phẫn nộ mất kiểm soát, hắn quay ngoắt lại, sải bước dài đuổi theo Mei. Hắn thò bàn tay vạm vỡ ra, định giật phăng chiếc tai nghe hồng bảo mệnh trên cổ Mei để ép cô phải quỳ xuống khóc lóc trước mặt mình.


Nhưng bàn tay của Sato chưa kịp chạm vào sợi dây tai nghe thì đã bị khựng lại giữa không trung.


Một bàn tay nhỏ nhắn nhưng cực kỳ rắn chắc, đeo chiếc vòng tay handmade bằng chỉ đỏ của tình bạn, dứt khoát chộp lấy cổ tay Sato, giữ chặt lấy nó với một lực bóp kinh người.


Yuki đứng chắn ngay trước mặt Sato, mái tóc highlight hồng khẽ lay động, đôi mắt sắc sảo của cô bạn khóa chặt lấy gương mặt đang méo xệch vì đau của gã bắt nạt.


"Mày định dùng bàn tay bẩn thỉu đó để chạm vào ai hả, Sato?" Giọng nói của Yuki trầm thấp, sắc lẹm và tràn đầy uy lực bảo vệ.


Sato cố sức vùng vẫy cổ tay nhưng không thể thoát khỏi gọng kìm của Yuki. Hắn trợn mắt quát: "Buông tao ra, con điên này! Mày muốn chống lại tao à?"


Yuka đứng phía sau cũng luống cuống hạ điện thoại xuống, tiếng lòng hoảng hốt của cô ta vang lên chói tai: *"Trời đất, con bé Yuki này khỏe như quái vật vậy! Ánh mắt của nó đáng sợ quá, nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống mình vậy!"*


Yuki khẩy nhẹ khóe môi, ném cổ tay của Sato ra một cách khinh bỉ khiến gã loạng choạng lùi lại hai bước. Cô bước lên một bước, khoanh tay trước ngực, chiếc tai nghe đen quanh cổ khẽ rung nhẹ theo nhịp thở dứt khoát của cô.


"Sato, tao cảnh cáo mày lần cuối," Yuki lớn tiếng, giọng nói vang dội khắp hành lang lớp học. "Mày và đồng bọn của mày tốt nhất nên tránh xa Mei-chan ra. Đừng tưởng những trò bôi nhọ dơ bẩn và lén lút của tụi mày không ai biết. Nếu tao còn thấy mày bén mảng lại gần cậu ấy một lần nữa, tao sẽ gửi thẳng đoạn ghi âm cuộc đối thoại này lên ban kỷ luật học sinh và Hội trưởng. Để xem lúc đó cái danh tiếng cá biệt của mày có cứu nổi mày khỏi việc bị đình chỉ học tập không!"


Lời cảnh cáo đanh thép của Yuki cùng sự xuất hiện đầy trượng nghĩa của cô bạn thân đã dập tắt hoàn toàn mọi ý định bắt nạt của nhóm Sato. Đám đông xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao, những ánh mắt khinh bỉ đổ dồn về phía Sato và Yuka khiến hai kẻ này nhục nhã tột cùng.


Sato siết chặt nắm tay đến mức nổi đầy gân xanh, gương mặt bảnh chọe của hắn vặn vẹo vì thù hận. Hắn biết mình không thể đối đầu trực diện với Yuki và uy quyền của Hội trưởng Haru lúc này. Hắn khẽ hắng giọng, cố tỏ ra cứng rắn trước khi quay lưng bỏ đi:


"Hừ, chúng mày cứ đợi đấy!"


Sato hậm hực dắt Yuka bỏ chạy khỏi hành lang Lớp 10-A dưới những tiếng cười chê của bạn học.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc Sato quay lưng bước đi, Mei khẽ dịch nhẹ chiếc tai nghe hồng để kiểm tra. Ngay lập tức, một luồng suy nghĩ đen tối, độc địa và lạnh lẽo tột cùng của Sato dội thẳng vào đại não cô:


*"Con ranh Kururugi Mei! Mày dám làm tao nhục nhã trước mặt cả lớp! Được lắm, chiều nay tao sẽ liên kết với Kẻ giấu mặt lẻn vào phòng thay đồ nữ. Tao sẽ đổ dầu trơn công nghiệp lên lưỡi giày trượt cũ rỉ sét của mày! Để xem lúc mày bước xuống sân băng trơn trượt kia, mày có bị ngã gãy chân chấn thương cổ chân vĩnh viễn không! Để xem lúc đó mày còn dám kiêu ngạo phớt lờ tao nữa không!"*


Mei khựng lại giữa hành lang, toàn thân cô bỗng chốc đông cứng như tượng đá. Cơn ớn lạnh buốt xương dọc sống lưng ập đến, lấn át hoàn toàn hơi ấm của hộp sữa dâu tây đêm qua. Trò chơi xấu nguy hiểm của Sato chiều nay... mục tiêu chính là đôi giày trượt cũ của cô!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!