Nhạc nềnShizima

Thánh Đường Lúc Tám Giờ Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông điện tử của trường tư thục Tokyo ngân dài ba tiếng trầm đục, báo hiệu kim đồng hồ đã chính thức điểm tám giờ tối. Không gian học đường ban ngày vốn nhộn nhịp, giờ đây chìm vào một sự tĩnh lặng đến tịch mịch. Những dãy hành lang dài hun hút chỉ còn ánh đèn bảo an màu vàng nhạt hắt lên những bức tường sơn trắng cổ kính, tạo nên những chiếc bóng đổ dài cô độc.


Mei kéo cao chiếc khóa kéo của chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình, bước chân cô rụt rè, khẽ khàng lướt qua những ô cửa kính lớp học tối om. Cô vừa mới gọi điện nói dối mẹ Hana rằng mình phải ở lại trường tham gia nhóm tự học bồi dưỡng cùng lớp trưởng Takuya để giữ vững học bổng. Cảm giác tội lỗi dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng khiến Mei khẽ mím chặt môi. Nhưng nghĩ đến giao kèo bí mật dưới hoàng hôn ngày hôm qua với vị Hội trưởng nghiêm khắc, cô lại không thể quay đầu.


Khi Mei tiến sát đến lối vào khu phức hợp thể thao, một bóng người đậm người, mặc đồng phục bảo vệ màu xanh dương đậm bước ra từ phòng trực. Đó là Bác Kenji. Bác nhìn thấy Mei, đôi mắt hiền từ đầy nếp nhăn khẽ nheo lại. Bác không hề lên tiếng hỏi han, cũng không hề trách phạt cô học sinh vi phạm giờ giới nghiêm. Bác chỉ mỉm cười, thầm lặng dùng chùm chìa khóa vạn năng lách cách mở hé cánh cửa sắt nặng nề dẫn vào sân băng, rồi khẽ gật đầu.


"Vào đi cháu. Nhớ tập luyện cẩn thận, đừng để bị ngã đau nhé. Bác sẽ canh cửa phía ngoài cho."


"Cháu cảm ơn bác ạ," Mei lý nhí đáp, cúi đầu thật thấp để tóc mái che khuất gương mặt đang đỏ bừng vì ngượng.


Bước qua cánh cửa sắt, một luồng không khí lạnh buốt, mang theo hơi sương ẩm ướt đặc trưng của băng nhân tạo lập tức ập vào mặt khiến Mei khẽ rùng mình. Nhưng ngay sau đó, cảnh tượng trước mắt khiến cô hoàn toàn sững sờ.


Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng công suất lớn của sân băng đã bị tắt. Chỉ có những dải đèn LED bảo an mờ ảo màu xanh dương nhạt chạy dọc theo tường bao quanh sân tập là còn sáng. Ánh sáng dịu nhẹ ấy phản chiếu lên mặt băng phẳng lặng, lấp lánh như một bầu trời đêm đầy sao rực rỡ. Sương mờ mỏng nhẹ lướt trên mặt băng như những dải lụa trắng, biến nơi đây thành một thánh đường lộng lẫy, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào ngoài kia. Và điều kỳ diệu nhất là, ở đây hoàn toàn không có tiếng ồn nội tâm độc hại của đám đông. Một sự tĩnh lặng tuyệt đối mà Mei luôn khao khát.


Giữa thánh đường lấp lánh ấy, một bóng hình đang lướt đi một cách thanh thoát. Shinohara Haru. Cậu chỉ mặc một chiếc áo thun co giãn màu đen ôm sát cơ thể săn chắc và chiếc quần tập chuyên dụng. Những đường trượt của cậu mượt mà đến mức không phát ra một tiếng động ma sát nào, lưỡi giày vẽ nên những vệt sáng hình vòng cung tuyệt mỹ trên mặt băng sương mờ.


Haru phát hiện ra tiếng động, cậu khẽ chuyển cạnh lưỡi giày, thực hiện một cú phanh chữ T điệu nghệ dừng lại ngay trước mặt Mei. Gương mặt đẹp không góc chết của cậu dưới ánh đèn mờ trông càng thêm sắc sảo, đôi mắt xanh thẳm lạnh lùng nhìn cô không chút cảm xúc.


"Cậu đến muộn hai phút, Kururugi."


Giọng nói của cậu trầm thấp, nghiêm nghị như một vị huấn luyện viên thép. Thế nhưng, ngay khi Mei bước vào phạm vi hai mét, tiếng lòng gào thét u mê đầy cuồng nhiệt của cậu lại một lần nữa bùng nổ dữ dội trong đại não cô:


*"ÁAAA!!! Mei đến rồi! Thiên thần của mình cuối cùng cũng đến rồi! Hôm nay em ấy buộc tóc đuôi ngựa cao nhìn cổ trắng ngần đáng yêu quá đi mất! Bộ đồ tập màu xanh nhạt này ôm sát người em ấy... Ôi trời ơi, eo em ấy nhỏ quá, nhìn từ xa đã muốn ôm rồi! Mà em ấy có lạnh không nhỉ? Tay em ấy đang run kìa! Đáng nhẽ mình nên lén bật hệ thống sưởi trung tâm lên, nhưng nếu bật thì bác Kenji sẽ bị ban giám hiệu khiển trách mất. Đáng ghét thật! Mei ơi, em có lạnh không? Có muốn nắm tay tôi cho ấm không? Không được, Haru! Mày phải giữ hình tượng nghiêm túc! Phải ngầu! Phải lạnh lùng!"*


Mei khẽ nghẹn họng, gò má cô lập tức nóng bừng lên. Cô vội vàng cúi đầu, vờ như đang bận rộn thắt lại dây của Đôi Giày Trượt Băng Cũ Của Mei để che giấu nụ cười thầm đang nở trên môi. Sự tương phản đáng yêu này của cậu chính là liều thuốc xoa dịu mọi sự căng thẳng trong cô.


"Tớ xin lỗi, Hội trưởng. Tớ sẽ xuống băng ngay đây."


Mei vịn tay vào tường bao, rụt rè bước một chân xuống mặt băng trơn trượt. Thế nhưng, lưỡi giày cũ rỉ sét của cô không có độ bám tốt. Ngay khi vừa đặt cả hai chân xuống, Mei lập tức mất trọng tâm. Cơ thể cô chao đảo, hai chân loạng choạng dạng rộng ra hai bên như một chú chim cánh cụt vụng về.


"A!"


Mei nhắm nghiền mắt, chuẩn bị tinh thần cho một cú ngã đập mông đau điếng xuống mặt băng cứng ngắt. Nhưng cơn đau đã không đến.


Một luồng gió mang hương bạc hà thanh mát ập tới. Haru lướt đến nhanh như một tia chớp, hai bàn tay to bản, ấm áp của cậu dứt khoát nắm chặt lấy hai cổ tay mảnh khảnh của cô, dùng lực kéo mạnh Mei vào lòng mình. Cơ thể Mei va sầm vào lồng ngực săn chắc, ấm áp của Haru. Gương mặt cô vùi sâu vào bờ vai cậu, cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập, mạnh mẽ của chàng trai đối diện.


*"ÔI MẸ ƠI!!! EM ẤY VA VÀO NGƯỜI MÌNH RỒI!!! Thơm quá! Mùi dâu tây ngọt ngào từ tóc em ấy đang xộc thẳng vào mũi mình! Người em ấy mềm mại quá, nhỏ bé quá, ôm vào lòng vừa khít luôn! Mình muốn ôm chặt hơn, muốn giữ em ấy thế này cả đời luôn! Tim mình sắp nhảy ra ngoài lồng ngực rồi, làm ơn đừng đập mạnh thế Mei nghe thấy mất! Bình tĩnh lại nào Shinohara Haru! Mày là nam thần băng giá! Không được biến thái!"*


Tiếng lòng gào thét hoảng loạn của Haru khiến Mei ngượng ngùng đến mức tim cũng đập loạn nhịp theo. Cô vội vàng đẩy nhẹ vào ngực cậu để đứng thẳng dậy, nhưng hai chân vẫn run rẩy không vững.


Haru khẽ hắng giọng, ngoài mặt lập tức lấy lại vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng thường ngày. Cậu buông tay cô ra, nhưng vẫn đứng sát cạnh để sẵn sàng đỡ lấy cô.


"Tư thế của cậu quá tệ. Nếu cứ bám tường thế này thì cả đời cũng không trượt nổi một mét. Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu với 'Kỹ Thuật Giữ Thăng Bằng Bằng Trọng Tâm' và 'Bước Trượt Lướt Chữ C'."


Haru bước vòng ra phía sau lưng Mei. Trước khi cô kịp phản ứng, hai bàn tay ấm áp của cậu đã vòng qua hông, ôm sát lấy eo cô từ phía sau. Mei giật nảy mình, cơ thể gồng cứng lại như tượng đá. Hơi thở nóng hổi của Haru phả nhẹ bên tai cô, mang theo giọng nói trầm thấp đầy cuốn hút:


"Thả lỏng cơ vai ra. Siết chặt cơ bụng lại, giữ cho cột sống thẳng đứng. Dùng hông làm điểm tựa chính để điều khiển hướng đi của lưỡi giày. Cậu đang gồng cứng người thế này thì làm sao giữ thăng bằng được?"


Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với những lời chỉ dẫn chuyên nghiệp, nghiêm túc ấy, nội tâm Haru lúc này lại đang gào rú điên cuồng trong sự u mê tột đỉnh:


*"Trời đất cản tôi lại đi!!! Eo Mei mềm quá! Nhỏ xíu hà, mình ôm một vòng tay là hết sạch rồi! Cảm giác này mềm mại đến mức mình muốn xỉu ngay lập tức! Ôi trời ơi, mình đang chạm vào eo Mei! Mình có đang phạm pháp không? Không, đây là huấn luyện! Là huấn luyện đôi nghệ thuật! Nhưng mà thực sự... thực sự là eo em ấy mềm quá đi mất! Mình muốn bế em ấy lên xoay mười vòng quá!"*


Mei đỏ mặt đến mức tai cũng muốn rỉ máu. Tiếng lòng u mê cực hạn của Haru cứ lải nhải bên tai khiến cô không thể nào tập trung nổi. Trọng tâm cơ thể cô lại một lần nữa bị lệch.


"Hít thở sâu vào," Haru khẽ nhắc nhở, lực tay ôm eo cô siết chặt hơn một chút để giữ cho cô không bị đổ người về phía trước. "Nhịp nhàng theo tôi. Hít vào... thở ra..."


Mei nhắm mắt lại, cố gắng áp dụng Phương Phương Pháp Phân Tách Tiếng Ồn để lọc bỏ sự ngượng ngùng. Cô bắt đầu hít thở sâu, đồng bộ nhịp thở của mình theo nhịp lồng ngực phập phồng của Haru phía sau lưng. Kỳ lạ thay, khi nhịp thở của hai người hòa làm một, cơ thể Mei dần thả lỏng ra. Cổ chân cô không còn run rẩy nữa, và cảm giác bám băng của lưỡi giày cũ bỗng trở nên rõ ràng hơn.


"Tốt hơn rồi đấy. Bây giờ, dùng cạnh trong của lưỡi giày đẩy mạnh xuống băng tạo thành hình vòng cung..."


Dưới sự giữ eo và dẫn dắt trọng tâm vững chãi của Haru từ phía sau, Mei khẽ khụy gối, chân trái đẩy nhẹ. Một đường trượt lướt chữ C mượt mà đầu tiên được thực hiện. Cơ thể cô lướt đi trên mặt băng sương mờ, vẽ nên một đường cong lấp lánh dưới ánh đèn xanh dịu nhẹ. Cảm giác lướt đi tự do trên băng không còn đáng sợ nữa, mà trở nên lãng mạn và kỳ diệu đến lạ lùng.


"Tớ... tớ làm được rồi!" Mei phấn khích reo lên, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui nhìn Haru.


*"Trời ơi!!! Mei cười kìa! Nụ cười của em ấy rạng rỡ như hoa anh đào nở mùa xuân vậy! Đáng yêu quá, ngọt ngào quá! Mình muốn bắt cóc em ấy về nhà nuôi quá!"* Tiếng lòng Haru bùng nổ pháo hoa hạnh phúc.


"Chỉ là bước cơ bản thôi, đừng có kiêu ngạo," Haru ngoài mặt lạnh lùng dập tắt niềm vui của cô, khẽ buông tay khỏi eo cô. "Bây giờ cậu tự thử một mình xem."


Không còn vòng tay ấm áp giữ eo phía sau, Mei lập tức cảm thấy mất đi điểm tựa vững chãi nhất. Cô cố gắng tự đẩy chân thực hiện đường lướt chữ C thứ hai. Nhưng khi tốc độ tăng lên một chút, sự tự ti và hoảng sợ lại ập đến. Cổ chân cô lệch đi, lưỡi giày cũ rỉ sét vấp mạnh vào một gợn băng gồ ghề.


*Rầm!*


Mei ngã quỵ xuống mặt băng lạnh giá, cơn đau ê ẩm lập tức truyền từ hông và đùi lên đại não khiến cô khẽ nhăn mặt, rên rỉ nhẹ.


Haru lướt tới ngay lập tức, gương mặt vô cảm của cậu xuất hiện một vệt lo lắng thoáng qua. Cậu cúi xuống, dứt khoát bế xốc Mei dậy bằng hai tay, đưa cô đến ngồi trên băng ghế đá bên cạnh sân tập.


Cậu không nói một lời nào, quay lưng bước về phía ba lô của mình. Mei nhìn theo, lòng thầm nghĩ cậu đang tức giận vì sự vụng về của cô. Nhưng khi Haru quay lại, trên tay cậu là một hộp Sữa Ấm Dâu Tây Cửa Hàng Tiện Lợi vẫn còn tỏa ra hơi ấm dễ chịu.


Cậu ngồi xuống bên cạnh cô, áp nhẹ hộp sữa ấm vào gò má đang lạnh ngắt của cô, ngoài mặt lạnh lùng ra lệnh:


"Uống đi. Cậu mà bị cảm lạnh thì sẽ làm ảnh hưởng đến tiến độ tập luyện của tôi."


Mei ngơ ngác đón lấy hộp sữa ấm dâu tây ngọt ngào, áp chặt nó vào lòng ngực để sưởi ấm bàn tay đông cứng. Đúng lúc này, tiếng lòng đầy xót xa, lo lắng và cưng nựng của Haru lại vang lên bên tai cô, ấm áp hơn bất kỳ ngọn lửa nào trên thế gian này:


*"Mei ngã đau không em? Xót quá, đầu gối em chắc bầm tím hết rồi... Mình đúng là đồ tồi, đáng lẽ không nên buông tay em ấy sớm thế! Nhìn em ấy ôm hộp sữa dâu phồng má uống kìa, đáng yêu quá đi mất! Muốn bẹo má em ấy quá, muốn ôm em ấy vào lòng sưởi ấm quá... Mei ơi, em cứ uống đi nhé, có tôi ở đây bảo vệ em rồi, không ai dám làm hại em nữa đâu!"*


Mei ôm hộp sữa dâu ấm trong lòng, ngước mắt nhìn góc nghiêng hoàn mỹ đang cố tỏ ra lạnh lùng của Haru dưới ánh đèn mờ. Khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười hạnh phúc. Cô nhận ra, tiếng lòng ấm áp đầy cuồng nhiệt của cậu chính là vị nhạc trưởng dịu dàng nhất, dẫn dắt cô bước qua mọi nỗi sợ hãi trên sân băng lạnh giá này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!