Nhạc nềnShizima

Giao Kèo Bí Mật Dưới Hoàng Hôn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối nơi góc khuất của dãy kệ sách cổ kính dường như đông cứng lại khi bóng người cao lớn kia bước tới. Mei run rẩy ngước mắt lên qua làn nước mờ sương trên tròng kính gọng đen dày cộp. Ánh sáng le lói từ ô cửa kính thông gió phía trên cao bị che khuất hoàn toàn bởi bờ vai rộng và vóc dáng thẳng tắp của Shinohara Haru.


Cậu đứng đó, mái tóc đen vuốt nhẹ bồng bềnh hơi xơ xác vì gió, đôi mắt xanh thẳm lạnh lùng như hai viên đá sapphire không chút gợn sóng. Bộ đồng phục hội trưởng hội học sinh chỉnh tề, không một nếp nhăn, tỏa ra mùi hương bạc hà thanh mát lấn át hoàn toàn mùi giấy cũ mốc của thư viện.


"Kururugi."


Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng và vô cảm của Haru vang lên, tựa như tiếng băng nứt dưới mặt hồ mùa đông. Nhưng ngay khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại dưới ranh giới hai mét, một chuỗi âm thanh gào thét chói tai, cuồng nhiệt và hỗn loạn tột độ đột ngột oanh tạc thẳng vào đại não đang quá tải của Mei:


*"Trời đất ơi!!! Mei đang khóc sao?! Ai? Là đứa nào?! Đứa nào dám làm thiên thần của mình khóc đến đỏ cả mắt thế kia?! Mình muốn băm vằm kẻ đó ra làm trăm mảnh rồi ném cho cá ăn! Đừng khóc mà, làm ơn đừng khóc... Nhìn em ấy ôm gối khóc thầm thế này, tim mình như bị hàng vạn mũi dao đâm xuyên qua vậy! Đau quá, đau chết mất! Muốn ôm em ấy quá, muốn lau nước mắt cho em ấy quá, muốn bế em ấy lên xoay vòng vòng rồi dỗ dành quá... Nhưng không được, mình phải giữ hình tượng! Phải ngầu! Phải lạnh lùng! Nếu không em ấy sẽ sợ hãi chạy mất!"*


Mei nghẹn họng, tiếng nấc khóc thầm bỗng chốc bị nghẹn lại nơi cổ họng. Cô mở to mắt, ngơ ngác nhìn gương mặt đẹp không góc chết nhưng lạnh như tiền của Haru. Sự tương phản kinh hoàng giữa vẻ ngoài như một vị thần băng giá vô cảm và tiếng lòng khóc lóc thảm thiết, sến sẩm đầy cuồng nhiệt của cậu khiến Mei suýt nữa thì quên mất nỗi sợ hãi về âm mưu bôi dầu trơn giày của Sato.


Không đợi Mei kịp phản ứng, Haru dứt khoát cúi xuống, bàn tay to bản, ấm áp của cậu nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô.


"Đi theo tôi."


Cậu nói ngắn gọn, lực tay dứt khoát nhưng vô cùng tinh tế, không hề làm đau cổ chân đang ê ẩm của cô.


*"Ôi trời đất ơi!!! Mình vừa nắm tay Mei! Tay em ấy nhỏ quá, mềm mại quá, nhưng sao lại lạnh thế này? Có phải em ấy bị lạnh không? Mình có thô bạo quá không? Em ấy có ghét mình không? Đừng ghét tôi mà Mei ơi! Nhưng tình thế khẩn cấp quá, mình phải đưa em ấy rời khỏi đây trước khi thầy Kuroda hay lũ fan cuồng nhìn thấy. Mình phải bảo vệ em ấy bằng mọi giá!"*


Mei loạng choạng đứng dậy, để mặc cho Haru kéo đi qua những lối đi hẹp giữa các kệ sách. Cô cố gắng sử dụng "Kỹ Năng Bịt Tai Tâm Thức" để ngăn chặn những luồng suy nghĩ tò mò từ vài học sinh thưa thớt trong thư viện, nhưng kỳ lạ thay, khi ở sát cạnh Haru, tiếng lòng gào thét u mê đầy uy lực của cậu giống như một chiếc loa phát thanh công suất lớn, lấn át hoàn toàn mọi tạp âm xung quanh, tạo ra một vùng tĩnh lặng tuyệt đối cho tâm trí cô.


Haru dắt cô đi đường vòng, tránh xa sảnh chính rực rỡ ánh đèn của thư viện. Cậu mở cánh cửa thoát hiểm phía sau, kéo cô đi thẳng lên cầu thang bê tông tối tăm dẫn lên sân thượng. Tiếng giày của hai người vang vọng dồn dập trên những bậc thềm.


*"Cố lên một chút nữa thôi, Mei của mình! Sân thượng lúc này chắc chắn không có ai. Thầy Kuroda thường không tuần tra khu vực đó vào giờ này. Mình đã lén khóa cửa lối lên từ mười phút trước rồi. Chỉ có hai chúng ta... Ôi tim mình đập nhanh quá, chắc em ấy nghe thấy mất!"*


Khi cánh cửa sắt nặng nề của sân thượng mở ra, một luồng gió cuối thu lạnh buốt ập vào mặt khiến Mei khẽ rùng mình. Nhưng ngay lập tức, cảnh tượng trước mắt khiến cô sững sờ.


Bầu trời Tokyo lúc hoàng hôn được nhuộm một màu cam hồng rực rỡ như một bức tranh sơn dầu lộng lẫy. Ánh mặt trời sắp lặn tỏa ra những vệt sáng ấm áp cuối cùng, dát vàng lên những tòa nhà cao tầng phía xa và bao phủ lên không gian sân thượng một vẻ đẹp lãng mạn, huyền ảo đến nghẹt thở.


Haru đóng sầm cửa sắt lại, dứt khoát cài then khóa bên trong. Cậu quay lại, từng bước tiến về phía Mei với áp lực vật lý khổng lồ. Mei hoảng sợ, lùi lại theo bản năng cho đến khi tấm lưng cô chạm phải bức tường gạch đỏ lạnh ngắt của phòng thông gió.


*Rầm!*


Haru bước nhanh tới, một bàn tay cậu chống mạnh lên vách tường ngay sát bên tai Mei. Động tác Kabedon dứt khoát và đầy quyền lực khiến Mei giật nảy mình, hơi thở cô đông cứng lại. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy từng sợi lông mi dài của cậu khẽ dao động dưới ánh hoàng hôn, ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát hòa quyện với hơi thở nóng hổi của cậu phả vào gò má cô.


Mei bối rối, cố gắng lách người qua bên hông dưới cánh tay săn chắc của cậu để thoát thân. Nhưng ngay lập tức, Haru dùng bàn tay còn lại chặn đứng lối thoát duy nhất của cô.


*Rầm!*


Giờ đây, Mei hoàn toàn bị giam cầm trong vòng tay của vị Hội trưởng quyền lực. Hai bàn tay Haru chống hai bên vách tường, dồn cô vào sát góc chết. Cậu cúi đầu xuống, ánh mắt xanh thẳm khóa chặt lấy gương mặt đỏ bừng của cô.


"Cậu định trốn chạy đến khi nào, Kururugi?" Giọng Haru trầm thấp, mang theo sự nghiêm nghị tột cùng. "Cậu có biết danh tiếng của câu lạc bộ trượt băng và của cá nhân tôi đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng thế nào vì sự vụng về của cậu trên sân băng ngày hôm qua không? Cậu có biết những tin đồn nhảm nhí đang lan truyền khắp trường không?"


Bên ngoài cậu nói những lời lạnh lùng, trách móc đầy sắc lẹm, nhưng tiếng lòng của cậu lúc này lại là một chuỗi khóc lóc thảm thiết, cầu xin đầy đáng yêu:


*"Trời ơi!!! Gần quá!!! Gần đến mức mình sắp xỉu rồi! Mei đáng yêu quá, má em ấy đỏ hồng lên kìa, môi em ấy mím lại nhìn muốn cắn một cái quá! Không được, Shinohara Haru, mày là cầm thú sao mà lại nghĩ thế?! Nhưng nhìn em ấy phòng bị thế này, mình đau lòng quá... Mei ơi, xin em đừng nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi đó mà! Tôi nói những lời này chỉ là để làm cớ thôi! Tôi phải ép em tập riêng với tôi, chỉ có như vậy tôi mới bảo vệ em khỏi thằng khốn Sato và sự hãm hại của Miyako! Làm ơn hãy đồng ý đi, làm ơn đừng từ chối tôi mà!"*


Mei đứng lặng người. Năng lực đọc tâm giúp cô nhìn thấu toàn bộ chân tướng đằng sau vẻ ngoài đáng sợ này. Cơn đau đầu do quá tải đọc tâm biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho một sự ấm áp kỳ lạ len lỏi vào tim. Cô cố gắng tìm kiếm một chút ác ý hay sự lợi dụng trong suy nghĩ của Haru, nhưng tuyệt nhiên không có. Tất cả những gì tồn tại trong đầu chàng trai kiêu ngạo này chỉ là một sự lo lắng bảo bọc thuần khiết, một tình yêu cuồng nhiệt và nhút nhát đến tội nghiệp dành cho cô.


"Tôi... tớ không cố ý làm hỏng danh tiếng câu lạc bộ..." Mei khẽ lý nhí, hai bàn tay nắm chặt lấy quai ba lô trước ngực.


"Nếu đã biết thế," Haru híp mắt, giọng nói càng thêm phần áp chế để che giấu sự bối rối của chính mình. "Thì cậu bắt buộc phải tuân thủ giao kèo này. Từ ngày mai, cậu phải tham gia huấn luyện riêng biệt với tôi vào ban đêm, lúc tám giờ tối khi sân tập đã vắng người. Và đây là 'Quy Tắc Cấm Tiết Lộ Giao Kèo Huấn Luyện': Tuyệt đối không được cho bất kỳ ai biết về việc này, kể cả bạn thân của cậu hay huấn luyện viên Shizuka. Nếu cậu vi phạm hoặc từ chối... tôi sẽ dùng quyền Hội trưởng để tước học bổng và đề nghị đình chỉ học tập của cậu vì làm ảnh hưởng đến danh dự nhà trường."


*"Mày đang nói cái quái gì thế này, Haru?! Đe dọa em ấy bằng học bổng sao?! Mày là đồ tồi! Mei sẽ ghét mày mất! Nhưng không còn cách nào khác, nếu không dùng cách này, em ấy sẽ không chịu tập luyện riêng với mình... Mình phải mài sắc đôi giày trượt cũ rỉ sét của em ấy, phải dán thêm đệm gót dâu tây để chân em ấy không bị đau nữa... Mei ơi, xin em hãy gật đầu đi mà, tôi cầu xin em đấy!"* Tiếng lòng Haru khóc ròng, quỳ rạp xuống cầu xin đầy thảm thiết trong đầu Mei.


Mei nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm đang cố tỏ ra lạnh lùng của Haru. Một nụ cười nhẹ, vô cùng dịu dàng và ngọt ngào khẽ nở trên môi cô gái hướng nội mà chính cô cũng không nhận ra. Nỗi sợ hãi về thế giới học đường đầy ác ý bỗng chốc tan biến. Cô biết, chỉ cần có chàng trai ngoài lạnh trong nóng này ở bên cạnh, cô sẽ không bao giờ phải cô độc đối mặt với bão giông nữa.


"Được... tớ đồng ý với giao kèo của cậu, Hội trưởng."


Mei khẽ gật đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết.


Ngay lập tức, trong đầu Mei vang lên một tiếng nổ lớn như pháo hoa đêm giao thừa. Tiếng lòng của Haru vỡ òa trong hạnh phúc tột đỉnh, cậu nhảy múa, reo hò đầy trẻ con:


*"YEAHHHHH!!! Em ấy đồng ý rồi!!! Ôi trời ơi, hạnh phúc quá đi mất! Mei đồng ý tập riêng với mình rồi! Tối nay mình phải lén chạy ra FamilyMart mua sẵn mười hộp sữa dâu tây ấm để sẵn trong cặp! Phải tự tay mài lưỡi giày cho em ấy thật hoàn hảo! Mei ơi, em là thiên thần tuyệt vời nhất thế giới! Mình muốn bay lên trời quá!!!"*


Ngoài mặt, Haru khẽ khựng lại một nhịp, gò má cậu thoáng chốc ửng hồng dưới ánh hoàng hôn rực rỡ. Cậu vội vàng rút hai tay lại, quay mặt đi chỗ khác, khẽ ho một tiếng để che giấu sự lúng túng tột độ của mình.


"Tốt. Đúng tám giờ tối mai, gặp tôi tại sân băng. Đừng có đến muộn."


Cậu nói rồi bước nhanh về phía cửa sắt, tay run run mở khóa, không dám nhìn lại cô gái nhỏ đang mỉm cười phía sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!