Nhạc nềnShizima

Điểm Số Và Sự Thừa Nhận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Một giây. Hai giây. Rồi ba giây.


Toàn bộ nhà thi đấu của Sân băng Trường tư thục Tokyo dường như đã bị rơi vào một khoảng không gian chân không tuyệt đối. Tiếng nốt nhạc piano cuối cùng của bản tình ca "Băng Vũ" đã tắt lịm từ lâu, nhưng dư âm của nó vẫn còn lơ lửng giữa làn sương mờ lạnh giá bốc lên từ mặt băng nhân tạo. Mei đứng bất động, hai lá phổi của cô phập phồng dữ dội để hít hà chút dưỡng khí ít ỏi. Đôi chân cô xỏ trong Đôi Giày Trượt Chuyên Nghiệp "Gold Star" đã hoàn toàn kiệt quệ sức lực, run rẩy đến mức nếu không có vòng tay to bản, vững chãi của Haru đang ôm chặt lấy bả vai cô, cô chắc chắn sẽ ngã quỵ xuống mặt băng lạnh buốt.


Trong khoảng cách gần gũi đến nghẹt thở này, Mei có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc trộn lẫn với mùi sương muối lạnh giá tỏa ra từ tà áo đồng phục của Haru. Đầu cô tựa sát vào lồng ngực rộng lớn của cậu, cảm nhận rõ rệt từng nhịp tim đập điên cuồng, dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Và rồi, Ngưỡng Đọc Tâm 1 Mét của cô lập tức bị kích hoạt. Tiếng lòng gào thét u mê cuồng nhiệt với tần số kinh hoàng của vị Hội trưởng Hội học sinh dội thẳng vào đại não cô, lấp đầy mọi khoảng trống tĩnh lặng:


*"Trời đất ơi!!! Mei... Mei đang tựa vào ngực mình! Tóc em ấy thơm quá, mùi hoa anh đào dịu nhẹ ngọt ngào quá, mình muốn phát điên mất thôi! Hãy nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì mệt của em ấy kìa, nhìn đôi môi khẽ hé mở thở dốc kìa... Đáng yêu quá, đáng yêu đến mức mình muốn bế bổng em ấy lên rồi chạy trốn khỏi thế giới này! Ôi thần linh ơi, bả vai phải của mình đau như muốn gãy lìa ra vậy, nhưng mình tuyệt đối không được buông tay! Phải ôm em ấy thật chặt, phải là chỗ dựa vững chắc nhất cho em ấy! Nhưng không được bộc lộ ra ngoài! Phải đóng băng cơ mặt! Phải thật ngầu! Phải lạnh lùng!"*


Mei khẽ mím chặt môi để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng trước sự tương phản điên rồ ấy. Gương mặt của Haru sát cạnh cô vẫn hoàn toàn đóng băng, đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh như hai viên sapphire dán chặt vào khoảng không phía trước, không hé lộ một tia cảm xúc dao động nào. Đôi tai cậu hơi đỏ ửng lên vì cơn cảm lạnh nhẹ đêm hôm trước, nhưng phong thái của cậu vẫn kiêu sa và ngạo nghễ như một vị hoàng tử thực thụ.


*Bùm!*


Sự im lặng thiêng liêng đột ngột bị phá vỡ hoàn toàn. Cả khán đài rực rỡ ánh đèn spotlight bỗng chốc bùng nổ trong tiếng reo hò cổ vũ cuồng nhiệt chưa từng có. Tiếng vỗ tay vang dội như sấm truyền khắp các dãy ghế. Hàng trăm đóa hoa hồng đỏ thắm và những chú gấu bông dễ thương được ném xuống mặt băng lấp lánh, tạo nên một cơn mưa rực rỡ sắc màu xung quanh hai người.


"Tuyệt vời quá! Kururugi Mei! Shinohara-sama!"

"Họ thực sự đã làm được! Cú nhảy đôi đó... thật sự quá đồng điệu!"

"Tôi đã khóc khi xem bài diễn này đấy, trời ơi!"


Mei ngơ ngác ngước mắt nhìn lên khán đài. Những ánh mắt từng khinh miệt, xầm xì chế giễu cô là "nữ sinh bóng ma" nhạt nhòa, giờ đây đều tràn ngập sự kinh ngạc, ngưỡng mộ và tán thưởng chân thành. Lòng tự trọng của Mei, thứ vốn luôn bị đè nén bởi sự tự ti giai cấp và nỗi sợ hãi dị năng đọc tâm, bỗng chốc dâng lên một dòng nước ấm áp, xoa dịu đi mọi tổn thương sâu kín. Đây là lần đầu tiên trong đời, cô nhận được sự thừa nhận chân chính từ đám đông ồn ào kia bằng chính mồ hôi, nước mắt và những vết bầm tím trên cơ thể mình.


Từ phía rìa lan can bảo vệ, Huấn luyện viên trưởng Shizuka đứng khoanh tay, mái tóc búi cao nghiêm nghị của cô khẽ rung nhẹ. Khóe môi cô cong lên thành một nụ cười kiêu hãnh và đầy tự hào. Cô khẽ gật đầu với Mei, một cái gật đầu thay cho ngàn lời công nhận thực lực của cô học trò vụng về.


Thế nhưng, bầu không khí hân hoan ấy lập tức bị dập tắt khi bảng điện tử lớn ở trung tâm nhà thi đấu sáng đèn nhấp nháy. Ban giám khảo từ Hiệp Hội Trượt Băng Nghệ Thuật Trẻ Tokyo đang chuẩn bị công bố điểm số chính thức.


Miyako đứng dưới khán đài, hai bàn tay siết chặt vào thanh lan can sắt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch ra. Đôi mắt cô ta trợn tròn, rực lên tia nhìn đố kỵ và căm ghét tột cùng. Đôi môi tô son đỏ mọng của cô ta run rẩy, hơi thở dồn dập đầy phẫn nộ. Cô ta không thể tin nổi, tuyệt đối không thể chấp nhận được việc một đứa con gái bình dân, vụng về như Mei lại có thể hoàn thành một bài diễn đồng bộ mượt mà đến thế bên cạnh Haru – người mà cô ta luôn coi là bạn diễn định mệnh độc quyền của mình.


*Tách. Tách. Tách.*


Bảng điện tử hiển thị điểm số nghệ thuật kỷ lục của cặp đôi Mei x Haru: 98.5 điểm! Điểm số nghệ thuật tuyệt đối cao nhất lịch sử giải biểu diễn thử của trường tư thục Tokyo, chính thức vượt qua điểm số 92.0 của cặp đôi Miyako x Itsuki trước đó.


Cả nhà thi đấu một lần nữa bùng nổ trong tiếng hét phấn khích. Chiến thắng này không chỉ khẳng định thực lực của Mei, mà còn mang một ý nghĩa mấu chốt: bảo toàn thành công Ngân Sách Thiết Bị Hội Học Sinh dành cho câu lạc bộ trượt băng nghệ thuật trước sự dòm ngó cắt giảm của ủy ban tài chính.


"Không thể nào! Có sự gian lận ở đây!"


Một tiếng hét chói tai vang lên từ phía rìa sân băng. Miyako không thể kiềm chế được cơn thịnh nộ đang thiêu đốt tâm trí, cô ta dứt khoát đẩy cửa chắn, lưỡi giày trượt khía mạnh xuống mặt băng lướt nhanh về phía khu vực ban giám khảo. Gương mặt kiêu sa của cô ta vặn vẹo vì nhục nhã và phẫn nộ. Cô ta chỉ tay thẳng về phía Mei, lớn tiếng chất vấn:


"Thưa ban giám khảo! Tôi yêu cầu một lời giải thích thỏa đáng! Kururugi Mei chỉ là một tân binh sơ cấp, kỹ thuật cá nhân của cô ta thậm chí còn chưa đạt chuẩn F-Grade! Làm sao cô ta có thể nhận được điểm số nghệ thuật tuyệt đối cho một bài diễn đôi phức tạp như vậy?! Cú nhảy Waltz Jump và Toeloop của cô ta rõ ràng có độ cao rất hạn chế, và tư thế đáp đất cũng không hề đạt chuẩn kỹ thuật hoàn mỹ! Đây là một sự thiên vị trắng trợn dành cho danh tiếng của Shinohara-kun!"


Tiếng chất vấn của Miyako vang vọng qua hệ thống loa phát thanh, khiến cả khán đài xôn xao bàn tán. Những lời xì xào nghi ngờ lại bắt đầu nhen nhóm xuất hiện. Mei khẽ lùi lại nửa bước, gương mặt cô tái nhợt đi dưới ánh đèn. Cơn đau nhói từ khớp gối phải bầm tím lại âm ỉ truyền đến, khiến cô cảm thấy lòng tự tin vừa xây dựng được có nguy cơ sụp đổ.


Ngay lúc đó, Giám khảo trưởng Takahashi – đại diện của Hiệp Hội Trượt Băng Nghệ Thuật Trẻ Tokyo – chậm rãi đứng dậy khỏi ghế trọng tài. Ông là một chuyên gia kỳ cựu với mái tóc hoa râm và ánh mắt vô cùng sắc bén. Ông cầm lấy chiếc micro, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên cắt ngang mọi tiếng xầm xì:


"Trò Shinozaki Miyako, tôi hiểu sự thắc mắc của trò về mặt kỹ thuật cá nhân. Đúng vậy, nếu xét về kỹ thuật đơn lẻ, động tác của trò Kururugi Mei vẫn còn nhiều khuyết điểm và chưa đạt đến độ sắc sảo như trò. Thế nhưng, trò đã quên mất một điều cốt lõi của môn trượt băng nghệ thuật đôi: đó là sự đồng điệu sinh học và lòng tin tưởng tuyệt đối giữa hai người diễn."


Giám khảo trưởng Takahashi bấm nút điều khiển, màn hình lớn lập tức chiếu lại đoạn video quay chậm cú nhảy liên tục Waltz Jump và Single Toeloop của Mei và Haru.


"Hãy nhìn kỹ vào màn hình," ông Takahashi phân tích, ngón tay chỉ vào quỹ đạo chuyển động của hai người. "Trò Kururugi và trò Shinohara đã thực hiện một kỹ thuật cực kỳ hiếm gặp ở cấp độ học đường: Phương Phương Pháp Thở Đồng Bộ Nhịp Tim theo nhịp hít thở 4-4 hoàn hảo. Từng nhịp nâng người, từng góc nghiêng hông của trò Kururugi khi bật nhảy đều ăn khớp tuyệt đối với nhịp chuyển động của trò Shinohara mà không cần một giây nhìn nhau. Sự đồng bộ nhịp thở này đã triệt tiêu hoàn toàn sự vụng về thể chất của trò Kururugi, tạo ra một đường trượt đôi vô cùng uyển chuyển, giàu cảm xúc và mang tính nghệ thuật cao. Đây mới chính là linh hồn của trượt băng đôi mà ban giám khảo chúng tôi tìm kiếm. Điểm số nghệ thuật này hoàn toàn xứng đáng với nỗ lực phi thường của họ!"


Lời phân tích khoa học, chuyên nghiệp của vị giám khảo trưởng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự kiêu ngạo của Miyako. Cô ta đứng chết lặng trên băng, gương mặt trắng bệch không thốt nên lời.


Itsuki – bạn diễn của Miyako – lướt nhanh tới bên cạnh cô ta. Anh ta khẽ thở dài, bàn tay săn chắc đeo găng da nắm lấy cánh tay Miyako kéo lùi lại, trầm giọng khuyên bảo: "Miyako, thôi đi. Đừng làm loạn thêm nữa. Nhìn vào đường trượt của họ đi, chúng ta thực sự đã thua về sự đồng điệu tâm hồn rồi. Chấp nhận thực tế đi."


"Cậu im đi!" Miyako phẫn nộ gạt tay Itsuki ra, đôi mắt rực lửa căm ghét vẫn dán chặt vào Mei.


Nhìn thấy sự khiêu khích điên cuồng của Miyako nhắm vào Mei, Haru bước lên một bước đầy dứt khoát. Cậu đứng chắn hoàn toàn trước mặt Mei, dùng thân hình cao lớn của mình làm lá chắn bảo vệ cô khỏi ánh mắt độc địa của đối thủ. Gương mặt Haru lạnh lùng như một tảng băng ngàn năm, đôi mắt xanh thẳm tỏa ra một uy áp sắc lạnh khiến Miyako khẽ rùng mình lùi lại. Thế nhưng, tiếng lòng gào thét phẫn nộ tột cùng của cậu lại dội thẳng vào đầu Mei:


*"Con mụ điên này dám bắt nạt bảo bối của tao ngay trước mặt tao sao?! Đồ đố kỵ xấu xí! Cút ngay trước khi tao dùng quyền lực Hội học sinh đóng băng toàn bộ hoạt động của mày! Mei của mình đã phải cắn răng chịu đau, đầu gối bầm tím hết cả lên mới hoàn thành được bài diễn xuất sắc thế này, mày có tư cách gì mà sỉ nhục em ấy?! Mei ơi, em đừng nghe mụ ta nói bậy! Em là thiên nga xinh đẹp nhất, rực rỡ nhất thế gian này! Anh muốn ôm em quá, muốn lau nước mắt cho em quá làm sao bây giờ!"*


Mei khẽ cụp mắt xuống, gò má ửng hồng lên đầy ngượng ngùng trước sự bảo bọc quyết liệt cả bên ngoài lẫn bên trong của Haru. Sự ấm áp từ tiếng lòng của cậu như một ngọn lửa xua tan đi mọi cảm giác lạnh lẽo và đau đớn trên cơ thể cô.


Buổi biểu diễn thử kết thúc trong chiến thắng vang dội của cặp đôi Mei x Haru. Mei chiến thắng giải biểu diễn thử, giữ vững vị trí bạn diễn đôi bên cạnh Haru, nhưng mâu thuẫn học đường vẫn tiếp diễn.


Một tiếng sau, khi nhà thi đấu đã vắng bóng người, Mei bước vào Phòng thay đồ nữ CLB Trượt băng để thay trang phục. Căn phòng hẹp lúc này vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng máy sưởi chạy rì rì ấm áp. Mei ngồi trên băng ghế gỗ, mệt mỏi tháo đôi giày Gold Star ra khỏi chân. Cổ chân cô mỏi nhừ, và vết bầm tím trên đầu gối phải khẽ nhói lên đau buốt. Cô thở phào nhẹ nhõm, tận hưởng sự yên bình hiếm hoi.


*Cạch.*


Cánh cửa phòng thay đồ đột ngột mở ra. Miyako bước vào, trên người vẫn mặc bộ váy thi đấu lộng lẫy màu vàng kim nhưng gương mặt cô ta lúc này u ám, lạnh lẽo đến đáng sợ. Cô ta lướt nhanh qua Mei, tà váy đính đá khẽ quẹt qua vai cô gái nhỏ.


Khi đi ngang qua sát cạnh Mei, Miyako khựng lại một nhịp. Cô ta không thèm quay đầu nhìn cô, chỉ ghé sát tai Mei, buông lời cảnh cáo lạnh lùng bằng một giọng nói trầm thấp đầy hiểm họa:


"Đừng vội mừng, Kururugi Mei. Sự may mắn của mày ngày hôm nay chỉ là nhất thời mà thôi. Giải đấu chính thức mùa đông sắp tới sẽ là mồ chôn cho sự may mắn của mày! Tao sẽ dùng mọi thế lực của gia đình tao để khiến mày phải biến mất khỏi sân băng này mãi mãi!"


Lời cảnh cáo lạnh lẽo của Miyako vang vọng trong phòng thay đồ vắng lặng, để lại Mei đứng chết lặng trong sự lo âu tột cùng trước một cơn giông bão mới sắp sửa đổ ập xuống đầu cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!