Nhạc nềnShizima

Cú Nhảy Đồng Điệu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bàn tay to ấm áp của Haru ôm chặt lấy hông Mei, truyền qua lớp áo tập mỏng một luồng điện tê dại.


Sự tiếp xúc đột ngột và dứt khoát ấy khiến toàn thân Mei khẽ khựng lại một nhịp. Trên mặt Sân băng Trường tư thục Tokyo lúc này, hơi sương lạnh giá từ hệ thống làm lạnh bị lỗi vẫn đang bốc lên mờ ảo, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay của Haru lại nóng bỏng đến mức như muốn thiêu đốt cả lớp vải co giãn màu xanh nhạt mà cô đang mặc. Khớp gối phải của Mei – nơi vết bầm tím sưng đỏ từ bài tập uốn dẻo khắc nghiệt trước đó vẫn chưa tan hết – khẽ nhói lên một cơn đau buốt khi cô cố gắng điều chỉnh trọng tâm. Thế nhưng, sự căng thẳng thể xác ấy lập tức bị lấn át hoàn toàn bởi luồng tiếng lòng cuồng nhiệt, gào thét đến chói tai của vị Hội trưởng Hội học sinh dội thẳng vào tâm thức cô:


*"Trời đất ơi!!! Eo của Mei... eo của Mei mềm quá! Nhỏ nhắn quá! Mình đang ôm chặt lấy eo em ấy bằng cả hai tay này! Ôi thần linh ơi, tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi! Làm sao bây giờ? Mặt mình có đang đỏ lên không? Phải giữ vững cơ mặt! Phải ngầu! Phải lạnh lùng! Nhưng mà bả vai phải ơi... làm ơn chịu đựng một chút! Đau quá... đau như muốn rách cơ ra vậy, nhưng mình tuyệt đối không được để tay bị run! Mình phải nâng Mei lên thật vững chãi, phải bảo vệ em ấy bằng cả sinh mạng này!"*


Mei khẽ mím chặt môi, vệt máu nhỏ đã khô trên môi cô khẽ nứt nhẹ, mang theo một vị tanh ngọt mơ hồ. Cô ngước mắt lên, nhìn thẳng vào góc nghiêng hoàn mỹ của Haru. Gương mặt đẹp không góc chết của cậu vẫn hoàn toàn đóng băng, đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh như hai viên pha lê sapphire dán chặt vào khoảng không phía trước, không hề lộ ra một tia cảm xúc dao động nào. Sự tương phản điên rồ giữa vẻ ngoài vô cảm đáng sợ và nội tâm đang gào khóc thảm thiết vì vừa ngượng ngùng vừa xót xa cho cô khiến Mei dâng lên một sự thấu cảm nghẹn ngào. Cô biết cậu đang bị chấn thương bả vai phải từ vụ đỡ cô ngã hôm trước. Cậu đang chịu đựng cơn đau tột cùng chỉ để làm bệ đỡ cho cô tỏa sáng.


"Thả lỏng cơ vai, Mei. Tin tưởng tôi," giọng nói lạnh lùng, trầm thấp của Haru vang lên bên tai cô, nhưng tiếng lòng của cậu lại đang khóc ròng: *"Mei ơi, em đừng gồng người mà! Hãy thả lỏng và dựa hoàn toàn vào anh đi! Anh sẽ gánh vác mọi trọng lượng của em, gánh vác cả thế giới của em!"*


Mei hít một hơi thật sâu. Cô chủ động áp dụng Phương Pháp Thở Đồng Bộ Nhịp Tim theo nhịp hít thở 4-4 mà hai người đã khổ luyện. Hít vào – cô cảm nhận được mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc từ lồng ngực Haru tỏa ra bao bọc lấy mình. Thở ra – cô thả lỏng hoàn toàn cơ vai, giữ thẳng cột sống và trao trọn Thể Lực Và Sức Chịu Đựng Cơ Thể đang kiệt sức của mình vào đôi bàn tay của cậu. Sự đồng điệu nhịp thở tối cao lập tức được kích hoạt, xua tan đi mọi tạp âm đố kỵ từ đám đông trên khán đài.


Bản nhạc "Băng Vũ" bước vào nốt nhấn mạnh mẽ của phần điệp khúc. Haru bắt đầu tăng tốc, đường trượt lướt chữ C của cậu tạo ra một lực gia tốc cực lớn.


"Lên!"


Haru trầm giọng ra lệnh. Ngay lập tức, cậu dùng lực từ đôi chân săn chắc ghim mạnh xuống mặt băng, đồng thời gồng chặt cơ cánh tay và bả vai phải đang chấn thương để thực hiện Động Tác Nâng Người Thấp (Low-Lift). Mei cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng đi. Đôi Giày Trượt Chuyên Nghiệp "Gold Star" của cô rời khỏi mặt băng sương muối, cơ thể cô được nhấc bổng lên không trung, ngang tầm hông của Haru.


Một cảm giác bay lượn tự do đến nghẹt thở bao trùm lấy Mei. Giữa khoảng không trung lạnh giá, dưới ánh đèn spotlight rực rỡ sắc xanh mờ, Mei dũng cảm dang rộng hai tay như cánh chim thiên nga đang sải cánh giữa trời đông. Cô siết chặt cơ bụng, giữ thăng bằng tuyệt đối trên không trung. Trọng tâm cơ thể cô hoàn toàn nằm gọn trong lòng bàn tay vững chãi, ấm áp của Haru. Cậu lướt đi trên băng với tốc độ chóng mặt, nâng đỡ cô quay một vòng tròn hoàn mỹ dọc theo rìa sân tập.


Ba giây trên không trung dài tựa như một thiên niên kỷ. Mei cúi đầu nhìn xuống, bắt gặp ánh mắt của Haru đang ngước lên nhìn mình. Trong đôi mắt xanh thẳm của cậu lúc này không còn vẻ lạnh lùng vô cảm nữa, mà là một sự ngỡ ngàng, sững sờ và u mê tột đỉnh. Tiếng lòng của cậu bùng nổ như pháo hoa giữa đêm giao thừa, dội vào não bộ cô:


*"Đẹp quá... Mei của mình đẹp quá! Em ấy thực sự là một thiên sứ... Nhìn đôi cánh tay dang rộng của em ấy kìa, nhìn vầng trán thanh tú dưới ánh đèn kìa! Mình muốn nâng em ấy đi suốt cuộc đời này, muốn bảo vệ nụ cười này mãi mãi! Bả vai phải ơi, mày có gãy lìa ra lúc này cũng đáng! Mei ơi, anh yêu em... anh yêu em phát điên mất rồi!"*


Trái tim Mei đập loạn nhịp dữ dội. Gò má cô ửng hồng lên dưới nắng chiều sương muối. Cô không còn cảm thấy nỗi sợ độ cao nữa, bởi cô biết vòng tay của chàng trai này sẽ luôn túc trực ở phía sau để đỡ lấy cô trước khi cô chạm mặt xuống băng. Sự tin tưởng tuyệt đối vượt qua mọi rào cản giai cấp đã biến một tân binh vụng về như cô thành một vũ công kiêu sa nhất.


"Đáp đất!" Haru khẽ nhắc.


Mei khụy gối trái, mũi giày phải khẽ ghim nhẹ xuống băng để giảm chấn. Haru từ từ hạ người, nâng đỡ hông cô một cách vô cùng nhẹ nhàng và nâng niu cho đến khi lưỡi giày Gold Star của Mei chạm hẳn xuống mặt băng trơn trượt. Cú đáp đất mượt mà đến mức không tạo ra một tiếng động va chạm nào.


Thế nhưng, ngay khi vừa chạm băng, khớp gối phải bầm tím của Mei khẽ nhói lên một cơn đau dữ dội do lực tác động. Thể lực của cô đã chạm ngưỡng giới hạn. Đôi chân cô run rẩy, suýt chút nữa thì khuỵu xuống.


*"Trời ơi! Mei bị đau chân rồi! Mình cảm nhận được cơ hông em ấy khẽ run lên! Đồ tồi Haru, mày nâng hạ không đủ nhẹ nhàng sao?!"* Tiếng lòng Haru hoảng loạn khóc lóc gào thét.


Mei cắn chặt môi, dùng ý chí kiên cường gạt bỏ cơn đau. Cô không được phép ngã lúc này. Chỉ còn một chuỗi động tác cuối cùng để hoàn thành bài diễn: chuỗi nhảy liên tục Waltz Jump và Single Toeloop.


"Tiếp tục, Haru!" Mei khẽ thì thầm, dùng ánh mắt kiên định nhìn cậu.


Haru khẽ giật mình trước sự kiên cường của cô gái nhỏ. Cậu nhắm mắt một nhịp, hít một hơi sâu để ổn định lại tinh thần. Hai người lập tức tách ra, thực hiện Kỹ Thuật Trượt Lùi Chéo Chân (Crossover Backward) để lấy đà gia tốc lớn cho cú nhảy quyết định. Tiếng lưỡi giày khía xuống mặt băng sương muối vang lên giòn giã, dồn dập theo nhịp điệu piano đang bước vào những nốt nhạc cao trào cuối cùng.


Mei vắt chân trái ra sau chân phải, cơ thể nghiêng một góc hoàn hảo để lấy lực đẩy. Đôi giày Gold Star mới tinh khôi tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn, lưỡi giày sắc bén bám chặt lấy mặt băng đạt độ chính xác tuyệt đối. Cô cảm nhận được nhịp thở của Haru lướt song song sát cạnh bên trái mình.


*"Một... hai... ba... Nhảy!"* Tiếng lòng của Haru vang lên trong đầu cô như một chiếc máy gõ nhịp (metronome) tự nhiên chuẩn xác nhất.


Đúng nốt nhạc nhấn quyết định, Mei ghim mạnh mũi giày phải xuống băng, dùng toàn bộ sức mạnh cơ đùi còn sót lại bật người lên không trung thực hiện Cú Nhảy Đơn Waltz Jump. Đồng thời, Haru cũng bật nhảy đồng bộ hoàn hảo sát cạnh cô. Hai cơ thể vẽ nên hai đường cong song song tuyệt đẹp giữa hư không, xoay nửa vòng tròn một cách thanh thoát trước khi đáp đất vững chãi bằng một chân.


Nhưng thử thách chưa dừng lại ở đó. Ngay khi vừa chạm băng bằng cạnh ngoài chân phải trượt lùi, Mei phải lập tức ghim mạnh răng cưa ở mũi giày trái xuống băng để lấy lực bật lên lần thứ hai thực hiện Cú Nhảy Nhẹ Toeloop (Single Toeloop).


Cổ chân phải của cô đau nhói như muốn gãy lìa do phải chịu lực tác động liên tục. Thể lực kiệt quệ khiến vòng lấy đà nhảy Toeloop của cô suýt bị lệch nhịp nhạc.


*"Mei! Cố lên em! Có anh ở đây!"* Tiếng lòng gào thét đầy lo lắng và tiếp thêm sức mạnh tinh thần vô hạn của Haru dội thẳng vào tâm thức cô.


Mei cắn răng, dồn toàn bộ lòng tin vào lực đẩy của đôi giày Gold Star. Cô ghim mũi giày trái xuống băng, bật người xoay một vòng tròn hoàn mỹ trên không trung. Haru cũng bật nhảy theo sát, tà áo đồng phục của cậu bay lượn trong gió tạo nên một khung cảnh lộng lẫy tột cùng.


*Bộp!*


Hai người cùng đáp đất đồng bộ hoàn hảo bằng một chân, lướt lùi về phía sau với hai cánh tay dang rộng. Bài diễn kết thúc rực rỡ ngay khi nốt nhạc piano cuối cùng của bản nhạc "Băng Vũ" ngân vang rồi lịm dần vào không gian.


Cả hai người trượt chậm lại rồi dừng hẳn tại trung tâm sân băng. Mei hoàn toàn kiệt sức. Thể lực của cô đã bị vắt kiệt đến giọt cuối cùng. Đôi chân cô run rẩy không thể đứng vững, cơ thể cô khẽ đổ sụp về phía trước.


Haru nhanh như cắt bước lên một bước, vòng tay to bản và vững chãi của cậu lập tức ôm chặt lấy bả vai cô, kéo cô vào lòng để giữ cho cô không bị ngã quỵ xuống băng.


Mei nín thở, hoàn toàn thả lỏng cơ thể mệt nhoài, tựa đầu vào lồng ngực ấm áp, vững chãi mang mùi hương bạc hà thanh mát đặc trưng của Haru. Cô nghe thấy tiếng tim đập dồn dập, điên cuồng của cậu truyền qua lớp áo mỏng, và hơn thế nữa, cô nghe thấy tiếng lòng của cậu đang vỡ òa, gào thét trong hạnh phúc tột đỉnh và sự u mê vô hạn:


*"Mei... Mei ơi... Em tuyệt vời quá... Em làm được rồi! Em là thiên nga xinh đẹp nhất, rực rỡ nhất thế gian này! Anh yêu em... anh yêu em chết mất! Tim mình đập nhanh quá, em ấy đang tựa đầu vào ngực mình kìa! Ôi trời ơi, mùi hương hoa anh đào từ tóc em ấy thơm quá, ngọt ngào quá... Mình muốn ôm em ấy như thế này mãi mãi, không bao giờ buông ra nữa! Ai đó làm ơn dừng thời gian lại đi, mình xỉu thực sự đây!"*


Mei khẽ mỉm cười nhắm mắt lại, tận hưởng hơi ấm ngọt ngào và sự bình yên vô hạn trong vòng tay cậu.


Cả khán đài của Sân băng Trường tư thục Tokyo lúc này rơi vào một trạng thái im lặng tuyệt đối đến đáng sợ. Miyako đứng dưới lan can, gương mặt kiêu sa hoàn toàn đông cứng, đôi mắt trợn tròn không thể tin nổi vào mắt mình. Ban giám khảo và học sinh toàn trường đều chết lặng trước màn trình diễn đồng điệu tâm hồn đỉnh cao vừa rồi. Không một tiếng động, không một lời xầm xì, cả không gian như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc im lặng thiêng liêng trước khi một cơn bão bùng nổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!