Vũ Điệu Thiên Nga Dưới Ánh Đèn
Tiếng gió rít qua tai khi tốc độ tăng dần, đưa hai người vào vòng cua đầu tiên đầy thử thách.
Trên mặt Sân băng Trường tư thục Tokyo, quầng sáng spotlight màu xanh dương nhạt ấm áp lướt theo từng chuyển động của Mei và Haru, biến mặt băng nhân tạo mờ sương thành một thánh đường lộng lẫy và cô độc. Bản nhạc "Băng Vũ" bắt đầu bước vào phân đoạn dồn dập hơn. Tiếng piano réo rắt, réo rắt như những hạt mưa tuyết rơi xuống, gõ nhịp vào tâm thức của cả hai người đang hòa làm một trên sân đấu.
Bàn tay Haru vẫn siết chặt lấy tay Mei. Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền qua, dứt khoát và vững chãi, giống như một sợi dây neo vô hình kéo Mei ra khỏi vực thẳm của sự hoảng loạn. Ngưỡng Đọc Tâm 1 Mét đang hoạt động ở mức cực hạn. Giữa tiếng nhạc piano vang dội, Mei không còn nghe thấy bất kỳ lời xầm xì đố kỵ nào từ đám đông trên khán đài nữa. Trong tâm trí cô lúc này, chỉ có tiếng lòng gào thét u mê cuồng nhiệt của vị Hội trưởng Hội học sinh đang dội thẳng vào đại não cô:
*"Trời đất ơi! Mei đang trượt cùng mình! Tay em ấy ấm quá, mềm quá, mình không muốn buông ra một giây nào hết! Hãy nhìn đường trượt của em ấy kìa, thẳng tắp và mượt mà làm sao! Ôi thiên nga nhỏ của tôi, em đang tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn kia kìa! Mình phải dẫn dắt em ấy thật tốt, bả vai phải ơi làm ơn đừng nhói đau lúc này, mình phải chịu đựng được!"*
Mei khẽ mím môi để ngăn bản thân không bật cười trước sự tương phản điên rồ ấy. Gương mặt của Haru bên ngoài vẫn hoàn toàn đóng băng, lạnh lùng và vô cảm đến đáng sợ. Đôi mắt xanh thẳm của cậu sắc lạnh như mặt hồ mùa đông, dán chặt vào khoảng không phía trước, nhưng đôi tai hơi đỏ ửng lên vì cơn cảm lạnh nhẹ đêm hôm trước đã phản bội lại vẻ ngoài ngầu lòi của cậu. Sự đáng yêu ấy tiếp thêm cho Mei một nguồn dũng khí vô hạn. Cô siết chặt các nhóm cơ cốt lõi, dồn toàn bộ sự tập trung vào cảm giác xúc giác nhạy bén dưới lòng bàn chân.
Đôi Giày Trượt Chuyên Nghiệp "Gold Star" ôm khít lấy cổ chân cô, lưỡi giày mạ chrome sắc bén khía nhẹ xuống mặt băng sương muối, tạo ra những tiếng rạch băng sắc lẹm, giòn giã. Mei khụy gối phải – nơi vết bầm tím sưng đỏ từ bài tập uốn dẻo hôm trước khẽ nhói lên một cơn đau nhẹ – nhưng cô phớt lờ nó. Cô lấy đà bằng bước trượt lướt chữ C, tăng tốc độ dọc theo rìa sân băng.
"Chuyển cạnh lưỡi giày! Nhịp nhàng theo tiếng piano!" Giọng nói lạnh lùng của Haru khẽ vang lên, nhưng tiếng lòng của cậu lại khóc ròng vì xót xa: *"Đầu gối em ấy chắc đang đau lắm! Đồ tồi Haru, sao mày lại ép em ấy tập cường độ cao thế này chứ! Mei ơi, nếu đau quá hãy tựa vào anh nhé!"*
Mei không tựa. Cô muốn chứng minh cho cả thế giới, và đặc biệt là cho Miyako đang đứng dưới khán đài kia thấy rằng cô xứng đáng đứng cạnh anh.
Hai người bắt đầu thực hiện Bước Trượt Rắn Săn Mồi (Serpentine Step). Đây là một kỹ thuật đòi hỏi sự dẻo dai tột độ của khớp hông và khả năng chuyển cạnh lưỡi giày cực nhanh từ cạnh trong sang cạnh ngoài. Mei nghiêng người, dẫn dắt cơ thể uốn lượn theo đường chữ S lấp lánh dọc theo chiều dài sân băng. Dưới sự dẫn dắt nhịp nhàng, đồng bộ của Haru, cơ thể vốn bị coi là vụng về thường ngày của cô trở nên uyển chuyển kỳ lạ. Cô lướt đi mượt mà như một dòng nước, rũ bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc "bóng ma tàng hình" lập dị. Khán đài bắt đầu rộ lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc. Sự đồng điệu vật lý giữa hai người đạt đến độ hoàn hảo nhờ Phương Pháp Thở Đồng Bộ Nhịp Tim theo nhịp 4-4.
Đến nốt nhạc nhấn mạnh mẽ của bản nhạc, giai điệu piano đột ngột chuyển sang phần cao trào lãng mạn tột đỉnh. Đây là thời điểm quyết định của bài diễn đơn thẩm mỹ: Động Tác Cúi Người Thiên Nga (Ina Bauer).
Mei khựng lại một nhịp trong lòng. Động tác này yêu cầu cô phải trượt đi với hai chân song song nhưng ngược chiều nhau (chân trước đi bằng cạnh ngoài, chân sau đi bằng cạnh trong), đồng thời phải uốn cong lưng về phía sau hết cỡ. Đây chính là thành quả trực tiếp của Bài Tập Uốn Dẻo Lưng Trên Cạn cực kỳ đau đớn mà cô đã phải cắn răng chịu đựng ở phòng tập thể chất. Thế nhưng, cái lạnh buốt xương của sương muối trên sân băng đang khiến các nhóm cơ lưng của cô hơi căng cứng. Nếu cô uốn lưng không đủ sâu hoặc lệch trọng tâm dù chỉ một milimet, lưỡi giày sẽ vấp vào nhau, gây ra một cú ngã chấn thương cột sống nghiêm trọng ngay lập tức.
Cơn đau từ đầu gối phải bầm tím lại nhói lên. Sự do dự thoáng qua khiến cơ thể Mei khẽ lắc lư, đường trượt của cô mất đi sự ổn định vốn có.
Ngay lập tức, Haru nhận ra sự bất thường. Cậu không hề hoảng loạn. Với bản lĩnh của một vận động viên thượng cấp, Haru lướt song song sát cạnh Mei, giữ một khoảng cách cực kỳ chuẩn xác để sẵn sàng lao ra đỡ lấy cô nếu cô ngã. Đôi mắt xanh thẳm của cậu nhìn thẳng vào mắt cô, ấm áp và kiên định như một điểm tựa tinh thần vững chãi nhất thế gian. Tiếng lòng của cậu bùng nổ, gào thét trong đại não cô với một sự tin tưởng tuyệt đối:
*"Mei! Đừng sợ! Hãy nhớ lại hơi ấm của phòng tập, nhớ lại sự dẻo dại của cơ thể em! Anh đang ở ngay bên cạnh em đây. Cho dù cả thế giới này có sụp đổ, cho dù bả vai phải của anh có gãy lìa, anh cũng sẽ đỡ được em! Hãy uốn cong lưng đi, thiên nga nhỏ của anh, hãy để anh làm lá chắn bảo vệ em khỏi mọi cơn bão!"*
Một luồng điện ấm áp chạy dọc sống lưng Mei. Cô không còn sợ hãi nữa. Cô siết chặt cơ bụng giữ thăng bằng, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở. Đến nốt nhạc piano gõ mạnh, Mei chuyển cạnh lưỡi giày ngược chiều nhau một cách dứt khoát. Cô bắt đầu uốn cong lưng về phía sau.
Cơ thể cô uốn thành một đường cong hoàn mỹ, kiêu sa như một thiên nga trắng dưới ánh đèn spotlight rực rỡ. Đầu cô ngửa ra sau, mái tóc bằng dày cộp thường ngày rũ xuống, lộ ra vầng trán thanh tú và chiếc cổ cao ba ngấn lấp lánh những giọt mồ hôi. Đôi chân xỏ trong giày Gold Star lướt đi mượt mà, vẽ nên một đường cung dài thẳng tắp suốt mười mét trên mặt băng không một tiếng động ma sát.
Cả nhà thi đấu như rơi vào trạng thái nín thở tuyệt đối. Không một tiếng xầm xì, không một lời chế giễu. Vẻ đẹp thẩm mỹ tột cùng của động tác Ina Bauer mà Mei vừa thực hiện đã đập tan mọi định kiến về xuất thân bình dân của cô. Miyako đứng dưới khán đài, gương mặt lộng lẫy hoàn toàn đông cứng trong sự kinh ngạc và đố kỵ tột độ.
Nhưng cái giá phải trả cho động tác đòi hỏi thể lực cao này là cực kỳ lớn. Thể Lực Và Sức Chịu Đựng Cơ Thể của Mei bị bào mòn nghiêm trọng. Cơ đùi cô bỏng rát, cơ lưng căng cứng đến mức run rẩy, hơi thở cô trở nên dồn dập, buốt lạnh.
Khi Mei từ từ đứng thẳng dậy kết thúc động tác Ina Bauer, bản nhạc "Băng Vũ" đột ngột chuyển sang nhịp điệu dồn dập của phần điệp khúc – báo hiệu động tác phối hợp đôi mạo hiểm nhất chuẩn bị bắt đầu.
Haru lướt tới chuẩn bị thực hiện Động Tác Nâng Người Thấp (Low-Lift), tay cậu đặt lên eo Mei đầy dứt khoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!