Nhạc nềnShizima

Khúc Dạo Đầu Của Băng Vũ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đàn piano réo rắt mở ra khúc dạo đầu đầy lãng mạn, đưa hai người vào đường trượt gia tốc tốc độ cao.


Trong không gian khép kín của Sân băng Trường tư thục Tokyo, ánh sáng rực rỡ thường ngày đã hoàn toàn vụt tắt. Chỉ còn lại một quầng sáng spotlight màu xanh dương nhạt ấm áp, phủ lên mặt băng nhân tạo một lớp sương mờ ảo như dải ngân hà ngủ quên giữa mùa đông. Tiếng piano của bản nhạc "Băng Vũ" vang lên – những nốt nhạc đầu tiên gieo vào không gian cái lạnh tê tái nhưng cũng đầy chất thơ. Bản nhạc này do một nghệ sĩ nổi tiếng biên soạn độc quyền, là thứ mà Haru đã dùng toàn bộ tiền tiết kiệm cá nhân để mua bản quyền, nhằm tạo ra một tần số âm thanh đặc biệt có khả năng xoa dịu sóng não nhạy cảm của Mei. Thế nhưng, ngay lúc này, khi đứng trước hàng ngàn khán giả và những vị giám khảo nghiêm khắc của Hiệp Hội Trượt Băng Nghệ Thuật Trẻ Tokyo, Mei cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt lại.


Cơn đau âm ỉ từ khớp gối phải bầm tím – vết tích của những buổi tập uốn dẻo khắc nghiệt trước đó – khẽ nhói lên dưới cái lạnh buốt xương của sân băng. Đôi chân xỏ trong Đôi Giày Trượt Chuyên Nghiệp "Gold Star" mới tinh khôi bỗng chốc trở nên nặng trĩu. Dù chất liệu da kangaroo siêu nhẹ và lưỡi giày mạ chrome sắc bén đang ôm khít lấy cổ chân cô, Mei vẫn không thể ngăn được cơ thể mình run lên bần bật.


Ngưỡng Đọc Tâm 2 Mét của cô đang bị quá tải hoàn toàn. Không có Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt để bảo vệ – thứ mà cô đã dũng cảm quyết định để lại trên băng ghế chờ nhằm trao trọn lòng tin cho bạn diễn – mọi luồng rác âm độc hại từ đám đông trên khán đài dội thẳng vào tâm trí cô như những mũi kim đâm buốt nhói:


*"Nhìn kìa, con bé bóng ma đó đứng đờ người ra rồi!"*

*"Nó định làm hỏng bài diễn của Shinohara-sama sao? Thật là một sự sỉ nhục đối với môn nghệ thuật này!"*

*"Hy vọng ngày hôm nay sẽ là mồ chôn cho suất học bổng của nó..."*


Sự tự ti về giai cấp, nỗi sợ hãi bị tước đi Suất Học Bổng Toàn Phần, và áp lực từ bài biểu diễn hoàn hảo đạt điểm số kỷ lục trước đó của Miyako x Itsuki đè nặng lên vai Mei như một tảng đá ngàn cân. Đầu óc cô quay cuồng, nhịp thở trở nên dồn dập, hỗn loạn. Cô đứng chết lặng giữa trung tâm sân băng, đôi mắt to tròn sau lớp kính cận nhòe đi vì sương lạnh, tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua cũng đủ khiến cô ngã quỵ.


Chính lúc Mei tưởng như mình sắp đầu hàng trước cơn hoảng loạn, một tiếng rạch băng sắc lẹm vang lên.


Shinohara Haru lướt tới. Vóc dáng cao lớn, thẳng tắp của vị Hội trưởng Hội học sinh hoàn mỹ đứng chắn ngay trước mặt cô, dùng tấm lưng rộng lớn và bờ vai vững chãi của mình che khuất hoàn toàn tầm nhìn của đám đông đố kỵ trên khán đài. Gương mặt đẹp không góc chết của cậu vẫn hoàn toàn đóng băng vô cảm, đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh như mặt hồ mùa đông phớt lờ mọi ánh nhìn dòm ngó xung quanh. Đôi tai cậu hơi đỏ ửng lên – một phần vì cơn cảm lạnh nhẹ do nhường chiếc áo ấm cho cô đêm hôm trước, một phần vì sự ngượng ngùng đang rực cháy bên trong.


Haru không nói một lời nào để tránh bộc lộ tình cảm ra ngoài mặt. Cậu chủ động đưa hai bàn tay to bản, ấm áp của mình ra, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đang lạnh ngắt và run rẩy của Mei. Lòng bàn tay hai người chạm vào nhau, đẫm mồ hôi vì căng thẳng, nhưng hơi ấm từ cơ thể cậu lập tức truyền qua da thịt cô, mang theo một cảm giác an toàn đến kỳ lạ.


Nhận ra sự hoảng loạn tột độ trong ánh mắt nhòe sương của bạn diễn, Haru khẽ cúi người xuống. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức Mei có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát đặc trưng hòa quyện với mùi hoa anh đào dịu nhẹ từ chiếc áo khoác đồng phục của cậu. Trước sự kinh ngạc của hàng ngàn khán giả đang nín thở dõi theo, Haru khẽ chạm nhẹ trán mình vào trán Mei.


Cú chạm trán đột ngột ấy khiến Mei giật mình, nhưng ngay lập tức, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của cậu vang lên bên tai cô, ra hiệu một cách dứt khoát: "Nhìn tôi. Nhắm mắt lại. Hít vào... Thở ra..."


Đó là Phương Pháp Thở Đồng Bộ Nhịp Tim theo nhịp 4-4 mà họ đã cùng nhau luyện tập. Và ngay khi trán hai người chạm nhau, Ngưỡng Đọc Tâm 1 Mét của Mei được kích hoạt mạnh mẽ nhất. Tiếng lòng gào thét u mê cuồng nhiệt và lo lắng tột độ của Haru dội thẳng vào đại não cô, lấn át hoàn toàn mọi rác âm độc hại xung quanh:


*"Trời đất ơi!!! Mei gần quá! Trán em ấy mềm quá, thơm mùi hoa anh đào quá! Mình muốn chết mất, tim mình đập sắp nổ tung ra ngoài rồi! Đồ gió đông chết tiệt kia, sao dám làm bảo bối của tôi run rẩy thế hả?! Đừng sợ Mei ơi, có anh ở đây rồi! Cho dù bả vai phải của anh vẫn còn hơi mỏi nhói đau do vết thương cũ, anh vẫn sẽ dùng cả sinh mạng này để nâng đỡ em, nâng em bay lượn! Em là thiên nga xinh đẹp nhất đêm nay, anh sẽ không để bất kỳ kẻ nào trên khán đài kia làm tổn thương em! Hãy tin anh, nhịp thở của em... hãy hòa làm một với anh!"*


Sự tương phản kinh hoàng giữa gương mặt lạnh như tiền bên ngoài và tiếng lòng khóc lóc thảm thiết, sến sẩm đầy cuồng nhiệt của Haru khiến Mei bỗng chốc muốn bật cười. Sự căng thẳng, sợ hãi và cơn đau ở đầu gối bầm tím như bị một phép màu thổi bay mất. Trái tim cô ấm áp lạ thường. Cô nhắm mắt lại, bắt đầu hít thở sâu theo đúng nhịp đếm 4-4 của cậu.


Khi nhịp thở của hai người đồng điệu, Trạng Thái Đồng Điệu Nhịp Thở được kích hoạt. Mei cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ nhàng, thanh thoát kỳ lạ. Mọi tiếng xầm xì đố kỵ trên khán đài hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại giai điệu piano réo rắt của "Băng Vũ" và tiếng lòng ấm áp của Haru làm nhạc trưởng dẫn đường.


Haru khẽ lùi lại một bước, đôi mắt xanh thẳm nhìn cô đầy tin tưởng. Hai người cùng khụy gối, thực hiện bước trượt lướt chữ C đầu tiên, lấy đà tiến vào đường trượt gia tốc tốc độ cao quanh sân băng.


Lồng ngực Mei phập phồng, bàn tay Haru siết chặt lấy cô, tiếng lòng cậu rít lên đầy cưng nựng: "Mei đừng sợ, có anh ở đây rồi! Em là thiên nga xinh đẹp nhất đêm nay, anh sẽ không để ai làm tổn thương em đâu!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!