Ánh Đèn Spotlight Và Khúc Dạo Đầu
Sân băng Trường tư thục Tokyo ngày hôm nay không còn vẻ tĩnh mịch, mờ ảo của những buổi tập đêm muộn. Toàn bộ nhà thi đấu rực rỡ ánh đèn, rợp trời băng rôn cổ vũ và chật kín người. Tiếng xầm xì, bàn tán của hàng ngàn học sinh từ trên khán đài dội xuống mặt băng phẳng lặng như một cơn bão tạp âm khổng lồ, khiến bầu không khí vốn đã lạnh buốt bởi hệ thống làm lạnh trung tâm nay càng thêm ngột ngạt, căng thẳng.
Tại hàng ghế danh dự, những vị đại diện nghiêm nghị của Hội Đồng Quản Trị Trường Tư Thục Tokyo cùng các giám khảo chuyên môn đến từ Hiệp Hội Trượt Băng Nghệ Thuật Trẻ Tokyo đã yên vị. Họ lật giở những tập hồ sơ kỹ thuật với gương mặt lạnh lùng, sẵn sàng đưa ra những phán quyết tàn nhẫn nhất về tương lai của câu lạc bộ và cả Suất Học Bổng Toàn Phần của Kururugi Mei. Buổi Biểu Diễn Thử quyết định số phận chính thức bắt đầu.
"Tiếp theo, xin mời cặp đôi hạt giống số một của trường đối thủ Ouka: Miyako và Itsuki bước ra sân diễn!"
Tiếng loa phóng thanh vừa dứt, cả khán đài bùng nổ trong tiếng reo hò cổ vũ cuồng nhiệt từ lực lượng fan hâm mộ. Ánh đèn spotlight rực rỡ đột ngột quét qua, hội tụ ngay tại lối ra vào sân băng. Miyako bước ra với phong thái kiêu sa của một nữ hoàng thực thụ. Cô ta khoác trên mình bộ váy trượt băng thiết kế riêng lộng lẫy màu vàng kim, đính hàng ngàn viên pha lê Swarovski lấp lánh phản chiếu ánh đèn thành những vệt sáng sắc lẹm. Đi sau cô ta nửa bước là Itsuki, nam vận động viên có vóc dáng cao lớn, vạm vỡ với gương mặt nam tính đầy tham vọng.
Nhạc biểu diễn vang lên, một bản nhạc cổ điển có nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ. Ngay từ những giây đầu tiên, Itsuki đã lướt đi với tốc độ đáng kinh ngạc, dùng lực cánh tay săn chắc thực hiện Động Tác Nâng Người Thấp (Low-Lift) nhấc bổng hông Miyako lên cao. Miyako dang rộng hai tay, uốn cong lưng giữ thăng bằng hoàn hảo trên không trung suốt năm giây trước khi đáp đất nhẹ nhàng không một tiếng động ma sát.
Sự phối hợp nhịp nhàng, chính xác đến từng milimet của họ khiến ban giám khảo liên tục gật đầu tán thưởng. Đỉnh điểm của bài diễn là khi Miyako lấy đà bằng bước trượt lùi chéo chân tốc độ cao, ghim mạnh răng cưa mũi giày xuống băng và bật người thực hiện cú nhảy đôi Double Axel hoàn hảo. Cô ta xoay tròn hai vòng rưỡi giữa hư không đầy kiêu hãnh trước khi tiếp đất vững chãi bằng một chân, vẽ nên một đường cung lộng lẫy trên mặt băng sương muối.
Tiếng vỗ tay vang dội như sấm dậy khắp nhà thi đấu. Bảng điện tử hiển thị điểm số kỹ thuật và nghệ thuật gần như tuyệt đối dành cho cặp đôi Ouka. Miyako lướt về phía rìa lan can, đón lấy chiếc khăn ấm từ ban hậu cần. Khi đi ngang qua khu vực chuẩn bị của trường Tokyo, cô ta khựng lại một nhịp, khẽ liếc nhìn Mei bằng ánh mắt rực lửa căm ghét và đố kỵ.
Miyako nhếch môi, nở một nụ cười chế giễu đầy kiêu ngạo, tiếng lòng độc địa của cô ta dội thẳng vào đại não đang căng thẳng của Mei:
*"Nhìn con bé bóng ma nhếch nhác kia xem, toàn thân nó đang run rẩy kìa! Mang đôi giày Gold Star đắt đỏ thì đã sao? Một kẻ bình dân vụng về, đi bộ còn không vững thì làm sao thực hiện nổi một cú nhảy Waltz Jump trước hàng ngàn khán giả chứ? Ngày hôm nay sẽ là mồ chôn cho sự may mắn của mày, Kururugi! Học bổng của mày, vị trí đứng cạnh Haru... tất cả sẽ thuộc về tao!"*
Mei khẽ rùng mình, gương mặt dưới lớp tóc mái bằng dày cộp hơi tái đi. Cơn đau âm ỉ từ khớp gối phải bầm tím và thắt lưng mỏi nhừ sau những buổi tập uốn dẻo khắc nghiệt lại trỗi dậy dưới cái lạnh buốt xương của sân băng. Ngưỡng Đọc Tâm 2 Mét của cô đang bị quá tải bởi hàng vạn suy nghĩ đố kỵ, gièm pha từ đám đông học sinh trên khán đài dội xuống:
*"Con bé đó định biểu diễn thật sao? Nhìn nó run như cầy sấy thế kia, chắc chắn sẽ ngã chổng vó cho xem!"*
*"Thật là một sự sỉ nhục đối với Shinohara-sama khi phải bắt cặp với một kẻ nhạt nhòa như vậy..."*
Sức ép tinh thần khổng lồ khiến lồng ngực Mei thắt gút lại, hơi thở trở nên dồn dập, hỗn loạn. Theo bản năng tự vệ, bàn tay cô run rẩy đưa lên, định chạm vào Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt đang đeo quanh cổ để bật công tắc lọc âm vật lý, trốn chạy khỏi thế giới ồn ào độc hại này.
Thế nhưng, ngón tay Mei khựng lại ngay trên phím bấm. Cô nhớ lại những dòng chữ dũng cảm, sẵn sàng từ bỏ quyền thừa kế gia tộc để bảo vệ ước mơ trượt băng và nụ cười của cô trong cuốn sổ nhật ký của Haru. Cô nhớ lại vết thương rách da rỉ máu trên cánh tay phải và cơn cảm lạnh nhẹ của cậu khi nhường chiếc áo ấm cho cô trong đêm bão tuyết.
Nếu cô đeo tai nghe lúc này, cô sẽ không thể nghe thấy giai điệu của bản nhạc "Băng Vũ". Và quan trọng hơn... cô sẽ tự cô lập bản thân khỏi tiếng lòng ấm áp, chân thành nhất của người mình yêu.
Mei dứt khoát buông tay khỏi chiếc tai nghe, cẩn thận tháo nó ra rồi đặt lại vào chiếc túi xách canvas trên băng ghế chờ. Cô chọn cách đối mặt trực diện với bão giông bằng chính nỗ lực tự thân của mình.
"Đừng sợ."
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng đột ngột vang lên bên cạnh, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Shinohara Haru bước đến đứng sát cạnh cô. Vị Hội trưởng Hội học sinh hoàn hảo khoác trên mình bộ trang phục biểu diễn đôi màu xanh dương đậm viền bạc sang trọng, tôn lên vóc dáng cao lớn, thẳng tắp như một hoàng tử bước ra từ thánh đường băng giá. Gương mặt đẹp không góc chết của cậu vẫn hoàn toàn đóng băng vô cảm, đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh phớt lờ mọi ánh nhìn dòm ngó xung quanh.
Thế nhưng, ngay khi cậu bước vào bán kính chưa đầy hai mét, đại não Mei bỗng chốc bị chấn động bởi tiếng lòng gào thét u mê cuồng nhiệt và lo lắng tột độ của cậu dội thẳng vào tâm thức:
*"Trời đất ơi!!! Mei mặc bộ váy này lộng lẫy quá, xinh đẹp quá, như một nữ thần tuyết bước ra từ truyện cổ tích vậy! Bộ váy ombre xanh dâu tây này thực sự là kiệt tác, Minami làm việc tốt lắm, đính đá lấp lánh thế kia càng làm nổi bật làn da trắng ngần và bờ vai thon thả của em ấy! Mình muốn xỉu mất, tim mình muốn rụng ra ngoài luôn rồi! Nhưng khoan đã, sao mặt Mei lại tái đi thế kia? Đôi môi nhỏ nhắn cũng đang run nhẹ... Có phải do đám người đố kỵ kia lại xầm xì nói xấu bảo bối của mình không?! Đáng ghét thật, có tin tôi dùng cả cái tập đoàn Shinohara này mua lại toàn bộ trường học rồi đuổi hết những kẻ dám làm em ấy buồn không?! Đừng sợ Mei ơi, có anh ở đây rồi! Cho dù bả vai phải của anh vẫn còn hơi mỏi nhói đau do vết thương cũ, anh vẫn sẽ dùng cả sinh mạng này để đỡ lấy em, nâng em bay lượn! Hãy nắm chặt tay anh, truyền hơi ấm cho anh đi em ơi!"*
Đôi tai đỏ ửng vì cảm lạnh của Haru khẽ lay động dưới ánh đèn, tố cáo toàn bộ sự ngượng ngùng và cuồng nhiệt đang rực cháy bên trong tảng băng vô cảm ấy. Mei khẽ cắn chặt môi để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng. Cơn đau nhức ở khớp gối và sự ngột ngạt tinh thần bỗng chốc tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho một sự bình yên vô hạn và dũng khí rực cháy trong lồng ngực.
"Kururugi Mei, Shinohara Haru, chuẩn bị ra sân!" Tiếng còi sắc bén của cô Shizuka vang lên, báo hiệu thời khắc quyết định đã đến.
Haru không nói một lời nào. Trước sự chứng kiến kinh ngạc của toàn bộ học sinh, ban giám hiệu và đại diện hiệp hội, cậu chủ động nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn đang đẫm mồ hôi vì căng thẳng của Mei. Lòng bàn tay cậu to bản, ấm áp và vô cùng vững chãi, siết chặt lấy tay cô như một lời hứa thầm lặng không bao giờ buông bỏ.
Cậu dứt khoát dắt tay cô, kéo cô bước ra khỏi lối đi kỹ thuật, tiến thẳng về phía trung tâm sân băng lấp lánh sương mờ dưới sự dòm ngó của hàng ngàn ánh mắt đố kỵ.
Ngay khi hai người vừa đứng vào vị trí xuất phát, hệ thống đèn chiếu sáng công suất lớn đột ngột vụt tắt. Ánh đèn spotlight rực rỡ từ trên cao chuyển từ sắc trắng lạnh lẽo sang một màu xanh dương nhạt ấm áp, bao bọc lấy hai bóng hình đang đứng sát cạnh nhau.
Tiếng đàn piano réo rắt, trong trẻo của bản nhạc biểu diễn độc quyền "Băng Vũ" bắt đầu vang lên từ hệ thống loa sân vận động, gieo vào không gian cái lạnh tê tái nhưng cũng đầy chất thơ lãng mạn. Mei hít một hơi thật sâu, cảm nhận độ bám hoàn hảo của đôi giày Gold Star trên mặt băng phẳng lặng, nhịp thở cô hoàn toàn đồng bộ với nhịp tim đập mạnh mẽ, vững chãi của Haru qua cái nắm tay siết chặt.
Hai người cùng khụy gối, thực hiện bước trượt lướt chữ C đầu tiên lướt nhanh vào khúc dạo đầu đầy kịch tính của bài diễn đôi quyết định vận mệnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!