Nhạc nềnShizima

Cú Ngã Đầu Tiên Trên Băng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi lạnh từ chiếc máy làm mịn mặt băng phả ra, biến không gian của phòng thay đồ nữ Câu Lạc Bộ Trượt Băng Nghệ Thuật thành một cái tủ đông khổng lồ. Kururugi Mei ngồi trên chiếc ghế băng dài bằng gỗ sồi sẫm màu, đôi bàn tay run rẩy siết chặt lấy sợi dây giày da đã sờn cũ của Đôi Giày Trượt Băng Cũ Của Mei. Đôi giày này cô mua lại từ một cửa hàng ký gửi đồ cũ ở ngoại ô Tokyo. Lưỡi thép của nó đã xuất hiện vài vệt rỉ sét lốm đốm màu nâu đỏ dọc theo rãnh mài, một minh chứng rõ ràng cho thấy nó đã bị bỏ quên quá lâu.


"Cạch. Cạch."


Tiếng gót giày trượt nện xuống sàn gạch men lạnh lẽo vang lên từ phía cửa. Mei khẽ giật mình, theo phản xạ của "Quy Tắc Tàng Hình Học Đường", cô lập tức cúi thấp đầu, để phần tóc mái bằng dày cộp che khuất nửa khuôn mặt. Cô không cần ngẩng đầu cũng biết ai đang bước vào.


Tiểu thư Miyako đứng sừng sững trước mặt Mei, đôi giày trượt chuyên nghiệp đính đá Swarovski lấp lánh của cô ta phản chiếu ánh sáng đèn neon phía trên thành những vệt sáng sắc lẹm. Theo sau Miyako là hai nữ sinh ban hậu cần, gương mặt họ đều lộ rõ vẻ khinh khỉnh.


"Mày thực sự dám vác đôi giày rác rưởi này đến đây sao, Kururugi?" Miyako khoanh tay, giọng nói kiêu kỳ cất lên, sắc lẹm như lưỡi dao trượt băng. "Nhìn những vệt rỉ sét kia kìa. Mày định dùng thứ phế thải đó để đứng cạnh Shinohara-kun trên sân băng nhân tạo mới khánh thành của trường tư thục Tokyo này sao? Thật là một sự sỉ nhục đối với môn nghệ thuật này."


Mei khẽ dịch nhẹ một bên Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt đang đeo quanh cổ. Ngay lập tức, luồng suy nghĩ hằn học của Miyako ập vào đại não cô, rõ ràng và chói tai:


*"Con bé bóng ma nhạt nhòa này rốt cuộc đã dùng bùa ngải gì để quyến rũ Haru chứ? Nhìn đôi giày rách nát của nó xem, đi bộ còn không vững thì làm sao trượt nổi một đường thẳng? Chiều nay, tao sẽ cho mày biết thế nào là địa ngục thực sự trên băng. Tao sẽ khiến mày phải tự khóc lóc cầu xin rút lui trước mặt mọi người!"*


Mei mím chặt môi, cố gắng siết chặt nút thắt dây giày. Cổ chân cô bắt đầu run nhẹ vì áp lực tinh thần. Sự ác ý của Miyako không chỉ nằm ở lời nói ngoài miệng, nó là một làn sóng áp chế thực sự trong phòng thay đồ hẹp. Mei thầm nghĩ: *"Mình không thể trốn tránh mãi được. Dù vụng về đến đâu, mình cũng phải bước xuống sân băng đó."*


Cô đứng dậy, bước đi loạng choạng trên miếng lót cao su bảo vệ lưỡi giày, cố gắng phớt lờ những ánh mắt dòm ngó xung quanh để tiến về phía cửa ra vào sân tập chính.


***


Sân băng Trường tư thục Tokyo hiện ra lộng lẫy dưới vòm mái kính khổng lồ. Ánh đèn màu xanh dương nhạt chiếu xuống mặt băng nhân tạo phẳng lặng, biến nó thành một tấm gương khổng lồ tỏa ra hơi sương mờ ảo. Cái lạnh buốt xương của sân băng lập tức thấm qua lớp áo khoác mỏng của Mei, khiến cô khẽ rùng mình.


Tại trung tâm sân tập, Shinohara Haru đang lướt đi một cách thanh thoát. Cậu mặc bộ đồ tập màu đen ôm sát cơ thể săn chắc, mái tóc đen bồng bềnh khẽ lay động theo từng chuyển động xoay người hoàn mỹ. Đôi mắt xanh thẳm của cậu lạnh lùng nhìn thẳng về phía trước, không một gợn sóng cảm xúc. Quanh cậu tỏa ra hào quang của một hoàng tử băng giá thực thụ, khiến không ai dám lại gần.


Mei run rẩy tháo miếng bảo vệ lưỡi giày, đặt một chân xuống mặt băng.


"Trơn quá!" Mei suýt nữa thì hét lên. Ngay khi lưỡi thép rỉ sét chạm vào mặt băng trơn trượt, trọng tâm cơ thể cô hoàn toàn mất kiểm soát. Mei đi lại loạng choạng như một chú chim cánh cụt vụng về ở Cấp Độ Nhập Môn (F-Grade). Hai tay cô dang rộng, bám chặt lấy tường bao bằng nhựa tổng hợp quanh sân tập, không dám buông ra dù chỉ một centimet.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc hoảng loạn đó, khi lưỡi giày cũ của cô miết xuống mặt băng, một cảm giác kỳ lạ đột ngột truyền từ lòng bàn chân lên đại não. Mei khựng lại một nhịp. Cô có thể cảm nhận được độ bám, nhiệt độ, và cả những gợn gồ ghề siêu nhỏ của mặt băng thông qua lưỡi thép sờn cũ này. Đó là một sự nhạy cảm xúc giác kỳ lạ, như thể cơ thể cô đang lén lút trò chuyện với mặt băng lạnh giá dưới chân.


"Chào mừng đến với thế giới của chúng tôi, Kururugi-san."


Một giọng nói sắc lẹm vang lên sát cạnh. Miyako lướt tới từ phía sau với tốc độ kinh ngạc. Cô ta không hề giảm tốc, cố tình thực hiện một kỹ thuật xoay người sát cạnh Mei. Lưỡi giày chuyên nghiệp của Miyako miết xuống băng, tạo ra một tiếng "xoẹt" sắc lẹm và một luồng gió mạnh kèm theo những mảnh tuyết băng li ti bắn thẳng vào mặt Mei.


Sự khiêu khích đột ngột và luồng gió mạnh làm Mei hoảng loạn. Đôi tay đang bám chặt vào tường bao của cô bị trượt ra.


"A!"


Mei mất thăng bằng, cả cơ thể nghiêng ngả về phía sau. Đôi giày cũ rỉ sét không thể tìm thấy bất kỳ điểm bám nào trên mặt băng trơn nhẵn. Cô chao đảo dữ dội, hai tay quờ quạng trong không trung một cách vô vọng.


Từ khoảng cách chưa đầy ba mét, Haru nhìn thấy cảnh tượng đó. Đôi mắt xanh thẳm của cậu khẽ co rút lại. Không một giây do dự, cậu dùng lực cạnh lưỡi giày đẩy mạnh xuống băng, lao vút tới như một tia chớp đen. Cậu cố gắng vươn tay ra, thực hiện Động Tác Đỡ Eo Xoay Vòng (Waist-Hold Pivot) theo bản năng để kéo Mei lại vào vùng thăng bằng.


Bàn tay to bản của Haru ôm chặt lấy eo thon của Mei. Nhưng trọng lực và đà ngã của Mei quá lớn, cộng thêm đôi giày cũ rỉ sét của cô bị trượt tự do trên băng, tạo ra một lực kéo lệch tâm nghiêm trọng. Lưỡi giày của Haru bị vấp vào một vệt rỉ sét từ giày của Mei để lại trên băng.


Cả hai cùng mất thăng bằng.


Trong khoảnh khắc ngã nhào tự do đó, thế giới xung quanh Mei như quay chậm lại. Cô nhìn thấy gương mặt hoàn mỹ của Haru sát ngay trước mắt. Cậu không hề bộc lộ sự hoảng sợ ngoài mặt, cơ mặt vẫn lạnh lùng nghiêm nghị. Nhưng đôi bàn tay to bản của cậu lại hành động với một sự kiên quyết phi thường: cậu ôm chặt lấy gáy và đầu của Mei, kéo sát cô vào lồng ngực mình, dùng chính tấm lưng và vai của mình làm tấm đệm đỡ để che chắn cho cô khỏi cú va đập trực tiếp xuống mặt băng cứng lạnh.


"RẦM!"


Tiếng va chạm mạnh vang dội khắp sân tập. Cả hai cùng ngã nhào xuống mặt băng trơn trượt.


Hơi lạnh buốt xương của mặt băng lập tức thấm qua lớp áo của Haru, nhưng Mei không hề cảm thấy đau đớn. Cô nằm đè hoàn toàn lên người Haru, đầu cô được bảo bọc an toàn trong lòng bàn tay ấm áp của cậu. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi, dồn dập của Haru phả lên gò má mình, và mùi hương bạc hà thanh mát đặc trưng từ cơ thể cậu bao trùm lấy cô.


Cả câu lạc bộ trượt băng bỗng chốc rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hai người đang nằm trong tư thế vô cùng thân mật giữa sân băng.


Mei bàng hoàng, cô lén dịch tai nghe ra để kiểm tra thính lực tâm thức. Ngay lập tức, đại não cô như bùng nổ bởi tiếng lòng gào thét u mê cuồng nhiệt, sến sẩm đến mức điên rồ của Haru dội lại liên tục:


*"KYYYAAAA!!! Ôi mẹ ơi! Mei đang nằm đè lên người mình! Người em ấy mềm quá, thơm mùi dâu tây ngọt ngào quá đi mất! Tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi này! Đầu em ấy có bị đau không? Tay mình đã đỡ kịp gáy em ấy chưa? May quá, em ấy không sao cả! Nhưng... nhưng thế này là ôm nhau rồi đúng không?! Chúng mình đang ôm nhau trước toàn trường kìa! Mình có đang mơ không? Nếu đây là giấc mơ thì xin đừng ai đánh thức tôi dậy! Ôi trời ơi, eo của Mei mềm mại quá, mình muốn ôm chặt em ấy thế này mãi mãi thôi! Làm sao giờ, cơ mặt mình có bị biến dạng không? Phải giữ vững khuôn mặt nam thần lạnh lùng! Không được để em ấy biết mình đang sướng phát điên lên được!"*


Gương mặt của Haru lúc này vẫn đờ ra, đôi mắt xanh thẳm nhìn trân trân lên trần nhà kính như thể cậu đang chịu đựng một nỗi đau đớn tột cùng. Nhưng tiếng lòng của cậu thì đang gào khóc vì hạnh phúc tột đỉnh.


Mei đỏ bừng mặt từ tận chân tóc. Sự tương phản kinh hoàng giữa vẻ ngoài vô cảm đóng băng và nội tâm gào rú u mê của anh chàng hội trưởng khiến cô ngượng ngùng đến mức muốn tìm một vết nứt trên băng để chui xuống. Cô cố gắng dùng hai tay chống xuống ngực Haru để đứng dậy, nhưng mặt băng quá trơn khiến tay cô trượt đi, cơ thể cô lại một lần nữa áp sát vào lồng ngực ấm áp của cậu.


*"Aaa!!! Em ấy lại chủ động áp sát vào ngực mình kìa! Trái tim thủy tinh của tôi bùng nổ pháo hoa rồi! Mei ơi, em muốn giết anh bằng sự đáng yêu này sao?!"* Tiếng lòng Haru tiếp tục gào rú thảm thiết.


"Shinohara-kun... tôi... xin lỗi..." Mei lắp bắp, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.


Giữa lúc bầu không khí ngượng ngùng đến nghẹt thở đang bao trùm lấy hai người, một tiếng bước chân dứt khoát nện xuống mặt băng vang lên từ phía rìa sân tập.


"TUUU!!!"


Một tiếng còi bạc sắc bén, chói tai đột ngột vang dội khắp vòm mái kính của nhà thi đấu, cắt ngang mọi tiếng xầm xì bàn tán của câu lạc bộ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!