Hòa Âm Băng Vũ
Tiếng đàn piano từ chiếc Steinway cổ kính đặt giữa phòng nhạc vang lên những nốt trầm bổng, ngân nga rồi loang ra trong không gian tĩnh mịch của buổi chiều thứ Hai. Thầy Sato (Nhạc) ngồi đó, mái tóc dài lãng tử buộc hờ sau gáy khẽ lay động theo từng nhịp nhấn phím. Đôi kính gọng tròn mảnh phản chiếu ánh nắng hanh vàng của mùa đông đang rớt lại trên bậu cửa sổ. Bản nhạc "Băng Vũ" dưới ngón tay thầy như một dòng chảy sương khói, vừa mang cái lạnh tê tái của những bông tuyết đầu mùa, lại vừa ẩn chứa một sự ấm áp dịu dàng đến nghẹt thở.
Thế nhưng, đối với Kururugi Mei, những giai điệu ấy lúc này lại là một cực hình thực sự.
Cô đứng tựa lưng vào bức tường gỗ của phòng nhạc, hai bàn tay siết chặt lấy tà áo đồng phục rộng thùng thình. Dù đã khẽ dịch nhẹ một bên Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt đang đeo quanh cổ, Mei vẫn cảm thấy đầu óc mình ong ong như muốn nổ tung. Ở khoảng cách chưa đầy hai mét, ngoài tiếng đàn piano réo rắt của thầy Sato, đại não cô còn phải tiếp nhận hàng vạn luồng suy nghĩ hỗn loạn, những tiếng xầm xì đố kỵ của đám nữ sinh đang tụ tập ngoài hành lang lớp học dội thẳng vào tâm thức:
*"Nhìn kìa, con bé bóng ma đó lại được ở riêng với Hội trưởng..."*
*"Nó định dùng bùa ngải gì trong buổi biểu diễn thử ngày mai thế? Thật là ngứa mắt!"*
*"Hy vọng ngày mai nó ngã chổng vó trên băng cho chừa cái thói bám đuôi Shinohara-sama!"*
Những luồng rác âm độc hại ấy khiến Mei chóng mặt dữ dội. Khớp gối phải của cô, nơi vết bầm tím sưng đỏ từ bài tập uốn dẻo hôm trước vẫn còn âm ỉ nhói buốt, khẽ run lên. Cô nhắm chặt mắt, cố gắng dựng lên "Kỹ Năng Bịt Tai Tâm Thức" để cô lập bản thân khỏi thế giới ồn ào bên ngoài, nhưng sự căng thẳng tinh thần trước buổi biểu diễn thử ngày mai quá lớn khiến bức tường băng bảo vệ não bộ của cô có nguy cơ sụp đổ.
"Kururugi-san, em lại đang dùng tai để nghe rồi."
Tiếng đàn đột ngột ngưng bặt. Thầy Sato khẽ đẩy nhẹ gọng kính tròn, quay sang nhìn Mei bằng ánh mắt mơ mộng nhưng đầy tinh tế của một người nghệ sĩ thực thụ. Thầy thở dài, giọng nói trong trẻo vang lên: "Âm nhạc không phải là thứ để em dùng đôi tai nhạy cảm này chịu đựng. Nhất là với một bản nhạc có tần số đặc biệt như 'Băng Vũ'. Em đang quá căng thẳng, điều đó khiến cơ thể em gồng cứng và từ chối hòa nhịp với giai điệu. Hãy học cách 'nghe' bằng cơ thể, Kururugi-san. Hãy cảm nhận rung động của phím đàn truyền qua mặt đất, qua đôi bàn chân, và biến nó thành nhịp thở của chính mình."
Mei mím môi, lý nhí đáp: "Nhưng thưa thầy... em không biết làm sao để gạt bỏ những tiếng ồn xung quanh..."
Trước khi thầy Sato kịp trả lời, cánh cửa gỗ sồi của phòng nhạc khẽ mở ra. Một luồng khí lạnh buốt từ hành lang lùa vào, mang theo mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc hòa quyện với hương hoa anh đào dịu nhẹ từ chiếc áo khoác đồng phục đã được giặt sạch.
Shinohara Haru bước vào phòng. Vóc dáng cao lớn, thẳng tắp của vị Hội trưởng Hội học sinh hoàn toàn đóng băng trong vẻ lạnh lùng vô cảm thường ngày. Đôi mắt xanh thẳm sắc lẹm của cậu lướt qua Mei, rồi dừng lại trên người thầy Sato. Cậu khẽ hắt hơi một tiếng nhỏ, hai tai hơi đỏ lên vì cơn cảm lạnh nhẹ – hậu quả của việc nhường chiếc áo ấm cho cô suốt đêm thứ Bảy trên sân băng vắng người.
"Thầy Sato, cô Shizuka nhắn chúng em di chuyển xuống sân tập chính. Giờ mượn phòng nhạc đã hết," Haru nói bằng giọng cộc lốc, vô cảm.
Thế nhưng, ngay khi cậu bước đến đứng sát cạnh Mei trong bán kính chưa đầy hai mét, đại não cô bỗng chốc bị chấn động bởi tiếng lòng gào thét u mê đầy hoảng loạn và xót xa của cậu dội thẳng vào tâm thức:
*"Mei! Ôi trời ơi, bảo bối của mình nhìn mệt mỏi quá! Có phải gã Sato kia lại bắt em ấy tập quá sức không? Lại còn đôi mắt đỏ hoe như vừa mới khóc kia nữa... Đứa nào? Đứa nào dám làm thiên thần của mình khóc thế hả?! Mình muốn băm vằm kẻ đó ra làm trăm mảnh! Đừng khóc mà Mei ơi, nhìn em khóc tim anh đau như bị xé ra làm đôi vậy! Khớp gối phải của em còn đau không? Gót chân có bị phồng rộp vì đôi giày mới không? Xót quá, xót đến phát điên mất! Muốn bế bổng em ấy lên chạy thẳng về phòng y tế để tự tay xoa bóp quá... Nhưng không được! Mình phải giữ hình tượng hoàn hảo! Phải lạnh lùng nghiêm khắc để làm chỗ dựa vững chắc cho em ấy trước buổi biểu diễn thử ngày mai!"*
Mei khẽ cắn chặt môi để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng. Sự tương phản điên rồ giữa vẻ ngoài đóng băng vô cảm và tiếng lòng gào rú sến sẩm, cuồng nhiệt của Haru luôn là liều thuốc tinh thần kỳ lạ nhất. Đọc được những dòng chữ trong Sổ Nhật Ký Bí Mật Của Hội Trưởng trưa nay đã giúp cô hiểu được chân tướng tình cảm sâu sắc của cậu, giờ đây nghe thấy tiếng lòng ấm áp này, nỗi sợ hãi và sự tự ti giai cấp trong lòng cô hoàn toàn tan biến.
Thầy Sato mỉm cười lãng tử, đứng dậy khép nắp cây đàn Steinway lại. "Được rồi, hai đứa đi đi. Kururugi-san, nhớ lời thầy nói. Ngày mai, hãy để cơ thể em tự do lướt đi theo nhịp tim của người đồng hành."
***
Sân băng Trường tư thục Tokyo lúc năm giờ chiều ngập tràn trong làn sương mờ lạnh giá của hệ thống làm lạnh trung tâm. Ánh đèn neon màu xanh mát phản chiếu trên mặt băng phẳng phiu tạo nên những vệt sáng sắc lẹm, lấp lánh như một thánh đường đóng băng.
Huấn luyện viên trưởng Shizuka đứng bên rìa lan can bảo vệ, chiếc còi bạc khắc tên cô treo hờ trước ngực. Đôi mắt nghiêm nghị của cựu vận động viên quốc gia dán chặt vào Mei và Haru đang đứng ở trung tâm sân tập.
"Chúng ta chỉ còn đúng một ca tập cuối cùng trước buổi biểu diễn thử ngày mai," cô Shizuka thổi một tiếng còi sắc bén, âm thanh chói tai lấn lướt hoàn toàn mọi tạp âm xung quanh. "Mei, bài kiểm tra ngày mai quyết định Suất Học Bổng Toàn Phần của em và cả ngân sách hoạt động của câu lạc bộ. Tôi không chấp nhận bất kỳ một lỗi kỹ thuật nào. Hãy bắt đầu bài diễn đôi 'Băng Vũ'."
Mei nuốt nước bọt, toàn thân khẽ run lên. Cô xỏ chân trong Đôi Giày Trượt Chuyên Nghiệp "Gold Star" màu trắng tuyết làm bằng da kangaroo siêu nhẹ do Haru lén tặng. Lưỡi giày mạ chrome sắc bén khía nhẹ xuống mặt băng tạo nên những tiếng *xoèn xoẹt* khô khốc. Cảm giác xúc giác nhạy bén bẩm sinh giúp cô cảm nhận rõ rệt độ bám và độ cứng của mặt băng sương muối dưới chân, nhưng sự nghiêm khắc của cô Shizuka khiến cô bị áp lực tâm lý đè nặng.
Nhạc biểu diễn "Băng Vũ" vang lên từ hệ thống loa sân tập. Mei lấy đà trượt lướt chữ C tiến về phía trước, chuẩn bị phối hợp cùng Haru. Thế nhưng, vì quá căng thẳng và cơ hông vẫn còn ê ẩm từ bài tập uốn dẻo hôm trước, cô đã gồng cứng cơ vai, dẫn đến việc ghim mũi giày sai góc độ.
*Rắc!*
Lưỡi giày trượt lệch nhịp nhạc, Mei mất thăng bằng, cơ thể loạng choạng suýt ngã sấp mặt xuống mặt băng cứng.
"Kururugi-san, cậu lại chậm nhịp rồi. Tập trung vào!" Haru lướt tới giữ lấy vai cô, giọng nói lạnh lùng, nghiêm khắc của cậu vang lên trước ánh nhìn thất vọng của cô Shizuka.
Thế nhưng, ngay khi bàn tay to bản của cậu chạm vào vai cô, tiếng lòng của cậu lại bùng nổ một chuỗi gào thét hoảng loạn đầy xót xa dội thẳng vào tâm thức Mei:
*"Aaa!!! Mei ơi em có sao không?! Suýt nữa thì ngã rồi! Đáng ghét thật, bả vai phải của mình bị chấn thương nhẹ hôm trước khẽ nhói đau làm mình không kịp lướt tới đỡ em ấy sớm hơn! Mình đúng là đồ vô dụng! Mei ơi, đừng sợ, đừng khóc mà, có anh ở đây rồi! Nhìn đôi chân em ấy run rẩy thế kia, chắc khớp gối lại đau lắm đúng không? Xót đến mức tim mình muốn rách ra rồi! Làm sao để giúp em ấy bình tĩnh lại đây?!"*
Mei ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm của Haru. Gương mặt đẹp không góc chết của cậu vẫn hoàn toàn vô cảm, nhưng đôi tai đỏ ửng vì cảm lạnh và nhịp tim đập dồn dập dội qua bàn tay đang giữ vai cô đã tố cáo toàn bộ sự lo lắng tột độ của cậu.
Sự kiên cường ngầm trong lòng Mei trỗi dậy. Cô không muốn làm gánh nặng cho cậu, cô muốn cùng cậu chiến đấu để bảo vệ đam mê trượt băng này. Mei khẽ dịch nhẹ chiếc tai nghe hồng trên cổ, nhắm mắt lại, chủ động tiến sát về phía Haru.
Trong một khoảnh khắc lãng mạn đầy bất ngờ, Haru khẽ khựng lại. Cậu chủ động nắm chặt lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của Mei, kéo sát cô vào lòng ngực ấm áp của mình. Cậu cúi đầu, khẽ tựa trán mình vào trán cô gái nhỏ. Khoảng cách vật lý thu hẹp đến mức Mei có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng mang mùi bạc hà của cậu phả nhẹ trên gò má đang đỏ bừng của mình.
"Nhắm mắt lại. Hít thở theo tôi," Haru thì thầm bằng giọng trầm thấp, lạnh lùng bên ngoài nhưng tràn đầy sự che chở.
Mei nhắm mắt, áp dụng "Phương Pháp Thở Đồng Bộ Nhịp Tim" theo nhịp 4-4 mà Haru đang truyền đạt qua cái chạm trán.
*Hít vào... một, hai, ba, bốn. Thở ra... một, hai, ba, bốn.*
Ngay lập tức, "Trạng Thái Đồng Điệu Nhịp Thở" được kích hoạt. Sóng não nhạy cảm của Mei hoàn toàn đồng bộ với tần số sinh học của Haru. Tiếng lòng u mê, chân thành và ngọt ngào nhất của cậu vang lên, lấn át hoàn toàn mọi tạp âm độc hại xung quanh, tạo ra một vùng không gian tĩnh lặng, ấm áp tuyệt đối dành riêng cho hai người:
*"Hít thở sâu nào Mei của anh... Có anh ở đây rồi, em không cô độc đâu. Hãy nghe nhịp tim của anh làm nhạc trưởng nhé. Anh sẽ dùng cả sinh mạng để nâng đỡ em, dắt em bay lượn trên mặt băng này. Em là thiên nga lộng lẫy nhất, hãy tin tưởng vào anh..."*
Một dòng chảy ấm áp len lỏi vào từng tế bào cơ thể Mei, xoa dịu cơn đau nhức ở khớp gối và thắt lưng. Mei mở mắt, đôi mắt to tròn lấp lánh ánh tím nhạt nhìn thẳng vào Haru, nở một nụ cười rạng rỡ đầy tự tin – nụ cười đầu tiên của cô trên sân băng lạnh giá này.
Bản nhạc "Băng Vũ" bước vào đoạn cao trào lãng mạn. Mei và Haru cùng buông tay, bắt đầu thực hiện Bước Trượt Rắn Săn Mồi (Serpentine Step) uốn lượn dọc theo chiều dài của sân tập.
Không còn sự vụng về loạng choạng thường ngày, cơ thể Mei uyển chuyển một cách kỳ diệu kỳ lạ. Cô dùng nhịp tim đập mạnh mẽ, vững chãi của Haru làm máy gõ nhịp tự nhiên để định hướng cho từng bước chuyển cạnh lưỡi giày trượt. Hai bóng hình – một xanh nhạt thanh thoát, một xanh dương đậm quý tộc – hòa làm một, vẽ nên những đường cong chữ S lộng lẫy, lấp lánh tuyết băng trên mặt sân mờ sương.
Tiếng lòng của Haru bùng nổ pháo hoa kiêu hãnh và u mê tột đỉnh vang vọng trong tâm thức Mei suốt đường trượt:
*"Trời đất ơi!!! Mei của mình lướt đi đẹp quá! Em ấy như một thiên nga trắng đang bay lượn giữa trời tuyết vậy! Đáng yêu quá, lộng lẫy quá, kiêu sa quá đi mất! Mình sướng phát điên lên được! Muốn nắm chặt tay em ấy xoay vòng vòng rồi hét lên cho cả thế giới biết em ấy là bạn diễn của mình quá! Cố lên Mei ơi, em làm tốt lắm! Anh tự hào về em vô cùng!"*
Sự đồng điệu nhịp thở và tinh thần thăng hoa giúp cả hai hoàn thành chuỗi động tác uốn lượn đạt độ chính xác kỹ thuật tuyệt đối mà không cần dùng đến một lời nói nào. Khi nốt nhạc piano cuối cùng của bản nhạc "Băng Vũ" ngân dài rồi tan vào không khí lạnh giá, Mei và Haru đứng dừng lại ở trung tâm sân băng, lồng ngực phập phồng thở dốc, hai bàn tay vẫn siết chặt lấy nhau không rời.
Sân tập rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối trong vài giây.
*Bép... Bép... Bép...*
Tiếng vỗ tay dứt khoát vang lên từ phía lan can bảo vệ. Cô Shizuka mỉm cười gật đầu hài lòng, tuyên bố bài diễn đôi 'Băng Vũ' của hai người đã sẵn sàng cho buổi biểu diễn thử ngày mai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!