Bản Tình Ca Trong Nhật Ký
Ngón tay của Kururugi Mei khẽ run rẩy trên bề mặt kim loại lạnh ngắt của chiếc khóa số. Tiếng tích tắc đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ quả lắc đặt nơi góc Phòng Hội học sinh như đang gõ nhịp thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của cô. Căn phòng u tĩnh ở tầng cao nhất của khu nhà hiệu bộ lúc này ngập tràn ánh nắng mùa đông nhạt nhòa, phản chiếu những hạt bụi li ti lơ lửng trong không trung. Mùi hương trà đen thượng hạng thoang thoảng quyện cùng hương bạc hà thanh mát quen thuộc của Haru bao trùm lấy cô, tạo nên một cảm giác vừa an toàn lại vừa nghẹt thở.
Bốn chữ số. Mei cắn chặt môi, cảm giác tội lỗi và sự tò mò giằng xé dữ dội trong tâm trí. Lý trí mách bảo cô phải đặt cuốn Sổ Nhật Ký Bí Mật Của Hội Trưởng lại chỗ cũ dưới cuốn sách vật lý lý thuyết, nhưng trái tim lại không ngừng thổn thức. Cô muốn biết, cô thực sự khát khao được thấu hiểu thế giới nội tâm cô độc của chàng trai luôn trưng ra vẻ mặt vô cảm lạnh lùng ấy. Cậu ấy có thực sự coi cô là một gánh nặng?
Sáng nay, cô đã đọc được suy nghĩ của Momo bên ngoài hành lang. Cô trợn lý nhỏ đã hoảng loạn thế nào khi nghĩ đến việc ai đó chạm vào cuốn sổ này. Haru coi nó như sinh mạng. Và mật mã bốn chữ số ấy... Mei chợt nhớ lại một ký ức thoáng qua khi cô lén đọc tâm trí Haru vào tuần trước. Cậu ấy đã đứng lặng người rất lâu trước tập hồ sơ xin nhận học bổng toàn phần của cô, ánh mắt dừng lại ở dòng chữ ghi ngày tháng năm sinh.
Liệu có thể là...?
Mei hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy xoay từng vòng số trên chiếc khóa bạc.
Một. Hai. Không. Bốn.
Ngày mười hai tháng tư. Ngày sinh nhật của cô.
*Cạch.*
Một tiếng động cơ khí cực nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Vệt sáng đỏ nhấp nháy trên chiếc khóa số đột ngột chuyển sang sắc xanh lục dịu mát. Chiếc nắp da thuộc khẽ bật mở.
Trái tim Mei như ngừng đập trong một giây. Cuốn sổ đã mở. Cô run rẩy lật trang giấy đầu tiên. Chất giấy dày dặn, tỏa ra mùi thơm nhẹ của gỗ tuyết tùng và mực viết cao cấp. Hiện ra trước mắt cô là những dòng chữ viết tay vô cùng nắn nót, dứt khoát nhưng ẩn chứa một sự mềm mại kỳ lạ. Đó chính là nét chữ của Haru. Không có những lời mệnh lệnh khô khan, không có vẻ nghiêm khắc đóng băng thường ngày, từng dòng chữ như một dòng chảy ấm áp len lỏi vào tâm hồn cô.
*“Ngày 15 tháng 11.
Trời hôm nay lạnh buốt. Bố lại gọi điện, vẫn là những lời áp đặt quen thuộc về Oxford, về việc trượt băng chỉ là một trò tiêu khiển vô bổ của một kẻ thừa kế. Tôi bước đi trong sân trường vắng lặng, cảm giác như mình đang bị bóp nghẹt bởi chiếc mặt nạ hoàn hảo mà họ ép tôi phải đeo. Nhưng rồi, tôi nhìn thấy em.
Ở góc sân băng ngoài trời cũ kỹ, dưới ánh đèn bảo an mờ nhạt, có một cô gái nhỏ đang lầm lũi trượt một mình. Em đi lại loạng choạng như một chú chim cánh cụt vụng về, liên tục trượt chân ngã sấp mặt xuống mặt băng cứng. Tôi đã định quay đi, nhưng khi nhìn thấy em cắn chặt môi, lặng lẽ đứng dậy và tiếp tục lướt đi với đôi mắt sáng rực đầy kiên cường, tôi đã khựng lại. Em có một sự nhạy cảm xúc giác kỳ diệu với mặt băng, Mei ạ. Em lướt đi như một chiếc lá phong rơi trên mặt hồ đóng băng, cô độc nhưng lộng lẫy đến nghẹt thở.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy ghen tị với sự tự do của một người. Và cũng là lần đầu tiên, tôi biết thế nào là rung động.”*
Mei che miệng, những giọt nước mắt nóng hổi đột ngột trào ra khỏi bờ mi, làm mờ đi lớp kính cận gọng đen dày cộp. Đây chính là Lý Do Thực Sự Haru Chọn Mei Làm Bạn Diễn. Cậu ấy không hề chọn ngẫu nhiên, cậu ấy đã âm thầm quan sát cô, trân trọng tài năng tiềm ẩn của cô từ trước khi quy chế bắt cặp đôi được công bố.
Cô vội vàng gạt nước mắt, lật sang trang tiếp theo. Những dòng chữ ghi ngày tháng sau đó chứa đầy sự phẫn nộ và xót xa thầm lặng.
*“Ngày 22 tháng 11.
Gã Sato tồi tệ kia dám lén dán những tờ rơi bôi nhọ em khắp hành lang. Khi nhìn thấy em cúi đầu lầm lũi đi sát tường, ôm khư khư chiếc tai nghe hồng để trốn tránh những lời xầm xì, lồng ngực tôi đau thắt lại như bị hàng vạn mũi dao đâm xuyên qua. Tôi ghét bản thân mình lúc đó. Tôi là Hội trưởng, là Đội trưởng, nhưng lại không thể chạy đến ôm lấy em trước đám đông để che chở cho em. Tôi buộc phải dùng những hình phạt hành chính khô khan của Hội học sinh để cảnh cáo gã kia, trong khi thực chất tôi chỉ muốn đấm nát bộ mặt kiêu ngạo của hắn.
Mei, em luôn cố gắng tàng hình, luôn trốn tránh thế giới này. Nhưng em có biết, mỗi khi em lùi lại một bước, tôi lại muốn tiến lên mười bước để kéo em vào lòng mình?”*
Nước mắt Mei rơi lã chã, một giọt nước ấm áp khẽ đáp xuống góc trang giấy, làm nhòe đi một vệt mực nhỏ. Cô hoảng hốt dùng tay áo đồng phục nhẹ nhàng thấm đi vệt nước, lòng ngực nghẹn ngào không thốt nên lời. Thì ra, đằng sau vẻ mặt vô cảm lướt qua cô ở hành lang lớp học, nội tâm của Haru lại là một cơn bão lòng cuồng nhiệt và đau đớn đến thế. Cậu ấy đã phải kìm nén bản thân đến mức nào để giữ vững chiếc mặt nạ hoàng tử băng giá nhằm bảo vệ cô khỏi sự dòm ngó của dư luận?
Cô lật tiếp sang trang viết về đôi giày trượt.
*“Ngày 28 tháng 11.
Đôi giày trượt cũ của em rách nát quá, lưỡi giày rỉ sét khiến em liên tục ngã đau. Nhìn những vết bầm tím sưng đỏ trên đầu gối phải của em trong phòng y tế, tôi chỉ muốn tự trừng phạt chính mình vì đã không bảo vệ em tốt hơn. Tôi đã mang đôi giày cũ của em đến tiệm chú Goro, ép chú ấy phải dùng kỹ thuật mài rãnh mười hai phần mười inch tốt nhất để tăng độ bám băng cho em.
Tôi cũng đã dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm cá nhân từ các giải đấu trước để đặt mua đôi giày Gold Star từ Ý. Tôi lén dán thêm miếng đệm gót hình dâu tây nhỏ nhắn vào bên trong... Hy vọng gót chân nhỏ bé của em sẽ không còn bị phồng rộp nữa. Mei, em có biết mỗi vết bầm trên da em đều khiến tôi đau đớn gấp trăm lần? Em cứ nghĩ mình là gánh nặng, nhưng em mới chính là hơi ấm duy nhất cứu rỗi linh hồn đóng băng này của tôi.”*
Mei khóc nấc lên thành tiếng nhỏ. Đôi giày Gold Star mới tinh khôi dưới chân cô sáng nay, miếng đệm dâu tây êm ái sưởi ấm gót chân cô... tất cả không phải là sự tài trợ ngẫu nhiên của câu lạc bộ, mà là sự hy sinh thầm lặng, chu đáo đến từng chi tiết nhỏ của Haru. Cậu ấy đã dùng cả danh dự và tài chính cá nhân để nâng đỡ cô, để cô có thể đứng thẳng lưng trên băng mà không bị tổn thương.
Trang cuối cùng mới được viết vào đêm thứ Bảy, sau sự cố mất điện kinh hoàng tại sân băng.
*“Bố đã bàn giao hồ sơ du học Oxford mạ vàng cho tôi thông qua thư ký Matsui. Ông ấy đe dọa sẽ dùng tầm ảnh hưởng để thu hồi học bổng của em nếu tôi không chịu từ bỏ trượt băng. Nỗi Sợ Hãi Thất Bại Sâu Kín Của Haru này... tôi chưa bao giờ sợ mình thất bại, tôi chỉ sợ mình không đủ mạnh mẽ để bảo vệ em.
Nhưng đêm nay, trong bóng tối lạnh giá của sân tập, khi em run rẩy nắm chặt lấy tay tôi để truyền hơi ấm, tôi đã đưa ra quyết định của đời mình. Dù gia tộc Shinohara có dùng quyền lực thế nào, dù tôi có phải từ bỏ quyền thừa kế, tôi cũng sẽ không bao giờ buông tay em. Tôi sẽ bảo vệ học bổng của em, bảo vệ nụ cười của em. Mei, em chính là bản tình ca duy nhất vang vọng trong cuộc đời đóng băng của tôi.”*
Mei hoàn toàn rúng động. Toàn bộ sự tự ti về giai cấp, sự lo sợ mình là kẻ bám đuôi may mắn, nỗi ám ảnh về việc dị năng đọc tâm là một lời nguyền cô độc... tất cả đều tan biến như bong bóng xà phòng trước bản tình ca chân thành, đầy nước mắt của Haru. Cậu ấy yêu cô. Một tình yêu thầm lặng, dũng cảm và sẵn sàng hy sinh tất cả để đứng bên cạnh cô.
*Cộp... Cộp... Cộp...*
Đột nhiên, tiếng bước chân dứt khoát, dồn dập vang lên từ phía hành lang khu nhà hiệu bộ, phá vỡ sự tĩnh lặng của Phòng Hội học sinh. Tiếng gót giày nện xuống nền gạch mỗi lúc một gần, mang theo nhịp điệu quen thuộc mà Mei không thể nào nhầm lẫn.
Haru đang quay lại! Cậu ấy đã đi họp ban kỷ luật về sớm hơn dự kiến!
Mei giật nảy mình, tim cô nhảy lên tận cổ họng vì hoảng hốt. Nếu Haru bước vào và bắt quả tang cô đang cầm cuốn sổ nhật ký bí mật này, mọi bí mật đọc tâm của cô sẽ bị lộ, và lòng tự trọng của cậu ấy sẽ bị tổn thương nghiêm trọng. Cô phải nhanh chóng khóa cuốn sổ và đặt lại vị trí cũ ngay lập tức!
Trong cơn hoảng loạn, Mei vội vàng gập cuốn sổ lại.
*Cạch.*
Chiếc khóa số kim loại màu bạc tự động khóa chặt, vệt sáng đỏ nhấp nháy trở lại. Cô nhanh chóng lách người qua bàn gỗ gụ, nhét cuốn sổ vào góc khuất dưới cuốn sách vật lý lý thuyết, cố gắng sắp xếp lại các tập hồ sơ đăng ký hoạt động ngoại khóa đè lên trên đúng như vị trí ban đầu.
Tiếng bước chân đã dừng lại ngay trước cánh cửa gỗ sồi lớn.
*Xoay...*
Tay nắm cửa bằng đồng khẽ chuyển động. Mei hoảng hốt lùi lại một bước, đứng khép nép bên cạnh chiếc sofa da đen, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo đồng phục, nín thở chờ đợi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!