Nhạc nềnShizima

Cuốn Sổ Tay Bỏ Quên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sáng của mùa đông Tokyo lướt qua những ô cửa kính của hành lang lớp 10-A, để lại những vệt nước mảnh mai, mờ ảo như những nét vẽ dang dở trên mặt kính lạnh giá. Không khí hanh hao của những ngày cận kề Lễ hội Mùa đông mang theo cái lạnh buốt sắc bén, len lỏi qua từng khe cửa nhỏ, khiến bất kỳ ai bước vào lớp học cũng phải khẽ rùng mình.


Mei kéo cao chiếc cổ áo đồng phục rộng thùng thình, khẽ rụt cổ lại. Thể trạng của cô sáng nay thực sự không tốt. Sau biến cố mất điện kinh hoàng tại sân băng vào tối thứ Bảy vừa qua, dù đã được sưởi ấm kịp thời, cái lạnh thấu xương dưới hầm băng vẫn kịp để lại di chứng. Đầu cô nặng trĩu, hai thái dương thỉnh thoảng lại nhói lên từng cơn đau âm ỉ, và cổ họng thì khô rát đến khó chịu. Mỗi bước đi của cô đều mang theo sự rã rời, đặc biệt là khớp gối phải – nơi vết bầm tím sưng đỏ từ cú ngã đêm đó vẫn chưa hoàn toàn tan hết, khẽ nhói lên đau điếng mỗi khi cô dồn trọng tâm.


Trên bàn học của cô, một chiếc túi giấy kraft nhỏ, vuông vắn và sạch sẽ được đặt ngay ngắn ở một góc. Bên trong chiếc túi ấy là Chiếc Áo Khoác Đồng Phục Thêu Tên Haru. Mei đã dành cả ngày Chủ nhật để tự tay giặt sạch nó bằng loại nước xả dịu nhẹ nhất, rồi sấy khô tỉ mỉ cho đến khi không còn một nếp nhăn. Giờ đây, chiếc áo khoác dạ dày dặn mang sắc xanh dương đậm của Hội học sinh đang tỏa ra mùi hương hoa anh đào dịu nhẹ, hòa quyện với mùi hương bạc hà thanh mát nguyên bản của Haru mà cô không thể nào gột rửa sạch được. Cô mang nó đến trường với mục đích duy nhất: tìm cơ hội trả lại cho cậu một cách kín đáo nhất.


*Cạch.*


Một chiếc bình giữ nhiệt màu hồng nhạt đột ngột được đặt xuống mặt bàn gỗ của Mei, tỏa ra hơi nước ấm áp cùng mùi thơm nồng nàn của gừng tươi và mật ong.


"Uống đi, đồ ngốc. Nhìn mặt cậu sáng nay chẳng khác nào một xác ướp Ai Cập vừa bước ra khỏi lăng mộ đâu."


Giọng nói thẳng thắn, có phần cộc lốc nhưng ngập tràn sự quan tâm của Yuki vang lên bên cạnh. Cô bạn thân cá tính của cô, với mái tóc ngắn nhuộm highlight hồng rực rỡ, đang khoanh tay đứng nhìn cô bằng ánh mắt đầy lo lắng. Chiếc tai nghe chụp tai màu đen hầm hố – vật bất ly thân của Yuki – vẫn đang treo hờ quanh cổ cô ấy.


Mei khẽ dịch nhẹ Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt của mình ra một chút. Ngay lập tức, Ngưỡng Đọc Tâm 2 Mét của cô được kích hoạt. Luồng suy nghĩ thẳng tuột, trong sáng và ngập tràn sự xót xa của Yuki dội thẳng vào tâm thức Mei mà không cần qua bất kỳ bộ lọc nào:


*"Cái con bé này, lúc nào cũng tự chịu đựng một mình. Đêm thứ Bảy trốn đi tập bồi dưỡng kiểu gì với Hội trưởng mà để người lạnh ngắt, khớp gối bầm dập thế này chứ? Đáng ghét thật, nhìn mặt tái mét thế kia làm mình xót chết đi được! Biết thế hôm qua mình đã lén mang thêm súp nóng sang nhà cậu ấy rồi."*


Trái tim Mei khẽ thắt lại vì cảm động. Cô ngước mắt lên, nở một nụ cười yếu ớt nhưng chân thành sau lớp kính cận gọng đen dày cộp: "Cảm ơn cậu, Yuki-chan. Trà gừng thơm quá."


"Biết thế thì uống hết đi. Đừng có để bị cảm nặng hơn, chiều nay câu lạc bộ trượt băng vẫn có lịch tập đấy. Cô Shizuka mà thấy cậu thế này thì kiểu gì cũng phạt chạy mười vòng quanh sân tập cho xem," Yuki hứ một tiếng, nhưng bàn tay cô ấy vẫn nhẹ nhàng vặn nắp bình giữ nhiệt cho Mei.


Mei áp hai lòng bàn tay lạnh ngắt của mình vào thân bình giữ nhiệt ấm áp, nhấp một ngụm trà gừng nóng hổi. Vị cay nồng của gừng tươi lập tức lan tỏa nơi đầu lưỡi, trượt xuống thực quản và sưởi ấm lồng ngực đang run rẩy của cô. Sự ấm áp giản dị từ tình bạn của Yuki giúp Mei lấy lại chút sinh khí. Thế nhưng, sự bình yên ấy không kéo dài được lâu.


*Xầm xì... Xầm xì...*


Tiếng ồn ào từ phía hành lang lớp học đột ngột im bặt. Bầu không khí trong lớp 10-A bỗng chốc trở nên căng thẳng và nghiêm trang một cách kỳ lạ. Mei không cần dùng đến dị năng đọc tâm cũng biết ai vừa xuất hiện.


Hoàng tử băng giá của Trường tư thục Tokyo – Shinohara Haru – đang tiến hành buổi kiểm tra nề nếp buổi sáng của Hội học sinh.


Haru bước đi dọc hành lang với dáng người thẳng tắp, kiêu sa như một vị thần bước ra từ những bức tranh cổ điển. Hôm nay cậu khoác chiếc áo dạ dự phòng của Hội học sinh, mái tóc đen vuốt nhẹ bồng bềnh khẽ lay động theo từng bước chân dứt khoát. Gương mặt đẹp không góc chết của cậu vẫn hoàn toàn đóng băng dưới ánh sáng nhạt của buổi sớm, đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh phớt lờ mọi ánh nhìn ngưỡng mộ lẫn e dè từ những học sinh đang đứng nép hai bên hành lang.


Khi bóng dáng cao lớn của Haru dừng lại trước cửa lớp 10-A, tim Mei khẽ nảy lên một nhịp hỗn loạn. Cô vội vàng cúi đầu thật thấp, để phần tóc mái bằng dày cộp che khuất hoàn toàn gương mặt mình, cố gắng thực hiện Quy Tắc Tàng Hình Học Đường một cách triệt để nhất. Thế nhưng, trong khoảng cách hai mét, dị năng đọc tâm của cô đã tự động bắt nhịp với tần số sóng não của cậu.


Haru đang đứng nói chuyện với Lớp trưởng Takuya ngay trước cửa lớp. Giọng nói của cậu vang lên, trầm ấm, lạnh lùng và hoàn toàn vô cảm, giống như một cái máy đang phát ra những mệnh lệnh hành chính khô khan:


"Cậu Kururugi Mei lớp cậu nghỉ học buổi chiều tuần trước nhiều do lịch tập bồi dưỡng của câu lạc bộ. Đây là tập tài liệu tóm tắt công thức toán hình học không gian mấu chốt cho kỳ thi giữa kỳ tới do tôi tự soạn. Đưa cho cậu ấy."


"Vâng, thưa Hội trưởng. Tôi sẽ chuyển giao ngay," Takuya nghiêm túc nhận lấy tập tài liệu mỏng từ tay Haru.


Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài ngầu lòi, nghiêm nghị và lạnh lùng như tảng băng trôi ấy, đại não của Haru lúc này lại là một chuỗi gào thét u mê, hoảng loạn và cuồng nhiệt với âm lượng kinh hoàng dội thẳng vào đầu Mei:


*"Aaaa! Mei! Mei của mình kìa! Em ấy đang ngồi cạnh cửa sổ kìa! Sao sắc mặt em ấy nhợt nhạt thế kia? Có phải do đêm thứ Bảy bị nhiễm lạnh trong bóng tối không? Mình đáng chết thật, nhường có chiếc áo khoác dạ thì có ích gì chứ, đáng lẽ phải ôm em ấy chặt hơn, sưởi ấm cho em ấy lâu hơn nữa! Nhìn em ấy uống trà gừng kìa, hai má phồng lên hồng hồng đáng yêu quá đi mất, muốn véo má em ấy quá làm sao giờ! Aaa, em ấy có mang chiếc túi giấy kraft kia không? Có phải là chiếc áo khoác đồng phục của mình không? Ôi trời ơi, chiếc áo khoác đó có mùi hương dâu tây ngọt ngào của Mei không nhỉ? Mình muốn lấy lại áo quá, nhưng không được, phải tỏ ra lạnh lùng! Phải giữ hình tượng hoàn hảo nghiêm khắc! Hắt xì... Ôi không, lạnh quá... hắt xì... không được hắt xì trước mặt Mei, mất hình tượng chết mất!"*


Mei suýt chút nữa thì sặc ngụm trà gừng trong cổ họng. Cô vội vàng che miệng, gương mặt dưới lớp kính cận gọng đen dày cộp lập tức đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Hai tai cô nóng ran. Sự tương phản kinh hoàng giữa vẻ mặt lạnh như tiền bên ngoài và tiếng lòng khóc lóc thảm thiết, sến sẩm đầy trẻ con của vị Hội trưởng hoàn mỹ khiến Mei vừa ngượng ngùng vừa buồn cười đến mức lồng ngực run lên bần bật.


Ngoài cửa lớp, Haru khẽ đưa khăn tay lên mũi, khẽ hắt hơi một tiếng cực kỳ nhỏ nhẹ để giữ thể diện, rồi nhanh chóng quay lưng đi thẳng với những bước chân dài, cứng nhắc như một con robot bị lỗi hệ thống. Đôi tai của cậu, lấp ló sau mái tóc đen tuyền, đã đỏ ửng lên từ lúc nào.


Takuya bước vào lớp, đặt tập tài liệu mỏng lên bàn của Mei: "Kururugi-san, Hội trưởng gửi cho cậu này. Cậu ấy bảo cậu phải học thật nghiêm túc để không làm ảnh hưởng đến tiến độ của câu lạc bộ."


"C... Cảm ơn cậu, Lớp trưởng," Mei lý nhí đáp, bàn tay cô siết chặt lấy tập tài liệu. Nét chữ viết tay trên trang bìa vô cùng nắn nót, dứt khoát và sắc sảo – chính là chữ của Haru. Từng công thức toán khó đều được cậu chú thích vô cùng tỉ mỉ bằng mực đỏ ở bên cạnh.


Mei khẽ vuốt ve những dòng chữ ấy, cảm giác ấm áp len lỏi vào tận sâu trong tim. Cậu ấy ngoài mặt thì lạnh lùng, miệng thì nói những lời khó nghe, nhưng thực chất lại âm thầm thức đêm soạn tài liệu để giúp cô bảo toàn Suất Học Bổng Toàn Phần. Sự tinh tế và lòng bảo bọc thầm lặng của Haru khiến Mei cảm thấy chiếc áo khoác dạ thêu tên cậu đang nằm trong túi giấy kia như tỏa ra một hơi ấm vô hình, thúc giục cô phải nhanh chóng trả lại cho cậu.


***


Giờ nghỉ trưa đến mang theo chút nắng ấm nhạt nhòa của mùa đông. Mei ôm chiếc túi giấy kraft đựng áo khoác trước ngực, bước đi chậm rãi hướng về phía tòa nhà Hội học sinh nằm ở tầng cao nhất của khu nhà hiệu bộ. Khớp gối phải của cô vẫn còn hơi đau, khiến bước đi của cô có phần khập khiễng nhẹ.


Khi Mei vừa đi đến hành lang dẫn vào Phòng Hội học sinh, cô bất ngờ gặp Momo đang hớt hải chạy ra từ phía cửa gỗ sồi lớn. Cô bạn trợ lý tận tụy lớp 10 đang ôm một chồng hồ sơ tài chính dày cộp, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng loạn và mệt mỏi.


Ngay khi nhìn thấy Mei, Ngưỡng Đọc Tâm 2 Mét của cô lập tức bắt được luồng suy nghĩ rối bời của Momo:


*"Trời đất ơi, đống báo cáo ngân sách này phải nộp cho Ủy ban Tài chính trước một giờ chiều, mình sắp muộn mất rồi! Mà phòng làm việc của Hội trưởng vẫn chưa dọn dẹp xong, đống tài liệu tự học nhóm của Hội trưởng vẫn để bừa bộn trên bàn. Nếu Hội trưởng đi họp ban kỷ luật với Daiki về mà thấy phòng bừa bộn thì chết chắc! Làm sao bây giờ? Ai cứu tôi với!"*


Momo khựng bước chân lại khi nhìn thấy Mei. Ánh mắt cô bạn sáng lên như nhìn thấy vị cứu tinh của đời mình. Momo vội vàng bước tới, giọng nói đầy khẩn thiết:


"A! Kururugi-san! May quá gặp cậu ở đây!"


Mei hơi giật mình, khẽ siết chặt chiếc túi giấy trước ngực: "Chào cậu, Momo-chan. Cậu đang vội sao?"


"Vội lắm, vội đến mức sắp bay màu luôn rồi đây này!" Momo mếu máo, khẽ lắc lắc chồng hồ sơ trên tay. "Tớ phải chạy gấp xuống ban tài chính để nộp báo cáo ngân sách, nếu muộn một phút thôi là gã Takumi keo kiệt kia sẽ cắt giảm quỹ hoạt động của câu lạc bộ trượt băng ngay. Nhưng... nhưng tớ vẫn chưa kịp thu dọn đống tài liệu tự học nhóm của Hội trưởng trên bàn làm việc. Hội trưởng đang đi họp ban kỷ luật với Daiki ở khu nhà cũ rồi, phòng hiện tại hoàn toàn vắng người. Kururugi-san... cậu... cậu có thể giúp tớ mang xấp tài liệu tự học nhóm này đặt lại ngay ngắn trên bàn làm việc của Hội trưởng được không? Làm ơn giúp tớ với!"


Mei nhìn xấp tài liệu tự học nhóm mà Momo đang chìa ra trước mặt mình, rồi lại nhìn chiếc túi giấy đựng áo khoác Haru trên tay. Đây chẳng phải là cơ hội tốt nhất để cô có thể trả lại áo khoác cho cậu một cách riêng tư, không bị ai dòm ngó hay bàn tán sao?


"Được chứ, Momo-chan. Cậu cứ đi đi, tớ sẽ giúp cậu dọn dẹp bàn làm việc của Hội trưởng," Mei mỉm cười dịu dàng gật đầu.


"Ôi Chúa ơi, cậu đúng là thiên thần cứu rỗi cuộc đời tớ! Cảm ơn cậu trăm vạn lần, Kururugi-san! Tớ đi đây kẻo muộn mất!" Momo rú lên một tiếng hạnh phúc đầy nhẹ nhõm, nhét vội xấp tài liệu tự học vào tay Mei rồi quay người chạy bán sống bán chết xuống cầu thang hành lang.


Mei đứng lặng nhìn theo bóng dáng Momo khuất dần sau góc rẽ, rồi quay đầu nhìn cánh cửa gỗ sồi lớn của Phòng Hội học sinh đang khép hờ. Cô hít một hơi thật sâu để điều hòa lại nhịp tim đang có dấu hiệu đập loạn nhịp, rồi khẽ đẩy cửa bước vào.


***


*Két...*


Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra, để lại một khoảng không gian u tĩnh, rộng lớn và ngập tràn ánh sáng mặt trời mùa đông nhạt nhòa. Phòng Hội học sinh luôn là nơi yên tĩnh nhất trong trường học, nằm biệt lập ở tầng cao nhất của khu nhà hiệu bộ cổ kính. Qua những ô cửa kính lớn sát đất, Mei có thể nhìn thấy toàn cảnh sân trường tư thục Tokyo tĩnh mịch dưới trời đông lạnh giá.


Không gian bên trong phòng thoang thoảng mùi trà đen thượng hạng quen thuộc hòa quyện với mùi hương bạc hà thanh mát đặc trưng của Haru. Sự u tĩnh của căn phòng khiến Mei cảm thấy đầu óc mình nhẹ đi rất nhiều. Ở đây hoàn toàn không có tiếng ồn nội tâm độc hại của đám đông xung quanh, chỉ có tiếng tích tắc nhịp nhàng của chiếc đồng hồ quả lắc cổ kính đặt ở góc phòng.


Mei bước đến chiếc sofa da màu đen sang trọng đặt ở giữa phòng, nhẹ nhàng đặt chiếc túi giấy kraft chứa Chiếc Áo Khoác Đồng Phục Thêu Tên Haru xuống đó. Cô khẽ vuốt ve lớp vải dạ mềm mại của chiếc áo khoác qua lớp túi giấy, thầm nghĩ trong đầu: *"Hội trưởng... cảm ơn anh vì chiếc áo đêm hôm đó."*


Sau khi đã đặt chiếc áo khoác lại vị trí an toàn, Mei ôm xấp tài liệu tự học nhóm tiến về phía chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ gụ của Haru đặt ở sát cửa sổ kính. Chiếc bàn làm việc của cậu bình thường luôn được sắp xếp vô cùng ngăn nắp, nhưng hôm nay, có lẽ do vội vã đi họp ban kỷ luật, trên bàn bày biện khá nhiều tập hồ sơ ngoại khóa và sách tham khảo toán hình học cao cấp.


Mei đặt xấp tài liệu tự học nhóm xuống một góc trống trên bàn, rồi bắt đầu sắp xếp lại các cuốn sách tham khảo theo đúng thứ tự kích thước như cách Haru vẫn thường làm. Cô khẽ mỉm cười khi nhìn thấy một chiếc bút máy màu đen quen thuộc đặt ngay cạnh hộp bút của cậu. Từng chi tiết nhỏ trên chiếc bàn này đều mang đậm dấu ấn của một con người cầu toàn, nghiêm túc và hoàn mỹ.


Thế nhưng, khi Mei vừa nhấc một tập hồ sơ đăng ký hoạt động ngoại khóa cũ lên để xếp lại, ánh mắt cô đột ngột khựng lại.


Nằm ở góc khuất phía sau chồng hồ sơ dày cộp, nửa kín nửa hở dưới một cuốn sách vật lý lý thuyết, là một vật phẩm bằng da màu đen sang trọng. Đó là một cuốn sổ tay bìa da đen bóng bẩy, có kích thước vừa vặn trong lòng bàn tay. Trên mép bìa da có đính một chiếc khóa mật mã số bằng kim loại màu bạc vô cùng hiện đại và tinh xảo.


**Sổ Nhật Ký Bí Mật Của Hội Trưởng.**


Trái tim Mei bỗng chốc hẫng đi một nhịp. Hơi thở của cô nghẹn lại nơi cổ họng. Đôi mắt cô mở to sau lớp kính cận, dán chặt vào cuốn sổ bìa da đen đang nằm im lìm trong góc tối của chiếc bàn gỗ gụ.


Cô biết cuốn sổ này. Trong đống suy nghĩ hỗn loạn của Haru mà cô lén đọc được từ trước đến nay, thỉnh thoảng cậu lại nhắc đến một "kho báu bí mật" – nơi cậu cất giấu toàn bộ những suy nghĩ u mê chân thành nhất, những nỗi sợ hãi thất bại sâu kín và cả những dòng cảm xúc ngây ngô nhất dành cho cô mà cậu không bao giờ dám nói ra trước mặt cô.


*"Nó đang nằm ngay trước mặt mình..."* Mei nuốt nước bọt, cổ họng khô rát vì căng thẳng.


Một luồng xung đột dữ dội đột ngột bùng nổ trong nội tâm của cô gái nhỏ hướng nội.


Một nửa trong cô – lý trí và ranh giới đạo đức nghiêm khắc của một nữ sinh ngoan ngoãn – đang điên cuồng gào thét bắt cô phải quay lưng bỏ đi ngay lập tức: *"Không được, Mei! Đó là quyền riêng tư tối cao của Hội trưởng! Việc lén đọc nhật ký của người khác là hành vi cực kỳ tồi tệ và không thể chấp nhận được! Cậu đã hứa sẽ duy trì cuộc sống yên bình và tôn trọng mọi người cơ mà! Hãy đặt tập hồ sơ lại chỗ cũ và rời khỏi căn phòng này ngay lập tức!"*


Thế nhưng, một nửa khác trong cô – một khát khao thầm kín, mãnh liệt và đầy yếu đuối – lại đang âm thầm trỗi dậy, lung lay hoàn toàn bức tường phòng bị của cô: *"Nhưng... đó là Haru. Là chàng trai đã bất chấp hình tượng hoàn hảo để lao vào bóng tối cứu cậu. Là người đã tự tay dán chiếc băng cá nhân dâu tây lên ngón tay cậu, người đã dùng cả danh dự để bảo vệ học bổng cho cậu trước ban giám hiệu... Cậu không muốn hiểu thêm về cậu ấy sao? Cậu không muốn chạm vào tâm hồn cô độc, mỏi mệt đang phải gánh vác cả gia tộc tài phiệt ngột ngạt kia sao? Chỉ một chút thôi..."*


Mei đứng lặng người giữa căn phòng u tĩnh, bàn tay cô lơ lửng giữa không trung, chỉ cách cuốn sổ bìa da đen vài centimet. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc cổ kính dường như ngày càng vang dội hơn, đập nhịp nhàng theo từng nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực cô.


Đột nhiên, từ phía hành lang xa xôi bên ngoài, Ngưỡng Đọc Tâm 2 Mét của Mei khẽ dao động. Cô nghe thấy tiếng lòng lo lắng thoáng qua của Momo đang chạy quay trở lại khu nhà hiệu bộ:


*"Chết rồi! Mình quên cảnh báo Kururugi-san là tuyệt đối không được động vào cuốn sổ bìa da đen trên bàn Hội trưởng rồi! Cuốn sổ đó có khóa mật mã số bảo mật cực kỳ nghiêm ngặt, Hội trưởng coi nó như sinh mạng vậy! Nếu Hội trưởng biết có ai chạm vào cuốn sổ đó, cậu ấy chắc chắn sẽ nổi giận lôi đình và trục xuất người đó khỏi Hội học sinh ngay lập tức! Hy vọng Kururugi-san hiền lành sẽ không tò mò quấy rầy..."*


Tiếng lòng của Momo khiến Mei giật mình. Cô biết thời gian của mình không còn nhiều. Haru có thể đi họp về bất cứ lúc nào. Sự căng thẳng tinh thần tột độ bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cô, khiến các đầu ngón tay cô run rẩy bần bật.


Mei nhìn chằm chằm vào chiếc khóa số kim loại màu bạc trên mép cuốn sổ bìa da đen. Chiếc khóa số thông minh đang nhấp nháy một vệt sáng đỏ mờ ảo, nhịp nhàng như nhịp thở, như một lời mời gọi đầy bí ẩn đang chờ đợi một bàn tay chạm vào.


Cô biết việc lén lút này là sai trái. Cô biết nếu bị Haru phát hiện, mối quan hệ mới chớm nở đầy ngọt ngào giữa hai người trên sân băng có thể sẽ hoàn toàn đổ vỡ. Thế nhưng, hình ảnh gương mặt buồn bã, bất lực của Haru dưới ánh hoàng hôn khi đối diện với gông cùm gia tộc du học Oxford cứ hiện lên mồn một trong tâm trí cô.


*"Mình... mình thực sự muốn biết... tiếng lòng thật sự của anh ấy..."*


Mei cắn chặt môi đến mức vệt máu nhỏ trên môi khẽ nhói lên một cơn đau nhẹ. Sự tò mò vượt qua ranh giới đạo đức, lòng thương xót cho nỗi cô đơn của Haru đã hoàn toàn đánh bại sự rụt rè thường ngày của cô gái nhỏ.


Mei chậm rãi, run rẩy đưa một ngón tay trỏ ra phía trước.


Khi đầu ngón tay cô vừa chạm vào bề mặt da thuộc mát lạnh của cuốn sổ tay, vệt sáng đỏ trên chiếc khóa mật mã số bỗng chốc nhấp nháy liên tục với tần số nhanh dần, phát ra những tiếng *tít, tít* cực nhỏ, đòi hỏi một mật mã bốn chữ số để mở khóa thế giới nội tâm sâu kín nhất của Hoàng tử băng giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!