Nhạc nềnShizima

Bóng Tối Sân Băng Và Chiếc Áo Ấm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ập xuống không một lời cảnh báo, như một tấm màn nhung đen khổng lồ nuốt chửng toàn bộ Sân băng lúc 8 giờ tối. Tiếng nổ chập điện kinh hoàng trước đó vẫn còn ong ong bên tai Mei, kéo theo một luồng xung kích vô hình dội thẳng vào hệ thần kinh vốn đã nhạy cảm quá mức của cô. Không còn ánh đèn neon dịu mát, không còn những vệt sáng lấp lánh như dải ngân hà trên mặt băng sương muối. Chỉ còn lại một khoảng hư vô đen kịt, lạnh lẽo và tĩnh mịch đến đáng sợ.


Cơn đau từ cú ngã tự do ban nãy truyền đến muộn màng. Mei cảm thấy bả vai mình va chạm mạnh với mặt băng cứng, kéo theo một cơn ê ẩm dọc sống lưng. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là Trạng Thái Quá Tải Thính Giác đang điên cuồng bùng phát trong đại não cô. Tiếng nổ của bảng điện tổng không chỉ làm tắt hệ thống chiếu sáng, nó còn giải phóng một tần số âm thanh chói tai mà chỉ có dị năng đọc tâm của Mei mới cảm nhận được. Tai cô ù đi dữ dội. Những tiếng rít kéo dài, sắc nhọn như hàng ngàn cây kim đâm xuyên qua màng nhĩ, khiến Mei hoàn toàn mất đi khả năng định vị phương hướng.


Cô muốn đứng dậy. Đôi bàn chân xỏ trong Đôi Giày Trượt Chuyên Nghiệp "Gold Star" cố gắng tìm kiếm một điểm tựa trên mặt băng trơn trượt. Thế nhưng, sự chóng mặt dữ dội khiến đầu óc cô quay cuồng. Khớp cổ chân phải vốn đã mỏi nhừ từ ca tập chiều nay khẽ nhói lên một cơn đau buốt khi cô cố gắng dồn trọng tâm. Mei rên rỉ một tiếng nhỏ, cơ thể run rẩy quỵ rạp xuống. Cái lạnh buốt xương của mặt sân băng không có hệ thống sưởi ấm trung tâm bắt đầu thấm qua lớp áo tập màu xanh nhạt mỏng manh, áp sát vào làn da cô, tàn nhẫn cướp đi chút nhiệt lượng ít ỏi còn sót lại.


"Hội... Hội trưởng..." Mei thều thào, giọng nói của cô nhỏ bé đến mức lập tức bị bóng tối nuốt chửng. Cô co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy đầu để ngăn chặn những tiếng rít gào vô hình đang điên cuồng tấn công vào tâm trí. Trong bóng tối đen kịt này, cô cảm thấy mình như quay trở lại những năm mười tuổi – cô độc, hoảng loạn và bị bủa vây bởi những tiếng ồn nội tâm độc hại của thế giới xung quanh mà không có cách nào trốn chạy.


*Vút.*


Một âm thanh ma sát sắc bén đột ngột vang lên từ giữa khoảng không tối tăm. Tiếng lưỡi giày trượt khía mạnh xuống mặt băng, dứt khoát và dồn dập. Haru đang lướt đi trong bóng tối. Dù tầm nhìn hoàn toàn bị vô hiệu hóa, dù chấn thương bả vai phải khẽ nhói lên một cơn đau buốt sau nỗ lực cứu hộ lệch hướng ban nãy, hoàng tử băng giá vẫn đang di chuyển theo bản năng bảo vệ điên cuồng nhất.


"Kururugi! Em ở đâu? Trả lời tôi!" Giọng nói của Haru vang lên giữa bóng đêm, vẫn giữ nguyên vẻ trầm ổn, lạnh lùng thường ngày. Thế nhưng, ngay khi cậu lướt vào bán kính hai mét xung quanh Mei, đại não đang quá tải của cô bỗng chốc bị chấn động bởi tiếng lòng gào thét phẫn nộ và lo lắng tột độ của cậu dội thẳng vào tâm thức:


*"Mei! Mei của mình! Ôi Chúa ơi, em ấy ở đâu rồi?! Sân băng tối thế này, mặt băng lại lạnh buốt, em ấy có bị ngã gãy xương không?! Đồ khốn kiếp nào đã ngắt điện chứ, tao mà bắt được tao sẽ băm vằm mày ra! Mei ơi, làm ơn lên tiếng đi! Đừng để em ấy gặp chuyện gì, xin đừng... Bả vai phải chết tiệt này, sao lại đau nhói vào đúng lúc này chứ! Mày là đồ vô dụng Haru, mày đã hứa sẽ luôn ở phía sau đỡ lấy em ấy mà!"*


Mei khẽ nấc lên một tiếng. Sự tương phản giữa giọng nói lạnh lùng bên ngoài và tiếng lòng đang khóc lóc thảm thiết, cuồng nhiệt của Haru như một dòng nước ấm len lỏi vào tâm trí đang hoảng loạn của cô. Cô cố gắng vươn một bàn tay run rẩy ra phía trước: "Hội trưởng... em ở đây..."


*Xoẹt!*


Lưỡi giày trượt của Haru phanh gấp ngay sát cạnh cô, tạo ra một vệt tuyết băng trắng xóa trong bóng tối. Không một giây chần chừ, bóng đen cao lớn của cậu quỳ sụp xuống mặt băng lạnh giá. Đôi bàn tay to bản, ấm áp của Haru rà soát trong hư vô, và ngay khi chạm vào bờ vai đang run rẩy của Mei, cậu lập tức kéo mạnh cô vào lòng.


Vòng tay của Haru siết chặt lấy cơ thể nhỏ bé của Mei, bao bọc cô vào lồng ngực vững chãi và ấm áp của mình. Mei run lên một nhịp, gương mặt cô áp sát vào lồng ngực phập phồng thở dốc của cậu. Mùi hương bạc hà thanh mát, quen thuộc từ cơ thể Haru tỏa ra, vây quanh lấy cô, dập tắt hoàn toàn mùi sương muối lạnh lẽo của sân tập.


"Yên tâm, có tôi ở đây rồi. Em không sao chứ?" Haru trầm giọng nói, bàn tay cậu khẽ vuốt nhẹ sau lưng cô để trấn an. Gương mặt đẹp không góc chết của cậu trong bóng tối vẫn cố giữ vẻ vô cảm lạnh lùng, nhưng tiếng lòng cậu lúc này đã hoàn toàn bùng nổ trong sự xót xa tột đỉnh:


*"Trời đất ơi! Mei của mình run rẩy thế này! Người em ấy lạnh ngắt như một tảng băng vậy! Đau lòng chết mất, tim mình như bị ai xé ra làm trăm mảnh rồi! Đầu gối em ấy chắc lại bầm tím thêm rồi, thắt lưng có sao không em ơi? Muốn ôm em ấy chặt hơn nữa, muốn truyền hết nhiệt lượng cơ thể này sang cho em ấy! Ngoan nào, không sợ nữa nhé, có anh ở đây bảo vệ em rồi! Sẽ không ai dám làm tổn thương thiên nga nhỏ của anh nữa đâu!"*


Ngay khi cơ thể hai người tiếp xúc thân mật không rào cản, Trạng Thái Đồng Điệu Nhịp Thở lập tức được kích hoạt. Nhịp tim đập dồn dập nhưng trầm ổn của Haru dường như truyền thẳng qua lồng ngực Mei, điều hòa lại nhịp thở đang hỗn loạn của cô. Thật kỳ diệu, những tiếng ù tai chói tai, những tạp âm nhức óc từ sự cố chập điện bỗng chốc dịu đi rồi biến mất hoàn toàn. Tiếng lòng ấm áp, trong sáng và ngập tràn sự u mê của Haru vang lên, lấn át mọi rác âm khác, tạo ra một vùng không gian tĩnh lặng, an toàn tuyệt đối dành riêng cho cô. Mei khẽ tựa đầu vào vai cậu, bàn tay nhỏ bé vô thức nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của Haru để tìm kiếm hơi ấm.


Cảm nhận được sự dựa dẫm của cô, cơ thể Haru khẽ gồng cứng lại vì ngượng ngùng. Tai cậu nóng ran lên trong bóng tối, tiếng lòng gào rú đầy phấn khích:


*"Aaaa! Mei đang chủ động ôm mình! Em ấy nắm lấy áo mình chặt thế này! Ôi trời ơi, eo em ấy mềm quá, mùi hương dâu tây ngọt ngào trên tóc em ấy đang xộc thẳng vào mũi mình đây này! Mình muốn xỉu mất! Bình tĩnh nào tim ơi, đập chậm lại chút đi kẻo Mei nghe thấy bây giờ! Nhưng em ấy lạnh quá, lớp áo tập mỏng thế này làm sao chịu nổi cái lạnh buốt xương của sân băng đêm chứ!"*


Haru dứt khoát buông Mei ra một chút. Gương mặt cậu vẫn lạnh như tiền, giọng nói cộc lốc vang lên: "Ngồi yên ở đây. Đừng di chuyển bừa bãi."


Nói rồi, cậu nhanh chóng cởi Chiếc Áo Khoác Đồng Phục Thêu Tên Haru dày ấm ra. Chiếc áo khoác dạ cao cấp của vị Hội trưởng Hội học sinh, mang theo toàn bộ nhiệt lượng cơ thể và mùi hương bạc hà thanh khiết của cậu, được Haru dứt khoát khoác lên bờ vai gầy guộc của Mei. Cậu cẩn thận kéo hai vạt áo che kín người cô, tự tay cài từng chiếc khuy đồng lớn cho đến khi Mei hoàn toàn được bao bọc trong chiếc áo rộng thùng thình của mình.


"Mặc vào. Tôi không muốn bạn diễn của mình bị cảm lạnh trước buổi biểu diễn thử," Haru lạnh lùng nói, ngoài mặt phớt lờ sự ngỡ ngàng của cô. Thế nhưng, tiếng lòng cậu lại khóc ròng vì lo lắng:


*"Mặc ấm vào đi em! Áo của anh rộng lắm, bọc kín em thế này nhìn đáng yêu như một chú chim nhỏ vậy! Cầu trời cho em không bị cảm sốt. Còn bả vai phải của mình... kệ nó đi, đau một chút có là gì so với sự an toàn của Mei chứ! Mình chỉ tiếc là không thể ôm em ấy lâu hơn... Nhưng không được, phải giữ ranh giới nghiêm khắc!"*


Mei kéo chặt chiếc áo khoác dạ ấm áp quanh người. Mùi bạc hà thanh mát bao trùm lấy khứu giác cô, mang lại một cảm giác an toàn đến kỳ lạ. Cô ngước đôi mắt to tròn sau lớp kính cận nhìn bóng hình cao lớn của Haru trong bóng tối mờ. Lúc này, cậu chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, cơ thể khẽ run nhẹ dưới cái lạnh buốt của sương muối sân băng. Cổ chân phải của Mei vẫn còn hơi nhói đau, nhưng hơi ấm từ chiếc áo khoác và tiếng lòng dịu dàng của Haru dường như đã xoa dịu mọi nỗi sợ hãi trong lòng cô.


"Hội trưởng... anh sẽ bị lạnh đấy," Mei lý nhí nói, cô định cởi áo trả lại nhưng bàn tay to bản của Haru đã dứt khoát đè vai cô lại.


"Tôi là vận động viên thượng cấp, thể lực của tôi không yếu đuối như em," Haru lạnh lùng gạt đi, giọng nói đầy uy nghiêm của một Hội trưởng nghiêm khắc. "Mặt băng hiện tại rất nguy hiểm. Sự cố ngắt điện đột ngột có thể tạo ra các vết nứt nhỏ trên bề mặt mà chúng ta không thể nhìn thấy trong bóng tối. Nếu di chuyển bừa bãi, lưỡi giày Gold Star của em sẽ bị vấp và gây chấn thương cổ chân nghiêm trọng. Chúng ta sẽ đợi ở đây cho đến khi có người tới cứu."


*"Đúng thế, Mei ngoan ngoãn ngồi yên cạnh anh đi! Sân băng tối thui thế này nguy hiểm lắm, anh không thể để em gặp bất kỳ rủi ro nào nữa. Thực ra... bóng tối này cũng tốt mà đúng không? Chỉ có hai đứa mình ở đây, không ai có thể làm phiền chúng ta cả. Mình được ngồi sát cạnh Mei, được ngửi mùi hương của em ấy... Ôi, hạnh phúc chết mất! Mình muốn khoảng khắc này kéo dài mãi mãi quá!"*


Mei khẽ mím môi để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng trước sự tương phản đáng yêu đến điên rồ của bạn diễn. Cô khẽ xích lại gần cậu thêm một chút, chia sẻ chút hơi ấm ít ỏi từ chiếc áo dạ rộng lớn. Haru khẽ giật mình trước hành động chủ động của cô, nhưng cậu không hề né tránh, chỉ im lặng ngồi sát bên cô, dùng bờ vai rộng lớn của mình làm lá chắn che chở cho cô khỏi những luồng gió lạnh buốt từ phòng kỹ thuật điện thổi ra.


Thời gian trôi qua trong sự tĩnh lặng lãng mạn của bóng đêm. Chỉ có tiếng nhịp tim đồng điệu của hai người vang lên nhịp nhàng, hòa quyện cùng tiếng lòng ấm áp, u mê của Haru sưởi ấm cả không gian băng giá. Haru khẽ rùng mình một cái, cơ thể cậu bắt đầu nhiễm lạnh nhẹ sau hơn hai mươi phút nhường áo khoác cho Mei dưới trời đông lạnh buốt, nhưng tiếng lòng cậu vẫn tràn đầy sự kiêu hãnh và bảo bọc tuyệt đối.


*Cạch... Cạch...*


Tiếng bước chân dồn dập đột ngột vang lên từ phía cửa sắt lớn của sân băng, cắt ngang bầu không khí riêng tư của hai người.


"Shinohara-kun! Kururugi-san! Hai đứa có ở trong đó không?!"


Giọng nói lo lắng của Bác Kenji bảo vệ vang vọng khắp sân tập tối om. Ngay sau đó, một luồng ánh sáng mạnh mẽ từ chiếc đèn pin cầm tay lách qua khe cửa sắt, quét thẳng vào sân băng, chiếu sáng rực rỡ góc tối nơi hai người đang ngồi sát cạnh nhau dưới gốc lan can.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!