Nhạc nềnShizima

Kẻ Phá Hoại Trở Lại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sân băng lúc 8 giờ tối mang một vẻ đẹp tĩnh lặng đến nghẹt thở. Khi toàn bộ học sinh trường Tư thục Tokyo đã ra về, không gian nơi đây chỉ còn lại tiếng rì rầm trầm đục của hệ thống làm lạnh hoạt động dưới lòng đất. Những ngọn đèn cao áp công suất lớn vốn thắp sáng rực rỡ ban ngày đã bị tắt hoàn toàn, nhường chỗ cho ánh sáng bảo an mờ ảo chiếu lên mặt băng, phản chiếu những vệt sáng lấp lấp lánh tựa như dải ngân hà thu nhỏ.


Mei khẽ rùng mình khi luồng gió lạnh buốt lướt qua tà áo tập màu xanh nhạt. Thế nhưng, đôi bàn chân cô lại vô cùng ấm áp và vững chãi nhờ Đôi Giày Trượt Chuyên Nghiệp "Gold Star" – món quà định mệnh mà cô nâng niu như sinh mạng. Xúc giác nhạy bén bẩm sinh giúp cô cảm nhận rõ rệt độ bám tuyệt hảo của lưỡi giày mạ chrome sắc bén trên mặt băng sương muối. Đầu gối của Mei vẫn còn hơi ê ẩm và bầm tím từ những cú ngã trầy da tróc vảy chiều nay, nhưng dũng khí tự thân trong lòng cô chưa bao giờ tắt.


"Kururugi-san, tập trung vào. Đừng để phân tâm bởi cảnh vật xung quanh," giọng nói lạnh lùng, cộc lốc của Haru vang lên, phá vỡ bầu không khí im lặng. Cậu đứng đối diện cô, vóc dáng cao lớn thẳng tắp như một pho tượng tạc từ băng tuyết, gương mặt đẹp không góc chết hoàn toàn đóng băng vô cảm.


Thế nhưng, ngay khi Haru vừa bước tới sát cạnh cô trong bán kính hai mét, đại não Mei lập tức bị chấn động bởi tiếng lòng gào thét u mê cuồng nhiệt của cậu dội thẳng vào tâm thức:


*"Trời đất ơi! Mei mặc bộ đồ tập màu xanh nhạt này nhìn thanh thoát như một thiên nga nhỏ vậy! Đáng yêu quá, đáng yêu đến mức tim mình muốn rụng ra ngoài luôn rồi! Mà đầu gối em ấy còn đau không nhỉ? Lúc nãy mình thấy em ấy khẽ khập khiễng... Xót xa quá, xót đến phát điên mất! Đồ tồi Haru, sao chiều nay mày không đỡ em ấy nhanh hơn chứ! Muốn ôm chặt em ấy vào lòng, muốn xoa dịu mọi vết bầm tím trên người em ấy quá... Nhưng không được! Phải nghiêm khắc! Phải giữ hình tượng lạnh lùng để Mei không phát hiện ra sự u mê này! Ngầu lên nào Haru!"*


Mei khẽ mím chặt môi, cố gắng kìm nén một nụ cười thầm lặng. Vệt máu nhỏ đã khô trên môi cô từ bài tập uốn dẻo dường như không còn đau nữa. Sự tương phản điên rồ giữa vẻ ngoài đóng băng vô cảm và tiếng lòng khóc lóc sến sẩm của vị Hội trưởng Hội học sinh luôn là liều thuốc tinh thần kỳ lạ nhất, sưởi ấm tâm hồn nhút nhát của cô giữa sân băng lạnh giá này. Cô tháo Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt ra, đặt gọn gàng trên băng ghế chờ. Tối nay, cô không cần nó nữa. Tiếng lòng của Haru chính là vùng an toàn tuyệt đối của cô.


"Vâng, thưa Hội trưởng," Mei lý nhí đáp, đôi mắt to tròn sau lớp kính cận khẽ cong lên.


"Chúng ta sẽ tập Động Tác Nâng Người Thấp (Low-Lift)," Haru lạnh lùng ra lệnh, bước tới đứng sát phía sau cô. "Đòi hỏi sự tin tưởng tuyệt đối từ em. Em không được gồng cứng người, phải thả lỏng hoàn toàn để tôi nâng đi."


*"Aaaa! Mình chuẩn bị được ôm eo Mei rồi! Eo em ấy mềm lắm, ôm một lần là nghiện cả đời mất! Bình tĩnh nào tim ơi, đừng đập mạnh quá kẻ sập ngực bây giờ! Phải nâng em ấy thật vững, tuyệt đối không được để thiên nga của mình bị trầy xước dù chỉ một sợi tóc!"*


Mei đỏ bừng mặt trước tiếng lòng quá đỗi cuồng nhiệt của bạn diễn. Cô hít một hơi thật sâu, áp dụng Phương Pháp Thở Đồng Bộ Nhịp Tim. Cô cảm nhận được nhịp thở trầm ổn của Haru phía sau, hít vào khi cậu tiến tới, thở ra khi cậu đặt hai bàn tay to bản, ấm áp lên hông cô. Sức nóng từ lòng bàn tay Haru xuyên qua lớp vải mỏng, sưởi ấm cả cơ thể đang run rẩy vì lạnh của Mei. Trạng Thái Đồng Điệu Nhịp Thở được kích hoạt, mang lại cho cô một sự tĩnh lặng tinh thần tuyệt đối.


Haru bắt đầu lướt tới, dẫn dắt Mei tăng tốc độ dọc theo đường vòng cung của sân băng. Hai người phối hợp nhịp nhàng, lưỡi giày khía xuống băng tạo thành những âm thanh sắc lẹm, mượt mà.


Trong lúc đó, ở phía sau nhà kho dụng cụ cũ – góc khuất tăm tối nhất của sân tập, một bóng đen cao lớn, bặm trợn đang lén lút tiếp cận phòng điều khiển điện chính. Đó là Daichi, cựu thành viên câu lạc bộ từng bị Haru thẳng tay kỷ luật đuổi học vì hành vi bạo lực bạo ngược. Gương mặt thô kệch của gã hằn lên một vết sẹo nhỏ trên lông mày dưới ánh trăng mờ, đôi mắt rực lên tia nhìn hung hãn đầy thù hận.


"Hừ, Shinohara Haru... Hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là cái giá của sự kiêu ngạo," Daichi lầm bầm, bàn tay vạm vỡ siết chặt chiếc kìm cắt dây điện chuyên dụng – món đồ gã nhận được từ Sato cùng một xấp tiền mặt dày cộp.


Sáng hôm đó, Sato đã lén gặp Daichi trong một hẻm tối gần trường. Gương mặt bảnh chọe của gã nam sinh cá biệt lớp 10-A lúc ấy tràn đầy sự căm phẫn sau khi bị phạt lao động công ích: *"Daichi, tao muốn mày phá hủy buổi tập đêm của tụi nó. Đặc biệt là con bé nhận học bổng Kururugi Mei. Hãy tạo ra một tai nạn chấn thương nghiêm trọng trên băng để nó vĩnh viễn không thể đứng thẳng lưng bên cạnh Haru được nữa!"*


Daichi khẽ cười khẩy, ký ức nhục nhã khi bị Haru đuổi cổ trước toàn trường dội về khiến gã điên tiết. Gã dùng kìm chuyên dụng lách cách bẻ khóa cánh cửa sắt phòng điều khiển điện một cách dễ dàng. Bước vào trong căn phòng bám đầy bụi bẩn, Daichi nhìn chằm chằm vào bảng mạch điện chằng chịt. Gã không hề do dự, đưa kìm cắt đứt phăng dây cáp hệ thống sưởi ấm trung tâm, khiến hơi lạnh buốt sương muối lập tức tràn ra mạnh mẽ hơn. Tiếp đó, bàn tay gã đặt lên cần gạt của cầu dao tổng.


"Biến mất vào bóng tối đi, lũ quý tộc rác rưởi," Daichi gầm gừ, dứt khoát kéo mạnh cần gạt xuống.


Ngay chính khoảnh khắc đó, trên sân tập lấp lánh, bài diễn phối hợp của Mei và Haru đang tiến vào giai đoạn thăng hoa nhất. Haru khụy gối lấy đà, dùng lực cánh tay mạnh mẽ nâng nhẹ hông Mei lên cao ngang hông mình. Mei thả lỏng cơ vai, giữ thẳng cột sống dũng cảm dang rộng hai tay như cánh chim thiên nga đang bay lượn giữa hư không. Cô cảm thấy mình như đang bay, hoàn toàn tự do dưới sự bảo bọc vững chãi của Haru.


Thế nhưng, cảm giác thăng hoa ấy chỉ kéo dài được đúng hai giây.


*ĐOÀNG! XẸT!*


Một tiếng nổ lớn vang dội từ phía phòng kỹ thuật điện phía sau sân băng. Tiếng chập điện xẹt ra chói tai, kéo theo những tia lửa xanh lét bùng lên trong tích tắc rồi vụt tắt.


Toàn bộ hệ thống đèn bảo an mờ ảo lấp lánh đột ngột vụt tắt. Hệ thống thông gió tắt lịm. Sân băng rộng lớn bỗng chốc bị đẩy vào một bóng tối đen kịt, lạnh lẽo và cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.


Sự cố mất điện đột ngột và tiếng nổ chói tai vang vọng trong không gian hẹp lập tức kích hoạt Trạng Thái Quá Tải Thính Giác của Mei. Đại não nhạy cảm của cô bị chấn động dữ dội. Tiếng ù tai vang lên ong ong như hàng ngàn tiếng thét đâm xuyên qua màng nhĩ cô. Mei choáng váng tột độ, thế giới xung quanh cô quay cuồng, mất hoàn toàn khả năng kiểm soát trọng tâm cơ thể.


"Hội... Hội trưởng!" Mei hét lên trong hoảng loạn, cơ thể cô từ trên cao rơi tự do xuống mặt băng trơn trượt.


"Mei!" Haru gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ và lo lắng. Trong bóng tối tuyệt đối, tầm nhìn của cậu hoàn toàn bị vô hiệu hóa. Theo bản năng bảo vệ điên cuồng, Haru cố gắng dùng xúc giác lướt tới, sải bước dài trên mặt băng trơn trượt để đỡ lấy cô.


Thế nhưng, bóng tối ập đến quá nhanh và bất ngờ. Sương muối lạnh giá làm mặt băng trơn trượt hơn gấp bội. Haru khựng lại một nhịp đầy bất lực khi chấn thương bả vai phải khẽ nhói lên đau đớn, khiến đường trượt cứu hộ của cậu bị lệch hướng đi một milimet chí mạng. Bàn tay cậu chỉ sượt qua vạt áo tập của cô trong vô vọng.


Tiếng xẹt điện nổ lớn vang lên, mặt băng trơn trượt bỗng chốc tối sầm, Mei mất thăng bằng ngã quỵ xuống bóng tối lạnh giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!