Nhạc nềnShizima

Nhịp Điệu Trượt Lùi Trên Băng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cánh cửa gỗ sồi nặng nề của phòng họp câu lạc bộ đóng sầm lại, cắt đứt hoàn toàn nụ cười kiêu ngạo cuối cùng của Miyako và Kengo ngoài hành lang. Thế nhưng, bầu không khí ngột ngạt bên trong vẫn không hề giảm bớt. Đại diện Hội đồng quản trị nhìn lướt qua Mei bằng ánh mắt lạnh lùng, đầy hoài nghi rồi cũng nhanh chóng rời đi, để lại một khoảng lặng ê chề.


Mei khẽ thở dốc, hai bàn tay cô siết chặt lấy vạt áo đồng phục rộng thùng thình. Khớp hông và thắt lưng cô vẫn còn nhức mỏi ê ẩm sau bài tập uốn dẻo khắc nghiệt ngày hôm trước, và cổ chân phải khẽ nhói lên mỗi khi cô chuyển trọng tâm cơ thể.


Cô Shizuka đứng dậy, chiếc còi bạc khắc tên cô khẽ lắc lư trước ngực. Đôi mắt sắc lạnh của vị huấn luyện viên trưởng quét qua Mei và Haru, giọng nói nghiêm nghị không chút ấm áp dội thẳng vào căn phòng:


"Hai đứa nghe rõ rồi chứ? Chúng ta không có một tuần. Trừ đi thời gian chuẩn bị và kiểm tra y tế, các em chỉ có đúng sáu ngày để chuẩn bị cho buổi biểu diễn thử. Kỹ thuật cá nhân của Mei hiện tại chỉ là con số không tròn trĩnh. Nếu muốn sống sót trước bài diễn hoàn hảo của Miyako, chúng ta phải bắt đầu ngay lập tức. Thay đồ và xuống sân băng!"


"Rõ, thưa cô," Haru đáp, gương mặt đẹp không góc chết của cậu vẫn hoàn toàn đóng băng vô cảm. Cậu quay sang nhìn Mei, lạnh lùng nói: "Kururugi-san, đi thôi."


Thế nhưng, ngay khi hai người bước đi song song hướng về phía Sân băng Trường tư thục Tokyo, đại não Mei bỗng chốc bị chấn động bởi tiếng lòng gào thét u mê đầy xót xa của Haru dội thẳng vào tâm thức:


*"Trời đất ơi! Mei của mình vừa mới chịu đựng buổi đối chất kỷ luật sáng nay, giờ lại phải lao vào tập luyện ngay sao?! Nhìn bước đi của em ấy khẽ khập khiễng kìa, thắt lưng và cổ chân chắc vẫn còn đau lắm... Ôi cô Shizuka ơi, sao cô lại tàn nhẫn với thiên thần của em thế hả?! Con tim mình đau như bị xé ra làm đôi rồi! Muốn bế bổng em ấy lên chạy thẳng về phòng y tế để tự tay xoa bóp quá... Nhưng không được! Mình phải nghiêm khắc, phải giúp Mei làm chủ kỹ thuật để bảo vệ học bổng của em ấy! Phải ngầu, phải lạnh lùng!"*


Mei khẽ mím chặt môi, vệt máu nhỏ đã khô trên môi cô từ bài tập uốn dẻo hôm trước như bớt đau đi phần nào. Sự tương phản điên rồ giữa vẻ ngoài đóng băng vô cảm và tiếng lòng khóc lóc sến sẩm của Haru luôn là liều thuốc tinh thần kỳ lạ nhất, tiếp thêm cho cô một dũng khí vô hình.


Mười phút sau, Mei bước ra khỏi phòng thay đồ. Đôi Giày Trượt Chuyên Nghiệp "Gold Star" màu trắng tuyết ôm khít lấy cổ chân cô, lưỡi giày mạ chrome lấp lánh dưới ánh đèn neon của sân tập. Khi bước xuống mặt băng sương muối, cảm nhận xúc giác nhạy bén bẩm sinh lập tức giúp cô cảm nhận rõ rệt độ bám và những gợn gồ ghề siêu nhỏ trên mặt sân.


Cô Shizuka đứng ở trung tâm sân băng, khoanh tay lạnh lùng:


"Để thực hiện được bài diễn đôi 'Băng Vũ' sắp tới, bước chạy đà quan trọng nhất là các em phải đạt được tốc độ và quỹ đạo chuyển động đồng bộ. Mei, hôm nay em bắt buộc phải làm chủ Kỹ Thuật Trượt Lùi Chéo Chân (Crossover Backward). Nếu không thể trượt lùi chéo chân mượt mà, em sẽ vấp ngã ngay khi Haru thực hiện động tác dẫn dắt xoay vòng."


Mei nuốt nước bọt, tim cô khẽ thắt gút. Trượt lùi đã khó, việc phải vắt chéo chân này qua chân kia khi đang lướt ngược lại càng là một thử thách thể chất cực hạn đối với một tân binh vụng về như cô.


"Trước tiên, hãy khởi động bằng Bài Tập Trượt Thẳng Bằng Một Chân để ổn định trọng tâm," cô Shizuka ra lệnh.


Mei cắn răng, co chân trái ra phía sau song song với mặt băng, cố gắng lướt đi bằng chân phải trên quãng đường 20 mét. Thể Lực Và Sức Chịu Đựng Cơ Thể của cô nhanh chóng bị bào mòn. Cơ đùi cô run rẩy dữ dội, khớp hông ê ẩm từ hôm qua khiến cô liên tục bị lắc lư người.


"Trọng tâm quá cao! Siết chặt cơ bụng lại!" Tiếng hét nghiêm khắc của cô Shizuka vang vọng khắp sân tập vắng lặng.


Sau khi hoàn thành bài khởi động đầy cực hình, Mei bắt đầu thực hiện kỹ thuật trượt lùi chéo chân theo đường tròn. Cô hơi khụy gối, cố gắng nghiêng người lướt lùi và vắt chân trái qua chân phải. Thế nhưng, cơ thể vụng về của cô không chịu nghe theo bộ não. Gót giày trượt phải đột ngột vấp vào răng cưa (toe pick) ở mũi giày trái.


*Bốp!*


Một tiếng động khô khốc vang lên. Mei mất thăng bằng hoàn toàn, ngã đập mông mạnh xuống mặt băng cứng lạnh giá. Cơn đau điếng người từ xương cụt chạy dọc lên sống lưng khiến mắt cô nhòe đi vì nước mắt.


"Lại ngã rồi. Tư thế vắt chân của em quá cứng nhắc, khớp hông chưa đủ thả lỏng," cô Shizuka lạnh lùng nhận xét, hoàn toàn không có ý định đỡ cô dậy. "Đứng lên và làm lại!"


Mei cắn chặt môi để không bật khóc, cố gắng dùng hai tay chống xuống mặt băng buốt giá để đứng dậy. Thế nhưng, lưỡi giày trượt trơn trượt khiến chân cô lại loạng choạng.


*RẦM!*


Cú ngã thứ hai còn đau hơn cú ngã trước. Đầu gối Mei đập thẳng xuống băng, da thịt bên dưới lớp đồ tập mỏng manh bắt đầu sưng tấy và bầm tím. Thể lực của cô bị vắt kiệt, hơi thở dồn dập phả ra những luồng sương trắng mờ ảo trong không khí lạnh buốt.


Từ góc sân, Haru lướt tới như một cơn gió lốc. Gương mặt cậu vẫn là một tảng băng không một nếp nhăn, giọng nói cộc lốc vang lên:


"Kururugi-san, đầu gối em bị lệch hướng rồi. Nếu cứ tiếp tục ngã thế này, em sẽ làm chậm tiến độ tập luyện của cả hai."


Thế nhưng, ngay khi bàn tay to bản, ấm áp của cậu nắm chặt lấy hai tay Mei để kéo cô đứng dậy, tiếng lòng khóc lóc thảm thiết của cậu đã dội thẳng vào đại não đang choáng váng của cô:


*"Aaaa!!! Mei của mình ngã đau quá! Nhìn đầu gối em ấy sưng đỏ lên kìa, đau lòng chết mất! Đồ tồi Shinohara Haru, sao mày lại đứng nhìn em ấy ngã thế hả?! Tảng băng chết tiệt này, sao lại cứng và lạnh thế không biết! Mình muốn biến thành một tấm đệm bông khổng lồ để Mei ngã vào lòng mình thôi! Đừng khóc mà Mei ơi, nhìn em ấy mím môi chịu đau kìa, tim mình muốn vỡ vụn ra thành trăm mảnh rồi! Muốn ôm chặt em ấy vào lòng, muốn tự tay xoa xoa chỗ đau cho em ấy quá... Nhưng không được, cô Shizuka đang nhìn! Phải nghiêm túc, phải giữ vai trò người hướng dẫn lạnh lùng!"*


Mei ngơ ngác ngước nhìn đôi mắt xanh thẳm đang cố tỏ ra nghiêm nghị của Haru. Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền qua tay cô, xua đi cái lạnh buốt của sương muối. Sự quan tâm u mê đến ngốc nghếch của cậu khiến Mei khẽ bật cười nhẹ, xóa tan đi mọi sự tự ti và đau đớn thể xác.


Haru khẽ khựng lại một nhịp, gò má trắng tuyết của cậu khẽ ửng hồng dưới ánh đèn mờ khi thấy nụ cười của cô. Cậu nhanh chóng lấy lại vẻ mặt vô cảm, lướt ra phía sau đứng sát cạnh cô:


"Tôi sẽ giữ vai để cố định trục đứng cho em. Hãy thực hiện lại. Nhớ kỹ, khớp hông phải thả lỏng, dùng lực đẩy từ cạnh trong của lưỡi giày."


Haru đặt hai tay lên bả vai Mei, giữ cho hai vai cô luôn thẳng đứng và không bị đổ về phía trước. Khi cơ thể hai người tiếp xúc gần gũi, Mei ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc từ áo khoác của cậu. Cô khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để áp dụng Phương Pháp Thở Đồng Bộ Nhịp Tim.


Hít vào khi Haru trượt tới, thở ra khi cô vắt chân.


Khi nhịp thở của hai người hòa làm một, Trạng Trái Đồng Điệu Nhịp Thở được kích hoạt. Tiếng lòng ấm áp, cuồng nhiệt của Haru vang lên nhịp nhàng như một khúc nhạc trưởng dịu dàng, lấn át hoàn toàn mọi tạp âm và nỗi sợ hãi trong đầu Mei.


Lần thử thứ mười. Mei khẽ khụy gối, thả lỏng cơ hông theo lực dẫn dắt từ tay Haru. Cô vắt chân trái qua chân phải, lưỡi giày Gold Star khía một đường cong hoàn mỹ trên mặt băng sương muối. Cơ thể cô lướt lùi mượt mà theo đường tròn mà không hề bị vấp ngã.


"Tốt lắm! Giữ nguyên nhịp điệu đó!" Giọng nói của cô Shizuka khẽ dịu lại.


Mei cắn răng đứng dậy tiếp tục trượt, tiếng lòng u mê của Haru trở thành liều thuốc tinh thần giúp cô quên đi cơn đau ê ẩm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!