Nhạc nềnShizima

Hội Nghị Câu Lạc Bộ Và Lời Thách Đấu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió lạnh buốt từ sân băng nhân tạo phía dưới lùa qua khe cửa phòng họp câu lạc bộ, mang theo mùi da giày trượt mới và mùi sáp đánh bóng sàn gỗ quen thuộc. Mới tám giờ ba mươi phút sáng thứ Bảy, ngay sau khi bước ra khỏi văn phòng kỷ luật của Thầy Kuroda với sự giúp đỡ của Yuki và Takuya, Kururugi Mei còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã nhận được tờ đơn triệu tập khẩn cấp của câu lạc bộ.


Bước chân cô hơi loạng choạng khi tiến vào phòng họp. Khớp hông và thắt lưng Mei vẫn còn mỏi nhừ, đau nhức ê ẩm sau bài tập uốn lưng bổ trợ đầy cực hình hôm trước, và cổ chân phải khẽ nhói lên mỗi khi cô chuyển trọng tâm cơ thể. Cô khẽ dịch nhẹ Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt đang đeo quanh cổ, cố gắng điều chỉnh màng lọc tâm thức để chuẩn bị đối phó với luồng tạp âm sắp tới.


Bên trong phòng họp, bầu không khí dường như đã đông cứng thành một tảng băng khổng lồ. Ngồi ở phía đầu bàn gỗ dài là đại diện của Hội Đồng Quản Trị Trường Tư Thục Tokyo – những người đàn ông mặc vest đen lịch lãm nhưng gương mặt lạnh lùng, chỉ quan tâm đến các con số tài trợ và danh tiếng thương mại của trường. Đứng cạnh họ là Miyako, nữ hoàng sân băng kiêu kỳ với mái tóc vàng uốn lọn hoàn hảo, bộ váy đồng phục phẳng phiu không một nếp nhăn và đôi mắt rực lên tia nhìn đắc thắng.


Phía đối diện, Shinohara Haru đứng bất động như một pho tượng tạc từ băng tuyết cổ đại. Gương mặt đẹp không góc chết của vị Hội trưởng Hội học sinh hoàn toàn vô cảm, đôi mắt xanh thẳm sắc lẹm nhìn thẳng về phía trước, không hé lộ bất kỳ một tia cảm xúc nào. Thế nhưng, ngay khi Mei vừa bước vào phòng, đại não cô bỗng chốc bị chấn động bởi tiếng lòng gào thét u mê đầy hoảng loạn và xót xa của cậu dội thẳng vào tâm thức:


*"Mei! Ôi trời ơi, Mei của mình kìa! Nhìn em ấy xanh xao quá, có phải do buổi đối chất kỷ luật vừa rồi không? Đứa nào dám làm em ấy mệt mỏi thế này?! Lại còn cổ chân em ấy nữa, sao em ấy lại đi hơi khập khiễng thế kia? Xót quá, xót đến mức tim mình muốn vỡ ra rồi! Muốn lướt tới bế bổng em ấy lên ghế ngồi, muốn tự tay xoa bóp cổ chân cho em ấy quá... Nhưng không được! Mình phải giữ hình tượng lạnh lùng! Phải làm chỗ dựa vững chắc cho em ấy trước đám người đáng ghét này!"*


Mei khẽ mím môi để ngăn bản thân không bật cười trước sự tương phản điên rồ ấy. Cô bước đến đứng cạnh Haru, khẽ gật đầu chào Huấn luyện viên trưởng Shizuka đang ngồi trầm ngâm ở góc bàn, tay xoay xoay chiếc còi bạc khắc tên mình.


Miyako bước lên một bước, tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn gỗ vang lên những tiếng *cộc, cộc* đầy áp lực. Cô ta cầm một xấp văn bản có đóng dấu mạ vàng đặt mạnh lên bàn họp, giọng nói kiêu kỳ cất lên, sắc lẹm như lưỡi dao trượt băng:


"Thưa đại diện Hội đồng quản trị, thưa Cô Shizuka. Với tư cách là đại diện của nhóm nhà tài trợ lớn nhất cho câu lạc bộ trượt băng nghệ thuật trường Tokyo, tôi xin chính thức đệ trình văn bản kiến nghị yêu cầu đình chỉ ngay lập tức dự án trượt băng đôi của Kururugi Mei và Shinohara-kun. Sự vụng về, nhếch nhác và xuất thân bình dân của Kururugi hoàn toàn không đủ trình độ để đứng cạnh vị trí hạt giống số một của trường. Việc để một 'bóng ma' như cô ta tham gia biểu diễn tại Lễ hội Mùa đông là một sự sỉ nhục đối với danh tiếng của trường và làm tổn hại nghiêm trọng đến lợi ích thương mại của các nhà tài trợ!"


Mei khẽ nín thở, Ngưỡng Đọc Tâm 2 Mét của cô lập tức bắt được luồng suy nghĩ đắc thắng, độc địa của Miyako:


*"Đồ rác rưởi nhận học bổng! Để xem mày bám víu vào Haru bằng cách nào khi tao dùng sức ép tài chính của bố để cắt đứt mọi lối đi của mày! Hôm nay, tao sẽ quét sạch mày ra khỏi sân băng này!"*


Các ủy viên Hội đồng quản trị gật đầu đồng tình, một người lên tiếng đầy nghiêm nghị: "Ý kiến của trò Miyako rất có lý. Chúng tôi không thể mạo hiểm danh tiếng của trường cho một tân binh chưa từng có thành tích. Dự án đôi này nên bị hủy bỏ, và Shinohara-kun nên được bắt cặp với một người xứng tầm hơn."


"Tôi từ chối ký quyết định đình chỉ này."


Giọng nói lạnh lùng, trầm ấm của Haru vang lên cắt ngang cuộc đối thoại. Cậu bước lên trước, dùng thân hình cao lớn của mình chắn hoàn toàn tầm nhìn của Miyako khỏi Mei. Haru rút từ trong cặp táp ra một cuốn sổ tay quy chế hoạt động của Hội học sinh, đặt dứt khoát lên bàn:


"Theo đúng Luật tài chính học sinh và quy chế tự quản học đường của Trường tư thục Tokyo, Ngân Sách Thiết Bị Hội Học Sinh và các dự án thể thao đôi của câu lạc bộ được phê duyệt trực tiếp bởi Hội trưởng Hội học sinh dựa trên kế hoạch chuyên môn của Huấn luyện viên trưởng. Các nhà tài trợ chỉ có quyền đóng góp tài chính, tuyệt đối không có quyền can thiệp hành chính vào nhân sự tập luyện của vận động viên khi chưa có sự đồng ý của ban huấn luyện. Quyết định của Hội đồng quản trị nếu không có chữ ký của tôi sẽ hoàn toàn vô hiệu về mặt pháp lý."


Gương mặt Haru đóng băng vô cảm, nhưng tiếng lòng cậu đang gào thét đầy kiêu hãnh và phẫn nộ trong đầu Mei:


*"Bọn khốn kiếp này dám dùng tiền để ép buộc bảo bối của ta sao?! Đừng hòng! Ta là Hội trưởng Hội học sinh, ta đã lén sửa đổi nội quy từ tuần trước để bảo vệ vị trí đứng cạnh Mei rồi! Đố đứa nào dám động vào em ấy! Mei ơi, em thấy anh ngầu không? Anh vừa dùng luật để bảo vệ em đấy! Mau khen anh đi, mau nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ đi mà... Aaa, tim mình đập nhanh quá, muốn nắm tay Mei quá!"*


Miyako mặt đỏ gay vì tức tối, cô ta định lên tiếng cãi lại thì cánh cửa phòng họp đột ngột bị đẩy mạnh ra.


*Cạch!*


"Ồ, câu lạc bộ trượt băng trường Tokyo danh tiếng hóa ra lại là nơi để học sinh dùng luật pháp cãi cọ thay vì thể hiện thực lực trên băng sao?"


Một giọng nói trầm thấp, đầy mỉa mai vang lên. Kengo, Hội trưởng câu lạc bộ trượt băng trường đối thủ Ouka, thong thả bước vào phòng họp cùng với Huấn luyện viên trưởng của hắn, Coach Ishida. Kengo khoác trên mình chiếc áo khoác thể thao màu xanh đậm của trường Ouka, ánh mắt sắc bén đầy toan tính dán chặt vào Mei và đôi giày Gold Star mới tinh dưới chân cô, nở một nụ cười khẩy đầy ngạo nghễ.


Coach Ishida bước lên, khoanh tay mỉa mai nhìn cô Shizuka: "Shizuka-san, tôi nghe nói cô đang cố gắng huấn luyện một tân binh vụng về đến mức liên tục ngã chao đảo trên băng để chuẩn bị cho Lễ hội Mùa đông? Hóa ra tiêu chuẩn huấn luyện của cựu vận động viên quốc gia danh tiếng nay lại xuống cấp thảm hại thế này sao? Nếu trường Tokyo không có ai đủ trình độ, câu lạc bộ Ouka chúng tôi rất sẵn lòng tiếp quản suất biểu diễn đôi của Shinohara-kun để tránh làm vẩn đục đẳng cấp nghệ thuật trượt băng của thành phố."


Lời khiêu khích tàn nhẫn của Ishida như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng. Các thành viên câu lạc bộ Tokyo đứng xung quanh bắt đầu xầm xì bàn tán, áp lực dư luận và sự nghi ngờ nhắm vào Mei dâng cao tột độ. Mei khẽ cắn chặt môi, vệt máu nhỏ trên môi cô từ bài tập uốn dẻo hôm trước dường như lại khẽ nhói đau. Cô cảm thấy lòng tự trọng của mình bị giẫm đạp trước mặt mọi người.


*"Đúng là đồ rác rưởi làm nền!"* Tiếng lòng đầy khinh bỉ của Kengo dội vào đầu Mei. *"Chỉ cần hạ bệ được con bé này, Haru sẽ mất đi chỗ đứng tinh thần và câu lạc bộ Ouka của ta sẽ dễ dàng giành chức vô địch giải mùa đông sắp tới!"*


Giữa lúc căng thẳng dâng lên đến đỉnh điểm, một tiếng động cực lớn vang lên làm rung chuyển cả căn phòng.


*RẦM!*


Cô Shizuka đập mạnh lòng bàn tay xuống mặt bàn gỗ sồi, tạo ra một tiếng nổ lớn cắt đứt mọi tiếng xầm xì. Cô đứng thẳng dậy, vóc dáng thanh mảnh nhưng thẳng tắp như một lưỡi gươm, mái tóc búi cao nghiêm nghị và đôi mắt sắc lạnh như thép nhìn thẳng vào Coach Ishida và đại diện Hội đồng quản trị. Cô lạnh lùng cất giọng, uy lực của một cựu vận động viên quốc gia áp chế hoàn toàn không gian:


"Ishida-san, và cả các vị đại diện Hội đồng quản trị nữa. Tôi yêu cầu các vị im lặng và nhớ kỹ một điều: Trên sân băng này, tôi mới là Huấn luyện viên trưởng tối cao! Quyết định ai là người đứng trên băng, ai là bạn diễn của ai, hoàn toàn dựa trên mồ hôi, nước mắt và thực lực chuyên môn của vận động viên, chứ không phải dựa trên gia thế quý tộc hay những đồng tiền tài trợ bẩn thỉu của các vị!"


Cô Shizuka cầm chiếc còi bạc lên, chỉ thẳng về phía Miyako và Kengo:


"Các vị cho rằng Kururugi Mei không đủ trình độ và làm tổn hại danh tiếng trường sao? Được thôi! Để chứng minh thực lực chuyên môn một cách công bằng và sòng phẳng nhất, tôi đề xuất tổ chức một 'Buổi Biểu Diễn Thử' (Pre-Winter Festival Exhibition Match) công khai vào tuần sau ngay tại sân băng của trường Tokyo!"


Cô Shizuka quay sang nhìn ban giám khảo của Hiệp Hội Trượt Băng Nghệ Thuật Trẻ Tokyo đang ngồi im lặng quan sát:


"Chúng tôi sẽ mời đại diện ban giám khảo hiệp hội đến chấm điểm một cách khách quan nhất. Cặp đôi của Kururugi Mei và Shinohara Haru sẽ đối đầu trực tiếp với cặp đôi của Miyako và Itsuki của trường Ouka. Nếu Mei và Haru giành chiến thắng với điểm số nghệ thuật thuyết phục, Hội đồng quản trị phải giữ nguyên Ngân Sách Thiết Bị Hội Học Sinh và tuyệt đối không được can thiệp vào suất biểu diễn đôi của hai đứa nữa!"


Miyako khựng lại một nhịp trước đề xuất dứt khoát của cô Shizuka. Nhưng ngay sau đó, cô ta nhìn sang Mei – cô gái vẫn đang đứng im lặng với khớp hông đau nhức và cổ chân phải mỏi mệt, một tân binh F-Grade chỉ vừa mới thực hiện được cú nhảy đơn giản. Miyako cười kiêu ngạo chấp nhận lời thách đấu, tự tin rằng kỹ thuật vụng về của Mei sẽ bị đè bẹp hoàn toàn trước toàn trường:


"Được thôi! Tôi chấp nhận lời thách đấu này! Để xem lúc bị tôi đè bẹp hoàn toàn trước toàn thể học sinh và ban giám khảo hiệp hội, cô còn mặt mũi nào để đứng cạnh Haru nữa không, Kururugi Mei!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!