Cuộc Đối Chất Dưới Ánh Mắt Thép
Cơn gió bấc rít qua khe cửa kính cổ kính của văn phòng kỷ luật, mang theo cái lạnh buốt giá của buổi sớm mùa đông bao trùm lên không gian ngột ngạt. Đúng bảy giờ sáng thứ Bảy, căn phòng rộng lớn rợp bóng gỗ sồi tối màu dường như không có một chút hơi ấm nào, dù hệ thống sưởi trung tâm vẫn đang chạy rè rè đầy mệt mỏi.
Kururugi Mei đứng im lặng giữa phòng, hai bàn tay cô siết chặt lấy vạt áo đồng phục rộng thùng thình. Khớp hông và thắt lưng cô vẫn còn đau nhức âm ỉ sau bài tập uốn dẻo khắc nghiệt tối qua, cổ chân phải khẽ nhói lên mỗi khi cô dịch chuyển trọng tâm. Dưới ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm, Mei cảm thấy lồng ngực mình thắt gút lại vì lo lắng. Suất Học Bổng Toàn Phần Của Mei – điểm tựa duy nhất để cô tiếp tục học tập tại ngôi trường quý tộc này – đang bị đặt lên bàn cân.
Phía sau chiếc bàn gỗ gụ đồ sộ, Thầy Kuroda ngồi bất động như một bức tượng đá. Gương mặt trung niên hói đầu của thầy cau có, đôi mắt sắc lẹm sau cặp kính gọng đen dày cộp đang dán chặt vào lá đơn tố cáo viết tay nhăn nhúm của Sato. Đứng cạnh thầy, Sato khoanh tay, mái tóc nhuộm nâu vuốt keo dựng ngược đầy kiêu ngạo. Hắn nhìn Mei với ánh mắt đắc thắng, khóe môi nhếch lên một nụ cười đểu cáng.
Mei khẽ dịch nhẹ Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt trên cổ, tập trung tinh thần lực để kích hoạt Kỹ Năng Đọc Tâm Chọn Lọc nhắm thẳng vào Thầy Kuroda. Đầu cô hơi ong ong, nhưng ngay lập tức, luồng suy nghĩ cứng nhắc, đầy định kiến của vị trưởng ban kỷ luật dội thẳng vào tâm thức cô:
*"Hừm, con bé nhận học bổng này bình thường luôn lầm lũi như một bóng ma, nay lại dám dính líu đến người thừa kế của gia tộc Shinohara sao? Shinohara Haru là bộ mặt của trường, ta không thể tùy tiện kỷ luật trò ấy nếu không có bằng chứng thép. Nhưng con bé Kururugi này thì khác. Nếu nó không đưa ra được lý do chính đáng cho việc ở lại trường muộn tối thứ Năm, ta sẽ lập tức thu hồi học bổng của nó để răn đe toàn trường. Chỉ cần nó nói hớ một câu về thời gian hoặc địa điểm, ta sẽ kết tội nó ngay lập tức!"*
Mei thầm rùng mình trước sự tàn nhẫn của Thầy Kuroda. Lão không hề quan tâm đến sự thật, lão chỉ muốn tìm một kẻ thế mạng để xoa dịu dư luận và bảo vệ danh tiếng cho Haru.
*Chát!*
Thầy Kuroda đập mạnh chiếc thước kẻ gỗ xuống mặt bàn, tạo ra một tiếng động chói tai vang vọng khắp căn phòng tĩnh mịch.
"Trò Kururugi Mei!" Giọng nói trầm đặc, đầy uy quyền của Thầy Kuroda vang lên. "Tôi yêu cầu trò giải thích rõ ràng. Tối thứ Năm vừa qua, từ sáu giờ đến tám giờ tối, trò đã ở đâu trong khuôn viên trường? Trò Sato đây đã ký đơn xác nhận nhìn thấy trò lén lút tiếp xúc thân xác không lành mạnh với Hội trưởng Shinohara Haru ở lối đi phía sau nhà thể chất. Trò có biết hành vi tự ý lảng vảng ở khu vực cấm sau giờ quy định là đủ điều kiện để đình chỉ học bổng không?!"
Sato lập tức bước lên một bước, đắc ý thêm dầu vào lửa: "Thưa thầy, chính mắt em đã thấy nó lảng vảng ở đó! Nó cậy mình là bạn diễn trượt băng nghệ thuật của Hội trưởng nên liên tục bám đuôi, dùng những thủ đoạn hèn hạ để tiếp cận anh ấy! Một đứa con gái bình dân nhếch nhác như nó làm sao có thể tự nhiên ở lại trường muộn nếu không có mưu đồ mờ ám chứ?!"
*"Haha, chết mày chưa con nhỏ nghèo hèn!"* Tiếng lòng độc địa của Sato gào thét trong đầu Mei. *"Để xem mày cãi thế nào! Lối đi phía sau nhà thể chất tối om, làm gì có camera hoạt động. Mày có nói là tự học thì cũng chẳng có ai chứng minh cho mày đâu!"*
Mei nhắm mắt lại một nhịp, hít một hơi thật sâu. Nhờ có Kỹ Năng Đọc Tâm Chọn Lọc, cô đã biết trước Thầy Kuroda đang tìm kiếm sự mâu thuẫn trong lời khai về thời gian và địa điểm. Cô mở mắt, ánh mắt sau lớp kính cận gọng đen trở nên vô cùng bình tĩnh và kiên định. Cô đứng thẳng lưng, giọng nói trong trẻo vang lên không một chút run rẩy:
"Thưa Thầy Kuroda, lời tố cáo của trò Sato hoàn toàn là vu khống vô căn cứ. Tối thứ Năm vừa qua, từ sáu giờ đến tám giờ tối, em hoàn toàn không hề có mặt ở lối đi phía sau nhà thể chất, cũng không hề tiếp xúc riêng tư với Hội trưởng Shinohara như trò Sato đã dựng chuyện."
Thầy Kuroda nheo mắt, gõ nhẹ chiếc thước kẻ lên bàn: "Ồ? Vậy trò giải thích thế nào về việc có học sinh nhìn thấy trò rời khỏi trường sau tám giờ tối? Trò lấy gì để chứng minh mình không nói dối?"
"Thưa thầy, em ở lại trường muộn là để tham gia buổi tự học định kỳ của Nhóm Học Sinh Nhận Học Bổng Vượt Khó," Mei dứt khoát trả lời, từng câu chữ đều được cô tính toán khớp hoàn hảo với suy nghĩ của Kuroda. "Chúng em mượn phòng tự học số 4 ở khu nhà cũ để cùng nhau ôn tập cho kỳ thi giữa kỳ sắp tới. Vì phòng tự học khu nhà cũ nằm sát cạnh lối đi phía sau nhà thể chất, có thể trò Sato đã nhìn nhầm bóng dáng của em khi em đi ngang qua cửa sổ để đi vệ sinh."
Sato trợn mắt, mặt đỏ gay vì tức tối: "Nói dối! Thầy ơi, nó đang bịa chuyện! Nhóm học tập vượt khó gì chứ? Cái nhóm đó toàn những đứa nghèo hèn lo thân không xong, làm sao có lịch trình hoạt động muộn thế được! Hơn nữa, ai làm chứng cho nó?! Đêm hôm đó làm gì có ai ở khu nhà cũ!"
*"Con khốn này dám lách luật sao?!"* Tiếng lòng của Sato bắt đầu hoảng loạn. *"Mày làm gì có bạn bè nào trong cái trường này mà đòi học nhóm! Ai dám đứng ra bảo lãnh cho một đứa bóng ma như mày chứ!"*
Đúng lúc bầu không khí trong phòng kỷ luật căng thẳng đến mức nghẹt thở, cánh cửa gỗ sồi nặng nề đột ngột bị đẩy ra từ bên ngoài.
*Cạch!*
"Thưa Thầy Kuroda, chúng em có thể làm chứng cho Kururugi-san."
Một giọng nói thẳng thắn, dứt khoát vang lên. Mei kinh ngạc quay lại, tim cô khẽ nảy lên một nhịp khi nhìn thấy Yuki và Lớp trưởng Takuya bước vào phòng. Yuki vẫn mặc chiếc áo khoác bomber cá tính, chiếc tai nghe chụp tai hầm hố màu đen đeo quanh cổ, gương mặt tràn đầy sự trượng nghĩa. Đi bên cạnh cô là Takuya, chàng lớp trưởng ngay thẳng lớp 10-A, trên tay ôm khư khư một xấp tài liệu và bộ vở ghi chép dày cộp.
Sato khựng lại, gương mặt đắc ý của hắn bỗng chốc cứng đờ khi nhìn thấy sự xuất hiện của hai người bạn cùng lớp.
Thầy Kuroda nhíu mày, giọng nói trầm xuống đầy không hài lòng: "Trò Kawai, trò Takuya? Đây là văn phòng kỷ luật điều tra nghiêm túc, các trò tự ý xông vào đây làm gì?"
Takuya bước lên trước chiếc bàn gỗ gụ, cúi đầu chào Thầy Kuroda một cách vô cùng chỉnh tề và lễ phép. Cậu đặt bộ vở ghi chép bài học dày cộp cùng một tập hồ sơ có đóng dấu lên bàn, giọng nói nghiêm túc vang lên:
"Thưa thầy, em là Lớp trưởng lớp 10-A, đồng thời là người điều phối của Nhóm Học Sinh Nhận Học Bổng Vượt Khó khối 10. Chúng em đến đây để cung cấp bằng chứng ngoại phạm hoàn toàn hợp lệ cho bạn Kururugi Mei. Tối thứ Năm vừa qua, Kururugi-san thực sự đã ở lại phòng tự học số 4 khu nhà cũ cùng em và bạn Yuki từ sáu giờ đến tám giờ tối để hoàn thành bộ vở ghi chép bài học đầy đủ và chi tiết nhất khối 10 này."
Takuya lật mở cuốn vở ghi chép, bên trong là những dòng chữ nắn nót, chi tiết của Mei cùng chữ ký xác nhận của Takuya ở cuối mỗi trang bài tập. Cậu tiếp tục rút ra tờ đơn đăng ký hoạt động nhóm tự quản học sinh:
"Đây là đơn đăng ký hoạt động nhóm tự học ngoài giờ của chúng em, đã được phê duyệt và ký xác nhận bởi Hội trưởng Hội học sinh Shinohara Haru từ tuần trước. Theo đúng nội quy tự quản học đường, nhóm chúng em được phép sử dụng phòng học khu nhà cũ đến tám giờ tối vào các ngày thứ Ba và thứ Năm. Chữ ký của Hội trưởng Haru ở đây là minh chứng pháp lý cao nhất chứng minh hoạt động của chúng em là hoàn toàn hợp lệ."
Mei nhìn chữ ký sắc sảo, dứt khoát của Haru nổi bật trên tờ đơn mạ vàng của Hội học sinh, lòng cô dâng lên một làn sóng ấm áp tột cùng. Cô biết, Haru đã thức trắng đêm qua để cùng Daiki và Takuya hợp thức hóa toàn bộ hồ sơ này, tạo ra một lá chắn ngoại phạm hoàn hảo để bảo vệ cô mà không làm lộ Giao Kèo Huấn Luyện Đêm bí mật của hai người.
Takuya giúp đỡ Mei không chỉ vì trách nhiệm lớp trưởng, mà sâu thẳm trong suy nghĩ của cậu – điều mà Mei vừa đọc được – cậu thực sự trân trọng nỗ lực vượt khó học tập của cô và cực kỳ căm ghét những trò chơi xấu, bắt nạt hèn hạ của nhóm Sato.
Yuki bước lên cạnh Mei, khoanh tay trước ngực, ném cho Sato một ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Cô dùng giọng điệu sắc sảo, lạnh lùng của mình để chặn họng gã công tử cá biệt:
"Sato-kun, cậu nói cậu nhìn thấy Mei ở lối đi phía sau nhà thể chất lúc tối muộn sao? Vậy tại sao lớp trưởng Takuya và tôi, hai người ngồi ngay cạnh Mei suốt hai tiếng đồng hồ trong phòng tự học, lại không hề nhìn thấy cậu lảng vảng ở đó? Hay là cậu đang lén lút bám đuôi học sinh nữ rồi nhìn gà hóa cuốc? Hoặc giả... cậu đang cố tình bịa đặt để hủy hoại học bổng của bạn học nhằm thỏa mãn lòng đố kỵ hèn hạ của mình?"
"Mày... mày nói cái gì?!" Sato mặt đỏ gay, lắp bắp không ra hơi. Hắn quay sang Thầy Kuroda, la hét trong hoảng loạn: "Thầy ơi! Tụi nó đang bao che cho nhau! Tụi nó cùng một giuộc! Chính mắt em thấy nó ở sân băng...!"
"Câm miệng!"
Thầy Kuroda đập mạnh thước kẻ xuống bàn, cắt ngang lời la hét của Sato. Gương mặt thầy tối sầm lại dưới ánh đèn. Thầy cầm tập hồ sơ hoạt động nhóm lên, tỉ mỉ kiểm tra chữ ký của Hội trưởng Haru và con dấu đỏ của Hội học sinh. Không có một kẽ hở nào. Mọi bằng chứng ngoại phạm của Mei đều khớp hoàn hảo, chặt chẽ đến mức không thể bàn cãi.
Lão thầy giáo kỷ luật thở hắt ra một hơi, nhận ra mình đã bị Sato dắt mũi vào một vụ tố cáo vô căn cứ, suýt nữa thì vi phạm quy trình tự quản học đường và đối đầu với Hiệu trưởng Okazaki. Lão quay sang nhìn Sato với ánh mắt thép đầy giận dữ:
"Trò Sato! Trò không có bất kỳ bằng chứng hình ảnh hay nhân chứng nào, lại dám tự ý viết đơn tố cáo vu khống bạn học, làm mất thời gian điều tra của ban kỷ luật và gây rối trật tự học đường! Hành vi của trò đã vi phạm nghiêm trọng nội quy đạo đức học sinh!"
Sato run rẩy, tiếng lòng của hắn gào thét trong sự nhục nhã và sợ hãi tột độ: *"Không thể nào! Tại sao tụi nó lại có hồ sơ hợp lệ chứ?! Shinohara đã ký duyệt từ tuần trước sao?! Không công bằng! Lão Kuroda hói đầu kia lại quay xe rồi! Mình chết chắc rồi!"*
Thầy Kuroda dứt khoát cầm bút ký vào tờ đơn bác bỏ tố cáo, rồi ngẩng đầu lên đưa ra phán quyết kỷ luật nghiêm khắc:
"Trò Kururugi Mei hoàn toàn trong sạch. Suất học bổng của trò vẫn được bảo toàn. Còn trò Sato, vì hành vi vu khống bạn học và gây rối trật tự, tôi phạt trò lao động công ích hai tuần, bắt đầu từ chiều nay bằng việc dọn dẹp toàn bộ nhà thể chất và sân trường sau giờ học! Nếu còn tái phạm, tôi sẽ trình lên hội đồng kỷ luật để đình chỉ học tập!"
"Thầy... Thầy ơi..." Sato rên rỉ, toàn thân hắn bủn rủn như mất sạch sức lực.
"Bước ra ngoài ngay cho tôi!" Thầy Kuroda quát lớn.
Sato cúi đầu, lầm lũi bước ra khỏi phòng kỷ luật trong sự nhục nhã tột cùng. Nhưng ngay khi đi ngang qua Mei ở cửa phòng, hắn khựng lại một nhịp. Sato lén liếc nhìn Mei với ánh mắt thù hận tột cùng, đôi mắt hắn đỏ ngầu hằn lên những tia máu như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng, hứa hẹn một âm mưu trả thù tàn nhẫn và điên cuồng hơn ngoài lớp học trước khi hắn hoàn toàn biến mất vào bóng tối hành lang.
Mei khẽ rùng mình trước ánh mắt độc địa của Sato, nhưng khi cánh cửa phòng kỷ luật khép lại, cô thở phào nhẹ nhõm, toàn thân mệt lả. Việc sử dụng Kỹ Năng Đọc Tâm Chọn Lọc liên tục trong hơn ba mươi phút đấu trí căng thẳng đã bào mòn sạch năng lượng tinh thần ít ỏi của cô, khiến đầu cô đau nhói như búa bổ.
Yuki nhanh chóng đỡ lấy vai Mei, mỉm cười rạng rỡ: "Ổn rồi, Mei-chan. Chúng ta thắng rồi!"
Takuya cũng mỉm cười nhẹ, gật đầu khích lệ cô gái nhỏ kiên cường. Mei nở một nụ cười ấm áp, lòng thầm cảm ơn những người đồng minh tuyệt vời đã bảo vệ cô trước bão giông học đường. Thế nhưng, cô biết sóng gió vẫn chưa dừng lại ở đây. Miyako chắc chắn sẽ không để cô yên sau thất bại của Sato, và một áp lực mới khủng khiếp hơn từ thế lực gia tộc đang chuẩn bị đổ ập xuống câu lạc bộ trượt băng nghệ thuật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!