Lá Đơn Tố Cáo Và Sóng Gió Kỷ Luật
Sương muối của buổi sớm mùa đông vẫn còn đọng thành một lớp mờ đục trên những khung cửa kính cổ kính của Trường tư thục Tokyo. Trong lớp học 10-A, bầu không khí ấm áp từ hệ thống sưởi trung tâm dường như không thể xua tan đi cái lạnh buốt đang bao trùm lấy tâm trí của Kururugi Mei. Cô ngồi im lặng ở chiếc bàn cuối lớp cạnh cửa sổ, hai bàn tay siết chặt lấy chiếc ba lô vải canvas cũ kỹ.
Cơ thể Mei ê ẩm đến mức mỗi cử động nhỏ cũng khiến cô khẽ nhíu mày. Những vết bầm tím mới trên hông và thắt lưng – hậu quả của buổi tập Kỹ Thuật Đỡ Eo Và Nâng Người Trên Cạn đầy khắc nghiệt tối qua – đang âm ỉ đau nhức. Cổ chân phải của cô cũng mỏi nhừ, nhói lên từng nhịp âm ỉ sau những cú tiếp đất vụng về trên nền bê tông cứng. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp vào đâu so với nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt lồng ngực cô lúc này.
Suất Học Bổng Toàn Phần Của Mei – chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp gia đình bình dân của cô chống đỡ chi phí học tập đắt đỏ tại ngôi trường quý tộc này – đang bị đặt trước bờ vực thẳm. Lời đe dọa độc địa của Sato tối qua vẫn vang vọng bên tai cô như một bản án tử hình treo lơ lửng.
Mei khẽ đưa tay lên, ấn chặt Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt trên cổ. Cô không dám tháo nó ra. Trong khoảng cách hai mét xung quanh cô, tiếng lòng của những học sinh khác đang lùa vào đại não như những luồng tạp âm hỗn loạn, nhưng cô cố tình điều chỉnh màng lọc tinh thần để tìm kiếm một tần số quen thuộc.
*Cộc, cộc.*
Tiếng bước chân dứt khoát, trầm ổn vang lên từ phía hành lang. Mei ngước mắt lên, tim khẽ nảy lên một nhịp khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn, thẳng tắp của Shinohara Haru đi qua cửa lớp. Gương mặt đẹp không góc chết của vị Hội trưởng Hội học sinh vẫn hoàn toàn đóng băng dưới ánh sáng nhạt của buổi sớm, đôi mắt xanh thẳm lạnh lùng phớt lờ mọi ánh nhìn ngưỡng mộ của những nữ sinh xung quanh. Cánh tay phải của cậu hơi khép hờ bên sườn, bả vai phải khẽ run nhẹ khi cử động – một dấu hiệu cho thấy chấn thương cơ vai từ vụ đỡ cô ngã vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
Thế nhưng, ngay khi bước chân của Haru lọt vào bán kính hai mét của Mei, đại não cô bỗng chốc bùng nổ một chuỗi gào thét u mê cuồng nhiệt với tần số kinh hoàng, tương phản hoàn toàn với vẻ mặt lạnh như tiền của cậu:
*"Aaa!!! Mei của mình hôm nay nhìn xanh xao quá! Có phải tối qua em ấy bị lạnh không? Hay là do vai mình bị nhói đau làm em ấy ngã đau ở đâu rồi?! Xót xa quá, xót đến phát điên mất! Nhìn em ấy ôm ba lô co rúm người lại kìa, đáng yêu đến mức mình muốn chạy lại bế bổng em ấy lên rồi mang vào phòng sưởi ấm ngay lập tức! Thằng khốn Sato kia... dám dùng học bổng để đe dọa thiên thần của tôi! Tôi thề sẽ dùng cả cái tập đoàn Shinohara này để khiến hắn phải hối hận! Nhưng không được! Phải lạnh lùng! Phải ngầu! Mình là hội trưởng, mình phải giữ hình tượng hoàn hảo để làm chỗ dựa vững chắc cho Mei!"*
Mei khẽ cắn môi, gương mặt nhỏ nhắn dưới lớp tóc mái bằng dày cộp đỏ bừng lên vì ngượng ngùng trước những suy nghĩ sến sẩm đầy cuồng nhiệt của cậu. Sự phẫn nộ bảo bọc của Haru dội thẳng vào tâm thức cô, xua tan đi một phần nỗi sợ hãi lạnh giá. Cô biết, cậu đang gánh chịu nỗi đau thể xác từ vết thương cũ để bảo vệ cô, và cô không được phép để bản thân gục ngã.
Đúng lúc đó, Daiki – Trưởng ban kỷ luật học sinh, người luôn đeo chiếc băng đỏ nghiêm nghị trên cánh tay vạm vỡ – sải bước nhanh tới cạnh Haru. Gương mặt nghiêm nghị của Daiki lộ rõ vẻ lo lắng, giọng nói trầm ấm hạ thấp hết mức khi ghé sát tai hội trưởng:
"Shinohara, nguy rồi. Sato vừa nộp một lá đơn tố cáo viết tay trực tiếp lên Thầy Kuroda. Cậu ta cáo buộc Kururugi Mei có hành vi quấy rối, lén lút tiếp xúc thân xác với cậu vào ban đêm phía sau nhà thể chất, vi phạm nghiêm trọng nội quy học đường. Thầy Kuroda đang nổi giận lôi đình và muốn dùng việc này để lập tức đình chỉ Suất Học Bổng Toàn Phần của cô ấy."
Haru không hề thay đổi cơ mặt, đôi mắt xanh thẳm khẽ nheo lại đầy nguy hiểm, tỏa ra một luồng uy áp lạnh lùng khiến Daiki cũng phải rùng mình. Nhưng trong đầu cậu, tiếng lòng phẫn nộ đã bùng nổ như núi lửa:
*"Thằng khốn Sato!!! Hắn dám viết đơn tố cáo thật sao?! Hắn dám dùng cái trò hèn hạ này để bôi nhọ Mei của tôi! Tôi sẽ bẻ gãy tay hắn! Tôi sẽ bắt hắn phải quỳ xuống xin lỗi em ấy trước toàn trường! Daiki, cậu phải giúp tôi hoãn binh! Tuyệt đối không được để lão Kuroda hói đầu kia chạm vào một sợi tóc của Mei! Mình phải nghĩ cách, phải tìm bằng chứng ngoại phạm cho em ấy!"*
Haru khẽ gật đầu với Daiki, giọng nói cất lên lạnh lùng như băng trôi: "Tôi biết rồi. Cứ xử lý theo đúng quy chế tự quản của Hội học sinh. Chúng ta sẽ ra hành lang đối chất."
***
Chưa đầy năm phút sau, tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên khô khốc. Hành lang tầng hai rực rỡ ánh nắng nhưng đầy tiếng ồn nội tâm của hàng trăm học sinh bỗng chốc im bặt khi bóng dáng nghiêm nghị của Thầy Kuroda xuất hiện.
Thầy Kuroda – Trưởng ban kỷ luật nghiêm khắc của trường – bước đi với gương mặt cau có, mái đầu hói phản chiếu ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Trên tay thầy là chiếc thước kẻ gỗ dài quen thuộc, và tay kia kẹp chặt một tờ giấy viết tay nhăn nhúm – lá đơn tố cáo của Sato. Theo sau thầy là Sato, gã công tử cá biệt lớp 10-A đang khoanh tay với nụ cười khẩy đầy đắc thắng trên môi.
"Kururugi Mei! Trò bước ra đây cho tôi!" Giọng nói sắc bén của Thầy Kuroda vang dội khắp hành lang, khiến Mei khẽ rùng mình.
Mei chậm rãi đứng dậy khỏi bàn học, bước ra hành lang dưới hàng trăm ánh mắt tò mò, đố kỵ và những tiếng xì xào bàn tán của học sinh xung quanh. Cô khẽ dịch nhẹ một bên Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt trên tai để kiểm tra tình hình. Ngay lập tức, luồng suy nghĩ đắc ý, bẩn thỉu của Sato đứng cách đó hai mét dội thẳng vào não cô:
*"Haha! Chết mày chưa con nhỏ nghèo hèn Kururugi! Để xem hôm nay mày quỳ xuống khóc lóc van xin thế nào! Không có video thì lá đơn viết tay này của tao cũng đủ để lão Kuroda hói đầu tước học bổng của mày rồi! Shinohara có giỏi thì nhảy vào mà đỡ hộ nó phát này xem! Tao sẽ dẫm nát lòng tự trọng của tụi mày!"*
Mei siết chặt hai nắm tay, cố gắng kích hoạt Kỹ Năng Bịt Tai Tâm Thức để khóa chặt những luồng suy nghĩ độc hại của Sato. Cô đứng thẳng lưng, ngước nhìn Thầy Kuroda với ánh mắt kiên cường không chút né tránh.
Thầy Kuroda đập mạnh chiếc thước kẻ gỗ lên lan can hành lang, tạo ra một tiếng *chát* chói tai: "Trò Kururugi, trò Sato đây tố cáo trò có hành vi lén lút tiếp xúc thân xác không lành mạnh với Hội trưởng Shinohara vào ban đêm tại khu vực cấm phía sau nhà thể chất. Trò có biết đây là vi phạm nghiêm trọng nội quy kỷ luật đạo đức của trường không?! Suất học bổng toàn phần của trò được cấp để trò học tập, chứ không phải để trò làm vẩn đục danh tiếng của nhà trường bằng những hành vi vô đạo đức này!"
Sự buộc tội tàn nhẫn, không cần xác minh của Thầy Kuroda khiến Mei cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Cô cắn chặt môi đến mức vệt máu nhỏ hôm trước suýt rớm ra lần nữa. Đúng lúc cô định cất lời tự bảo vệ mình, một bóng người cao lớn dứt khoát bước tới, đứng chắn ngay trước mặt cô, che khuất hoàn toàn ánh nhìn áp đặt của Thầy Kuroda.
Đó là Haru. Theo sau cậu là Daiki với chiếc băng đỏ kỷ luật nổi bật trên cánh tay.
"Thầy Kuroda, xin thầy hãy dừng việc buộc tội vô căn cứ này lại," Haru cất lời, giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm của cậu mang theo một sức ép vô hình khiến cả hành lang phải im phăng phắc. "Theo đúng điều lệ tự quản của Hội Học Sinh Trường Tư Thục Tokyo, mọi vụ việc tranh chấp, kỷ luật liên quan đến học sinh trong khuôn viên trường phải được Ban kỷ luật học sinh của Daiki tiếp nhận, điều tra và xác minh tính chân thực trước khi trình lên ban giám hiệu xử lý hành chính. Thầy đang vi phạm quy trình tự quản học đường."
*"Aaa!!! Thầy Kuroda hói đầu kia, dám nói bảo bối của tôi vô đạo đức sao?! Lão có tin tôi bảo bố tôi cắt ngay khoản tài trợ xây dựng nhà thể chất mới của trường không?! Mei của mình ngoan hiền, trong sáng như thiên thần thế này, em ấy chỉ chạm nhẹ vào vai mình thôi mà tim mình đã muốn rụng ra ngoài rồi! Làm sao có chuyện tiếp xúc không lành mạnh chứ! Mình phải bảo vệ em ấy, bảo vệ học bổng cho em ấy bằng mọi giá!"*
Tiếng lòng gào thét u mê, phẫn nộ của Haru dội vào tâm thức Mei khiến cô suýt nữa thì bật cười giữa bầu không khí căng thẳng. Sự ấm áp từ tấm lưng rộng lớn của cậu đứng chắn trước gió lạnh tiếp thêm cho cô một dũng khí phi thường.
Thầy Kuroda mặt đỏ gay vì bị một học sinh khóa dưới dùng luật tự quản phản bác ngay trước đám đông. Thầy gõ mạnh thước kẻ xuống đất, giọng nói run lên vì giận dữ: "Shinohara! Trò là Hội trưởng, trò phải làm gương! Lá đơn tố cáo này ghi rõ tên trò là đối tượng liên quan trực tiếp! Trò Daiki dù là trưởng ban kỷ luật cũng không thể tự điều tra một vụ việc liên quan đến Hội trưởng của mình! Đây là hành vi vi phạm đạo đức nghiêm trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến Suất Học Bổng Toàn Phần Của Mei! Tôi có toàn quyền giáo viên để mở cuộc điều tra chính thức và đình chỉ học bổng của trò Kururugi ngay lập tức để làm gương!"
Sato đứng phía sau Thầy Kuroda khẽ nhếch môi cười đểu cáng. Hắn nghĩ rằng uy quyền của giáo viên kỷ luật sẽ đè bẹp hoàn toàn sự phản kháng của Haru.
Daiki bước lên một bước, thân hình vạm vỡ của cậu đứng chắn bên cạnh Haru, giọng nói trầm ấm đầy uy lực vang lên: "Thầy Kuroda, tôi là Trưởng ban kỷ luật học sinh, hoạt động độc lập dưới sự giám sát của Hiệu trưởng Okazaki. Theo đúng sổ ghi chép kỷ luật hoạt động đêm, tối qua Hội trưởng Shinohara có lịch trình phê duyệt ngân sách và kiểm tra thiết bị an ninh tại nhà thi đấu cùng ban kỹ thuật. Việc trò Kururugi xuất hiện tại đó có thể là để hỗ trợ bồi dưỡng học tập nhóm bồi dưỡng vượt khó. Chúng tôi cần ít nhất 24 giờ để trích xuất nhật ký hoạt động và xác minh lời khai của các nhân chứng trước khi đưa ra kết luận."
"Đúng vậy," Haru lạnh lùng tiếp lời, ánh mắt xanh thẳm sắc lẹm như dao cạo quét qua gương mặt đang tái nhợt đi của Sato. "Nếu ban kỷ luật chứng minh được lá đơn của trò Sato là vu khống, không có bằng chứng hình ảnh hay nhân chứng xác thực, trò Sato sẽ phải chịu hình phạt kỷ luật nặng nhất vì tội bôi nhọ danh dự bạn học và Hội trưởng Hội học sinh. Thầy Kuroda, thầy có muốn chịu trách nhiệm liên đới trước Hiệu trưởng Okazaki nếu phê duyệt một quyết định kỷ luật sai quy trình không?"
Lời đe dọa đầy tính toán, sắc bén của Haru đánh trúng vào điểm yếu sợ trách nhiệm của Thầy Kuroda. Lão thầy giáo kỷ luật khựng lại, gương mặt vặn vẹo vì tức tối nhưng không thể tìm ra kẽ hở pháp lý nào để bác bỏ lập luận của Haru và Daiki. Lão biết Hiệu trưởng Okazaki luôn ưu ái và bảo hộ cho Hội học sinh của Haru.
*"Đúng thế! Daiki giỏi lắm, ngày mai tôi sẽ phê duyệt tăng 20% ngân sách cho ban kỷ luật của cậu! Sato, mày chết chắc rồi! Dám đe dọa Mei của tao sao? Đêm nay tao sẽ thức trắng để tự tay soạn thảo hồ sơ ngoại phạm cho em ấy! Mei ơi đừng lo lắng nhé, có anh ở đây rồi, anh sẽ không để ai cướp đi học bổng của em đâu!"* Tiếng lòng gào thét u mê của Haru lại vang lên, mang theo một sự kiêu hãnh và quyết tâm tột cùng.
Thầy Kuroda nghiến răng, đập mạnh chiếc thước kẻ gỗ lên cửa sổ hành lang tạo ra một tiếng động khô khốc, cắt ngang bầu không khí nghẹt thở:
"Được thôi! 24 giờ! Tôi sẽ cho ban kỷ luật học sinh của các trò 24 giờ để xác minh! Nhưng sáng mai, đúng 7 giờ, trò Kururugi Mei và trò Sato bắt buộc phải có mặt tại phòng kỷ luật để đối chất trực tiếp trước sự giám sát của tôi và đại diện hội học sinh! Nếu trò Kururugi không chứng minh được sự trong sạch của mình bằng bằng chứng ngoại phạm rõ ràng, tôi sẽ lập tức ký quyết định đình chỉ Suất Học Bổng Toàn Phần của trò ngay tại chỗ! Không có ngoại lệ nào hết!"
Thầy Kuroda quay lưng, dứt khoát sải bước đi thẳng về phía văn phòng kỷ luật, chiếc thước kẻ gỗ kẹp chặt bên sườn phát ra những tiếng động trầm đục đầy đe dọa.
Sato nhìn theo bóng thầy Kuroda khuất dần, rồi quay sang nhìn Mei với ánh mắt thù hận tột cùng xen lẫn vẻ đắc ý liều lĩnh. Hắn khẽ tiến lại gần Mei, hạ thấp giọng nói đầy độc địa trước khi lùi dần vào bóng tối hành lang: "Để xem sáng mai mày lấy đâu ra bằng chứng ngoại phạm để tự cứu mình, Kururugi Mei! Học bổng của mày... chết chắc rồi!"
Mei đứng chết lặng giữa hành lang đông đúc, gió đông lạnh buốt từ cửa sổ thổi vào làm mái tóc cô bay nhẹ. Áp lực của buổi đối chất trực tiếp vào sáng mai đang đè nặng lên vai cô như một tảng đá khổng lồ. Nhưng khi cô nhìn thấy bóng lưng vững chãi của Haru đang chắn trước mặt mình, và nghe thấy tiếng lòng u mê, quyết tâm bảo vệ đến cùng của cậu đang bùng nổ pháo hoa hạnh phúc trong đầu, cô biết mình không hề cô độc trong trận chiến này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!