Nhạc nềnShizima

Tiếng Còi Đêm Và Lời Cảnh Cáo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong đường thoát hiểm phía sau khán đài nhà thi đấu dày đặc đến mức như một tấm màn nhung đông cứng, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ khe thông gió trên cao. Kururugi Mei nín thở, lưng ép chặt vào vách tường bê tông lạnh buốt, cảm nhận rõ rệt từng nhịp tim đập dồn dập của Shinohara Haru đang dội vào lồng ngực mình. Mùi hương bạc hà thanh mát từ chiếc áo khoác đồng phục của cậu bao bọc lấy cô, mang theo một hơi ấm đối lập hoàn toàn với bầu không khí buốt giá của sương muối rò rỉ từ hệ thống làm lạnh.


*Clack. Clack.*


Tiếng bước chân của Sora, gã phóng viên lá cải của ban biên tập báo chí, vang lên khô khốc ngay sát góc rẽ kỹ thuật. Luồng ánh sáng trắng từ chiếc đèn pin cầm tay của hắn quét một đường sắc lẹm qua vách tường, chỉ còn cách tà áo đồng phục của Mei chưa đầy vài gang tay. Mei nhắm nghiền mắt, bàn tay cô siết chặt lấy tay Haru, lòng bàn tay đẫm mồ hôi vì căng thẳng tột độ. Nếu Sora chụp được cảnh này, Suất Học Bổng Toàn Phần của cô – chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp gia đình bình dân của cô chống đỡ chi phí học tập tại ngôi trường quý tộc này – sẽ hoàn toàn tan thành mây khói.


Ngay khi luồng ánh sáng chuẩn bị quét trúng gương mặt tái nhợt của Mei, một bóng đen cao lớn, lực lưỡng đột ngột bước ra từ góc tối phía sau Sora không một tiếng động.


*Vụt!*


Một bàn tay đeo găng da đen dứt khoát chộp lấy cổ tay cầm đèn pin của Sora, bẻ ngược ra sau với một lực đạo chuẩn xác và tàn nhẫn. Chiếc đèn pin rơi xuống đất, ánh sáng lộn nhào trên nền đất bê tông xám xịt trước khi bị dập tắt.


"Á! Kẻ... kẻ nào?!" Sora hét lên một tiếng đau đớn, nhưng ngay lập tức bị một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng áp chế hoàn toàn.


"Cậu Sora, cậu đang xâm phạm khu vực kỹ thuật cấm của nhà thi đấu và vi phạm nghiêm trọng nội quy an ninh học đường."


Đó là vệ sĩ Sato, người gác cổng thầm lặng được gia tộc Shinohara thuê để giám sát Haru. Với phong thái chuyên nghiệp, chú Sato dễ dàng giật phăng chiếc máy ảnh cơ ống kính siêu zoom khỏi cổ Sora, nhanh tay bật nắp khay chứa và rút phăng chiếc thẻ nhớ nhỏ bên trong bỏ vào túi áo.


"Thẻ nhớ này tạm thời bị tịch thu để kiểm tra an ninh. Cậu có thể lên văn phòng hội đồng trường nhận lại vào sáng mai sau khi đã giải trình về hành vi đột nhập trái phép của mình," chú Sato lạnh lùng nói, lực tay khẽ buông lỏng nhưng ánh mắt sắc bén dưới chiếc kính râm đen vẫn khóa chặt gã phóng viên đang run rẩy.


Sora tái mét mặt mày. Hắn nhận ra huy hiệu của gia tộc Shinohara trên ve áo của người đàn ông lực lưỡng trước mặt. Sự kiêu ngạo thường ngày biến mất sạch sẽ, hắn chỉ biết lắp bắp vài câu xin lỗi rồi vội vàng nhặt chiếc đèn pin hỏng, cắm đầu chạy trốn khỏi đường thoát hiểm như một kẻ mất hồn.


Không gian hẹp lại rơi vào sự tĩnh mịch mát lạnh. Haru lúc này mới chậm rãi buông lỏng cổ tay của Mei. Gương mặt đẹp không góc chết của cậu vẫn hoàn toàn đóng băng dưới ánh sáng lờ mờ, đôi mắt xanh thẳm lạnh lùng phớt lờ mọi biểu cảm ngượng ngùng của cô gái đối diện. Thế nhưng, khi khoảng cách giữa hai người vẫn nằm trong bán kính một mét, tiếng lòng gào thét u mê đầy nhẹ nhõm của cậu lại dội thẳng vào tâm thức Mei với tần số bùng nổ:


*"Trời đất ơi!!! Bảo bối của mình an toàn rồi! Cảm ơn chú Sato nhiều lắm, ngày mai mình nhất định sẽ bảo vú Sayuri lén tăng lương cho chú ấy! Nhưng tay Mei vẫn còn run thế kia... Nhìn em ấy co rúm người lại vì lạnh mà tim mình như thắt lại vậy! Muốn ôm em ấy quá, muốn xoa dịu nỗi sợ hãi này, muốn nắm chặt tay em ấy dắt đi suốt đời quá... Nhưng không được! Phải ngầu! Phải lạnh lùng! Nếu mình bộc lộ cảm xúc ra ngoài, Mei sẽ nghĩ mình là kẻ biến thái mất!"*


Mei khẽ cắn môi, gương mặt dưới lớp kính cận gọng đen dày cộp đỏ bừng lên vì ngượng ngùng trước những suy nghĩ sến sẩm đầy cuồng nhiệt của vị hội trưởng hoàn mỹ. Cô vội vàng lùi lại một bước, lý nhí nói: "Cảm... cảm ơn cậu, Shinohara-kun."


Haru khẽ hắng giọng, chỉnh lại cổ áo đồng phục thẳng tắp, giọng nói cất lên lạnh lùng như tảng băng trôi: "Tên phiền phức đã bị giải quyết. Em về lớp đi. Đừng quên giao kèo của chúng ta. Đúng tám giờ tối nay, gặp ở sân sau nhà thể chất để tập luyện bổ trợ. Nếu em đến muộn dù chỉ một phút, tôi sẽ tăng gấp đôi hình phạt thể lực."


*"Aaa! Mình vừa nói cái gì thế này?! Sao mình lại đe dọa em ấy chứ?! Đồ ngốc Haru này! Đáng lẽ phải nói là 'tối nay gió lạnh lắm, em nhớ mặc ấm vào nhé bảo bối' chứ! Mei ơi đừng ghét anh mà, anh chỉ muốn kèm riêng cho em thôi!"*


Tiếng lòng khóc ròng đầy tuyệt vọng của Haru tương phản hoàn toàn với bóng lưng thẳng tắp, kiêu sa của cậu khi quay người bước đi. Mei đứng lặng trong bóng tối, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười ấm áp. Sự tự ti và lo sợ mất học bổng dường như đã vơi đi phần nào nhờ hơi ấm thầm lặng từ cái nắm tay đẫm mồ hôi của cậu.


***


Tám giờ tối. Gió đông rít qua những khe lá của hàng cây phong ngủ đông, mang theo cái lạnh buốt xương của sương muối phương Bắc. Sân sau nhà thi đấu dưới ánh đèn đường màu vàng ấm áp hoàn toàn vắng lặng. Mặt sân bê tông phẳng lặng, xám xịt phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ cột đèn đường độc nhất dựng ở góc sân.


Mei đứng khởi động khớp cổ chân trên thảm xốp mềm, hơi thở cô phả ra những luồng sương trắng xóa. Hôm nay cô mặc bộ đồ tập co giãn màu xanh nhạt giản dị, mái tóc đuôi ngựa buộc gọn gàng tiết lộ đôi mắt to tròn lấp lánh sau lớp kính cận. Cổ chân phải của cô vẫn còn hơi mỏi nhẹ sau cú nhảy Waltz Jump hôm trước, nhưng cô không muốn để lộ bất kỳ sự yếu đuối nào trước mặt Haru.


Haru bước ra từ bóng tối của nhà thể chất, trên người chỉ mặc chiếc áo thun thể thao ôm sát màu đen, phô diễn bờ vai rộng và vóc dáng chuẩn của một vận động viên thượng cấp. Vết thương rách da ở cánh tay phải của cậu đã được cô Shimada băng bó cẩn thận bằng gạc trắng, nhưng bả vai phải vẫn còn hơi mỏi nhẹ do chấn thương cơ vai khi đỡ Mei ngã hôm trước.


"Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu tập Kỹ Thuật Đỡ Eo Và Nâng Người Trên Cạn," Haru đứng đối diện Mei, giọng nói nghiêm khắc không một chút thăng trầm. "Đây là bài tập bổ trợ bắt buộc trên mặt đất bằng phẳng trước khi chúng ta thực hiện các động tác nâng đỡ phức tạp trên mặt băng trơn trượt. Nó đòi hỏi sự dũng cảm và lòng tin tưởng tuyệt đối của em. Nếu em gồng cứng người hoặc hoảng sợ, trọng tâm cơ thể sẽ bị lệch, cả hai sẽ ngã xuống mặt bê tông cứng này. Em đã sẵn sàng chưa?"


Mei nuốt nước bọt, nhìn xuống nền bê tông thô ráp dưới chân. Không có mặt băng trơn trượt để lướt đi, việc nâng người trên cạn đòi hỏi lực cơ đùi và sức chịu đựng cơ thể lớn hơn gấp bội. Cô khẽ gật đầu: "Tôi sẵn sàng rồi, Shinohara-kun."


Haru tiến lại gần cô một bước. Khoảng cách thu hẹp, Mei có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc hòa vào làn gió lạnh. Cậu đặt hai bàn tay to bản, ấm áp của mình lên hông cô. Cú chạm dứt khoát khiến cơ thể Mei khẽ run lên một nhịp.


"Siết chặt cơ bụng. Khi tôi nâng lên, em phải dùng lực đùi bật nhẹ, đồng thời dang rộng hai tay như cánh chim để giữ thăng bằng. Tuyệt đối không được nhìn xuống đất," Haru chỉ dẫn tỉ mỉ, ánh mắt xanh thẳm khóa chặt lấy ánh mắt cô.


Thế nhưng, ngay khi bàn tay cậu siết nhẹ lấy eo thon của cô, Ngưỡng Đọc Tâm 1 Mét của Mei lập tức kích hoạt, mang theo tiếng lòng gào thét u mê đầy hoảng loạn của cậu dội thẳng vào não bộ cô:


*"Trời đất ơi!!! Eo Mei mềm quá, nhỏ nhắn quá, mình chỉ cần dùng một tay cũng có thể ôm trọn được rồi! Tim mình đang đập nhanh đến mức sắp nổ tung ra ngoài luôn rồi này! Làm ơn đừng để em ấy ngã đau, mặt bê tông này cứng lắm, nếu Mei bị trầy xước một chút da thôi là mình sẽ tự băm vằn bản thân ra mất! Cố lên Haru, phải giữ cánh tay thật vững chãi để làm chỗ dựa an toàn nhất cho em ấy!"*


Sự lo lắng xót xa tột độ ẩn sau vẻ mặt nghiêm nghị của Haru khiến Mei cảm thấy lồng ngực mình ấm áp lạ thường. Cô thả lỏng cơ vai, mím môi gật đầu.


"Bắt đầu. Một, hai, ba... Bật!"


Haru dùng lực hai cánh tay nâng hông Mei lên cao. Mei siết chặt cơ bụng, dùng lực đùi bật nhẹ người lên không trung. Cơ thể cô được nhấc bổng lên ngang hông Haru. Dưới ánh đèn đường màu vàng ấm áp, Mei dang rộng hai tay như chim bay, cố gắng giữ thẳng cột sống và tìm kiếm trục thăng bằng cơ thể.


Thế nhưng, vết thương cơ vai phải của Haru khẽ nhói lên một nhịp đau đớn khiến lực nâng của cậu bị hụt đi một giây. Trọng tâm của Mei lập tức bị lệch sang bên phải.


*"Nguy rồi! Vai phải của mình bị nhói đau! Mei sắp ngã rồi! Không được ngã!"* Tiếng lòng hoảng hốt của Haru vang lên.


Bằng phản xạ tự nhiên của một vận động viên chuyên nghiệp, Haru không hề buông tay, cậu bước nhanh lên một bước để điều chỉnh lại trục thẳng đứng, đồng thời dùng cả lồng ngực vững chãi của mình đỡ lấy cơ thể đang rơi xuống của Mei.


*Bịch!*


Mei rơi thẳng vào vòng tay ôm chặt của Haru. Hai cánh tay cậu siết chặt lấy lưng cô, giữ cho cô không bị chạm chân xuống nền bê tông cứng. Khoảng cách gần đến mức Mei có thể cảm nhận rõ rệt nhịp tim đập dồn dập, điên cuồng của Haru dội qua lớp áo thun mỏng.


*"Ôi trời ơi!!! Mei đang ôm mình! Em ấy đang nép sát vào ngực mình này! Mùi hương dâu tây từ tóc em ấy ngọt ngào quá, mình muốn xỉu mất thôi! Cảm ơn ông trời đã cho vai mình bị nhói đau để được ôm em ấy thế này! Cứ giữ tư thế này mãi mãi được không... Nhưng không được, vai mình đau thật rồi, đau xót cả tim gan vì sợ em ấy bị thương!"*


Mei ngượng ngùng đỏ mặt, cô khẽ dịch người để đứng vững bằng hai chân trên thảm xốp, lý nhí nói: "Shinohara-kun, vai cậu... cậu không sao chứ?"


Haru nhanh chóng buông tay, lùi lại một bước để khôi phục vẻ mặt vô cảm lạnh lùng thường ngày, gạt đi vệt mồ hôi lạnh trên trán: "Tôi không sao. Do em bật nhảy chưa đủ lực và gồng cứng cơ vai quá mức thôi. Tập luyện lại từ đầu. Lần này phải tập trung hơn."


*"Đồ ngốc Haru! Sao lại đổ lỗi cho em ấy chứ! Là do vai mình bị đau mà! Mei ơi anh xin lỗi, anh không cố ý mắng em đâu..."*


Mei cười thầm trong lòng, sự mệt mỏi rã rời của cơ bắp dường như biến mất sạch sẽ trước sự tương phản đáng yêu của cậu. Cô hít một hơi sâu, chuẩn bị thực hiện lần nâng người tiếp theo. Thế nhưng, ngay khi cô vừa bước lên thảm xốp, Ngưỡng Đọc Tâm 2 Mét của cô bỗng chốc bị kích hoạt bởi một luồng sóng suy nghĩ đầy toan tính, độc địa dội thẳng vào đại não từ bụi rậm phía sau nhà thể chất:


*"Haha! Bắt quả tang rồi nhé! Cảnh tượng ôm ấp thân xác ban đêm thế này mà đưa lên ban kỷ luật thì con nhỏ nhận học bổng kia chắc chắn sẽ bị tước học bổng và đuổi học ngay lập tức! Để xem Shinohara Haru có bảo vệ nổi mày không, Kururugi Mei!"*


Mei khựng lại, toàn thân cô cứng đờ. Đôi mắt cô trợn tròn sau lớp kính cận. Luồng suy nghĩ ác ý kia vô cùng quen thuộc.


Đó là Sato, kẻ cầm đầu nhóm học sinh cá biệt lớp 10-A!


Mei khẽ liếc mắt về phía bụi rậm rậm rạp bên cạnh cột đèn đường. Dưới ánh sáng mờ ảo, cô phát hiện ra vệt phản sáng yếu ớt từ màn hình của một chiếc điện thoại thông minh đang hướng thẳng về phía cô và Haru. Hắn đang lén lút quay phim ghi hình lại toàn bộ cảnh tiếp xúc thân mật của hai người để làm bằng chứng tống tiền hòng hủy hoại Suất Học Bổng Toàn Phần của cô.


Lòng bàn tay Mei bỗng chốc đẫm mồ hôi lạnh. Cô run rẩy, khẽ giật gấu áo thun của Haru, thì thầm với giọng nói đầy lo sợ: "Shinohara-kun... ở đằng kia..."


Haru lập tức nhận ra sự bất thường trong ánh mắt của Mei. Cậu khẽ nheo mắt, theo hướng chỉ tay của cô nhìn về phía bụi rậm. Với bản năng nhạy bén của một vận động viên hạt giống số một, cậu lập tức phát hiện ra bóng người đang ẩn nấp và ánh đèn camera điện thoại đang nhấp nháy đỏ.


Gương mặt đẹp không góc chết của Haru bỗng chốc tối sầm lại. Đôi mắt xanh thẳm của cậu co rụt lại, tỏa ra một luồng sát khí đóng băng khiến bầu không khí xung quanh như đông cứng lại.


*"Thằng khốn nào dám lén lút quay phim bảo bối của mình?! Hắn dám dùng cái trò bẩn thỉu này để đe dọa học bổng của Mei sao?! Mình muốn băm vằn hắn ra làm trăm mảnh! Không một ai được phép làm tổn thương Mei của mình!"*


Nội tâm Haru đang gào thét trong sự phẫn nộ tột cùng, rũ bỏ hoàn toàn vẻ ngoài lịch lãm thường ngày. Cậu hạ Mei xuống an toàn trên thảm xốp, rồi với tốc độ kinh ngạc, cậu sải bước dài lao thẳng về phía bụi rậm.


*Xoạt!*


Sato phát hiện mình bị lộ, hắn hoảng hốt tắt camera định quay đầu bỏ chạy ra lối cổng sau nhà thể chất. Thế nhưng, bước chân của một kẻ cá biệt lười nhác làm sao có thể so sánh được với tốc độ của một vận động viên trượt băng chuyên nghiệp.


Trước khi Sato kịp lách qua cánh cửa sắt, bàn tay to bản của Haru đã vươn ra như một gọng kìm bằng thép, dứt khoát tóm chặt lấy cổ áo đồng phục cẩu thả của hắn, lôi mạnh hắn ra ngoài ánh sáng vàng ấm của cột đèn đường.


*Bịch!*


Sato bị nện mạnh lưng vào vách tường gạch đỏ của nhà thi đấu. Hắn đau đớn kêu lên một tiếng, gương mặt b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b bb b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b b. Hắn trợn tròn mắt nhìn Haru, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng khi đối diện với đôi mắt xanh thẳm đang rực cháy ngọn lửa giận dữ vô hạn.


"Thả... thả tao ra! Shinohara, mày điên rồi à?!" Sato cố gắng vùng vẫy, tay vẫn ôm khư khư chiếc điện thoại. "Tao chỉ quay phim thôi mà! Tao sẽ báo cáo với ban giám hiệu việc mày dùng bạo lực học đường! Thả tao ra!"


Haru không nói một lời nào. Gương mặt cậu lạnh lùng như một pho tượng tạc từ băng Bắc Cực, nhưng bàn tay trái của cậu dứt khoát vươn ra, giật phăng chiếc điện thoại khỏi tay Sato với một lực đạo không thể kháng cự. Cậu lạnh lùng dùng ngón tay cái nhấn mạnh vào khe cắm thẻ nhớ bên sườn máy.


*Tách.*


Chiếc thẻ nhớ micro-SD chứa đoạn video quay lén rơi xuống đất. Haru không một chút do dự, cậu buông cổ áo Sato ra, nhấc chân lên và dùng gót giày da nện mạnh xuống.


*Rắc!*


Chiếc thẻ nhớ vỡ vụn thành những mảnh nhựa và kim loại li ti, chìm sâu vào lớp đất bụi dưới nền bê tông. Chiếc điện thoại trên tay Haru cũng bị bóp chặt đến mức nứt vỡ màn hình dưới lực tay kinh hoàng của cậu. Haru ném chiếc điện thoại hỏng xuống đất cạnh đống vụn thẻ nhớ, ánh mắt cậu nhìn Sato lạnh lẽo đến mức khiến gã kiêu ngạo kia phải run rẩy thối lui.


"Mày... mày dám phá hủy điện thoại của tao?! Mày nghĩ hủy thẻ nhớ là xong sao, Shinohara?!" Sato nghiến răng, gương mặt bỗng chốc vặn vẹo thành một nụ cười độc địa, đầy vẻ liều lĩnh khi nhận ra mình đã mất đi bằng chứng vật lý nhưng vẫn còn một quân bài chí mạng. Hắn gầm lên, giọng nói run rẩy nhưng đầy độc khí: "Tao không cần video! Sáng mai, tao sẽ viết đơn tố cáo bằng tay trực tiếp nộp lên Thầy Kuroda ở ban kỷ luật! Tao sẽ tố cáo con nhỏ nhận học bổng Kururugi Mei này cậy có mày chống lưng nên kiêu ngạo, lén lút tiếp xúc thân xác ban đêm vi phạm nghiêm trọng nội quy học đường! Để xem nhà trường có tước đi Suất Học Bổng Toàn Phần của nó không!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!