Cuộc Trốn Chạy Trong Bóng Tối
Ánh hoàng hôn đỏ thẫm của buổi chiều muộn ngày thứ Tư nhạt dần rồi tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối lạnh lẽo bao trùm lên khuôn viên rộng lớn của Trường tư thục Tokyo. Hơi ấm từ cái nắm tay dũng cảm của Kururugi Mei trong phòng Hội học sinh dường như vẫn còn vương vấn trên da thịt, tiếp thêm cho Shinohara Haru một nguồn sức mạnh vô hình để đối mặt với những gông cùm ngột ngạt từ gia tộc. Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị phá vỡ khi bình minh ngày thứ Năm gõ cửa, mang theo những làn sương muối buốt giá và cả những hiểm họa rình rập trong bóng tối học đường.
Bảy giờ ba mươi phút sáng, hành lang khu nhà chính bắt đầu nhộn nhịp tiếng cười nói của học sinh. Mei đi sát mép tường, mái tóc mái bằng dày cộp rủ xuống che khuất đôi mắt, chiếc tai nghe chống ồn màu hồng nhạt quen thuộc vẫn đeo hờ quanh cổ. Cô cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình hết mức có thể theo đúng "Quy Tắc Tàng Hình Học Đường". Thế nhưng, ngay khi cô vừa đi qua góc rẽ dẫn đến dãy phòng học cũ, Ngưỡng Đọc Tâm 2 Mét của cô bỗng chốc bị kích hoạt bởi một luồng sóng suy nghĩ đầy toan tính, tham lam dội thẳng vào đại não:
*"Kế hoạch giật gân đây rồi! Cảnh tượng hội trưởng nắm tay con bé nhận học bổng chiều qua ở phòng Hội học sinh... Tiếc là mình không mang theo máy ảnh kịp. Hôm nay mình phải bám theo sát nút, kiểu gì cũng bắt được cảnh tụi nó tiếp xúc riêng tư để đăng lên diễn đàn trường. Lượt xem chắc chắn sẽ bùng nổ, tiền tiêu vặt tháng này của mình không phải lo nữa rồi!"*
Mei khựng lại, toàn thân cứng đờ. Đôi mắt cô trợn tròn sau lớp kính cận gọng đen dày cộp. Cô khẽ liếc qua khe hở của chiếc tủ trưng bày cúp thể thao bằng kính và phát hiện ra một bóng dáng gầy nhom đang ẩn nấp sau cây cột hành lang lớn. Hắn đội chiếc mũ lưỡi trai sụp nửa mặt, tay lăm lăm chiếc máy ảnh cơ với ống kính siêu zoom chuyên dụng hướng thẳng về phía cô.
Đó chính là Sora, phóng viên tự do chuyên săn tin giật gân của ban biên tập báo chí trường.
Lòng bàn tay Mei bỗng chốc đẫm mồ hôi lạnh. Nếu Sora chụp được bất kỳ bức ảnh thân mật nào giữa cô và Haru, Quy Tắc Cấm Tiết Lộ Giao Kèo Huấn Luyện của hai người sẽ hoàn toàn đổ vỡ. Sóng gió dư luận sẽ nghiền nát Suất Học Bổng Toàn Phần của cô, và cô sẽ bị đuổi khỏi trường trong sự nhục nhã. Giữa lúc Mei đang hoảng loạn tột độ, một mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc đột ngột thoảng qua trong gió đông.
Haru bước đi dọc hành lang với phong thái kiêu sa, thẳng tắp của một hoàng tử sân băng. Gương mặt đẹp không góc chết của cậu hoàn toàn đóng băng, đôi mắt xanh thẳm lạnh lùng phớt lờ mọi ánh nhìn ngưỡng mộ xung quanh. Thế nhưng, khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp dưới hai mét, tiếng lòng gào thét u mê cuồng nhiệt của cậu lại dội thẳng vào tâm thức Mei với tần số bùng nổ:
*"Aaa! Mei kìa! Buổi sáng nhìn em ấy mệt mỏi thế kia, chắc tại hôm qua tập uốn dẻo đau lắm đúng không? Xót quá đi mất, tim mình như thắt lại vậy! Muốn ôm em ấy quá... Ủa, khoảnh khắc kia là gì? Có vệt phản sáng của ống kính máy ảnh từ góc hành lang? Khốn kiếp, là tên phóng viên lá cải Sora đang rình rập chụp trộm bảo bối của mình! Hắn dám dùng cái ống kính bẩn thỉu đó hướng về phía Mei sao?! Mình muốn đập nát cái máy ảnh đó ngay lập tức! Không được, nếu mình ra tay công khai, giao kèo huấn luyện đêm của hai đứa sẽ bị lộ, Mei sẽ gặp rắc rối! Phải đưa em ấy trốn đi ngay!"*
Nội tâm Haru đang gào thét trong sự phẫn nộ và lo lắng tột cùng, nhưng gương mặt cậu vẫn không một chút biểu cảm. Cậu sải bước dài, nhanh chóng tiếp cận Mei. Trước khi cô kịp phản ứng, bàn tay to bản, ấm áp của Haru đột ngột vươn ra, dứt khoát nắm chặt lấy cổ tay nhỏ bé của cô.
*Vụt!*
Cú chạm mạnh mẽ khiến Mei giật nảy mình, một luồng điện ấm áp chạy dọc sống lưng cô. Haru không nói một lời nào, chỉ khẽ nhíu mày, dùng lực kéo cô đi nhanh về phía lối rẽ kỹ thuật vắng vẻ phía sau nhà thể chất. Tiếng lòng của cậu lại vang lên đầy phấn khích xen lẫn hoảng loạn:
*"Trời đất ơi, tay Mei nhỏ quá, mềm quá, ấm quá! Mình đang nắm tay Mei thật này! Mình không muốn buông ra đâu, ước gì hành lang này kéo dài vô tận... Nhưng không được, tên Sora kia bắt đầu đuổi theo rồi! Chạy mau thôi!"*
Mei ngoảnh lại, quả nhiên nhìn thấy Sora đang hớt hải chạy theo sau, chiếc máy ảnh đung đưa trước ngực. Mei định trốn vào nhà vệ sinh nữ ở cuối hành lang, nhưng tiếng lòng của Haru đã lập tức gạt đi phương án đó:
*"Không được trốn vào nhà vệ sinh nữ, lối đi đó quá sáng và đầy học sinh của fanclub Reika đang tụ tập. Nếu bị bọn họ bắt gặp, Mei sẽ bị bao vây cô lập ngay lập tức. Mình phải dắt em ấy vào lối thoát hiểm phía sau khán đài!"*
Haru nhanh trí đổi hướng, kéo Mei lao thẳng vào cánh cửa gỗ hẹp dẫn xuống Đường thoát hiểm phía sau khán đài nhà thi đấu. Đây là một lối đi kỹ thuật tối tăm, mát lạnh và bám đầy bụi bẩn, chỉ dành riêng cho nhân viên vận hành hệ thống làm lạnh sân băng. Ngay khi cánh cửa khép lại sau lưng, bóng tối dày đặc lập tức bao trùm lấy hai người, chỉ có những vệt sáng yếu ớt lách qua khe thông gió phía trên cao chiếu xuống mặt đất bê tông xám xịt.
Cái lạnh buốt xương của sương muối rò rỉ từ hệ thống làm lạnh phả vào mặt khiến Mei khẽ rùng mình. Hai người chạy nhanh qua dãy hành lang hẹp, bước chân dồn dập vang vọng khô khốc trên nền bê tông. Mei thở dốc, thể lực vụng về của cô nhanh chóng bị bào mòn sau quãng đường chạy trốn kịch tính. Nhận thấy bước chân cô gái nhỏ bắt đầu loạng choạng, Haru dứt khoát kéo nhẹ cô vào một góc khuất hẹp giữa vách tường bê tông và tủ bảng điện cũ kỹ.
Cậu đẩy nhẹ Mei nép sát vào vách tường gồ ghề, rồi nhanh chóng bước lên một bước, dùng thân hình cao lớn, vững chãi của mình che chắn hoàn toàn trước mặt cô. Khoảng cách giữa hai cơ thể bỗng chốc thu hẹp đến mức tối đa. Mei có thể cảm nhận rõ rệt hơi ấm lồng ngực Haru đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, mùi hương bạc hà thanh mát từ áo khoác đồng phục của cậu bao bọc lấy toàn bộ khứu giác cô.
Bàn tay Haru vẫn nắm chặt lấy tay Mei không buông. Trong bóng tối tĩnh mịch, lòng bàn tay hai người đẫm mồ hôi vì căng thẳng, nhưng hơi ấm truyền qua lại giữa hai làn da lại ngọt ngào và chân thật đến mức khiến tim Mei đập loạn nhịp dữ dội. Cô nín thở, cố gắng ép sát lưng vào vách tường lạnh giá để tránh va chạm vật lý quá mức với cậu, nhưng không gian quá hẹp khiến mỗi nhịp thở của cô đều khẽ chạm vào ngực áo cậu.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Tiếng bước chân dồn dập của Sora vang lên bên ngoài cánh cửa gỗ, rồi chậm rãi bước vào đường thoát hiểm tối tăm. Tiếng dây đeo máy ảnh va chạm vào nhau nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Sora đang cầm chiếc đèn pin nhỏ, luồng ánh sáng trắng quét qua quét lại trên những bức tường bê tông bám đầy bụi.
"Kỳ lạ thật... Rõ ràng mình thấy tụi nó chạy vào hướng này mà?" Giọng nói lẩm bẩm đầy tiếc nuối của Sora vang lên, bước chân của hắn bắt đầu tiến gần đến góc tối nơi hai người đang trốn.
Mei run rẩy, cô khẽ siết chặt lấy tay Haru theo bản năng. Cảm nhận được sự sợ hãi của cô gái nhỏ, Haru càng siết chặt tay cô hơn, dùng ngón tay cái khẽ vuốt nhẹ lên mu bàn tay cô như một lời vỗ về vô ngôn. Gương mặt cậu trong bóng tối vẫn lạnh lùng nghiêm nghị, nhưng tiếng lòng cậu lúc này lại là một chuỗi gào thét u mê đầy phấn khích và bảo bọc dâng trào tột đỉnh:
*"Mei đang siết chặt tay mình kìa! Trời ơi, tay em ấy nhỏ bé và ấm áp quá... Mình muốn ôm chặt em ấy vào lòng ngay bây giờ để sưởi ấm quá! Đừng sợ mà Mei, có anh ở đây rồi. Tên Sora khốn kiếp kia, nếu hắn dám bước thêm một bước nữa làm em hoảng sợ, mình sẽ dùng quyền lực hội trưởng đình chỉ học tập hắn ngay lập tức! Nhưng mà... khoảng cách này gần quá... Mình có thể ngửi thấy mùi dâu tây dịu nhẹ từ tóc Mei... Tim mình sắp nhảy ra ngoài lồng ngực rồi! Làm sao giờ, mình không thở nổi mất!"*
Tiếng lòng sến sẩm, cuồng nhiệt của Haru dội thẳng vào đầu Mei, xua tan đi một nửa nỗi sợ hãi của cô và thay vào đó là một sự ngượng ngùng đỏ mặt tột độ. Cô cắn chặt môi để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng trước sự tương phản đáng yêu đến điên rồ của vị hội trưởng lạnh lùng này.
*Clack.*
Sora lén bám theo sát lối thoát hiểm, bước chân dồn dập của hắn khựng lại ngay trước góc rẽ kỹ thuật. Luồng ánh sáng từ chiếc đèn pin cầm tay của hắn quét một đường thẳng tắp, chỉ còn cách tà áo đồng phục của Mei chưa đầy vài gang tay. Hai người nín thở, nép sát vào nhau trong bóng tối đen kịch, tiếng tim đập loạn nhịp như hòa làm một giữa cái lạnh buốt xương của đường hầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!