Nhạc nềnShizima

Gông Cùm Của Hoàng Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không gian u tĩnh của Phòng Hội học sinh nằm ở tầng cao nhất của dãy nhà chính Trường tư thục Tokyo luôn thoang thoảng mùi trà đen thượng hạng và hương gỗ tuyết tùng trầm mặc. Chiều muộn ngày thứ Tư, ánh hoàng hôn đỏ thẫm như máu hắt qua những ô cửa kính lớn sát đất, kéo dài những bóng đen đổ rạp trên sàn nhà trải thảm len dày màu xám tro. Sau cuộc chạm trán đầy căng thẳng với Kengo và đoàn người trường Ouka dưới phòng tập thể chất, bầu không khí nơi đây dường như vẫn chưa thể giãn ra. Sương muối của buổi chiều muộn lách qua khe cửa, mang theo cái lạnh buốt đặc trưng của mùa đông Tokyo, khiến lòng người thêm phần đông cứng.


Shinohara Haru đứng lặng người bên bàn làm việc lớn bằng gỗ gụ đánh bóng. Gương mặt đẹp không góc chết của cậu hoàn toàn vô cảm, đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh như băng rủ xuống, che giấu đi mọi gợn sóng cảm xúc. Cậu vừa khẽ cử động nhẹ bả vai phải, một cơn đau nhói từ vết thương cũ do đỡ Mei ngã hôm trước lại âm ỉ truyền đến, nhắc nhở cậu về những giới hạn thể chất mà cậu đang phải cắn răng chịu đựng. Thế nhưng, nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp vào đâu so với sự ngột ngạt đang bủa vây lấy tâm trí cậu lúc này.


*Cạch.*


Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của văn phòng mở ra không một tiếng động. Một bóng người phụ nữ trung niên với mái tóc rẽ ngôi gọn gàng, đeo kính gọng kim loại thanh lịch bước vào. Thư ký Matsui – trợ lý đắc lực của Chủ tịch Ryuichi – bước đi một cách chuẩn xác, tiếng gót giày cao gót nện xuống thảm len tạo ra những tiếng động trầm đục đầy áp lực. Trên tay cô là chiếc cặp táp bằng da cá sấu cao cấp màu đen, thứ luôn chứa đựng những mệnh lệnh tối cao và tàn nhẫn từ biệt thự gia tộc Shinohara.


"Thiếu chủ Haru," Matsui cúi đầu chào với thái độ kính cẩn nhưng vô cùng lạnh lùng, giọng nói không chút thăng trầm. "Tôi đến theo lệnh của Chủ tịch Ryuichi để bàn giao tài liệu quan trọng này cho cậu."


Cô đặt một tập hồ sơ dày cộp mạ vàng chữ nổi lên mặt bàn gỗ gụ. Trên bìa tập hồ sơ nổi bật dòng chữ tiếng Anh sắc nét của Đại học Oxford, Anh Quốc.


Haru không liếc nhìn tập hồ sơ lấy một lần. Cậu vẫn giữ nguyên tư thế đứng thẳng tắp, hai tay buông thõng bên hông, giọng nói trầm ấm nhưng đóng băng:


"Cha tôi lại muốn gửi thông điệp gì nữa đây?"


Thư ký Matsui khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào vị thiếu chủ trẻ tuổi: "Chủ tịch Ryuichi yêu cầu cậu phải hoàn thành hồ sơ du học Anh Quốc ngay sau khi Lễ hội Mùa đông kết thúc. Mọi thủ tục nhập học tại Oxford đã được ban pháp chế tập đoàn hoàn tất. Điều kiện duy nhất là cậu bắt buộc phải giữ vững vị trí thủ khoa kỳ thi giữa kỳ sắp tới. Nếu điểm số của cậu có bất kỳ sự tụt dốc nào..."


Matsui khựng lại một nhịp, ánh mắt cô khẽ liếc qua khung cửa sổ nhìn xuống sân băng nhân tạo đang lấp lánh ánh đèn mờ phía dưới, giọng nói trở nên nghiêm khắc hơn:


"Chủ tịch rất không hài lòng về việc cậu lãng phí thời gian vào dự án trượt băng đôi với một học sinh nhận học bổng bình dân. Miyako tiểu thư đã báo cáo về việc cậu tự ý dùng ngân sách Hội học sinh để bảo hộ cho cô gái đó. Chủ tịch cảnh cáo rằng, Tập đoàn Shinohara là nhà tài trợ lớn nhất của trường này. Chỉ cần một cuộc gọi của ông ấy, Suất Học Bổng Toàn Phần Của Mei sẽ bị thu hồi ngay lập tức, và câu lạc bộ trượt băng nghệ thuật cũng sẽ bị đình chỉ hoạt động hành chính vì lý do phi thẩm mỹ."


Lời đe dọa tàn nhẫn ấy vang vọng trong căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo như một bản án chung thân dành cho đam mê và tự do ít ỏi của Haru.


"Tôi hiểu rồi. Cô có thể về," Haru đáp, cơ mặt cậu vẫn hoàn toàn đóng băng, không một chút dao động. Giọng nói của cậu phẳng lặng đến đáng sợ, như thể những lời đe dọa kia chẳng hề mảy may chạm đến tâm can cậu.


Thư ký Matsui khẽ cúi đầu chào rồi quay lưng bước ra ngoài, cánh cửa gỗ sồi khép lại cạch nhẹ.


Ngay khi Matsui vừa rời đi, tảng băng hoàn mỹ trên gương mặt Haru bỗng chốc nứt vỡ. Cậu đứng lặng người, hai bàn tay siết chặt lấy cạnh bàn gỗ gụ đến mức các khớp xương ngón tay trắng bệch, cơ thể gồng cứng chịu đựng áp lực nghẹt thở. Cơn đau nhói từ bả vai phải lại truyền đến, nhưng cậu chẳng quan tâm. Cậu cô độc đứng đó, bóng tối của buổi chiều tà bao trùm lấy bóng hình cao lớn của vị hoàng tử hoàn mỹ, gông cùm của gia tộc tài phiệt đè nặng lên vai như muốn nghiền nát chút tự do cuối cùng của cậu.


Ở bên ngoài hành lang u tối, Kururugi Mei đang ôm xấp tài liệu tự học nhóm đi tới. Cô khẽ khựng lại trước cửa phòng Hội học sinh. Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt đang đeo quanh cổ cô khẽ đung đưa. Mei hít một hơi sâu, cô định gõ cửa để trả tài liệu cho Haru, nhưng Ngưỡng Đọc Tâm 2 Mét mặc định của cô bỗng chốc bị kích hoạt.


Ngay lập tức, một luồng sóng suy nghĩ hỗn loạn, đau đớn và phẫn nộ tột cùng dội thẳng vào tâm thức cô. Đó không phải là những tạp âm ồn ào bình thường của đám đông học sinh, mà là tiếng lòng gào thét trong bóng tối cô độc của Haru. Nó mạnh mẽ và nghẹt thở đến mức khiến Mei phải khẽ rùng mình, lồng ngực thắt gút lại vì xót xa:


*"Cha... tại sao lúc nào cha cũng muốn kiểm soát con?! Tại sao lúc nào cha cũng muốn tước đoạt đi thứ duy nhất thuộc về con?! Con đã làm mọi thứ cha muốn... Con học ngày học đêm để giữ vị trí thủ khoa... Con đeo lên chiếc mặt nạ vô cảm này để trở thành người thừa kế hoàn hảo của gia tộc... Nhưng trượt băng, và Mei... con không thể buông tay! Con sợ lắm... Con sợ nếu con không đạt điểm tuyệt đối, cha sẽ thu hồi học bổng của Mei, sẽ đuổi em ấy đi! Con không muốn đi Anh Quốc! Con muốn ở lại đây, muốn được nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Mei trên sân băng... Con muốn bảo vệ nụ cười của em ấy! Nhưng con chỉ là một quân cờ vô dụng... Con cô độc quá... Lạnh quá... Ai đó cứu con với... Mei ơi..."*


Mei chết lặng. Những giọt nước mắt nóng hổi bỗng chốc dâng đầy hốc mắt cô gái nhỏ dưới lớp kính cận gọng đen dày cộp. Cô chưa bao giờ nghe thấy tiếng lòng nào đau đớn và tuyệt vọng đến thế từ Haru. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng kiêu sa của vị "Hoàng tử băng giá" vạn người mê, thực chất lại là một tâm hồn đầy những vết sẹo quá khứ, một cậu bé mười tuổi hoảng sợ trước sự áp đặt tàn nhẫn của gia tộc. Cậu ấy đang gào thét cầu cứu cô trong bóng tối nội tâm.


Cô nhớ lại những dòng nhật ký đầy trân trọng trong Sổ Nhật Ký Bí Mật Của Hội Trưởng, nhớ lại hương vị ấm áp của Hộp Cơm Bento Dâu Tây Của Mẹ mà hai người đã chia nhau dưới gốc thông cổ thụ. Hóa ra, sự u mê và bảo bọc quyết liệt của cậu dành cho cô thực chất là khát khao thầm lặng được sưởi ấm, được kết nối với một gia đình thực sự.


Mình không thể trốn chạy nữa. Mình không thể tiếp tục "tàng hình" sau lưng cậu ấy được nữa!


Mei dứt khoát gạt đi giọt nước mắt trên má. Cô đặt xấp tài liệu tự học nhóm xuống chiếc ghế băng gỗ bên ngoài hành lang. Cô mở cửa phòng Hội học sinh, bước vào không gian u tĩnh rực rỡ sắc cam hồng của hoàng hôn.


Haru giật mình quay lại. Gương mặt cậu lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng, vô cảm như thường ngày, đôi mắt xanh thẳm sắc lẹm nhìn cô, giọng nói cộc lốc quen thuộc vang lên:


"Kururugi? Cậu lên đây làm gì? Giờ này đáng lẽ cậu phải về nhà rồi chứ."


Thế nhưng, khoảng cách dưới một mét kích hoạt Ngưỡng Đọc Tâm 1 Mét, và tiếng lòng của cậu lại dội thẳng vào đầu Mei, run rẩy và đầy hoảng hốt:


*"Mei?! Sao em lại ở đây?! Em đã nghe thấy những gì Matsui nói chưa?! Đừng nghe, làm ơn đừng nghe... Ta không muốn em biết ta là một kẻ yếu đuối bất lực trước gia đình! Ta sợ em sẽ ghét ta, sợ em sẽ sợ hãi mà rời xa ta... Đừng nhìn ta bằng ánh mắt thấu cảm đó, tim ta đau lắm..."*


Mei không nói một lời nào. Cô không đeo tai nghe chống ồn, cô muốn nghe rõ từng tiếng lòng chân thành nhất của anh. Cô dũng cảm bước từng bước một về phía Haru. Đôi giày bốt của cô nện khẽ xuống thảm len, rút ngắn khoảng cách giữa hai người dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.


Haru đứng khựng lại, cơ thể gồng cứng, đôi mắt xanh thẳm khẽ dao động khi thấy Mei tiến sát lại gần mình. Cậu định lùi lại một bước để giữ khoảng cách lạnh lùng thường ngày, nhưng Mei đã nhanh hơn.


Cô vươn hai bàn tay nhỏ bé của mình ra, dứt khoát và nhẹ nhàng nắm chặt lấy bàn tay đang run nhẹ của Haru.


*Vụt!*


Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay ấm áp của Mei chạm vào những ngón tay lạnh ngắt của Haru, một luồng điện ấm áp kỳ diệu bỗng chốc chạy dọc khắp cơ thể cả hai. Trạng Thái Đồng Điệu Nhịp Thở lập tức được kích hoạt mạnh mẽ.


Tiếng lòng gào thét hoảng loạn, tuyệt vọng trong đầu Haru đột ngột im bặt. Mọi tạp âm đọc tâm độc hại xung quanh hoàn toàn biến mất. Cả thế giới như ngừng trôi, chỉ còn lại một vùng không gian tĩnh lặng, ấm áp và bình yên kỳ diệu bao trùm lấy hai người dưới ánh hoàng hôn màu hồng cam lãng mạn. Nhịp tim của Haru dần ổn định lại, đồng điệu hoàn hảo với nhịp thở nhẹ nhàng của Mei.


Haru từ từ cúi đầu nhìn xuống bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt lấy tay mình, rồi ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn lấp lánh ánh tím nhạt sau lớp kính cận của Mei. Gương mặt vô cảm của cậu hoàn toàn sững sờ, gò má trắng tuyết khẽ ửng hồng dưới nắng chiều, nhưng lần này, trong đầu cậu không còn những tiếng gào thét hỗn loạn nữa, chỉ còn một sự bình yên vô hạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!