Nhạc nềnShizima

Bài Tập Uốn Dẻo Và Giới Hạn Đau Đớn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng chiều muộn ngày thứ Tư yếu ớt xiên qua những ô cửa kính lớn của phòng tập thể chất trong nhà, rọi lên những tấm thảm xốp màu xanh dương xếp ngay ngắn trên sàn gỗ. Không khí nơi đây mang theo mùi thơm nhẹ của gỗ thông và cái lạnh sương muối luồn qua khe cửa. Mei đứng ở góc phòng, hai bàn tay cô siết chặt lấy vạt áo thun tập luyện màu xanh nhạt rộng thùng thình. Cổ chân phải của cô vẫn còn cảm giác hơi mỏi nhẹ sau ca tập đêm qua, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp vào đâu so với cơn bão hoảng loạn đang cào xé tâm trí cô lúc này.


Chỉ mới hơn bốn tiếng trôi qua kể từ khi cô vô tình đọc được suy nghĩ độc địa của Miyako ở hành lang khu nhà cũ. Gương mặt kiêu kỳ của Nữ hoàng sân băng và lời đe dọa tàn nhẫn về việc dùng thế lực gia tộc để ép Hội đồng trường thu hồi Suất Học Bổng Toàn Phần của cô cứ lặp đi lặp lại trong đầu Mei như một cuốn phim kinh dị. Đối với một cô gái có gia cảnh bình dân như cô, học bổng này là chiếc phao cứu sinh duy nhất để cô có thể tiếp tục học tập tại ngôi trường quý tộc danh giá này. Nếu mất nó, cô sẽ phải rời đi trong sự nhục nhã, và mọi nỗ lực của bố mẹ cô sẽ đổ sông đổ biển.


"Kururugi-san, cậu đang lo lắng chuyện gì sao?"


Giọng nói rạng rỡ, tràn đầy năng lượng của Nanami vang lên bên cạnh cắt ngang dòng suy nghĩ u tối của Mei. Cô gái thiên tài thể dục dụng cụ với mái tóc tém cá tính đang nở nụ cười tươi rói, trên người mặc bộ đồ tập ôm sát vô cùng dẻo dai.


Mei giật mình, vội vàng kéo sụp mái tóc mái bằng dày cộp xuống để che giấu đôi mắt đang khẽ dao động, lý nhí đáp: "A... tớ không sao, Nanami-chan. Chỉ là... tớ hơi lo về bài tập chiều nay thôi."


"Đừng lo! Có tớ ở đây hỗ trợ cậu mà!" Nanami vỗ ngực tự tin, suy nghĩ của cô bạn thẳng tuột và trong sáng như một dòng nước mát truyền vào tâm thức Mei: *"Mei-chan nhìn nhỏ nhắn đáng yêu thế này mà kiên cường thật đấy. Chiều nay mình nhất định phải giúp cậu ấy giãn cơ thật tốt mới được!"*


Mei khẽ mỉm cười biết ơn. Ở một góc khác của phòng tập, bóng dáng cao lớn của Shinohara Haru đang đứng thẳng tắp bên cạnh chiếc bàn để tài liệu. Cậu vẫn khoác trên mình chiếc áo vest đồng phục hội trưởng phẳng phiu, gương mặt đẹp không góc chết hoàn toàn đóng băng, lạnh lùng và vô cảm đến đáng sợ. Thế nhưng, khi Daiki - Trưởng ban kỷ luật - đi ngang qua cửa phòng tập và khẽ gật đầu nhẹ với Haru, Mei liền nghe thấy tiếng lòng của vị Hội trưởng bùng nổ một chuỗi gào thét đầy phấn nộ và bảo bọc:


*"Được rồi! Daiki đã chuyển hồ sơ kỷ luật của con bé Mai Lớp B sang ban giám hiệu. Dám dùng học bổng để đe dọa Mei của tôi, cô ta xứng đáng bị hạ hạnh kiểm nghiêm khắc! Nhưng còn Miyako... con bé đố kỵ đáng ghét đó lại dám gọi điện cho bố nó để can thiệp hành chính. Tôi thề sẽ dùng toàn bộ tầm ảnh hưởng của Hội học sinh để làm lá chắn cho em, Mei ơi! Dù có phải đối đầu với cả Hội đồng quản trị, tôi cũng tuyệt đối không để kẻ nào chạm vào một sợi tóc của em! Nhưng trước hết... ôi trời ơi, Mei mặc bộ đồ tập màu xanh nhạt đó nhìn mềm mại và đáng yêu quá đi mất! Đáng yêu đến mức tim mình muốn rụng ra ngoài luôn rồi! Muốn lướt tới ôm chặt em ấy vào lòng quá làm sao giờ! Nhưng không được, phải lạnh lùng! Phải giữ hình tượng hoàn hảo!"*


Mei ngượng ngùng đỏ mặt, vội vàng quay đi chỗ khác để tránh ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh của Haru đang lén hướng về phía mình. Sự tương phản điên rồ giữa vẻ ngoài đóng băng và nội tâm sến sẩm của cậu luôn là liều thuốc độc đáo giúp cô vơi đi phần nào nỗi sợ hãi.


*Tít!*


Tiếng còi bạc sắc bén của Huấn luyện viên trưởng Shizuka vang lên dứt khoát, kéo toàn bộ sự chú ý của mọi người về phía trung tâm phòng tập. Cô Shizuka đứng thẳng người trong bộ đồ thể thao đen lịch lãm, mái tóc búi cao nghiêm nghị, ánh mắt tinh tường quét qua Mei.


"Kururugi. Để chuẩn bị cho các động tác thẩm mỹ trên băng, đặc biệt là Động Tác Cúi Người Thiên Nga (Ina Bauer) lộng lẫy trong tương lai, hôm nay em bắt buộc phải thực hiện Bài Tập Uốn Dẻo Lưng Trên Cạn cực kỳ khắt khe này. Nếu cột sống của em không đạt được độ dẻo dai tối thiểu, em sẽ không bao giờ có thể giữ thăng bằng khi cơ thể uốn cong về phía sau ở tốc độ cao trên mặt băng trơn trượt."


Cô Shizuka gõ chiếc còi đồng lên lòng bàn tay, giọng nói nghiêm khắc không chút thỏa hiệp: "Nanami sẽ hướng dẫn em tư thế uốn lưng cơ bản thành hình cây cầu trên thảm xốp. Shinohara sẽ túc trực hỗ trợ cố định trọng tâm phía trên. Chúng ta không có chỗ cho sự vụng về hay lười biếng ở đây. Bắt đầu đi."


Mei nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Cô bước đến tấm thảm xốp màu xanh dương, nằm ngửa xuống. Cảm giác lạnh ngắt của tấm thảm thấm qua lớp áo thun mỏng khiến cô khẽ rùng mình. Cô co hai đầu gối lại, đặt hai bàn tay ngược ra sau vai, các ngón tay hướng về phía chân theo đúng chỉ dẫn của Nanami.


"Thả lỏng cơ vai ra nào Mei-chan, hít vào thật sâu rồi dùng lực từ cơ đùi và cánh tay đẩy người lên nhé!" Nanami quỳ bên cạnh, hai tay khẽ đặt dưới hông Mei để chuẩn bị nâng đỡ.


Mei nín thở, cố gắng dồn lực vào hai cánh tay và cơ đùi để đẩy cơ thể lên. Thế nhưng, cơ thể của một cô gái hướng nội quanh năm trốn tránh thể thao vô cùng căng cứng. Đốt sống lưng của cô như một thanh gỗ khô cứng nhắc, không chịu khuất phục trước lực đẩy. Cô cố sức nhấc người lên được khoảng mười phân, nhưng bả vai lập tức bị trượt dài trên thảm xốp do không có điểm tựa vững chãi.


*Bịch!*


Mei hụt hơi, cơ thể đổ sụp xuống thảm xốp. Cô thở dốc, lồng ngực phập phồng, hai cánh tay run rẩy bần bật vì mỏi. Cơn đau nhức nhối từ các thớ cơ vai và cột sống chưa được kéo giãn bắt đầu âm ỉ lan tỏa.


"Lực đẩy của em bị phân tán hoàn toàn vì bả vai không được cố định," cô Shizuka lạnh lùng nhận xét, ánh mắt nghiêm khắc nhìn xuống. "Nếu vai em tiếp tục trượt, cột sống cổ sẽ phải chịu toàn bộ áp lực và em sẽ bị chấn thương nặng. Shinohara, bước vào giữ vai cho em ấy."


"Rõ."


Haru cất giọng trầm ấm, lạnh lùng bước tới. Cậu quỳ một chân xuống thảm xốp ngay phía sau đầu Mei. Khi cậu cúi người xuống, mùi hương bạc hà thanh mát đặc trưng từ người cậu lập tức bao trùm lấy không gian xung quanh Mei, lấn át cả mùi gỗ thông lạnh lẽo của phòng tập.


Haru đưa hai bàn tay to bản, ấm áp của mình đặt khẽ nhưng cực kỳ dứt khoát lên hai bả vai của Mei. Qua lớp vải thun mỏng, Mei cảm nhận rõ rệt nhiệt độ từ lòng bàn tay cậu truyền vào da thịt mình, mang theo một sự vững chãi đến lạ kỳ. Thế nhưng, ngay khi hai người tiếp xúc vật lý gần gũi như vậy, Ngưỡng Đọc Tâm 1 Mét của Mei lập tức bị kích hoạt. Đại não cô bỗng chốc bùng nổ một chuỗi gào thét u mê, lo lắng xót xa đến tột cùng của Haru:


*"Trời đất ơi!!! Mình đang chạm vào vai Mei! Vai em ấy nhỏ bé và gầy guộc thế này sao? Da em ấy mềm quá, mùi hương hoa đào dịu nhẹ trên tóc em ấy đang xộc thẳng vào mũi mình làm mình muốn xỉu mất! Nhưng khoan đã... em ấy đang run rẩy! Đau lắm đúng không Mei ơi? Nhìn cơ lưng em ấy căng cứng thế kia, xót xa quá, xót đến phát điên mất! Đồ bài tập uốn dẻo quái ác! Tôi muốn bế bổng em ấy lên rồi chạy thẳng về nhà chườm nóng cho em ấy ngay lập tức! Mei ơi cố lên, có anh ở đây giữ chặt vai em rồi, em sẽ không bị trượt vai hay ngã đau đâu, anh thề sẽ dùng cả sinh mạng để làm điểm tựa vững chắc nhất cho em! Cố lên bảo bối của anh!"*


Mei cắn chặt môi để ngăn bản thân không bật cười trước tiếng lòng cuồng nhiệt đang khóc lóc thảm thiết của Haru. Cơn đau nhức nhối ở lưng dường như vơi đi một nửa nhờ liều thuốc tinh thần ngọt ngào và hài hước này. Cô cảm nhận được lực giữ vai của Haru cực kỳ khoa học, cố định hoàn toàn trọng tâm phía trên của cô, giúp giảm bớt tối đa áp lực đè nặng lên các đốt sống cổ nhạy cảm.


"Chuẩn bị lại nào Mei-chan! Lần này tớ sẽ nâng hông cậu lên phối hợp nhé!" Nanami khẽ nhắc nhở, hai bàn tay đặt nhẹ dưới thắt lưng Mei.


Mei nhắm mắt, hít một hơi thật sâu theo nhịp thở bồi dưỡng 4-4 mà cô đã tự tập luyện. Cô dồn toàn bộ lòng tin vào đôi bàn tay ấm áp đang giữ chặt vai mình phía sau.


"Lên!" Cô Shizuka hô dứt khoát.


Mei nín thở, dồn lực vào hai gót chân bấm chặt xuống thảm, hai cánh tay thẳng đứng đẩy mạnh. Nanami khéo léo dùng lực nâng nhẹ hông cô lên để điều chỉnh góc uốn cong cột sống. Lần này, nhờ có Haru giữ chặt hai vai cố định trọng tâm, cơ thể Mei không còn bị trượt dài nữa.


Nhưng khi cơ thể cô bắt đầu rời khỏi mặt đất, uốn cong thành hình cây cầu, một cơn đau căng cơ tột cùng đột ngột bùng nổ dọc theo các đốt sống lưng và cơ hông thẳng đứng. Cảm giác như có hàng vạn sợi dây chun đang bị kéo căng đến giới hạn tối đa và chực chờ đứt phắt. Cơn đau nhức nhối, bỏng rát khiến Mei mặt mày tái mét, hai hàng nước mắt sinh lý tự nhiên rơm rớm nơi khóe mắt, khẽ lăn dài xuống thái dương.


*"Aaa!!! Mei khóc rồi! Em ấy đau đến chảy nước mắt kìa! Đồ tồi Shinohara Haru, sao mày lại vô dụng thế này, không thể chịu đau thay cho em ấy chứ?! Nhìn nước mắt em ấy lăn xuống kìa, tim mình như bị hàng vạn mũi dao đâm nát thành tương rồi! Đau quá, đau xót đến mức lồng ngực mình muốn nổ tung ra! Mei ơi cố lên em, nín thở siết chặt cơ bụng một chút nữa thôi, anh đang giữ chặt vai em đây, anh sẽ không bao giờ buông tay đâu! Anh yêu em, yêu em nhất trên đời, cố lên thiên nga nhỏ của anh!"*


Tiếng lòng gào thét khóc thương đầy sến sẩm và chân thành của Haru dội thẳng vào tâm thức Mei, tiếp thêm cho cô một dũng khí phi thường. Mei cắn chặt môi đến mức bật máu, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập, dùng toàn bộ ý chí kiên cường chịu đựng cơn đau thể xác tột cùng để đẩy cơ thể lên cao hơn.


Với sự hỗ trợ giữ vai vững chãi của Haru và sự căn chỉnh hông tỉ mỉ của Nanami, Mei slowly uốn cong cơ thể thành một hình cây cầu hoàn mỹ, giữ vững tư thế giữa hư không.


Cô Shizuka lặng lẽ quan sát, ánh mắt nghiêm khắc thường ngày khẽ dao động trước sự kiên trì chịu đau thực tế, không hề bỏ cuộc của cô gái hướng nội vụng về này. Cô gật đầu nhẹ, mỉm cười hài lòng:


"Tốt. Giữ nguyên tư thế trong năm giây. Năm... bốn... ba... hai... một. Thả lỏng từ từ."


Mei thở phào nhẹ nhõm, từ từ hạ cơ thể xuống thảm xốp an toàn trong vòng tay đỡ nhẹ của Haru và Nanami. Toàn bộ cơ lưng và hông của cô mỏi nhừ, ê ẩm kéo dài, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một niềm kiêu hãnh và hạnh phúc vô hạn. Cô đã vượt qua giới hạn đau đớn của bản thân bằng chính mồ hôi và lòng kiên trì thực tế.


Haru nhanh chóng thu tay lại, đứng dậy, gương mặt lập tức trở về vẻ lạnh lùng đóng băng vô cảm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cậu cất giọng trầm ấm, cộc lốc:


"Kỹ thuật tạm ổn, nhưng cơ thể vẫn còn quá cứng. Cần phải tập luyện giãn cơ nhiều hơn nữa mới không làm ảnh hưởng đến tiến độ của tôi."


Thế nhưng, tiếng lòng của cậu lại đang bùng nổ pháo hoa hạnh phúc và sự kính trọng tột đỉnh dành cho cô:


*"Trời đất ơi! Mei của mình kiên cường quá, dũng cảm quá đi mất! Em ấy đã hoàn thành bài tập uốn dẻo xuất sắc mà không hề bỏ cuộc! Nhìn vệt máu nhỏ trên môi em ấy kìa, vừa xót xa vừa quyến rũ đến nghẹt thở! Mình muốn dùng cả đời này để ôm lấy và bảo vệ thiên nga nhỏ kiên cường này! Mei ơi, anh tự hào về em vô cùng!"*


Mei mỉm cười thầm lặng dưới lớp tóc mái bằng, lòng bàn tay khẽ chạm vào vạt áo thun vẫn còn lưu lại hơi ấm của cậu.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ dày của phòng tập thể chất đột ngột bị đẩy mạnh ra, va đập vào vách tường tạo nên một tiếng động chói tai phá vỡ bầu không khí ấm áp bên trong.


Mei giật nảy mình, vội vàng đeo Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt lên tai. Từ ngoài cửa, một đoàn người mặc đồng phục màu xanh đậm của trường đối thủ Ouka kiêu ngạo bước vào. Đi đầu là Kengo - Hội trưởng câu lạc bộ trượt băng trường Ouka. Hắn ta sở hữu dáng người cao lớn, ánh mắt sắc bén đầy toan tính, trên môi nở nụ cười khẩy đầy ngạo nghễ nhìn thẳng về phía Haru và Mei.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!