Cơn Chóng Mặt Ngọt Ngào
Ánh nắng cuối ngày thứ Ba nhạt dần ngoài ô cửa kính lớn của nhà thể chất, nhường chỗ cho ánh đèn neon xanh mát của Sân băng Trường tư thục Tokyo tỏa xuống mặt băng nhân tạo phẳng lặng. Không khí trong sân tập lúc năm giờ chiều luôn bao phủ bởi một làn sương mờ lạnh giá, mang theo mùi hơi nước đông đặc đặc trưng. Tiếng lưỡi giày trượt sắc bén miết trên mặt băng vang lên những âm thanh *sột soạt* dứt khoát.
Kururugi Mei đứng ở rìa sân tập, hai bàn tay cô khẽ siết chặt lấy thanh lan can bảo vệ bằng sắt lạnh buốt. Cổ chân phải của cô khẽ nhói lên một nhịp đau âm ỉ. Dù đã được bảo vệ bởi đôi giày trượt chuyên nghiệp "Gold Star" làm bằng da kangaroo siêu nhẹ mà Haru lén mua tặng, nhưng áp lực từ cú tiếp đất đầy mạo hiểm của bài kiểm tra Waltz Jump chiều hôm qua vẫn khiến Thể Lực Và Sức Chịu Đựng Cơ Thể của cô bị bào mòn đáng kể. Từng thớ cơ ở bắp chân Mei run nhẹ, mỏi nhừ sau những ca tập khởi động liên tục từ đầu buổi chiều.
"Kururugi, tập trung tinh thần vào!" Giọng nói nghiêm khắc của Huấn luyện viên trưởng Shizuka vang lên sắc lẹm, cắt ngang dòng suy nghĩ của Mei. Cô Shizuka đứng ở trung tâm sân băng, chiếc còi bạc khắc tên cô lấp lánh dưới ánh đèn. "Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu học kỹ thuật Cú Xoay Người Hai Chân Trên Băng (Two-Foot Spin). Đây là bài tập bắt buộc để em rèn luyện khả năng kiểm soát trục đứng của cơ thể. Nếu không làm chủ được tâm xoay, em sẽ không bao giờ có thể thực hiện được các động tác nâng đỡ đôi cùng Shinohara-kun."
Mei nuốt nước bọt, khẽ gật đầu. Cô bước ra khỏi rìa lan can bảo vệ, lưỡi giày mạ chrome sắc bén của đôi Gold Star khẽ khía nhẹ xuống mặt băng tạo thành những vệt trắng nhỏ. Xúc giác nhạy bén bẩm sinh giúp cô cảm nhận rõ rệt độ bám và độ cứng của mặt băng sương muối dưới chân. Cô đứng ở vị trí trung tâm, hít một hơi sâu để điều hòa nhịp thở dồn dập.
Từ phía rìa sân băng bên kia, Shinohara Haru đang đứng lặng yên quan sát. Cậu khoác trên mình bộ đồ tập co giãn màu xanh nhạt giản dị, hai tay khoanh trước ngực, gương mặt đẹp không góc chết vẫn hoàn toàn đóng băng không một chút biểu cảm. Đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh của vị Hội trưởng nghiêm khắc lặng lẽ dõi theo từng chuyển động của cô. Thế nhưng, bả vai phải của cậu khẽ hạ thấp hơn bình thường một chút – vết thương cơ vai phải nhẹ từ sự cố đỡ cô ngã hôm thứ Bảy vẫn chưa hoàn toàn bình phục, thỉnh thoảng lại nhói lên một nhịp đau nhức nhối.
"Bắt đầu đi, Kururugi!" Cô Shizuka ra lệnh. "Trượt lướt một vòng cung nhỏ để lấy đà, sau đó thu hẹp hai chân lại sát nhau, dùng cạnh trong của lưỡi giày làm điểm tựa và thu hai tay vào sát ngực để tạo lực xoay tròn tại chỗ. Nhớ kỹ, đầu phải giữ thẳng, mắt nhìn tập trung vào một điểm cố định phía trước để tránh bị chóng mặt!"
Mei nhắm mắt lại một giây, cố gắng nhớ lại các bước lý thuyết trong cuốn sổ tay. Cô mở mắt, siết chặt cơ bụng, khụy gối lấy đà bằng một đường lướt chữ C nhỏ. Tốc độ bắt đầu tăng lên. Khi đạt đến điểm tâm xoay, Mei dứt khoát thu hai chân sát vào nhau, đồng thời co hai cánh tay ép chặt vào trước ngực.
*Vút!*
Lực ly tâm lập tức kéo cơ thể cô xoay tròn tại chỗ. Vòng xoay thứ nhất diễn ra khá trơn tru. Lưỡi giày Gold Star khía xuống băng tạo thành một vòng tròn hoàn mỹ tỏa ra những tia sương tuyết mỏng lấp lánh xung quanh chân cô.
Thế nhưng, đến vòng xoay thứ hai, tốc độ xoay bắt đầu tăng nhanh ngoài tầm kiểm soát của một tân binh F-Grade như Mei. Trục đứng của cơ thể cô khẽ lệch đi một milimet do cổ chân phải đang đau không chịu nổi lực ép. Đầu cô khẽ nghiêng sang một bên, phá vỡ quy tắc giữ thẳng đầu của cô Shizuka.
*Xoạt!*
Thế giới xung quanh Mei bỗng chốc đảo lộn một cách kinh hoàng. Ánh đèn neon rực rỡ phía trên trần nhà thể chất biến thành những vệt sáng xanh trắng quay cuồng, kéo theo những dãy khán đài và bóng dáng của mọi người nhòe đi thành một cơn lốc xoáy chóng mặt. Cơn chóng mặt dữ dội ập vào đại não khiến Mei hoàn toàn mất đi nhận thức về phương hướng. Trọng tâm cơ thể cô đổ rạp về phía trước, hai chân cô líu vào nhau.
"Nguy rồi!" Mei thầm nghĩ trong hoảng loạn. Cô cố gắng dang rộng hai tay ra hai bên theo bản năng để tìm kiếm sự thăng bằng, nhưng lực ly tâm quá lớn càng khiến cô bị mất đà nhanh hơn. Cơ thể cô đổ gục tự do về phía mặt băng trơn cứng bên dưới. Khoảng cách giữa gương mặt cô và mặt băng lạnh giá chỉ còn tính bằng gang tấc.
Đúng vào khoảnh khắc Mei nhắm mắt chờ đợi một cú ngã đau điếng đập mặt xuống băng, một bóng người cao lớn đã nhanh như chớp lướt tới từ phía rìa sân tập. Tốc độ lướt băng của Haru nhanh đến mức tạo ra một tiếng gió rít sắc lẹm.
Haru lao tới, đưa hai tay ra định ôm lấy eo Mei để đỡ cô đứng vững. Thế nhưng, ngay khi hai bàn tay to bản của cậu vừa chạm vào hông cô và dùng lực nâng lên để triệt tiêu đà ngã, chấn thương bả vai phải của Haru khẽ nhói lên một nhịp đau đớn tột cùng.
*Rắc!*
Một tiếng động nhỏ từ thớ cơ vai phải bị kéo căng quá mức khiến Haru khựng lại một nhịp đầy bất lực. Gương mặt cậu khẽ biến sắc, một vệt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Lực nâng từ cánh tay phải bị giảm đi đột ngột do cơn đau nhói ở vai, khiến cả hai người cùng mất thăng bằng và trượt dài trên mặt băng.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Haru dứt khoát không buông tay. Cậu cắn chặt răng chịu đựng cơn đau xé thịt ở vai, chuyển toàn bộ lực nâng sang cánh tay trái và cơ bụng vững chãi của mình. Cậu xoay người, dùng bờ vai trái khỏe mạnh và lồng ngực ấm áp của mình làm đệm đỡ, ôm chặt lấy toàn bộ cơ thể của Mei kéo sát vào lòng, ngăn không cho cô chạm trực tiếp vào mặt băng lạnh giá.
*Xoạttttt!*
Tiếng lưỡi giày trượt miết mạnh xuống băng tạo thành một vệt tuyết trắng xóa dài hơn hai mét trước khi cả hai dừng lại hoàn toàn. Mei ngã nhào, gương mặt nhỏ nhắn của cô áp chặt vào lồng ngực rộng lớn, vững chãi của Haru. Mùi hương bạc hà thanh mát, ấm áp quen thuộc từ áo tập của cậu lập tức bao trùm lấy toàn bộ khứu giác của cô, xua tan đi cái lạnh buốt của sương muối sân băng.
Mei thở dốc, hai vành tai cô đỏ bừng lên vì ngượng ngùng. Đầu cô vẫn còn quay cuồng dữ dội do cơn chóng mặt chưa kịp tan, khiến cô chỉ biết nằm im, tựa đầu vào vai Haru để tìm kiếm một điểm tựa thăng bằng vật lý. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô khẽ túm chặt lấy vạt áo của cậu theo bản năng.
Trong bán kính hai mét, dị năng đọc tâm của Mei lập tức bị kích hoạt mà không cần cô cho phép. Sóng não nhạy cảm của cô tiếp nhận trực tiếp luồng suy nghĩ bùng nổ, gào thét u mê đầy cuồng nhiệt và cả sự hoảng hốt tột độ của vị Hội trưởng lạnh lùng đang ôm chặt cô trong lòng. Tiếng lòng của Haru vang dội bên tai cô, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt không cảm xúc đằng kia:
*"Trời đất ơi!!! Mei có sao không?! Em ấy có bị ngã đau ở đâu không?! Tim mình sắp nhảy ra ngoài lồng ngực rồi đây này! Agh... vai phải đau muốn chết, thớ cơ như bị xé ra vậy... Nhưng mà... không sao hết! Chỉ cần Mei không bị thương thì có gãy cả hai vai mình cũng chịu được! Chờ đã... eo Mei... eo em ấy mềm quá, nhỏ nhắn quá... Mình đang ôm chặt em ấy trong lòng thật này! Người Mei thơm mùi dâu tây ngọt ngào quá, dịu dàng quá, mình muốn ôm thế này mãi mãi không bao giờ buông ra! Khoảng cách này gần quá... môi em ấy sắp chạm vào cổ mình rồi! Ôi trời ơi cứu tôi với, tim tôi sắp nổ tung vì hạnh phúc rồi!!! Mình muốn xỉu mất thôi!!!"*
Mei sững sờ, hai má cô bỗng chốc nóng bừng lên như lửa đốt. Cô muốn đẩy cậu ra để tránh sự ngượng ngùng dâng cao, nhưng cơn chóng mặt dữ dội lại ập tới khiến đầu óc cô tối sầm lại, buộc cô phải tiếp tục tựa sát vào lồng ngực ấm áp của cậu.
Bên ngoài, gương mặt của Haru vẫn hoàn toàn đóng băng, không một chút biểu cảm. Cậu khẽ cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đang run rẩy trong lòng mình, cất giọng nghiêm nghị, lạnh lùng nhưng hơi thở có phần dồn dập dứt khoát:
"Kururugi-san, cậu có nghe thấy tôi nói gì không? Cậu phải giữ thẳng đầu, mắt nhìn tập trung vào một điểm. Trượt vụng về như thế này thì làm sao có thể vượt qua bài kiểm tra đôi sắp tới?"
*"Aaaa!!! Mình vừa nói cái lời thoại tồi tệ gì thế này?! Đáng lẽ mình phải hỏi em ấy có đau không, có mệt không chứ! Cái miệng đáng ghét này sao cứ nói lời tổn thương em ấy vậy! Mei ơi anh xin lỗi, anh không cố ý mắng em đâu... Nhìn em ấy run rẩy thế này xót xa quá, muốn bế em ấy lên cưng nựng quá đi mất!"* Tiếng lòng Haru khóc lóc thảm thiết vang lên đầy hài hước trong đầu Mei.
Cô Shizuka lướt tới bên cạnh hai người, nét mặt nghiêm nghị khẽ giãn ra một chút khi thấy Mei an toàn. Cô cúi xuống nhìn cổ chân phải của Mei đang khẽ run lên bần bật, khẽ thở dài:
"Thôi được rồi, hôm nay tập đến đây thôi. Thể Lực Và Sức Chịu Đựng Cơ Thể của Kururugi đã đạt đến giới hạn rồi. Cổ chân con bé bị sưng tấy nhẹ do lực xoay không đều. Shinohara, đưa con bé vào phòng y tế của cô Shimada để chườm đá ngay đi."
"Rõ, thưa huấn luyện viên," Haru lạnh lùng đáp.
Nói rồi, không đợi Mei kịp phản ứng, Haru dứt khoát luồn tay trái xuống dưới đầu gối cô, tay phải cố nén cơn đau nhói ở vai để ôm chặt lấy lưng cô, bế thốc Mei lên theo kiểu công chúa trước sự chứng kiến kinh ngạc của toàn bộ thành viên câu lạc bộ đang có mặt trên sân tập.
*"Aaa!!! Mình đang bế Mei này! Em ấy nhẹ quá, giống hệt một cục bông tuyết nhỏ vậy! Thích quá đi mất, hạnh phúc quá!!! Mình không muốn đặt em ấy xuống chút nào hết!"* Tiếng lòng Haru reo hò nhảy múa chiến thắng đầy trẻ con khiến Mei ngượng đến mức chỉ muốn tìm một cái khe nứt trên băng để chui xuống. Cô vội vàng cúi đầu thật thấp, áp sát mặt vào lồng ngực cậu để che giấu gương mặt đỏ bừng như quả cà chua chín.
Haru dứt khoát bế cô bước ra khỏi sân băng, đi dọc theo dãy hành lang u tối dẫn thẳng đến phòng y tế của cô Shimada ở góc cuối nhà thể chất.
*Cạch.*
Cánh cửa gỗ phòng y tế mở ra, mang theo mùi hương thảo mộc dịu nhẹ và ấm áp dễ chịu. Cô Shimada đang ngồi ghi chép sổ sách bên bàn làm việc, ngẩng đầu lên nhìn thấy vị hội trưởng lạnh lùng đang bế cô học sinh nhỏ bước vào, đôi mắt cô khẽ nheo lại mỉm cười đầy thấu cảm. Cô Shimada vội vàng đứng dậy, dọn dẹp chiếc giường bệnh nhỏ phủ ga trắng tinh khôi:
"Shinohara-kun, đặt Kururugi-san nằm xuống đây đi. Con bé lại bị ngã nữa sao?"
"Cổ chân phải của em ấy bị sưng tấy nhẹ do tập kỹ thuật xoay người quá sức," Haru lạnh lùng đáp, cẩn thận đặt Mei ngồi xuống mép giường bệnh một cách nhẹ nhàng nhất có thể, vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Cô Shimada bước tới, nhẹ nhàng tháo đôi giày trượt chuyên nghiệp Gold Star ra khỏi chân Mei. Khi chiếc tất thể thao màu trắng được kéo xuống, cổ chân phải của Mei lộ ra một vệt sưng đỏ nhỏ, hơi nề lên dưới làn da trắng mịn.
"Cũng may chỉ là sưng cơ nhẹ do lật khớp tạm thời, chưa ảnh hưởng đến dây chằng," cô Shimada vừa nói vừa đi đến tủ đông y tế, lấy ra một túi Đá Lạnh Chườm Khớp Chuyên Dụng màu xanh dương tỏa ra làn hơi lạnh mờ ảo. Cô quay lại định áp túi đá vào chân Mei, nhưng Haru đã dứt khoát bước tới, giơ bàn tay to bản ra chắn giữa:
"Cô Shimada, cứ để tôi làm. Cô còn phải chuẩn bị báo cáo y tế cho ban giám hiệu vào cuối buổi chiều."
Cô Shimada khẽ mỉm cười, ánh mắt lộ rõ vẻ trêu chọc đầy tinh tế. Cô trao túi đá gel giữ lạnh lâu cho Haru, khẽ gật đầu:
"Được rồi, vậy nhờ Shinohara-kun chăm sóc cho bạn diễn nhé. Nhớ chườm nhẹ nhàng, không được đè lực quá mạnh lên vùng khớp sưng đau."
Nói rồi, cô Shimada tinh tế bước ra ngoài phòng y tế, khép hờ cánh cửa gỗ lại để nhường không gian riêng tư cho hai người.
Trong căn phòng y tế tĩnh mịch chỉ còn lại tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường và mùi hương thảo mộc thoang thoảng. Haru quỳ một chân xuống sàn gỗ ngay trước mặt Mei. Cậu khẽ nâng bàn chân phải nhỏ nhắn, trắng trẻo của cô đặt lên đầu gối mình một cách vô cùng nâng niu, cẩn thận.
Khi lòng bàn tay ấm áp của Haru chạm nhẹ vào gót chân Mei để cố định cổ chân cô, một luồng điện tê rát lập tức chạy dọc sống lưng cả hai người. Mei khẽ rụt chân lại theo bản năng vì ngượng, nhưng Haru đã dùng lực giữ chặt lấy, đôi mắt xanh thẳm ngước lên nhìn cô, cộc lốc nói:
"Đừng cử động bừa bãi. Cậu muốn cổ chân mình bị chấn thương nghiêm trọng hơn để tôi phải tìm bạn diễn khác sao?"
Thế nhưng, ngay khi gương mặt vô cảm của cậu thốt ra những lời nói xa cách ấy, dị năng đọc tâm của Mei lại tiếp tục thu được tiếng lòng gào thét u mê, lo lắng xót xa đến nghẹt thở của cậu vang dội bên tai:
*"Trời đất ơi, chân Mei trắng quá, nhỏ nhắn và mềm mại thế này sao chịu nổi những cú ngã đập xuống băng cứng chứ... Nhìn vệt sưng đỏ kia kìa, mình xót xa muốn khóc mất thôi! Đáng lẽ mình phải ngăn em ấy lại sớm hơn, không để em ấy tập xoay người khi chân vẫn còn mỏi. Mình đúng là một người bạn diễn tồi tệ! Mei ơi, em có đau lắm không? Đau ở đâu nói anh nghe với... Anh muốn ôm em vào lòng, muốn xoa dịu mọi nỗi đau cho em cả đời này..."*
Mei cắn chặt môi, hai hàng mi cong vút khẽ run nhẹ dưới làn kính cận gọng đen dày. Cô nhìn xuống đỉnh đầu của Haru, nơi mái tóc đen mượt mà của cậu khẽ rủ xuống trán, che khuất một phần đôi mắt xanh thẳm. Sự dịu dàng thầm lặng, chu đáo đến từng chi tiết nhỏ đằng sau chiếc mặt nạ vô cảm của cậu khiến lồng ngực cô ngập tràn hơi ấm ngọt ngào, xua tan đi hoàn toàn nỗi sợ hãi về cơn chóng mặt lúc nãy.
Haru áp túi Đá Lạnh Chườm Khớp Chuyên Dụng vào vùng cổ chân sưng đỏ của Mei. Cái lạnh buốt của đá gel lập tức xoa dịu đi cơn đau nhức nhối đang hành hạ các thớ cơ của cô. Cậu tỉ mỉ di chuyển túi đá một cách vô cùng nhẹ nhàng, thỉnh thoảng lại lén ngước mắt lên quan sát biểu cảm gương mặt cô xem cô có bị đau quá hay không.
*"Aaa... Mei nhìn mình kìa! Ánh mắt em ấy dịu dàng quá, ấm áp quá... Có phải em ấy đang cảm động vì sự chăm sóc của mình không? Tim mình đập nhanh quá, sắp nổ tung mất rồi! Khoảng cách này... mình chỉ cần rướn người lên một chút là có thể chạm vào gương mặt nhỏ nhắn dễ thương của em ấy rồi... Không được nghĩ bậy! Shinohara Haru, mày phải tỉnh táo lại! Không được làm em ấy sợ hãi chạy mất! Nhưng mà... môi Mei hồng hào ngọt ngào quá, thơm mùi dâu tây quá... Mình muốn lén hôn em ấy một cái quá làm sao giờ!!!"*
Mei đỏ bừng mặt, cô vội vàng đưa hai tay lên che khuôn mặt đang nóng ran của mình lại để tránh bị Haru phát hiện ra sự bất thường. Tiếng lòng của anh chàng hội trưởng hoàn mỹ này bắt đầu có những suy nghĩ "vượt ranh giới" cực kỳ ngượng ngùng và táo bạo, khiến nhịp tim của cô cũng đập loạn nhịp liên hồi không thể kiểm soát nổi.
"Shinohara-kun..." Mei lý nhí cất giọng rụt rè, cố gắng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt lãng mạn này. "Tôi... tôi đỡ hơn nhiều rồi. Cậu không cần phải tự tay làm thế này đâu."
Haru khẽ khựng lại một nhịp, gương mặt đóng băng của cậu không biểu lộ chút cảm xúc nào, cậu lạnh lùng đáp:
"Cậu là bạn diễn đôi của tôi. Chăm sóc cậu là trách nhiệm để đảm bảo tiến độ tập luyện của câu lạc bộ không bị trì hoãn. Đừng nghĩ nhiều."
*"Trời ơi, mình lại nói lời lạnh lùng rồi! Cái miệng đáng ghét này! Thực ra anh muốn nâng niu bàn chân nhỏ bé này cả đời, muốn được tự tay chăm sóc cho em mỗi ngày mà Mei ơi..."* Tiếng lòng u mê gào khóc của Haru vang lên đầy đáng yêu khiến Mei khẽ cong khóe môi thành một nụ cười thầm lặng hạnh phúc.
Cô nhận ra, dù thế giới ngoài kia có ồn ào và đầy rẫy những âm mưu đố kỵ đến thế nào, chỉ cần đứng cạnh chàng trai này, tiếng lòng ấm áp và chân thành nhất của cậu sẽ luôn là chiếc tai nghe chống ồn hoàn hảo nhất, bảo bọc cô khỏi mọi giông bão cuộc đời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!