Nhạc nềnShizima

Hộp Cơm Bento Và Hương Vị Gia Đình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối của ngày thứ Ba vẫn còn đọng lại trên những thảm cỏ non ở sân sau Trường tư thục Tokyo, tạo thành một lớp màng trắng mỏng lấp lánh dưới ánh nắng nhạt của mùa đông. Kururugi Mei bước từng bước chậm rãi trên con đường sỏi nhỏ dẫn ra phía sau khuôn viên trường. Cổ chân phải của cô khẽ nhói lên một nhịp nhẹ, dư âm của cú tiếp đất đầy mạo hiểm từ buổi kiểm tra kỹ thuật Waltz Jump chiều hôm qua vẫn còn khiến các thớ cơ của cô hơi căng mỏi. Mei khẽ thở ra một hơi dài, làn hơi ấm áp chạm vào không khí lạnh giá lập tức biến thành một làn sương mờ ảo trước mắt.


Cô đưa tay chỉnh lại Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt đang đeo quanh cổ, khẽ kéo vạt áo đồng phục rộng thùng thình ôm sát vào người để ngăn cơn gió lạnh lùa vào. Hôm nay là một ngày hiếm hoi Mei không phải chịu đựng những tiếng ồn nội tâm dồn dập từ đám đông học sinh ở hành lang. Cô quyết định tìm đến Gốc cây thông cổ thụ sân sau – nơi bị học sinh toàn trường đồn đại là vướng phải "lời nguyền cô độc" nên tuyệt đối không ai dám bén mảng tới. Đối với một cô gái hướng nội sở hữu dị năng đọc tâm phiền toái như Mei, đây chính là thánh đường yên bình nhất để cô có thể tận hưởng bữa trưa một mình mà không bị quá tải thính giác.


Ngồi xuống băng ghế gỗ cũ kỹ dưới tán thông khổng lồ xanh mướt, Mei cẩn thận mở chiếc túi vải canvas nhỏ, lấy ra Hộp Cơm Bento Dâu Tây Của Mẹ. Vừa mở nắp hộp gỗ ra, một mùi hương thơm ngọt, ấm áp của cơm mới và gia vị gia đình lập tức lan tỏa trong không gian tĩnh mịch. Mẹ Hana đã dậy từ năm giờ sáng để chuẩn bị hộp cơm này cho cô. Từng nắm cơm tròn trịa được mẹ khéo léo tạo hình thành những quả dâu tây hồng hào nhờ nước ép củ dền tự nhiên, bên trên đính những hạt mè đen nhỏ xíu làm hạt dâu, cùng vương miện lá dâu màu xanh ngọc được tỉa tỉ mỉ từ dưa chuột. Bên cạnh là những khoanh trứng cuộn tamagoyaki vàng ruộm ngọt ngào và vài lát cà chua đỏ mọng. Sự chu đáo và tình yêu thương thầm lặng của mẹ khiến lồng ngực Mei ngập tràn hơi ấm, xua tan đi phần nào sự tự ti về gia cảnh bình dân của mình giữa ngôi trường quý tộc xa hoa này.


Mei khẽ mỉm cười, dùng đôi đũa gỗ gắp một miếng trứng cuộn định đưa lên miệng. Thế nhưng, tiếng sỏi vụn bị giẫm lên dứt khoát từ phía sau đột ngột vang lên, cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng.


Mei giật mình quay lại. Dưới ánh nắng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá thông, bóng dáng cao lớn, thẳng tắp của Shinohara Haru hiện ra. Cậu vẫn khoác trên mình bộ đồng phục hội trưởng chỉnh tề không một nếp nhăn, gương mặt đẹp không góc chết lạnh lùng như một pho tượng tạc từ băng tuyết. Thế nhưng, bả vai phải của cậu khẽ hạ thấp hơn một chút – chấn thương cơ vai nhẹ từ sự cố đỡ cô ngã hôm thứ Bảy dường như vẫn còn gây chút hạn chế cho chuyển động của cậu.


Haru bước tới, đứng sừng sững trước mặt Mei, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh nhìn cô từ trên xuống dưới. Cậu cất giọng nghiêm nghị, lạnh lùng như đang ban phát mệnh lệnh:


"Kururugi-san, tại sao cậu lại chọn một góc hoang vắng, u ám và lạnh lẽo thế này để dùng bữa? Là một vận động viên trượt băng đôi của câu lạc bộ, cậu phải có trách nhiệm giữ ấm cơ thể để tránh bị cảm lạnh ảnh hưởng đến tiến độ tập luyện chiều nay."


Lời nói của Haru cộc lốc và xa cách đến mức nếu là bất kỳ nữ sinh nào khác chắc chắn sẽ tủi thân mà khóc. Thế nhưng, Mei chỉ khẽ dịch nhẹ một bên tai nghe hồng nhạt trên cổ ra. Ngay lập tức, trong bán kính hai mét, dị năng đọc tâm của cô bị kích hoạt. Tiếng lòng gào thét u mê, cuồng nhiệt và vô cùng hoảng hốt của vị Hội trưởng lạnh lùng bùng nổ dữ dội trong đại não cô, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt không cảm xúc đằng kia:


*"Trời đất ơi!!! Mei ngồi ăn bento dưới gốc thông trông đáng yêu quá đi mất! Nhìn hai cái má phồng phồng hồng hồng của em ấy kìa, giống hệt một chú thỏ tuyết nhỏ đang gặm cỏ vậy! Muốn lao tới ôm chầm lấy em ấy quá làm sao giờ! Chờ đã... hộp cơm bento kia là thế nào? Những quả dâu tây bằng cơm nắm nhỏ xíu dễ thương kia là do em ấy tự làm sao? Ôi chao, đáng yêu đến mức mình muốn xỉu mất! Mình đói quá... Từ sáng đến giờ bận họp hội học sinh giải quyết vụ ngân sách câu lạc bộ trượt băng, chưa có hạt cơm nào vào bụng cả. Bụng mình đang biểu tình rột rột rồi đây này! Nhưng không được, mình phải giữ hình tượng hội trưởng nghiêm khắc, không thể để Mei thấy bộ dạng thèm thuồng trẻ con này được! Phải ngầu! Phải lạnh lùng!"*


Mei ngơ ngác nhìn Haru, khóe môi cô khẽ giật giật để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng. Đúng lúc đó, từ phía dưới lớp áo vest đồng phục phẳng phiu của Haru, một tiếng *rột rột* nho nhỏ nhưng cực kỳ rõ ràng vang lên trong không gian yên tĩnh.


Gương mặt đóng băng của vị nam thần hoàn mỹ bỗng chốc cứng đờ. Hai vành tai của Haru đỏ ửng lên một cách nhanh chóng, cậu vội vàng đưa tay lên miệng khẽ ho khan một tiếng để che giấu sự xấu hổ, đôi mắt xanh thẳm khẽ đảo quanh vờ như không có chuyện gì xảy ra.


Nhìn thấy sự tương phản đáng yêu đến điên rồ đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo của anh, lòng bàn tay Mei siết chặt lấy hộp cơm bento. Cô ngẩng đầu lên, dũng cảm nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của cậu, khẽ nói bằng giọng rụt rè nhưng ấm áp:


"Shinohara-kun... nếu cậu chưa dùng bữa trưa, cậu... cậu có muốn ăn chung với tôi không? Mẹ tôi chuẩn bị rất nhiều cơm nắm, một mình tôi ăn không hết."


Trong đại não Mei, tiếng lòng của Haru lập tức bùng nổ như một buổi hòa nhạc cuồng nhiệt:


*"Aaaa!!! Mei chủ động rủ mình ăn chung bento kìa! Đây có phải là buổi hẹn hò ăn trưa gián tiếp không?! Mình có đang nằm mơ không thế này?! Hạnh phúc tột đỉnh! Nhưng mình có nên từ chối xã giao không? Không! Từ chối thì tiếc chết mất, bento dâu tây ngọt ngào thế kia cơ mà! Phải đồng ý ngay, nhưng phải nói thế nào cho ngầu nhỉ?"*


Bên ngoài, Haru khẽ nhướng mày, gương mặt vẫn giữ vẻ vô cảm đóng băng, cậu cộc lốc đáp:


"Nếu cậu đã có lòng mời, tôi sẽ nể mặt ăn thử để tránh việc cậu lãng phí thức ăn làm ảnh hưởng đến năng lượng tập luyện."


Nói rồi, Haru dứt khoát ngồi xuống bên cạnh Mei trên băng ghế gỗ. Khoảng cách vật lý giữa hai người thu hẹp lại chỉ trong gang tấc. Mei có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát, dễ chịu đặc trưng từ chiếc áo khoác đồng phục của cậu tỏa ra, hòa quyện với mùi lá thông khô ấm áp. Cô ngượng ngùng chia đôi đôi đũa gỗ dự phòng đưa cho cậu.


Haru đón lấy đôi đũa, ngón tay hai người khẽ chạm nhẹ vào nhau khiến một luồng điện tê rát chạy dọc sống lưng Mei. Cậu lén nuốt nước bọt, tỉ mỉ dùng đũa gắp một miếng cơm nắm hình quả dâu tây dễ thương đưa lên miệng nhai chậm rãi.


Gương mặt Haru không biểu lộ chút cảm xúc nào, nhưng tiếng lòng của cậu lại khóc ròng vì hạnh phúc tột cùng, vang dội bên tai Mei:


*"Trời ơi ngon quá!!! Vị ngọt dịu của cơm nắm, vị béo ngậy thơm lừng của trứng cuộn... Đây chính là hương vị bento do mẹ làm sao? Ấm áp quá, ngọt ngào quá... Không giống như những bữa ăn lạnh lẽo, đầy quy tắc ứng xử ngột ngạt ở biệt thự nhà mình, nơi bố Ryuichi luôn nhìn mình bằng ánh mắt sắc lạnh giám sát... Mình muốn được ăn bento của Mei làm suốt đời quá đi mất! Ước gì thời gian ngừng trôi ở khoảnh khắc này..."*


Mei lặng người đi. Đôi đũa trên tay cô khựng lại giữa chừng. Cô nhìn nghiêng gương mặt hoàn mỹ nhưng phảng phất nét mỏi mệt của Haru dưới ánh nắng nhạt. Qua dị năng đọc tâm, cô không chỉ nghe thấy sự u mê sến sẩm thường ngày của cậu, mà lần đầu tiên, cô chạm vào nỗi cô đơn sâu thẳm, sự khát khao hơi ấm gia đình bình dị của một chàng trai quý tộc luôn phải gánh vác kỳ vọng khổng lồ từ gia tộc tài phiệt. Lòng Mei dội lên một niềm thương xót và thấu cảm sâu sắc. Cô khẽ đẩy hộp cơm sang phía cậu nhiều hơn, dịu dàng nói:


"Shinohara-kun, cậu ăn nhiều một chút nhé. Trứng cuộn ngọt là món sở trường của mẹ tôi đấy."


*"Ôi trời ơi, Mei dịu dàng quá! Em ấy đang quan tâm mình kìa! Trái tim mình muốn tan chảy hoàn toàn rồi..."* Tiếng lòng Haru lại tiếp tục gào thét đầy hạnh phúc.


Thế nhưng, khoảnh khắc ngọt ngào yên bình ấy bỗng chốc bị đập tan bởi một giọng nói khinh khỉnh, đầy ác ý vang lên từ phía lối đi sỏi:


"Ồ, nhìn xem ai đang ngồi ở đây này? Hội trưởng hội học sinh hoàn mỹ của chúng ta và con nhỏ bóng ma nghèo hèn đang chia nhau hộp cơm rác rưởi dưới gốc cây bị nguyền rủa à? Thật là một cảnh tượng bẩn thỉu và nực cười!"


Sato bước ra từ góc hành lang cùng hai tên đàn em cá biệt lớp 10-A. Gương mặt bảnh chọe của hắn lộ rõ vẻ hằn học và đố kỵ tột cùng sau khi bị Haru trừng phạt bóp nát thẻ nhớ hôm thứ Bảy. Hắn tiến lại gần, đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm vào Hộp Cơm Bento Dâu Tây Của Mẹ trên băng ghế, cười khẩy đầy độc địa:


"Đúng là loại bình dân rẻ tiền, mang thứ đồ ăn trẻ con này đến trường quý tộc để quyến rũ nam thần sao? Kururugi, mày cậy có Hội trưởng chống lưng nên kiêu ngạo à? Để xem suất học bổng của mày giữ được bao lâu khi tao báo cáo vụ hẹn hò lén lút này lên ban kỷ luật!"


Mei khẽ run lên, hai bàn tay cô siết chặt lấy vạt áo đồng phục, nỗi sợ hãi về việc mất học bổng và áp lực dư luận lại một lần nữa đè nặng lên lồng ngực cô.


Nhưng trước khi Sato kịp tiến thêm bước nào, Haru đã dứt khoát đứng bật dậy.


Gương mặt đẹp trai của cậu hoàn toàn biến thành một hầm băng lạnh lẽo, đôi mắt xanh thẳm sắc lẹm như hai lưỡi dao trượt băng găm thẳng vào Sato. Cậu bước lên một bước, dùng thân hình cao lớn của mình che chắn hoàn toàn cho Mei phía sau, tỏa ra một uy áp quyền lực khủng khiếp của người thừa kế tập đoàn Shinohara.


"Sato-kun," Haru cất giọng lạnh lùng, trầm ấm nhưng mang theo sát khí đóng băng bầu không khí xung quanh. "Cậu có vẻ rất rảnh rỗi để đi rình rập đời tư của người khác. Ban kỷ luật học sinh của Daiki đang thiếu nhân sự dọn dẹp nhà kho dụng cụ cũ phía sau sân băng sau giờ học suốt cả tuần này. Tôi nghĩ với lá đơn báo cáo hành vi quấy rối học sinh của tôi, cậu rất phù hợp với vị trí đó."


Sato khựng lại, gương mặt hắn bỗng chốc tái mét đi khi đối diện với uy thế tối cao của Haru. Tiếng lòng hoảng sợ, hèn nhát của hắn vang lên run rẩy trong đầu Mei: *"Chết tiệt! Ánh mắt của Shinohara đáng sợ quá! Nếu hắn dùng quyền lực hội trưởng để hạ hạnh kiểm của mình, bố mình ở công ty đối tác của tập đoàn Shinohara chắc chắn sẽ đánh gãy chân mình mất! Phải rút lui thôi!"*


"Hừ... chúng mày cứ đợi đấy!" Sato lắp bắp đe dọa một câu yếu ớt rồi cùng đám đàn em nhanh chóng lủi đi mất dạng.


Sân sau nhà trường lại trở về với sự tĩnh lặng ban đầu. Haru khẽ thở ra một hơi, xoay người lại nhìn Mei. Gương mặt cậu nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày, nhưng hai vành tai vẫn còn đỏ ửng. Cậu khẽ cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đang ngơ ngác ngồi trên ghế, tiếng lòng của cậu lại một lần nữa bùng nổ trong hoảng loạn lo lắng và u mê cực hạn:


*"Phù, may mà mình dọa được tên rác rưởi đó đi! Mei của mình có bị sợ không? Nhìn em ấy ngơ ngác đáng yêu thế kia, muốn ôm chặt vào lòng bảo vệ quá đi mất! Bàn tay nhỏ bé của em ấy vẫn còn run kìa... Xót xa quá! Nagano dã ngoại sắp tới, mình nhất định phải giữ em ấy thật chặt bên mình, không để bất kỳ kẻ nào làm tổn thương thiên thần nhỏ của mình nữa! Mình sẽ đạt điểm tuyệt đối kỳ thi tới để bảo vệ học bổng cho em ấy!"*


Mei ngước mắt nhìn bóng hình cao lớn đang đứng chắn trước ánh nắng chiều của Haru. Lần đầu tiên, cô không cảm thấy tiếng lòng gào thét của cậu là phiền toái nữa. Cô nhìn thấy sự cô đơn sâu sắc ẩn sau vẻ ngoài hoàn hảo của anh, và một luồng dũng khí ấm áp chưa từng có trỗi dậy trong lồng ngực cô, khơi dậy một khát khao mãnh liệt được ở bên cạnh sưởi ấm cho tâm hồn băng giá của chàng trai này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!