Nhạc nềnShizima

Cú Nhảy Quyết Định Và Tiếng Lòng Vỡ Òa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thế giới xung quanh như ngừng trôi, chỉ còn lại bóng hình cô gái nhỏ đang tỏa sáng rực rỡ như một thiên nga thực thụ trên không trung.


Sương muối lạnh giá bao trùm lấy khu tổ hợp thể thao của Trường tư thục Tokyo dường như cũng bị ngưng đọng trong khoảnh khắc Kururugi Mei bật người lên. Dưới ánh đèn spotlight rực rỡ của sân băng nhân tạo, tà váy trượt băng màu xanh nhạt của cô tung bay, vẽ nên một vòng cung mềm mại giữa hư không. Gió lạnh rít qua bên tai, mang theo hơi ẩm buốt giá của mặt băng dội thẳng vào da thịt, nhưng Mei không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Trọng tâm cơ thể cô giữ thẳng tắp, hai cánh tay dang rộng như đôi cánh của một loài chim tuyết đang kiêu hãnh lướt đi trong cơn bão.


Ngay trên ngón tay trỏ của cô, chiếc băng dán cá nhân hình dâu tây dễ thương mà Haru tự tay dán cho cô hôm thứ Bảy khẽ cọ xát vào lớp găng tay mỏng, truyền đi một luồng hơi ấm vô hình nhưng mạnh mẽ. Đôi Giày Trượt Chuyên Nghiệp "Gold Star" mới tinh khôi, làm bằng da kangaroo siêu nhẹ ôm khít lấy cổ chân cô, lưỡi giày mạ chrome lấp lánh phản chiếu ánh đèn neon xanh mát phía trên thành những vệt sáng sắc lẹm.


Mei nín thở. Cô tập trung toàn bộ tinh thần lực vào việc cảm nhận không gian xung quanh. Xoay nửa vòng trên không trung – đó là kỹ thuật cốt lõi của Cú Nhảy Đơn Waltz Jump. Cô phải hoàn thành vòng xoay này và đáp đất bằng một chân một cách hoàn hảo.


"Siết chặt cơ bụng! Giữ thẳng cột sống!" Lời chỉ dẫn nghiêm khắc của cô Shizuka vang lên trong ký ức của cô. Mei siết chặt các nhóm cơ cốt lõi, cơ thể cô xoay tròn nửa vòng giữa hư không một cách nhẹ nhàng kỳ diệu. Sức nặng của cơ thể dường như biến mất nhờ cấu trúc siêu nhẹ của đôi giày mới.


Thế nhưng, khoảnh khắc tiếp đất mới là thử thách sinh tử thực sự.


Khi Mei chuẩn bị hạ trọng tâm, cô nhìn xuống mặt băng trơn trượt phía dưới. Một vệt sương muối mờ ảo bao phủ mặt sân, che khuất những gợn gồ ghề siêu nhỏ. Cổ chân cô khẽ run nhẹ vì áp lực tinh thần dâng cao.


Từ phía rìa sân băng, Shinohara Haru đứng lặng yên bên cạnh lan can bảo vệ. Gương mặt đẹp không góc chết của cậu vẫn hoàn toàn đóng băng, không một chút biểu cảm đau đớn hay lo lắng, đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh chỉ lặng lẽ dõi theo từng chuyển động của cô. Cậu muốn lao ra đỡ lấy cô, bàn tay trái của cậu đã khẽ siết chặt lấy thanh lan can sắt. Thế nhưng, bả vai phải chấn thương khẽ nhói lên – vết thương cơ vai phải nhẹ từ sự cố hôm thứ Bảy khẽ run lên bần bật, khiến cậu khựng lại một nhịp đầy bất lực. Haru không thể dùng lực mạnh để nâng đỡ cô vào lúc này. Cậu chỉ có thể đứng đó, gồng cứng cơ thể để chịu đựng cơn đau và sự lo lắng đang gào thét trong lòng.


Mei nhìn thấy vệt nhíu mày thoáng qua trên gương mặt Haru. Cô đọc được sự bất lực và đau đớn thầm lặng của cậu. Một luồng dũng khí kiên cường chưa từng có dội thẳng vào lồng ngực cô: *"Không! Mình không thể dựa dẫm vào anh ấy mãi được! Vai phải của Shinohara-kun đang bị thương vì cứu mình. Lần này, mình phải tự đứng vững bằng chính đôi chân của mình!"*


Mei dứt khoát ghim mạnh cạnh ngoài của lưỡi giày phải xuống mặt băng.


*Sột!*


Tiếng lưỡi thép chrome sắc bén cắt vào mặt băng nhân tạo vang lên một âm thanh khô khốc, dứt khoát. Nhờ xúc giác nhạy bén bẩm sinh truyền qua lưỡi giày mạ chrome mới tinh khôi, Mei cảm nhận rõ rệt độ bám và mật độ của lớp băng sương muối dưới chân. Cô cảm nhận được một vệt nứt siêu nhỏ nằm ngay sát vị trí tiếp đất, và bằng bản năng sinh tồn nhạy bén, cô khéo léo điều chỉnh góc nghiêng của hông sang bên trái 5 độ để tránh vệt nứt đó.


Lực quán tính khổng lồ dội ngược từ mặt băng cứng lên cổ chân Mei. Toàn bộ trọng lượng cơ thể cô đè nặng lên một chân duy nhất. Cơ thể cô khẽ loạng choạng nghiêng sang một bên, tà váy xanh nhạt chao đảo dữ dội. Khán giả trên khán đài nín thở, một vài tiếng xầm xì kinh ngạc đã lén lút vang lên.


Nhưng Mei không ngã! Cô siết chặt cơ bụng, hạ thấp gối trái để triệt tiêu lực quán tính, dồn toàn bộ trọng tâm vào miếng đệm gót hình dâu tây bằng gel giảm chấn thương êm ái ở bên trong gót giày. Đôi giày Gold Star ôm khít cổ chân cô như một chiếc kén bảo vệ vững chãi, ngăn chặn hoàn toàn nguy cơ lật khớp cổ chân. Cô giữ vững tư thế trượt lùi bằng một chân, vẽ nên một đường cong thẳng tắp và mượt mà trên mặt băng suốt ba mét trước khi dừng lại hoàn toàn bằng Kỹ Thuật Phanh Chữ T.


Vệt tuyết băng trắng xóa bắn ra từ lưỡi giày mạ chrome, lấp lánh dưới ánh đèn spotlight như những hạt pha lê.


Sân băng nhân tạo rơi vào một trạng thái im lặng tuyệt đối trong vòng hai giây. Không ai có thể tin được một nữ sinh hướng nội, vụng về và nhạt nhòa như Kururugi Mei lại có thể thực hiện một cú nhảy Waltz Jump đơn với độ cao hoàn hảo và tiếp đất tự lực vững chãi đến thế.


Giữa khoảng không tĩnh lặng ấy, dị năng đọc tâm của Mei đột ngột bị kích hoạt không rào cản khi cô nhìn về phía Haru trong bán kính hai mét. Tiếng lòng u mê, cuồng nhiệt và phấn khích tột đỉnh của vị Hội trưởng hội học sinh bùng nổ dữ dội trong đại não cô như một chuỗi pháo hoa đêm giao thừa, lấn át hoàn toàn mọi tạp âm xung quanh:


*"Trời đất ơi!!! Mei tiếp đất thành công rồi! Em ấy không ngã! Thiên thần nhỏ của mình vừa bay trên không trung kìa! Đôi chân thon dài đó, tà váy xanh dương nhẹ nhàng tung bay... Đẹp quá! Đẹp đến mức tim mình muốn nhảy ra khỏi lồng ngực rồi! Muốn lao ra ôm chầm lấy em ấy, bế em ấy xoay vòng vòng trên mặt băng rồi hét lên cho cả thế giới biết em ấy giỏi thế nào! Aaaa, Mei ơi, sao em có thể đáng yêu và kiên cường đến thế này chứ?! Mình xỉu mất thôi! Ôi chao, cái cách em ấy siết chặt cơ bụng và điều chỉnh góc hông kìa... Hoàn hảo! Không tì vết! Em ấy chính là thiên tài, là bạn diễn định mệnh duy nhất của đời mình! Ai dám nói em ấy vụng về nữa, mình sẽ dùng quyền lực hội trưởng bắt kẻ đó đi quét dọn sân băng suốt cả học kỳ!"*


Mei khẽ thở dốc, lồng ngực phập phồng vì mệt mỏi sau cú nhảy tiêu tốn nhiều thể lực. Nghe thấy tiếng lòng gào thét khóc lóc vì hạnh phúc và u mê tột đỉnh của Haru, hai gò má cô bỗng chốc đỏ bừng lên như hai quả dâu tây chín mọng. Cô phải cắn chặt môi để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng trước sự tương phản đáng yêu đến điên rồ của chàng trai đang đứng đờ đẫn đằng kia. Ngoài mặt, Haru vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm lạnh lùng thường ngày, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt xanh thẳm nhìn cô với vẻ nghiêm nghị xa cách, nhưng hai vành tai của cậu đã đỏ ửng lên từ lúc nào.


Huấn luyện viên Shizuka bước ra giữa sân băng, tiếng bước chân của đôi giày trượt chuyên nghiệp của cô vang lên những âm thanh uy nghiêm. Cô tháo chiếc còi đồng khắc tên lấp lánh trước ngực xuống, gương mặt nghiêm nghị của cựu vận động viên quốc gia không lộ chút cảm xúc, nhưng ánh mắt sắc bén của cô khẽ giãn ra đầy hài lòng.


Cô nhìn đôi giày Gold Star dưới chân Mei, rồi lại nhìn đường trượt tiếp đất thẳng tắp không một vệt loạng choạng trên băng.


"Tiếp đất hơi loạng choạng ở phần gót, tư thế hạ hông chưa đủ sâu để giảm chấn thương hoàn toàn," cô Shizuka cất giọng thép rõ ràng, phá vỡ bầu không khí im lặng của cả câu lạc bộ. "Tuy nhiên... đối với một học sinh F-Grade mới tập luyện chưa đầy một tuần, lại có thể làm chủ được độ nhạy bén của đôi giày chuyên nghiệp mới tinh ngay lần đầu tiên và tự đứng vững vàng không cần lực đỡ... đây là một nỗ lực phi thường."


Cô Shizuka khẽ gật đầu, một nụ cười hiền hậu hiếm hoi thoáng qua trên khóe môi: "Kururugi Mei, em đã vượt qua Buổi Kiểm Tra Kỹ Thuật Đột Xuất này. Tôi chính thức công nhận tư cách tập đôi của em với Shinohara Haru trong câu lạc bộ trượt băng nghệ thuật Trường tư thục Tokyo."


Cả câu lạc bộ lập tức xôn xao bàn tán. Những tiếng vỗ tay lẹt xẹt bắt đầu vang lên từ phía các thành viên ban hậu cần. Yuki đứng ở lối ra vào phòng thay đồ, hai nắm tay siết chặt đầy phấn khích, suy nghĩ của cô bạn thẳng tuột và rõ ràng vang lên trong đầu Mei: *"Tuyệt vời quá Mei-chan! Cậu làm được rồi! Để xem nhóm của Sato và Miyako còn dám sỉ nhục cậu là bóng ma tàng hình nữa không!"*


Ở góc sân băng, Miyako đứng lặng người bên cạnh bạn diễn Itsuki. Gương mặt lộng lẫy kiêu sa của cô ta bỗng chốc co rút lại vì kinh ngạc và phẫn nộ. Đôi mắt vàng sắc sảo khóa chặt lấy đôi giày Gold Star mạ chrome lấp lánh dưới chân Mei. Cô ta siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm vào da thịt đau nhói, lồng ngực phập phồng vì đố kỵ sâu sắc.


*"Không thể nào!"* Tiếng lòng độc địa của Miyako rít lên chói tai trong đầu Mei. *"Con bé rác rưởi bình dân đó làm sao có thể nhảy được cú Waltz Jump mượt mà như vậy? Lại còn đôi giày Gold Star đặt riêng từ Ý kia nữa... Chắc chắn là Haru-sama đã lén mua tặng nó! Tại sao chứ? Tại sao anh ấy lại đối xử đặc biệt với một đứa nhạt nhòa như nó, trong khi mình mới là nữ hoàng sân băng xứng đáng đứng cạnh anh ấy?! Mình không phục! Mình nhất định phải bóc trần sự vụng về thực sự của nó trước ban giám hiệu!"*


Miyako bước lên một bước, ánh mắt rực lửa căm ghét khóa chặt lấy Mei. Cô ta thầm thề sẽ dùng mọi tầm ảnh hưởng từ gia thế tài phiệt của mình để ép buộc hội đồng trường can thiệp vào suất học bổng toàn phần của Mei, hủy hoại hoàn toàn cơ hội đứng cạnh Haru của cô gái nhỏ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!