Nhạc nềnShizima

Đôi Giày Mới Và Lời Hứa Sân Băng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng máy mài kim loại rít lên từng hồi chói tai, bắn ra những tia lửa vàng rực như đàn đom đóm nhảy múa trong không gian ngập tràn mùi dầu máy và khói bụi sắt của tiệm mài giày chú Goro. Sáng chủ nhật, con hẻm nhỏ u tĩnh phía sau khu phố mua sắm sầm uất dường như bị cô lập khỏi thế giới ồn ào ngoài kia. Shinohara Haru đứng lặng yên bên cạnh chiếc kệ gỗ bám đầy bụi bẩn, đôi mắt xanh thẳm của cậu phản chiếu những vệt sáng sắc lẹm từ chiếc máy mài cổ điển. Chiếc áo khoác dạ đen khoác hờ trên vai phải khẽ run lên một nhịp vô hình; vết thương rách da ở cánh tay và chấn thương cơ vai phải nhẹ từ sự cố mặt băng hôm thứ Bảy vẫn âm ỉ đau buốt mỗi khi cậu cử động mạnh.


"Xong rồi đây, thiếu gia." Chú Goro, người nghệ nhân mài giày có dáng người đậm và cánh tay vạm vỡ nổi đầy gân, tắt máy mài. Chú tháo chiếc kính bảo hộ, ném đôi giày trượt cũ kỹ của Mei lên mặt bàn gỗ. Lưỡi thép rỉ sét ngày nào giờ đã được mài sắc bén đến mức hoàn hảo, rãnh rỗng ở giữa lưỡi đạt độ sâu chính xác một phần hai inch. Chú Goro châm một điếu thuốc, nheo mắt nhìn Haru: "Ta đã căn chỉnh độ bám băng tốt nhất cho đôi giày cũ này theo đúng yêu cầu của cậu. Nhưng ta vẫn phải nói thật, cấu trúc da của đôi giày này đã quá mục nát. Con bé đó... Kururugi Mei đúng không? Nó có một cảm nhận xúc giác cực kỳ nhạy bén bẩm sinh với mặt băng thông qua lưỡi giày. Lúc nó trượt, nó có thể cảm nhận được từng gợn gồ ghề siêu nhỏ, điều mà ngay cả những vận động viên thượng cấp cũng khó lòng đạt được. Khả năng nhạy cảm giác quan bẩm sinh này... rất giống với bà ngoại Chiyo của nó ngày xưa. Đôi giày rách này sẽ chỉ kiềm hãm đôi cánh của nó mà thôi."


Haru không nói gì, gương mặt đẹp không góc chết vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm lạnh lùng thường ngày. Cậu chỉ lặng lẽ đặt một chiếc hộp gỗ màu trắng tuyết dập chữ nổi mạ vàng lên bàn. Bên trong chiếc hộp là đôi giày trượt chuyên nghiệp "Gold Star" làm bằng da kangaroo siêu nhẹ, lưỡi giày mạ chrome lấp lánh phản chiếu ánh sáng mờ ảo của căn tiệm.


"Tôi biết," Haru cất giọng trầm ấm nhưng xa cách. "Vì vậy, tôi mới đặt riêng đôi này từ Ý. Nhờ chú mài sắc lưỡi dao của nó trước khi tôi giao cho em ấy."


Chú Goro nhìn đôi giày thượng hạng, rồi lại nhìn khuôn mặt lạnh như tiền của vị hội trưởng hội học sinh, khẽ thở dài: "Cậu đã dùng toàn bộ quỹ tiết kiệm cá nhân từ các giải đấu trước để mua nó, lại còn bắt ta lén dán thêm miếng đệm gót hình dâu tây bằng gel giảm chấn thương ở bên trong. Chu đáo đến mức này, ngoài mặt lại cứ phải tỏ ra đáng sợ. Tuổi trẻ các cậu thật phiền phức."


Haru khẽ quay mặt đi, vạt áo khoác che khuất gò má đang hơi ửng hồng dưới làn khói thuốc. Cậu im lặng nhận lấy đôi giày mới, tiếng lòng trong đầu lại bắt đầu gào thét cuồng nhiệt đầy bứt rứt: *"Trời ơi, chú Goro nói nhiều quá! Lỡ có ai đi ngang qua nghe thấy thì làm sao bây giờ?! Mình phải lén đưa đôi giày này cho Mei trước ca tập chiều thứ Hai. Cổ chân Mei yếu lắm, đôi giày Gold Star này siêu nhẹ, lại có đệm dâu tây êm ái, em ấy trượt chắc chắn sẽ không bị đau nữa! Muốn nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác đáng yêu của Mei lúc nhận quà quá đi mất! Aaaa, tim mình lại đập nhanh nữa rồi!"*


***


Chiều thứ Hai, sương muối lạnh giá bao trùm lấy khu tổ hợp thể thao của Trường tư thục Tokyo. Sân băng nhân tạo trung tâm lấp lánh ánh đèn neon xanh mát, tỏa ra những làn sương mờ ảo đầy tĩnh mịch. Mei bước vào phòng thay đồ nữ của câu lạc bộ trượt băng nghệ thuật với tâm trạng lo lắng tột độ. Sự kiện "Buổi Kiểm Tra Kỹ Thuật Đột Xuất" do cô Shizuka công bố vào cuối tuần trước như một tảng đá ngàn cân đè nặng lên lồng ngực cô. Chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa là bài kiểm tra bắt đầu, quyết định xem một nữ sinh F-Grade vụng về như cô có đủ tư cách tiếp tục đứng cạnh Haru trên sân băng đôi hay không.


Mei khẽ dịch nhẹ Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt đang đeo quanh cổ, ngón tay trỏ vẫn còn dán chiếc băng cá nhân hình dâu tây dễ thương mà Haru tự tay dán cho cô hôm thứ Bảy. Khi cô mở cánh cửa tủ locker cá nhân của mình ra, Mei bỗng chốc đứng hình.


Nằm gọn gàng bên trong ngăn tủ xám xịt là một chiếc hộp gỗ màu trắng tuyết lộng lẫy. Mei run rẩy chạm tay vào bề mặt hộp, mở nắp ra. Đôi Giày Trượt Chuyên Nghiệp "Gold Star" mới tinh khôi, tỏa ra mùi da kangaroo mới thơm nhẹ, lưỡi giày mạ chrome sắc bén đến mức có thể soi gương được. Mei lật nhẹ gót giày lên, và trái tim cô khẽ run rẩy khi nhìn thấy miếng đệm gót màu hồng nhạt có họa tiết quả dâu tây nhỏ nhắn, êm ái được dán tỉ mỉ ở bên trong gót giày.


Không cần dùng đến dị năng đọc tâm, Mei cũng biết rõ chủ nhân của món quà vô giá này là ai. Sự tinh tế thầm lặng và lòng bảo bọc tuyệt đối của Haru dội vào lòng cô một luồng hơi ấm cực hạn, xua tan hoàn toàn cái lạnh buốt của phòng thay đồ.


*"Shinohara-kun..."* Mei thầm gọi tên anh trong lòng, hai gò má đỏ bừng lên vì xúc động. Cô nhớ lại ký ức đau buồn về vết sẹo trên vai Haru và nỗi sợ hãi thất bại sâu kín của anh dưới áp lực của người bố độc đoán Ryuichi. Cô siết chặt đôi giày mới vào lòng, dũng khí kiên cường trỗi dậy mạnh mẽ: *"Anh đã bất chấp chấn thương vai phải để bảo vệ em, dùng cả tiền tiết kiệm để mua trang bị tốt nhất cho em. Em nhất định sẽ không làm anh thất vọng. Em sẽ chứng minh cho mọi người thấy em xứng đáng đứng cạnh anh!"*


Mei dứt khoát cởi bỏ đôi giày cũ rỉ sét, xỏ chân vào đôi Gold Star mới. Cảm giác ôm khít hoàn hảo, siêu nhẹ và sự nâng đỡ êm ái của miếng đệm dâu tây khiến cổ chân cô như được bao bọc bởi một lớp kén ấm áp. Cô đứng dậy, cảm nhận khả năng thăng bằng được cải thiện rõ rệt nhờ cấu trúc giày chuyên nghiệp.


*Toét!*


Tiếng còi đồng sắc bén của huấn luyện viên Shizuka vang dội khắp sân tập, báo hiệu giờ kiểm tra đã đến. Mei hít một hơi thật sâu, bước ra khỏi phòng thay đồ.


Khi cô bước xuống mặt băng, sương muối lạnh giá lập tức bám lấy lưỡi giày mạ chrome mới tinh. Vì chưa quen với độ nhạy bén và độ bám cực cao của lưỡi dao mới mài, Mei khẽ trượt chân nhẹ ngay ở vòng chạy đà đầu tiên. Cơ thể cô loạng choạng nghiêng sang một bên, lưỡi giày vấp vào một gợn băng nhỏ.


"Cẩn thận!"


Một bóng người cao lớn lướt tới cực nhanh. Haru xuất hiện ngay sát cạnh cô, bàn tay trái của cậu vươn ra định đỡ lấy eo Mei. Nhưng ngay khi bả vai phải khẽ động, vết thương chấn thương cơ vai phải nhẹ của cậu khẽ nhói lên, khiến động tác của cậu bị khựng lại một nhịp đầy bất lực. Haru không thể dùng lực mạnh để nâng đỡ cô như trước.


Mei nhìn thấy vệt nhíu mày thoáng qua trên gương mặt đóng băng của Haru. Bằng phản xạ tự nhiên của cơ thể sau chuỗi ngày khổ luyện Bài Tập Khởi Động Khớp Cổ Chân, Mei siết chặt cơ bụng, dùng hông làm điểm tựa và đè mạnh cạnh trong của lưỡi giày Gold Star xuống mặt băng. Đôi giày chuyên nghiệp bám băng hoàn hảo, giúp cô tự đứng vững vàng trên một chân mà không cần đến lực đỡ của Haru.


Haru khựng lại, đôi mắt xanh thẳm khẽ mở to kinh ngạc trước sự tiến bộ thần tốc về thăng bằng của cô gái nhỏ. Tiếng lòng cậu lập tức bùng nổ một chuỗi gào thét u mê đầy phấn khích trong đại não Mei: *"Trời đất ơi!!! Mei tự đứng vững được rồi! Em ấy giỏi quá, kiên cường quá! Đôi giày Gold Star hợp với em ấy vô cùng, nhìn đôi chân thon dài của Mei lướt đi kìa, đẹp như một thiên nga tuyết thực sự vậy! Muốn ôm em ấy quá, muốn bế em ấy lên xoay mười vòng để khen ngợi quá đi mất! Nhưng không được, cô Shizuka đang nhìn, mình phải giữ vẻ nghiêm khắc! Phải ngầu!"*


Haru thu tay lại, ngoài mặt lạnh lùng cộc lốc nói: "Tư thế chạy đà quá vội vàng. Nếu không tập trung, em sẽ ngã sấp mặt trước khi kịp bật nhảy đấy."


Mei khẽ mím môi cười thầm, gật đầu đầy ngoan ngoãn: "Dạ, em biết rồi, Shinohara-kun."


Cô Shizuka bước ra giữa sân băng, khoanh tay đầy nghiêm nghị. Tiếng còi của cô vang lên lần thứ hai: "Buổi kiểm tra hôm nay sẽ đánh giá kỹ thuật Waltz Jump đơn. Kururugi, em sẽ thực hiện bài nhảy trước sự giám sát của tôi và ban hậu cần. Miyako, em thực hiện thị phạm trước."


Miyako lướt ra từ hàng ghế chờ, bộ váy trượt băng đính đá quý lấp lánh phản chiếu ánh đèn rực rỡ. Cô ta nhìn Mei bằng ánh mắt thù địch và khinh miệt tột cùng. Miyako lấy đà bằng những bước trượt lùi chéo chân vô cùng mượt mà, tốc độ tăng dần cực nhanh. Đến giữa sân băng, cô ta ghim mạnh mũi giày lấy lực, bật người lên không trung thực hiện một cú Waltz Jump hoàn mỹ với độ cao kinh ngạc, đáp đất mượt mà bằng một chân rồi lướt đi kiêu sa.


Cả câu lạc bộ xôn xao bàn tán đầy ngưỡng mộ. Miyako lướt qua sát cạnh Mei, suy nghĩ độc địa của cô ta dội thẳng vào tai Mei chói tai: *"Đồ rác rưởi bình dân. Để xem mày nhảy thế nào với đôi chân cánh cụt đó trước mặt cô Shizuka. Đôi giày đắt tiền đó đứng cạnh mày chỉ là một sự sỉ nhục!"*


Mei khẽ lùi lại một bước, cảm giác tự ti và áp lực khổng lồ từ bài diễn hoàn hảo của đối thủ khiến cổ chân cô khẽ run lên. Đúng lúc cơn hoảng loạn chuẩn bị bùng phát, Haru lướt tới đứng chắn giữa cô và Miyako. Tấm lưng rộng vững chãi của cậu che khuất hoàn toàn ánh nhìn thù địch của đối phương.


Haru khẽ nghiêng đầu, đôi mắt xanh thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt tròn xoe sau lớp kính cận của Mei. Cậu khẽ thở ra một làn sương ấm, ra hiệu cho cô hít thở sâu theo Phương Pháp Thở Đồng Bộ Nhịp Tim.


Mei nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật sâu theo nhịp đếm thầm lặng của Haru. Khi cô kích hoạt Kỹ Năng Đọc Tâm Chọn Lọc, mọi tiếng xầm xì ác ý xung quanh bỗng chốc mờ nhạt đi, nhường chỗ cho tiếng lòng ấm áp, cuồng nhiệt và tràn đầy tin tưởng của Haru đang vang dội bên tai cô như một bản hòa âm độc bản:


*"Mei, đừng nghe lời mụ phù thủy đó nói! Em là người duy nhất cảm nhận được nhịp điệu của mặt băng này. Anh tin em, chú Goro tin em, và chính đôi giày Gold Star dưới chân em cũng đang tin em! Hãy dùng tiếng lòng của anh làm điểm tựa tinh thần duy nhất để khóa chặt mọi nỗi sợ hãi đi! Nhảy đi Mei, anh sẽ luôn ở đây nhìn em, tim anh đang đập cùng nhịp với em đây!"*


Sự thấu cảm vô ngôn dâng trào trong lồng ngực. Mei mở mắt ra, đôi mắt cô lấp lánh dũng khí kiên cường chưa từng có. Cô tháo chiếc tai nghe chống ồn đeo quanh cổ ra, ném nhẹ lên băng ghế chờ. Cô không cần nó nữa. Tiếng lòng ấm áp của Haru chính là chiếc tai nghe chống ồn hoàn hảo nhất bảo vệ cô.


Mei bước ra vạch xuất phát.


Cô bắt đầu thực hiện Bước Trượt Lướt Chữ C để lấy đà. Tốc độ tăng dần. Đôi giày Gold Star siêu nhẹ giúp cô lướt đi trên băng mượt mà không một tiếng động ma sát. Mei khụy gối, vắt chéo chân trái ra sau để chuẩn bị lấy đà gia tốc. Cô cảm nhận rõ rệt độ bám của lưỡi giày mạ chrome sắc bén trên mặt băng sương muối lạnh giá thông qua cảm giác xúc giác đặc biệt di truyền từ bà ngoại Chiyo.


Đến nốt nhạc nhấn quyết định, Mei ghim mạnh mũi giày phải xuống băng.


*Cạch!*


Lực ghim chuẩn xác đến từng milimet. Mei siết chặt cơ bụng, giữ thẳng cột sống và dùng toàn bộ lực bật của cơ đùi phóng người lên không trung. Cơ thể cô vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp, bay bổng giữa ánh đèn spotlight rực rỡ của sân băng. Thế giới xung quanh như ngừng trôi, chỉ còn lại bóng hình cô gái nhỏ đang tỏa sáng rực rỡ như một thiên nga thực thụ trên không trung.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!