Nhạc nềnShizima

Nam Thần Băng Giá Và Tiếng Lòng Gào Thét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng chiều tà của Tokyo vào những ngày đầu đông mang một sắc vàng nhạt nhòa, lười biếng hắt qua những ô cửa kính lớn của Lớp 10-A. Tiếng chuông báo tử của tiết học cuối cùng vừa vang lên, kéo theo đó là một chuỗi những âm thanh hỗn tạp đặc trưng của tuổi học trò: tiếng thu dọn sách vở, tiếng kéo ghế loạch xoạch, và cả tiếng cười đùa khúc khích của các nhóm nữ sinh đang bàn tán về kế hoạch đi chơi sau giờ học.


Nhưng đối với Kururugi Mei, thế giới chưa bao giờ yên tĩnh như vẻ bề ngoài của nó.


Ngay khi Mei vừa khẽ nhấc một bên của Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt ra khỏi tai, một cơn bão âm thanh vô hình lập tức ập thẳng vào đại não cô. Đó không phải là tiếng động vật lý, mà là những luồng sóng suy nghĩ hỗn loạn, chồng chéo lên nhau của hơn ba mươi con người trong bán kính hai mét:


"Tối nay mẹ lại bắt ăn cá thu hấp rồi, chán chết đi được..."

"Cậu ấy vừa nhìn mình đúng không? Trời ơi, tim mình đập nhanh quá!"

"Bài kiểm tra toán hôm nay chắc chắn dưới trung bình mất, làm sao giấu bố đây?"

"Thỏi son mới mua của Reika đẹp thật đấy, ước gì mình cũng có một thỏi..."


Mei khẽ nhíu mày, gương mặt nhỏ nhắn dưới lớp tóc mái bằng dày cộp hơi tái đi. Cô nhanh chóng ấn chặt chiếc tai nghe hồng trở lại, thở phào nhẹ nhõm khi bức tường công nghệ ngăn cách cô với thế giới tâm thức độc hại của người đời được dựng lên. Từ năm mười tuổi, Mei đã phát hiện ra mình sở hữu dị năng đọc tâm phiền toái này. Ban đầu, nó là một cơn ác mộng khiến cô suýt phát điên. Nhưng theo thời gian, dưới sự hướng dẫn của bà ngoại Chiyo, Mei đã học được cách tự bảo vệ bản thân bằng "Quy Tắc Tàng Hình Học Đường".


Quy tắc ấy vô cùng đơn giản nhưng hiệu quả: Luôn cúi đầu thật thấp để tóc mái che khuất tầm nhìn, đi sát mép tường hành lang, tuyệt đối không tham gia vào bất kỳ cuộc bàn tán nào, và luôn đeo tai nghe chống ồn để giả vờ như một kẻ lập dị cô độc. Nhờ vậy, suốt một học kỳ qua, Mei đã thành công tồn tại như một "bóng ma" nhạt nhòa không ai thèm nhớ tên trong mắt bạn học.


"Mei-chan, cậu lại mệt nữa à?"


Một giọng nói ngọt ngào, rụt rè vang lên bên cạnh. Mei ngẩng đầu lên, nhìn thấy Rina – cô bạn cùng bàn dễ thương có đôi má bánh bao phúng phính. Rina đang mỉm cười, chìa ra một viên kẹo nhỏ màu hồng nhạt.


"Ăn kẹo dâu tây không? Tớ tự làm đấy. Thấy cậu cứ ôm đầu suốt từ sáng, tớ lo lắm."


Mei khẽ dịch tai nghe ra một chút. Ở cự ly gần này, cô nghe thấy tiếng lòng của Rina vang lên, trong sáng và thuần khiết như một dòng suối nhỏ: *"Mong là Mei-chan sẽ thích. Cậu ấy lúc nào cũng lầm lì một mình, nhưng tớ biết cậu ấy là người tốt mà. Nhìn Mei-chan giống như một chú mèo nhỏ bị bỏ rơi dưới mưa vậy, thương quá đi mất thôi!"*


Một luồng hơi ấm len lỏi vào lòng Mei. Giữa một thế giới đầy rẫy những suy nghĩ ích kỷ, đố kỵ của người lớn và đám bạn học tuổi dậy thì, tiếng lòng của Rina là một trong số ít những âm thanh khiến Mei cảm thấy dễ chịu. Cô nhận lấy viên kẹo, khẽ mỉm cười bẽn lẽn:


"Cảm ơn cậu, Rina-chan. Kẹo ngon lắm."


*"Kyaaa! Mei-chan vừa cười với mình kìa! Dễ thương quá đi mất! Mình phải về nhà học thêm nhiều công thức làm kẹo dâu tây mới được!"*


Tiếng lòng reo hò phấn khích của Rina khiến Mei không khỏi buồn cười. Cô khẽ lắc đầu, cẩn thận cất viên kẹo vào túi áo đồng phục rộng thùng thình của mình.


Đúng lúc đó, Thầy Tanaka – giáo viên chủ nhiệm lớp dạy môn Ngữ Văn với dáng người hơi tròn trịa và cặp kính gọng đen ấm áp – bước lên bục giảng. Thầy gõ nhẹ viên phấn vào bảng đen để thu hút sự chú ý của cả lớp:


"Các em trật tự một chút. Trước khi ra về, thầy xin thông báo danh sách trực nhật tuần này của lớp chúng ta."


Mei cúi đầu xuống, trong lòng thầm cầu nguyện: *"Xin thầy, đừng gọi tên em. Hãy để em được tàng hình yên ổn qua tuần này."*


Nhưng dường như thần may mắn đã ngủ quên. Thầy Tanaka nheo mắt nhìn vào cuốn sổ cái, mỉm cười hiền hậu:


"Tuần này, người chịu trách nhiệm quét dọn lớp học và lau bảng sẽ là... Kururugi Mei và Shinohara Haru."


Cả phòng học bỗng chốc rơi vào một sự im lặng kỳ lạ, rồi ngay lập tức bùng nổ thành những tiếng xì xào bàn tán đầy kinh ngạc. Mei cảm thấy da đầu mình tê dại đi. Cô cứng đờ người, không dám tin vào tai mình.


Shinohara Haru?


"Nam thần băng giá" của trường tư thục Tokyo? Hội trưởng hội học sinh quyền lực, vận động viên trượt băng nghệ thuật hạt giống số một quốc gia, người thừa kế duy nhất của tập đoàn tài chính Shinohara danh giá?


Mei lén liếc mắt nhìn về phía dãy bàn đầu cạnh cửa ra vào. Ở đó, một chàng trai với gương mặt đẹp không góc chết, mái tóc đen vuốt nhẹ bồng bềnh và đôi mắt xanh thẳm lạnh lùng như mặt hồ đóng băng đang ngồi thẳng lưng. Phong thái của cậu hoàn hảo đến mức khiến người ta có cảm giác cậu không thuộc về thế giới học đường tầm thường này. Quanh người Haru luôn tỏa ra một vầng hào quang xa cách, lạnh lẽo, khiến bất kỳ ai muốn tiếp cận cũng phải chùn bước.


Ngay lập tức, những luồng suy nghĩ ghen tị, đố kỵ từ các nữ sinh trong lớp ập thẳng vào đầu Mei như những mũi kim nhọn:


"Tại sao lại là con bé bóng ma đó chứ? Nó may mắn quá vậy!"

"Trời ơi, được trực nhật chung với Shinohara-sama! Mình ghen tị chết mất thôi!"

"Nhìn cái bộ dạng lôi thôi, đeo kính cận dày cộp của nó kìa, đứng cạnh hoàng tử trông chẳng khác nào một vết nhơ!"


Mei vội vàng đeo chặt tai nghe, cố gắng hít thở sâu để ngăn chặn cơn đau đầu đang chực chờ bùng phát. Cô cảm thấy vô cùng bất an. Việc bị ghép cặp trực nhật với một nhân vật tầm cỡ như Haru hoàn toàn phá vỡ "Quy Tắc Tàng Hình Học Đường" của cô. Sóng gió chắc chắn sẽ ập đến trong những ngày tới.


Sau khi cả lớp đã ra về hết, phòng học 10-A chỉ còn lại hai người. Ánh hoàng hôn đỏ ối như máu hắt qua khung cửa sổ, kéo dài những bóng đen cô độc trên nền nhà gỗ.


Mei đứng ở góc cuối lớp, hai tay nắm chặt chiếc chổi quét nhà. Cô cố tình duy trì khoảng cách an toàn tối thiểu là hai mét với Haru, người đang lau bảng ở phía trên. Mei tự nhủ trong lòng: *"Chỉ cần quét dọn thật nhanh, không nói một lời nào, giữ khoảng cách hai mét để dị năng không bị kích hoạt, rồi mình sẽ lướt đi như một bóng ma thực sự."*


Nhưng cuộc đời chưa bao giờ dễ dàng như thế.


Haru đặt chiếc giẻ lau bảng xuống. Cậu xoay người lại, đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh như dao nhìn thẳng về phía Mei. Gương mặt cậu không một chút biểu cảm, nghiêm nghị và đáng sợ đến mức khiến Mei run nhẹ cổ chân. Cậu cầm chiếc chổi gác ở góc bảng, bắt đầu bước từng bước dài, dứt khoát về phía cô.


Một bước. Hai bước.


Mei hoảng hốt thối lui một bước, lưng cô chạm phải mép bàn học phía sau. Khoảng cách giữa hai người đang thu hẹp dần. Ba mét... hai mét rưỡi...


Khi Haru bước qua ranh giới hai mét, Mei nhắm chặt mắt lại, chuẩn bị tinh thần chịu đựng một luồng suy nghĩ lạnh lùng, khinh miệt hoặc đầy áp lực của một kẻ thuộc giới thượng lưu kiêu ngạo.


Nhưng không.


Ngay khi Haru dừng lại trước mặt cô trong khoảng cách một cánh tay, đại não của Mei bỗng chốc bùng nổ bởi một tiếng gào thét nội tâm cực kỳ cuồng nhiệt, sến sẩm và chói tai đến mức suýt làm cô ngã ngửa:


*"KYYYAAAA!!! MEI ĐANG ĐỨNG TRƯỚC MẶT MÌNH!!! KHOẢNG CÁCH NÀY LÀ SAO ĐÂY?! CHỈ CÓ NỬA MÉT THÔI ĐẤY!!! ÔI MẸ ƠI, EM ẤY NHỎ NHẮN VÀ ĐÁNG YÊU QUÁ ĐI MẤT!!! TÓC MÁI BẰNG CỦA EM ẤY THOANG THOẢNG MÙI DÂU TÂY NGỌT NGÀO QUÁ, MÌNH MUỐN XỈU MẤT THÔI!!! LÀM SAO ĐỂ GIỮ ĐƯỢC CƠ MẶT NGẦU LÒI NÀY ĐÂY?! NHỊP TIM CỦA MÌNH TĂNG LÊN 180 LẦN TRÊN PHÚT RỒI, CỨ THẾ NÀY MÌNH SẼ ĐỘT QUỴ MẤT!!!"*


Mei trợn tròn mắt, toàn bộ tế bào não như đóng băng ngay lập tức. Cô nhìn đăm đăm vào gương mặt lạnh lùng, vô cảm như một pho tượng thạch cao của Haru. Đôi mắt xanh thẳm của cậu vẫn sắc bén, đôi môi mỏng vẫn mím chặt nghiêm nghị, nhưng tiếng lòng của cậu thì đang gào thét như một fan cuồng loạn trí tại một buổi hòa nhạc:


*"Ôi trời ơi! Em ấy đang nhìn mình kìa! Đôi mắt to tròn dưới gọng kính đen đó... Ôi má ơi, em ấy chớp mắt một cái thôi mà tim mình như bị rụng mất một nhịp! Muốn bế Mei lên xoay ba vòng trên sân băng ngay lập tức quá!!! Làm sao giờ?! Có nên chủ động bắt chuyện không?! Nhưng mình là hội trưởng hội học sinh hoàn mỹ, mình không được để lộ vẻ biến thái này! Phải ngầu! Phải lạnh lùng!"*


"Cạch!"


Vì quá sốc trước Cú Sốc Tiếng Lòng Đầu Tiên cực hạn này, hai tay Mei run rẩy, chiếc chổi quét nhà tuột khỏi tay cô, rơi xuống sàn gỗ tạo ra một tiếng động vang dội trong phòng học tĩnh mịch.


Sự tương phản kinh hoàng giữa vẻ ngoài vô cảm của Haru và nội tâm gào thét u mê của cậu làm đảo lộn hoàn toàn thế giới yên bình của Mei. Cô lắp bắp, gương mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng và bối rối:


"T-Tôi xin lỗi..."


Mei vội vàng cúi xuống định nhặt chiếc chổi, nhưng cùng lúc đó, Haru cũng cúi xuống. Hai bàn tay vô tình chạm nhẹ vào nhau.


*"OẠCH!!! CHẠM TAY RỒI!!! BÀN TAY CỦA MEI MỀM QUÁ, ẤM ÁP QUÁ!!! TRỜI ƠI, MÌNH KHÔNG RỬA TAY NÀY SUỐT ĐỜI MẤT!!! KHOAN ĐÃ, NHÌN VẺ MẶT HOẢNG SỢ CỦA EM ẤY KÌA... MÌNH LÀM EM ẤY GIẬT MÌNH RỒI SAO?! MÌNH TỆ QUÁ! NHÌN VẺ MẶT ĐÁNG SỢ CỦA MÌNH KÌA, CHẮC CHẮN EM ẤY ĐANG NGHĨ MÌNH LÀ MỘT TÊN ÁC QUỶ LẠNH LÙNG ĐÁNG GHÉT! ĐỪNG GHÉT ANH MÀ MEI ƠI! THỰC RA ANH CHỈ MUỐN ĐƯA CHỔI CHO EM THÔI MÀ! HU HU, VÚ SAYURI ƠI, CỨU CON VỚI, TRÁI TIM THỦY TINH CỦA CON ĐANG TAN NÁT THÀNH TỪNG MẢNH BĂNG VỤN RỒI!!!"*


Mei ngây người ra, bàn tay cô đông cứng trên sàn gỗ. Cô ngẩng đầu lên, chạm thẳng vào ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị của Haru. Ngoài mặt, cậu khẽ nhíu mày, giọng nói trầm ấm, flat và sắc bén vang lên:


"Cẩn thận một chút. Đừng làm vướng chân tôi."


Nhưng ngay giây tiếp theo, tiếng lòng của cậu lại khóc lóc thảm thiết, gào rú điên cuồng trong đầu Mei:


*"ĐÁNH CHẾT CÁI MIỆNG CỦA MÌNH ĐI!!! TẠI SAO MÌNH LẠI NÓI RA LỜI ĐỘC ĐỊA NHƯ THẾ CHỨ?! MÌNH MUỐN NÓI LÀ 'EM CÓ ĐAU TAY KHÔNG?' CƠ MÀ! ÔI TRỜI ƠI, MIỆNG MÌNH BỊ NGUYỀN RỦA RỒI! THỰC RA MÌNH ĐÃ LÉN CHUẨN BỊ SẴN TIỀN LẺ TRONG TÚI QUẦN RỒI, MÌNH MUỐN HỎI EM ẤY CÓ MUỐN ĐI ĂN KEM DÂU TÂY Ở CỬA HÀNG FAMILYMART ĐỐI DIỆN CỔNG TRƯỜNG KHÔNG... MÌNH CÒN LÉN MUA SẴN HỘP SỮA DÂU TÂY ẤM ĐỂ SẴN TRONG CẶP CHO EM ẤY NỮA... NHƯNG LÀM SAO MÌNH DÁM NÓI RA ĐÂY?! HU HU, MEI ƠI, LÀM ƠN ĐỪNG GHÉT ANH! ANH MUỐN KHÓC QUÁ!!!"*


Mei staring at him, her mouth slightly open. Trái tim cô, vốn dĩ đang thắt chặt vì sợ hãi trước một "hoàng tử băng giá" đáng sợ, bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng. Một cảm giác buồn cười tột độ dâng lên trong lồng ngực cô.


Thì ra, Chân Tướng Tiếng Lòng Gào Thét Của Haru lại là thế này sao?


Kẻ được mệnh danh là nam thần hoàn mỹ, lạnh lùng không góc chết của toàn trường, thực chất lại là một tên ngốc nhút nhát, cuồng nhiệt u mê cô đến mức điên cuồng, và có một tâm hồn vô cùng trẻ con, ngọt ngào như một hộp sữa dâu tây?


Mei nhanh chóng giật chiếc chổi lại, cô cố gắng đeo Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Hồng Nhạt lên tai để che giấu gương mặt đang đỏ bừng vì nín cười. Nhưng Haru đã nhìn thấy hành động đó. Đôi mắt xanh của cậu khẽ dao động, ngoài mặt vẫn vô cảm nhưng tiếng lòng thì đang gào thét trong tuyệt vọng tột cùng:


*"Aaa! Em ấy đeo tai nghe lại rồi! Em ấy ghét giọng nói của mình rồi! Em ấy không muốn nghe mình nói nữa! Ôi cuộc đời mình thế là chấm hết rồi... Mình muốn biến thành một tảng băng trôi ngoài đại dương quá... Mei ơi..."*


Mei hoảng hốt đánh rơi chiếc chổi quét lớp lần thứ hai khi nghe tiếng lòng cậu khóc ròng vì sợ cô ghét mình. Cô chạm vào ánh mắt lạnh lùng, vô cảm của Haru, hai bàn tay cô siết chặt cán chổi, môi mím lại để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng trước sự tương phản đáng yêu đến điên rồ này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!