Nhịp Đập Đồng Điệu
“Huy! Đừng nhìn đất! Nhìn tôi!”
Tiếng hét của Lâm Thế Vinh khàn đặc, xé rách màn đêm ẩm ướt của công viên Tao Đàn. Giữa khoảng không gian mờ tối, cơ thể Nguyễn Huy đang xoay tít trong một cú b-boy freeze đầy mạo hiểm. Nhưng tiếng nhạc hiphop boom-bap ổn định 100 BPM đã bị cắt đứt phũ phàng, thay thế bằng thứ âm thanh glitch-hop 140 BPM hỗn loạn, chói tai do gã nhạc sĩ của Hoàng Kim Bảo cố tình vặn ga bóp méo.
Sự thay đổi tần số âm thanh đột ngột như một cú đấm vô hình nện thẳng vào hệ thần kinh vận động của Huy. Giữa lúc trọng tâm cơ thể đang đảo ngược, bả vai phải của Huy nhói lên một cơn đau buốt do chấn thương cũ chưa lành, mắt cậu trợn ngược hoang mang khi nhìn thấy mặt đất xi măng loang loáng nước mưa đang trôi tuột khỏi tầm kiểm soát.
Ngay sát rìa vòng tròn, Lâm Thế Vinh đã hoàn toàn đứng thẳng dậy khỏi chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Khớp gối bên chân phải của anh—chân trụ duy nhất gánh đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể—sưng múp lên như một quả mận chín, đỏ lựng và bỏng rát dưới lớp quần kaki sờn rách. Vết rách sâu ở gót chân phải rỉ máu, thấm đẫm lớp băng gạc y tế lem nhem dán keo, rỉ ra ngoài đế giày sneaker sờn cũ một vệt đỏ sẫm ẩm ướt. Cơn đau từ đốt sống L4-L5 rạn nứt tám mươi phần trăm phóng thẳng lên đại não như những mũi kim nung đỏ, làm mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên vầng trán nhợt nhạt của anh, cuốn trôi đi lớp phấn nền mỏng mà cô bé Na đã khéo léo hóa trang hòng che giấu sắc diện bệnh tật.
Nhưng Vinh không ngã xuống. Anh bấu chặt bàn tay trái đeo chiếc vòng chỉ đỏ của Nguyễn Mai Chi vào thành xe lăn làm điểm tựa. Bằng bàn tay phải run rẩy, Vinh giật mạnh chiếc khóa nẹp thép của chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt đang quấn quanh bụng.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Vinh dùng thanh sắt nẹp của chiếc đai gõ mạnh liên tục vào phần khung sắt rỉ sét của xe lăn. Tiếng kim loại va chạm đanh thép, khô khốc vang lên giữa không gian, đè bẹp thứ âm thanh hỗn loạn của bàn DJ đối thủ. Đó là một nhịp đếm cơ học đều đặn, chuẩn xác đúng 100 BPM—nhịp điệu nguyên bản của “Vũ Điệu Tử Thần”.
Nguyễn Huy đang chao đảo giữa không trung bỗng nghe thấy tiếng gõ sắt quen thuộc của Vinh. Tiếng gõ ấy như một sợi dây thừng vô hình quăng ra giữa dòng nước lũ, kéo giật lý trí của Huy trở lại. Không nhìn đất, Huy dồn toàn bộ nhãn quan vào đôi mắt đang rực cháy ngọn lửa kiên định của Vinh. Cậu nín thở, cô lập toàn bộ cơ vai phải, biến bả vai và cổ tay thành một chiếc mỏ neo thép găm chặt xuống mặt sàn xi măng ẩm ướt.
*Rầm!*
Huy tiếp đất bằng một tay trụ duy nhất, cơ thể giữ thăng bằng hoàn hảo ở góc nghiêng ba mươi độ so với mặt đất, chân trái duỗi thẳng cứng ngắc giữa không trung. Mặt sàn xi măng sũng nước mưa bắn lên tung tóe, nhưng chiếc mỏ neo bả vai của Huy không hề dịch chuyển dù chỉ một milimét. Cú bám sàn hoàn mỹ của Huy khiến cả công viên Tao Đàn nín thở trong một giây, trước khi hàng trăm b-boy và giới underground Quận 8 đồng loạt gào thét, vỗ tay rầm trời.
“Được lắm! Đúng là ground control đỉnh cao!” Bùi Minh Trí vỗ mạnh hai bàn tay xăm trổ vào nhau, giọng nói ồm ồm đầy phấn khích. Gã liếc xéo sang phía Hoàng Kim Bảo đang tái mét mặt mày bên bàn DJ. “Mẹo vặt thay nhạc của bọn mày không ăn thua với dân bám sàn thực thụ đâu, Bảo ạ!”
Hoàng Kim Bảo nghiến răng kèn kẹt, gã giật lấy chiếc khăn lau mồ hôi trên cổ ném mạnh xuống đất để che giấu sự nhục nhã. Gã quát lớn với tên nhạc sĩ phối khí: “Tắt nhạc! Solo hòa rồi. Bước vào vòng đấu nhóm quyết định!”
Tiếng nhạc tắt phụt. Bùi Minh Trí bước vào giữa vòng tròn, gã dùng gậy gỗ chỉ thẳng xuống mặt đất: “Solo hai vòng bất phân thắng bại. Luật đường phố Tao Đàn: Vòng đấu nhóm quyết định sẽ phân định bãi tập thuộc về ai. Mỗi bên có ba phút để trình diễn đội hình đồng bộ. Thiên Thần lên trước, hay Tàn Tro lên trước?”
“Chúng tôi lên trước!” Hoàng Kim Bảo hất hàm kiêu ngạo. Gã biết rõ thể lực của nhóm Tàn Tro đã suy kiệt sau những ca tập luyện cực hạn dưới hầm xưởng may dột nát. Gã muốn dùng sự lộng lẫy và đồng đều của nhóm Thiên Thần để đè bẹp tinh thần đối thủ ngay lập tức.
Nhóm Thiên Thần bước vào vòng tròn với năm vũ công sành điệu. Tiếng nhạc điện tử sôi động lại vang lên. Bọn chúng trình diễn một bài nhảy Pop thương mại cực kỳ sạch sẽ, những cú chuyển đội hình đối xứng hoàn hảo và những động tác giật cơ vai bắt mắt được rèn luyện hàng ngàn giờ trong phòng tập hiện đại của Hắc Tinh. Khán giả xung quanh reo hò, nhưng những b-boy kỳ cựu của Quận 8 chỉ im lặng. Qua nhãn quan của họ, bài nhảy này quá bóng bẩy, thiếu đi cái hồn thô ráp và sự bứt phá của đường phố.
Khi nhóm Thiên Thần kết thúc bài diễn bằng một cú lộn nhào đẹp mắt, Bảo bước ra trước xe lăn của Vinh, mỉm cười đắc ý: “Đến lượt tụi mày đấy, lũ rác rưởi tàn phế. Để tao xem cái nhóm Tàn Tro không có nổi một bộ đồ diễn tử tế sẽ nhảy cái gì.”
Vinh chậm rãi ngồi lại xuống chiếc xe lăn, khớp gối phải của anh lúc này đã sưng to đến mức không thể co duỗi, máu từ gót chân đã thấm đỏ cả một khoảng tất trắng sờn. Anh khẽ vuốt ve hạt gỗ nhỏ trên chiếc vòng tay chỉ đỏ của Mai Chi, cảm nhận luồng hơi ấm dịu nhẹ xoa dịu cơn co thắt cột sống đang âm thầm tàn phá cơ thể. Anh nhìn sang Phan Nam—chàng trai nghèo đang đứng lặng lẽ ở rìa vòng tròn.
Phan Nam lúc này mặc chiếc áo ba lỗ sờn cũ dính đầy bụi xi măng của ca bốc vác ban ngày. Đôi tay dài khẳng khiu của gã được quấn chặt bằng lớp băng thun màu trắng của chiếc Băng quấn cổ tay y tế mua từ hiệu thuốc bà Huệ. Đôi giày sneaker rách mõm dán băng keo đen lem nhem của gã bấm chặt xuống nền đất ẩm. Đôi mắt Nam thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng ánh lên một sự quyết tâm lạnh lùng.
“Nam, Huy, Quốc Bảo. Bước vào vị trí đối xứng,” Vinh ra lệnh bằng giọng khàn đặc nhưng uy nghiêm.
Ba thành viên của Tàn Tro bước vào vòng tròn, đứng vào đội hình tam giác ngược. Huy đứng đầu, Nam và Quốc Bảo bọc lót hai bên sườn tầm thấp. Cả công viên im lặng chờ đợi tiếng nhạc của Tàn Tro vang lên từ chiếc loa kéo bọc gỗ cũ kỹ do Nghĩa Xe Máy tặng.
Nhưng ngay khi Huy chuẩn bị giơ tay bắt nhịp...
*Cạch! Vụt!*
Toàn bộ hệ thống đèn đường xung quanh tượng đài thình lình tắt ngúm. Chiếc loa kéo của Tàn Tro cũng mất nguồn điện hoàn toàn, phát ra một tiếng xẹt khô khốc rồi im bặt. Cả công viên Tao Đàn chìm vào bóng tối đặc quánh và sự im lặng hoang mang tột độ.
“Cái gì thế này? Mất điện à?”
“Ban quản lý công viên cắt điện hay có đứa chơi xấu?”
Tiếng xì xào bàn tán của đám đông bùng lên như ong vỡ tổ. Ở góc tối, Hoàng Kim Bảo đang nở một nụ cười đen tối đầy đắc ý. Hắn đã lén đưa tiền cho tên nhân viên kỹ thuật của công viên để dập cầu dao tổng ngay khi Tàn Tro bước vào bài diễn. Không có ánh sáng, không có âm thanh, một nhóm nhảy tân binh sẽ hoàn toàn rối loạn đội hình và tự sụp đổ trong bóng tối.
“Bọn khốn Thiên Thần chơi bẩn!” Nguyễn Huy gầm lên trong bóng tối, bả vai phải của cậu run lên vì phẫn nộ. Cậu em út Lê Quốc Bảo hoảng sợ, bước chân lóng ngóng lùi lại một nhịp, suýt chút nữa làm gãy cấu trúc tam giác của đội hình.
“Đứng yên tại chỗ!”
Giọng nói của Lâm Thế Vinh vang lên giữa bóng tối, điềm tĩnh, lạnh lùng và chứa đựng một uy lực tinh thần tối cao không thể lay chuyển. Tiếng nói ấy như một mỏ neo giữ chặt tâm trí đang hoảng loạn của ba vũ công trẻ.
“Tàn Tro, nhắm mắt lại,” Vinh ra lệnh, giọng anh trầm xuống đầy quyết tuyệt. “Chúng ta không cần ánh sáng của bọn chúng để nhảy. Không cần âm thanh của bọn chúng để giữ nhịp. Áp dụng Phương pháp đếm nhịp bằng nhịp tim. Cả nhóm, lắng nghe nhịp thở của nhau.”
Trong bóng tối đặc quánh, Nguyễn Huy nhắm nghiền mắt. Phan Nam hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm sau mưa và mùi mồ hôi của Huy đang tỏa ra sát bên sườn phải. Lê Quốc Bảo cắn chặt môi, áp tai vào khoảng không để lắng nghe tiếng thở dốc đều đặn của hai người đàn anh.
*Thịch. Thịch. Thịch.*
Nhịp tim của ba con người bắt đầu đập đồng điệu. Họ đã tập luyện bịt mắt dưới tầng hầm ẩm ướt của xưởng may bỏ hoang liên tục mười tiếng mỗi ngày, dưới sự giám sát tàn nhẫn của thầy Hùng và Vinh. Cơ thể họ không còn cần tai nghe nhạc, các thớ cơ đã tự ghi nhớ khoảng cách và nhịp điệu sinh học của đồng đội ở mức độ vi mô.
*Xoẹt... Cộp!*
Tiếng đế giày sneaker rách mõm của Phan Nam ma sát mạnh xuống nền xi măng ẩm ướt phát ra một âm thanh khô khốc đầu tiên. Đó là nhịp đếm thứ nhất.
Huy bắt nhịp ngay lập tức. Ba cơ thể di chuyển đồng loạt trong bóng tối hoàn toàn. Không có ánh đèn sân khấu, không có một nốt nhạc nào vang lên, chỉ có tiếng thở dốc dồn dập, tiếng giậm chân ma sát sàn diễn chan chát và tiếng xương khớp bẻ gãy đột ngột của ba vũ công nghèo.
Họ di chuyển mượt mà, uốn lượn và đối xứng tuyệt đối như một cơ thể duy nhất có ba linh hồn. Khả năng đồng bộ tuyệt đối (Perfect Sync) được kích hoạt lần đầu tiên dưới điều kiện cực đoan nhất, tạo nên một cảnh tượng ma mị, bi tráng khiến toàn bộ khán giả xung quanh sững sờ, im lặng phăng phắc vì kinh ngạc.
“Đến lượt cậu, Nam. Sóng cơ thể cực hạn!” Vinh thì thầm trong bóng tối, nhãn quan biên đạo của anh nhìn thấu chuyển động của Nam qua những vệt bóng mờ di chuyển dưới ánh trăng non.
Phan Nam bước lên trung tâm vòng tròn. Gã nhắm mắt, dồn toàn bộ sự tập trung thần kinh vận động vào đôi bàn tay đang quấn chặt Băng quấn cổ tay y tế.
Kỹ thuật Sóng cơ thể cực hạn (Extreme Wave) bùng nổ.
Bắt đầu từ những đầu ngón tay khẳng khiu của Nam, một luồng lực cơ học vô hình được truyền đi. Cơ bắp ở cổ tay giật mạnh dứt khoát, luồng sóng chuyển động chạy dọc qua khớp khuỷu tay, truyền thẳng lên bả vai trái. Khớp vai của Nam co rút dứt khoát, tạo nên một làn sóng chuyển động hình thể mượt mà như dòng nước chảy dọc qua lồng ngực gầy gò trơ xương sườn, chạy xuống hông phải, rồi truyền thẳng xuống đôi chân trụ vững chắc.
Cơ vai và bắp tay của Nam căng cứng, co rút liên tục dưới lớp áo ba lỗ sờn rách, tạo nên những đường lượn sóng cơ bắp sắc nét ở mức độ vi mô. Dưới ánh trăng mờ ảo, cơ thể gã như biến thành một dòng nước thép lỏng đang uốn lượn ma mị, dứt khoát và đầy bạo lực cơ học. Gã thực hiện kỹ thuật giật cơ liên tục không cần nhạc, mỗi cú giật cơ đều khớp hoàn hảo với nhịp thở dồn dập của Huy và tiếng giậm chân bọc lót của Quốc Bảo.
Khán giả xung quanh hoàn toàn bị mê hoặc bởi điệu nhảy câm lặng nhưng đầy sức nặng cảm xúc của Tàn Tro. Sự im lặng kỳ diệu bao trùm lên công viên, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc và nhịp tim đập đồng điệu của ba vũ công nghèo đang hiến tế thân xác cho nghệ thuật chân chính.
“Lũ điên này... tụi nó nhảy không cần nhạc mà đồng đều đến mức này sao?” Hoàng Kim Bảo đứng ngoài vòng tròn, đôi chân gã run rẩy vô thức, lòng tự trọng thương mại của gã hoàn toàn bị nghiền nát trước thực lực thép của Tàn Tro.
Đúng lúc đó, một b-boy Quận 8 đứng ở hàng đầu thình lình rút chiếc điện thoại thông minh ra, bật đèn flash LED chiếu thẳng vào vòng tròn biểu diễn của Nam.
“Đm, sáng lên cho bọn tao xem!” Gã gào to.
Như một phản ứng dây chuyền bùng nổ, hàng trăm khán giả, b-boy và giới underground xung quanh đồng loạt rút điện thoại ra.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng trăm luồng ánh sáng flash trắng xóa từ màn hình và đèn LED điện thoại rực sáng khắp cả công viên Tao Đàn, xua tan bóng tối đặc quánh, chiếu rọi trực tiếp vào những giọt mồ hôi đang rơi lã chã và những thớ cơ bắp đang giật mạnh đẫm máu của nhóm Tàn Tro.
Họ đã tự tạo nên một sân khấu ánh sáng tự phát, hoành tráng và đầy kiêu hãnh chưa từng có trong lịch sử giới nhảy múa đường phố Sài Gòn cho điệu nhảy của Tàn Tro.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!