Nhạc nềnGrief2

Đêm Tranh Đoạt Ở Tao Đàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của công viên Tao Đàn dường như đặc quánh lại sau cơn mưa rào ban chiều. Hơi đất ẩm ướt bốc lên, mang theo mùi lá mục và tiếng rỉ rả của côn trùng dưới những tán cây dầu cổ thụ trăm tuổi. Dưới ánh đèn đường màu vàng nhạt nhòa, hàng trăm khán giả trẻ, những b-boy đường phố và giới underground Sài Gòn đã vây thành một vòng tròn lớn xung quanh khu vực tượng đài. Sự im lặng bao trùm lên đám đông, ngột ngạt và căng thẳng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng nước mưa nhỏ giọt từ kẽ lá xuống nền xi măng gồ ghề.


Hoàng Kim Bảo đứng chết trân ở giữa vòng tròn. Đôi mắt gã trợn ngược phẫn nộ, nhìn chằm chằm vào chiếc găng tay da sờn rách mà Lâm Thế Vinh vừa ném xuống đất. Tiếng xì xào của đám đông xung quanh như những lưỡi dao nhỏ cứa vào lòng tự trọng của một kẻ quen được cung phụng dưới trướng tập đoàn Hắc Tinh. Gã hiểu rằng, trước sự chứng kiến của hàng trăm cặp mắt trong giới nhảy múa ngầm, gã không thể dùng văn bản cấm diễn hay quyền lực của tập đoàn để rút lui một cách hèn nhát.


"Được! Lâm Thế Vinh, mày đã muốn tự sát thì tao sẽ thành toàn cho mày!" Bảo nghiến răng kèn kẹt, giọng gã run lên vì nhục nhã. Gã cúi xuống giật phăng chiếc găng tay rách dưới đất ném trả lại phía xe lăn của Vinh. "Tối mai, ngay tại đây. Tao sẽ cho cả cái nhóm Tàn Tro rách rưới của mày biết thế nào là khoảng cách giữa rác rưởi và đẳng cấp chuyên nghiệp!"


"Luật đường phố, giải quyết bằng thực lực. Đã nói là phải làm."


Một giọng nói ồm ồm như sấm vang lên từ phía đám đông. Người đàn ông lực lưỡng, da ngăm đen với những hình xăm hổ vằn phai màu dọc hai cánh tay bước ra. Đó là Bùi Minh Trí, thủ lĩnh b-boy kiêu ngạo của Quận 8. Gã đi đứng nghênh ngang, chiếc đai lưng da bảo vệ cột sống tự chế bằng da thô dắt chặt ở hông. Trí nhìn Bảo bằng ánh mắt khinh khỉnh, rồi quay sang nhìn Vinh với sự nể phục kín đáo:


"Trận battle này, tao—Bùi Minh Trí của Quận 8—sẽ đứng ra làm trọng tài đường phố. Đứa nào dùng bẩn thỉu hay kéo giang hồ đến phá bĩnh, băng Quận 8 của tao sẽ bẻ gãy chân đứa đó trước khi cảnh sát kịp đến. Rõ chưa?"


Lời tuyên bố của Minh Trí như một chiếc đinh đóng cột, dập tắt mọi ý đồ dùng lực lượng an ninh của Hắc Tinh để cưỡng chế nhóm Tàn Tro của Bảo. Trận đấu đã được thiết lập, không thể đảo ngược.


***


Khi đám đông dần giải tán, Vinh chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây dầu cổ thụ. Cơn đau từ khớp gối phải thình lình ập đến như một dòng điện cao thế phóng thẳng lên thắt lưng. Khớp gối của anh sưng múp lên, đỏ lựng và nóng hầm hập dưới lớp vải quần kaki sờn cũ. Điệu nhảy một chân trụ đêm trước đã vắt kiệt chút lực tàn cuối cùng của khớp xương gánh chịu toàn bộ trọng lượng cơ thể. Vinh khẽ rên nhẹ qua kẽ răng dính máu, mồ hôi lạnh túa ra như tắm trên vầng trán nhợt nhạt, làm trôi đi lớp phấn nền mỏng mà Na đã khéo léo hóa trang để che giấu sắc diện bệnh tật của anh.


"Anh Vinh, anh uống hớp nước đi." Lê Quốc Bảo cuống cuồng chạy đến, đưa chai nước lọc và chiếc khăn lau mồ hôi cho Vinh. Đôi mắt cậu em út ngập tràn sự lo lắng. "Khớp gối anh sưng to quá rồi. Bác sĩ Tuyên đã cảnh báo nếu anh không nằm yên điều trị..."


"Anh không sao," Vinh lạnh lùng cắt ngang, giọng anh khàn đặc và yếu ớt nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Anh đưa bàn tay trái run rẩy lên, khẽ vuốt ve chiếc vòng tay tết bằng chỉ đỏ của Nguyễn Mai Chi đeo trên cổ tay. Hạt gỗ dâu tằm nhỏ cọ xát vào làn da lạnh ngắt mang lại một luồng hơi ấm tâm linh dịu nhẹ, dập tắt đi nỗi sợ hãi vật lý đang nhen nhóm trong lòng anh. "Bảo, chuẩn bị cho Huy và Nam tập luyện các động tác bọc lót tầm thấp. Đất Tao Đàn sau mưa rất trơn, đó là tử huyệt của những kẻ nhảy bằng giày hiệu đắt tiền nhưng thiếu khả năng bám sàn."


Ở góc tối sau tượng đài, Phạm Tiến Đạt đang lặng lẽ lau chùi ống kính chiếc máy quay Sony cũ kỹ mua lại từ chợ Nhật Tảo. Đạt nhìn Vinh, khẽ thở dài:


"Vinh, tôi sẽ dùng chiếc máy này để ghi lại toàn bộ trận battle ngày mai từ góc rộng nhất. Nếu bọn Thiên Thần chơi xấu, hoặc nếu Cao Minh Trí dùng công nghệ CG để chối cãi sau này, thước phim thô này sẽ là bằng chứng đanh thép nhất dội thẳng vào mặt bọn chúng trên mạng xã hội."


"Cảm ơn anh, Đạt," Vinh khẽ gật đầu, ánh mắt anh u uẩn nhìn ra khoảng sân xi măng gồ ghề trước mặt. Anh biết, đêm mai không chỉ là một trận battle giành bãi tập công cộng để giải quyết khoản nợ năm mươi triệu của bác Bình ở quê. Đó là phát súng đầu tiên Tàn Tro bắn vào đế chế giải trí khổng lồ Hắc Tinh, là bước đi sinh tử để đưa điệu nhảy gốc của anh và Mai Chi ra ánh sáng.


***


Tối hôm sau, bầu không khí tại công viên Tao Đàn còn ngột ngạt hơn gấp bội. Từ chập tối, hàng trăm b-boy, rapper và giới trẻ yêu thích nghệ thuật đường phố từ khắp các quận sườn Sài Gòn đã đổ về vây kín khu vực tượng đài. Ánh sáng từ những chiếc đèn pin cầm tay và màn hình điện thoại chiếu rọi vào khoảng sân xi măng gồ ghề, tạo nên một đấu trường ánh sáng tự phát đầy ma mị và bụi bặm.


Hoàng Kim Bảo dẫn đầu nhóm Thiên Thần bước vào vòng tròn. Bọn chúng ăn mặc cực kỳ sành điệu, khoác trên mình những bộ đồ hiệu đắt tiền lấp lánh dưới ánh đèn LED công suất lớn được mang theo. Đối lập hoàn toàn với sự bóng bẩy đó, nhóm Tàn Tro bước ra với những bộ quần áo thun đen sờn cũ, Phan Nam vẫn đeo đôi giày sneaker rách mõm quấn băng keo đen lem nhem. Vinh được Huy đẩy vào trên chiếc xe lăn cũ kỹ, chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám quấn chặt quanh bụng anh ẩn dưới lớp áo phông rộng.


Bùi Minh Trí bước vào giữa vòng tròn, gã vỗ mạnh hai bàn tay xăm trổ vào nhau, phát ra những tiếng kêu đốp đốp đanh thép:


"Luật chơi tối nay rất đơn giản: Solo hai vòng, sau đó là vòng đấu nhóm quyết định. Trọng tài là tao và toàn bộ anh em giới ngầm có mặt ở đây. Không có chỗ cho sự gian lận hay công nghệ cắt ghép. Nhảy đi, hoặc cút xéo!"


"Nhóm Thiên Thần lên trước!" Hoàng Kim Bảo hất hàm ra hiệu cho vũ công chính của mình bước vào vòng tròn.


Tiếng nhạc hiphop thương mại thời thượng, dồn dập phát ra từ chiếc loa công suất lớn của nhóm Thiên Thần làm rung chuyển cả những tán lá dầu phía trên. Vũ công của Bảo biểu diễn một bài nhảy Pop thương mại cực kỳ sạch sẽ và đồng đều. Những cú giật cơ vai, những động tác lộn nhào bắt mắt và những cái chỉ tay đầy khiêu khích hướng về phía Tàn Tro. Đám đông khán giả vãng lai reo hò phấn khích trước sự lộng lẫy và kỹ thuật trình diễn chuyên nghiệp của họ.


Nhưng đứng ngoài vòng tròn, Lâm Thế Vinh chỉ im lặng quan sát. Qua Nhãn quan biên đạo thiên bẩm, anh nhìn thấu từng chuyển động của đối thủ. Đôi mắt đỏ ngầu của anh nheo lại, phân tích cấu trúc lực:


"Rập khuôn..." Vinh thầm thì qua kẽ răng khàn đặc. "Hắn chỉ đang dùng lực quán tính của cánh tay để tạo hiệu ứng thị giác giả tạo. Cơ bụng của hắn lỏng lẻo, góc xoay hông bị lệch ba độ so với chân trụ phải. Khi mặt sàn xi măng này còn ẩm ướt, hắn không dám dồn toàn bộ trọng tâm xuống thấp."


Vinh quay sang Nguyễn Huy, người đang đứng bọc lót phía sau xe lăn của anh với gương mặt thô kệch lộ rõ vẻ nóng nảy, các khớp ngón tay siết chặt đến mức kêu răng rắc. Huy mặc chiếc áo streetwear rộng thùng thình, đầu đội chiếc mũ len hiphop màu đen cũ kỹ.


"Huy, bước lại đây," Vinh gọi nhỏ.


Huy cúi đầu xuống sát xe lăn của Vinh. Vinh không nói nhiều, anh khẽ đưa bàn tay trái lên, dùng Khả năng truyền lửa qua ánh mắt khóa chặt lấy nhãn quan của Huy. Ánh mắt Vinh rực cháy một ngọn lửa đam mê kiên định, lạnh lùng nhưng đầy uy lực, truyền đi một luồng ý chí sắt đá thẳng vào tâm trí của người em út:


"Huy, chú ý gót chân phải của đối thủ vừa rồi. Hắn bị trượt nhẹ hai lần ở góc cua mười lăm độ vì đế giày hiệu quá trơn. Đất ẩm là kẻ thù của giày đắt tiền, nhưng là đồng minh của kẻ biết bám sàn. Khi bước vào vòng tròn, cậu không được dùng các động tác nhào lộn tầm cao. Hãy dồn trọng tâm cơ thể xuống sát mặt đất, sử dụng Kỹ thuật nhảy dựa trên một chân trụ mà tôi đã dạy. Hãy biến bả vai và cổ tay của cậu thành những chiếc mỏ neo găm chặt xuống nền xi măng này."


Huy nhìn vào ánh mắt của Vinh, cảm nhận được nhịp thở u uất nhưng đầy lửa của người anh cả. Sự nóng nảy, lo âu trong lòng Huy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự tập trung cao độ đến lạnh lùng. Anh khẽ giật chiếc mũ len đen sụp xuống trán, gật đầu dứt khoát:


"Em hiểu rồi, anh Vinh. Em sẽ găm chặt bọn chúng xuống mặt đất này."


***


"Tàn Tro xuất kích!" Bùi Minh Trí vung tay ra hiệu.


Nguyễn Huy bước vào vòng tròn battle với tư cách là Trưởng nhóm vũ đạo đại diện cho Tàn Tro. Gương mặt góc cạnh thô kệch của anh không một chút biểu cảm dưới ánh đèn flash của khán giả. Khi tiếng bass trầm của bản nhạc vang lên, Huy bắt đầu chuyển động.


Anh không nhảy theo những động tác bắt mắt thương mại của đối thủ. Huy đổ rạp người xuống sát mặt sàn xi măng ẩm ướt, dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể vào chân phải làm trụ vững chắc. Đôi bàn tay thô ráp, chai sần vì tập luyện trên nền bê tông bám chặt lấy mặt sàn gồ ghề.


Huy bắt đầu thực hiện chuỗi kỹ thuật Power Move đỉnh cao trong Breaking. Anh xoay người tít mù trên đôi bàn tay, cơ bắp cuồn cuộn ở bả vai và bắp tay co rút dứt khoát đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng gió vút qua theo từng nhịp xoay. Dù nền xi măng Tao Đàn vẫn còn dính nước mưa ẩm ướt, chuyển động của Huy vẫn mượt mà và chuẩn xác đến từng mili-giây, che giấu hoàn toàn vết sưng nhẹ ở bả vai trái từ trận xô xát trước.


"Đỉnh quá! Nhìn cú giữ thăng bằng bằng một tay của nó kìa!"


"Đế giày của nó bám sàn kinh khủng thật, không hề bị trượt một ly nào luôn!"


Tiếng reo hò của giới underground Sài Gòn bùng nổ dữ dội. Bùi Minh Trí đứng ngoài vòng tròn liên tục gật đầu đầy tâm đắc, đôi mắt gã sáng lên khi chứng kiến một kỹ thuật bám sàn hoàn mỹ mà gã chưa từng thấy ở bất kỳ nhóm nhảy thương mại nào.


Hoàng Kim Bảo đứng bên cạnh loa kéo lớn, gương mặt gã biến dạng vì hoảng sợ và phẫn nộ. Gã nhận ra, nếu Huy cứ tiếp tục duy trì đà biểu diễn xuất thần này, nhóm Thiên Thần của gã sẽ bị đè bẹp hoàn toàn ngay trong vòng solo đầu tiên. Danh tiếng của gã, suất lên sóng truyền hình lớn và sự tin tưởng của chủ tịch Trịnh Khánh Toàn sẽ vĩnh viễn tan biến dưới lòng đất Tao Đàn.


Trong cơn tuyệt vọng, Bảo liếc mắt ra hiệu cho gã nhạc sĩ phối khí riêng của mình đang đứng điều khiển bàn DJ phụ trợ bên cạnh chiếc loa công suất lớn. Gã đưa ngón tay trỏ ngang cổ, làm một ký hiệu tàn nhẫn.


Tên nhạc sĩ phối khí gật đầu hiểu ý. Hắn thò tay vào bàn điều khiển, chuẩn bị thực hiện một thủ đoạn đê hèn nhất trên sàn đấu đường phố.


Nguyễn Huy lúc này đang ở giữa vòng tròn, chuẩn bị thực hiện cú nhào lộn bẻ khớp gối nguy hiểm—động tác chuyển tiếp phức tạp đòi hỏi sự tập trung thăng bằng tuyệt đối của cột sống và cổ chân để tiếp đất an toàn.


*Glitch! Xoẹt!*


Tiếng nhạc hiphop boom-bap ổn định 100 BPM thình lình bị cắt đứt bởi một tiếng rú rít chói tai của tần số âm thanh nhiễu. Ngay lập tức, bản nhạc bị thay đổi sang một nhịp điệu hỗn loạn, fragmented glitch-hop với tốc độ cực nhanh lên tới 140 BPM, dồn dập và mất kiểm soát hoàn toàn.


Sự thay đổi nhịp điệu đột ngột và quái dị này giáng thẳng vào hệ thần kinh vận động của Huy ngay khi cơ thể anh đang lơ lửng trên không trung chuẩn bị tiếp đất bằng một chân trụ. Trọng tâm của Huy bị lệch đi một nhịp, đôi mắt anh trợn lên hoang mang khi nhận ra mặt sàn xi măng ẩm ướt dưới chân đang trôi tuột đi khỏi tầm kiểm soát vật lý.


"Huy! Đừng nhìn đất! Nhìn tôi!"


Lâm Thế Vinh thình lình đứng thẳng dậy khỏi chiếc xe lăn trước sự kinh ngạc của đám đông, đôi mắt đỏ ngầu của anh khóa chặt lấy Huy giữa khoảng không gian hỗn loạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!