Kẻ Ăn Cắp Ánh Sáng
Cơn bão rào đêm qua đã tạnh, nhưng hơi nước buốt giá vẫn còn luẩn quẩn trong không khí âm u của buổi sớm Sài Gòn. Dưới tầng hầm ẩm thấp của xưởng may bỏ hoang tại Quận 4, Lâm Thế Vinh ngồi bất động trên chiếc giường tre ọp ẹp. Chân trái của anh duỗi thẳng, hoàn toàn không có chút cảm giác nào sau liều tiêm Corticoid cực đoan của bác sĩ Tuyên đêm trước. Khớp gối bên chân phải—chân trụ duy nhất giúp anh đứng thẳng—lúc này sưng múp lên như quả bóng, đỏ lựng và nóng rát dưới lớp băng gạc mỏng. Vinh khẽ rướn người, quấn chặt chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám quanh thắt lưng L4-L5, cảm nhận những nẹp thép lạnh ngắt găm sâu vào da thịt như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự phế tàn.
"Anh Vinh... anh xem cái này đi. Bọn chúng... bọn chúng khốn nạn quá!"
Lê Quốc Bảo loạng choạng chạy vào góc hầm, gương mặt trẻ tuổi tái mét, đôi tay run rẩy đưa chiếc điện thoại màn hình vỡ nát ra trước mặt Vinh. Trên màn hình, một đoạn video ngắn thời lượng ba mươi giây đang chạy với tốc độ chóng mặt trên các diễn đàn giải trí lớn nhất Việt Nam. Đó là teaser MV mới của ngôi sao thần tượng Cao Minh Trí, mang tiêu đề lấp lánh: "Vũ Điệu Tử Thần".
Tiếng nhạc điện tử dồn dập, thời thượng vang lên từ chiếc loa ngoài rè của điện thoại. Giữa những mảng màu neon xanh đỏ ma mị được cắt dựng chớp nhoáng, bóng dáng của Cao Minh Trí xuất hiện lộng lẫy trong bộ trang phục đắt tiền đính kim sa lấp lánh. Hắn thực hiện những động tác bẻ khớp vai đột ngột, trượt dài trên sàn diễn và uốn cong cơ thể ở những góc độ cực kỳ nguy hiểm.
"Thiên tài vũ đạo mới của V-pop!", "Cao Minh Trí tự biên đạo điệu nhảy đỉnh cao nhất lịch sử!", "Sự trở lại của ông hoàng sân khấu!"—hàng vạn dòng bình luận tung hô của người hâm mộ chạy liên tục dưới video như một làn sóng cuồng nhiệt dìm chết mọi tiếng nói hoài nghi.
Nhưng đối với Lâm Thế Vinh, kẻ đã dành cả thanh xuân để sáng tạo ra từng chuyển động đó cùng Nguyễn Mai Chi, đoạn video kia chỉ là một sự sỉ nhục bẩn thỉu.
Anh đưa bàn tay trái lên, khẽ bấu chặt vào chiếc vòng tay may mắn tết bằng chỉ đỏ đeo ở cổ tay. Hạt gỗ dâu tằm nhỏ cọ xát vào da thịt nhợt nhạt, mang lại một luồng khí lạnh căm phẫn chạy dọc sống lưng. Vinh sử dụng Nhãn quan biên đạo, đôi mắt đỏ ngầu của anh nheo lại, tập trung cao độ phân tích từng khung hình của teaser.
"CG..." Giọng Vinh khàn đặc, rít qua kẽ răng. "Là công nghệ deepfake ghép mặt."
"Anh nói sao cơ?" Nguyễn Huy bước đến bên cạnh, nắm đấm siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc.
"Nhìn kỹ vào phần cổ và bả vai của Trí," Vinh chỉ ngón tay gầy guộc vào màn hình điện thoại. "Khi thực hiện động tác giật cơ vai cực hạn ở giây thứ mười hai, biên độ chuyển động của bả vai và góc nghiêng của đầu hoàn toàn không đồng nhất về mặt vật lý. Trọng tâm cơ thể của hắn bị lệch sang bên trái, nhưng phần hông lại xoay theo quỹ đạo của chân phải trụ. Cao Minh Trí là một kẻ lười biếng, cơ bụng của hắn lỏng lẻo, hắn không bao giờ có đủ thể lực để thực hiện cú trượt sàn bẻ khớp này. Hắc Tinh đã thuê một vũ công đóng thế có hình thể tương đồng với tôi, sau đó dùng công nghệ AI để ghép khuôn mặt phẫu thuật thẩm mỹ của Trí đè lên."
"Khốn nạn thật!" Phan Nam nghiến răng, bả vai bầm tím do bốc vác xi măng ban ngày run lên bần bật. "Họ cướp trắng trợn điệu nhảy của anh và chị Mai Chi, rồi dùng kỹ xảo giả tạo để lừa dối cả thế giới!"
"Bình tĩnh đi," Vinh lạnh lùng nói, gương mặt nhợt nhạt dưới lớp phấn nền của Na không hề biến sắc. "Sân khấu là nơi duy nhất không thể lừa dối. Công nghệ có thể che giấu sự bất tài của hắn trên video ca nhạc được cắt ghép từng giây, nhưng khi bước ra sân khấu trực tiếp, lớp mặt nạ đó sẽ tự khắc vỡ vụn. Nam, Huy, Bảo... chuẩn bị đồ đạc. Chúng ta lên đường."
"Anh Vinh, chân anh sưng thế kia... chúng ta đi đâu?" Quốc Bảo lo lắng nhìn khớp gối đỏ mọng của Vinh.
"Công viên Tao Đàn. Hôm nay chúng ta phải tập luyện lộ thiên. Dù Hắc Tinh có phong tỏa thế nào, Tàn Tro cũng không được phép dừng lại một ngày nào cả."
***
Nửa tiếng sau, tại Khu vực tượng đài Công viên Tao Đàn.
Khoảng sân xi măng gồ ghề dưới những tán cây dầu cổ thụ trăm tuổi ngợp bóng mát là thánh địa tập luyện tạm thời của nhóm Tàn Tro. Hơi đất ẩm sau mưa bốc lên nồng nặc. Phan Nam và Nguyễn Huy khênh chiếc loa kéo di động cũ kỹ bọc gỗ đặt sát chân tượng đài, trong khi Lê Quốc Bảo cẩn thận lót một tấm đệm bông mỏng lên chiếc ghế đá để Vinh ngồi chỉ đạo.
Sự xuất hiện của nhóm Tàn Tro nhanh chóng thu hút sự chú ý của giới trẻ và những dancer đường phố thường xuyên tụ tập tại đây. Họ xì xào bàn tán, chỉ trỏ vào chiếc xe lăn của Vinh và đôi giày sneaker rách mõm quấn băng keo đen của Phan Nam. Danh tiếng "kẻ ăn vạ showbiz" mà phòng PR bẩn của Nguyễn Thị Thanh gán cho Vinh vẫn còn treo lơ lửng trên đầu anh như một vết nhơ.
"Nam, chú ý khớp vai! Khi thực hiện sóng cơ thể cực hạn, cậu phải cô lập hoàn toàn cơ ngực, dồn lực chạy dọc từ đầu ngón tay xuống hông!" Vinh gõ mạnh thanh sắt xuống tay vịn xe lăn, phát ra những tiếng kêu đanh thép cắt rách tiếng nhạc rè của chiếc loa kéo.
Phan Nam cắn răng, mồ hôi trộn lẫn bụi bặm chảy ròng ròng dọc sống lưng gầy guộc. Anh giật mạnh cơ vai, thực hiện cú sóng cơ thể mượt mà như dòng nước chảy. Nhưng khi động tác vừa đạt đến độ chín—
*Bùm! Đùng! Đùng!*
Một luồng âm thanh cực mạnh, bass dập rung chuyển cả mặt đất đột ngột dội thẳng vào khu vực tượng đài, đè bẹp hoàn toàn giai điệu đương đại mộc mạc phát ra từ chiếc loa kéo cũ kỹ của Tàn Tro.
Khán giả xung quanh giật mình ngoảnh lại. Từ phía cổng công viên, một nhóm mười mấy thanh niên ăn mặc sành điệu, tóc nhuộm màu nổi bật, khoác trên mình những bộ đồ hiệu lấp lánh đang nghênh ngang bước vào. Dẫn đầu là Hoàng Kim Bảo, trưởng nhóm Thiên Thần (Angel)—nhóm nhảy đối thủ thực dụng dưới trướng Hắc Tinh. Đi theo sau Bảo là hai gã bảo vệ lực lưỡng mặc đồng phục đen của tập đoàn, vai vác chiếc loa kéo công suất lớn chuyên dụng của các sân khấu chuyên nghiệp.
"Ô kìa, ai như cựu trưởng nhóm Vô Ảnh vĩ đại thế này?"
Hoàng Kim Bảo bước tới, nụ cười khinh khỉnh nở trên gương mặt điển trai được vuốt keo bóng loáng. Hắn tháo chiếc kính râm đắt tiền, nhìn chằm chằm vào chiếc xe lăn và khớp gối sưng đỏ của Vinh bằng ánh mắt đầy chế giễu:
"Anh Vinh ơi là anh Vinh. Đã tàn phế đến mức phải ngồi xe lăn rồi mà vẫn cố lết ra đây làm trò hề cho thiên hạ xem à? Nhìn cái loa rách của các người kìa, phát nhạc nghe như tiếng muỗi kêu thế thì nhảy nhót cái nỗi gì?"
"Hoàng Kim Bảo! Mày câm miệng lại cho tao!" Nguyễn Huy nổi điên, bả vai phải sưng nhẹ co rút lại, định lao thẳng vào đấm vào mặt Bảo.
"Huy! Giữ tay lại!" Vinh quát lớn, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết dội thẳng vào cơn giận của Huy. Vinh khẽ đưa tay giữ chặt cánh tay Huy, lực bóp của anh tuy yếu nhưng chứa đựng một uy quyền không thể lay chuyển. "Đừng rơi vào bẫy của chúng."
Hoàng Kim Bảo cười lớn, vẻ mặt đầy đắc ý. Hắn ra hiệu cho gã bảo vệ mặc đồ đen bước lên phía trước, thô bạo gạt phăng chiếc loa kéo cũ của Tàn Tro sang một bên. Gã bảo vệ rút ra một tờ giấy có đóng dấu đỏ chót của phòng nhân sự tập đoàn Hắc Tinh, đập thẳng xuống mặt chiếc loa gỗ.
"Nhìn cho kỹ đi lũ ăn mày," Bảo giật lấy tờ giấy, giơ cao trước mặt đám đông khán giả đang vây kín xung quanh. "Đây là văn bản cấm diễn chính thức được ký bởi Giám đốc nhân sự Phạm Văn Tiến của tập đoàn Hắc Tinh. Hợp đồng lao động cũ của Lâm Thế Vinh và nhóm Vô Ảnh vẫn còn hiệu lực pháp lý. Mọi vũ đạo, chuyển động hình thể do Vinh sáng tạo đều thuộc quyền sở hữu độc quyền của Hắc Tinh. Bất kỳ kẻ nào dám tự ý biểu diễn hay tập luyện 'Vũ Điệu Tử Thần' mà không có sự đồng ý của tập đoàn đều là hành vi vi phạm pháp luật!"
Đám đông khán giả vãng lai bắt đầu xôn xao, bàn tán chỉ trỏ. Áp lực dư luận và quyền lực của tập đoàn khổng lồ đè nặng lên vai những vũ công nghèo của Tàn Tro.
Lê Quốc Bảo bước lên, gương mặt ngây thơ lộ rõ vẻ hoang mang, cố gắng phân trần:
"Nhưng đây là công viên công cộng! Chúng tôi có quyền thuê b bãi tập tự do, hợp đồng thuê bãi của chúng tôi với ban quản lý công viên vẫn còn hiệu lực..."
"Hợp đồng thuê b bãi tự do à?" Gã bảo vệ lực lưỡng của Hắc Tinh bước tới, dùng bàn tay hộ pháp gạt phăng Quốc Bảo ngã loạng choạng ra thảm cỏ. "Ban quản lý công viên đã nhận được công văn từ Hắc Tinh rồi. Từ hôm nay, khu vực tượng đài này được bàn giao riêng cho nhóm Thiên Thần tập luyện chuẩn bị cho MV mới của anh Cao Minh Trí. Lũ phế thải các người... cút ngay lập tức!"
"Bọn khốn nạn!" Phan Nam hét lên, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ, tay siết chặt chiếc xẻng bốc vác định lao vào ăn thua đủ với hai gã bảo vệ.
Không khí tại công viên Tao Đàn căng thẳng tột độ như một thùng thuốc súng chỉ cần một mồi lửa nhỏ là bùng nổ bạo lực đẫm máu. Đúng lúc đó, Lâm Thế Vinh chậm rãi đưa tay xuống thắt lưng, siết chặt chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám thêm một nấc nữa. Những nẹp thép lạnh buốt găm sâu vào cơ lưng giúp anh đè nén cơn co thắt thắt lưng đang chực chờ bùng phát.
Vinh dùng chân phải trụ làm điểm tựa vững chắc, chậm rãi đứng thẳng dậy khỏi chiếc xe lăn trước sự kinh ngạc của Hoàng Kim Bảo và đám đông xung quanh. Dù chân trái hoàn toàn bại liệt lâm thời, anh vẫn giữ cho phần thân trên trôi lơ lửng thăng bằng hoàn hảo nhờ kỹ thuật Kiểm soát trọng tâm ảo ảnh. Ánh mắt sắc lạnh, kiêu hãnh của một biên đạo thực thụ khóa chặt vào gương mặt của Bảo:
"Hoàng Kim Bảo. Cậu mang một tờ giấy rác rưởi đến đây để dọa dẫm những người lao động nghèo sao?"
"Mày... mày đứng dậy được à?" Bảo hơi lùi lại một bước, sự ngạo nghễ giả tạo bị khí chất uy nghiêm của Vinh làm cho lung lay.
"Cậu nói 'Vũ Điệu Tử Thần' thuộc sở hữu của Hắc Tinh, và Cao Minh Trí là tác giả biên đạo độc quyền?" Vinh lạnh lùng bước lên nửa bước bằng chân trụ phải, đôi tay gầy guộc dang rộng ra hai bên. Anh rút chiếc điện thoại của mình ra, bật đoạn teaser MV mới của Trí lên, giơ cao trước mặt hàng trăm khán giả đang vây quanh.
"Mọi người nhìn cho kỹ đi!" Giọng Vinh vang dội, đanh thép cắt rách không gian ẩm ướt của công viên. "Hãy nhìn vào giây thứ mười lăm của đoạn video này! Khi Cao Minh Trí thực hiện động tác xoay người bẻ khớp vai, trọng tâm cơ thể của hắn hoàn toàn bị đứt gãy. Phần cổ của hắn cứng đờ, không hề có sự cô lập nhóm cơ vai của kỹ thuật Isolation thực thụ. Tại sao một 'thiên tài vũ đạo' tự mình biên đạo lại có thể mắc một lỗi kỹ thuật sơ đẳng của học viên thử việc như vậy?"
Khán giả xung quanh xôn xao, nhiều người lập tức rút điện thoại ra, mở teaser MV của Trí lên để đối chiếu. Những tiếng thì thầm bàn tán bắt đầu hướng về phía Hoàng Kim Bảo:
"Ừ nhỉ... nhìn kỹ thấy phần đầu với cổ của Cao Minh Trí cứ sượng sượng thế nào ấy..."
"Hình như là ghép mặt thật... Nhìn cái vai chuyển động mượt thế mà cái mặt đơ ra không cảm xúc..."
Gương mặt vuốt keo bóng loáng của Hoàng Kim Bảo chuyển từ đỏ lựng sang tái mét vì nhục nhã. Hắn gầm lên phẫn nộ, cố vớt vát thể diện:
"Lâm Thế Vinh! Mày chỉ là một thằng tàn phế ghen ăn tức ở! Mày lấy tư cách gì để phán xét kỹ thuật của ngôi sao hạng A như anh Trí? Mày có giỏi thì tự mình nhảy đi!"
"Tôi tàn phế thể xác, nhưng linh hồn nghệ thuật của tôi không bao giờ thối rữa như lũ ăn cắp các người," Vinh bước thẳng lên trước mặt Bảo, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một gang tay.
Vinh chậm rãi tháo chiếc găng tay nhảy bằng da sờn rách ở bàn tay trái ra, ném thẳng xuống nền xi măng ẩm ướt ngay dưới chân Hoàng Kim Bảo. Tiếng va chạm nhỏ của lớp da thô ráp dội lại giữa sự im lặng phăng phắc của cả công viên:
"Hoàng Kim Bảo. Cậu có dám dùng Luật đấu nhảy đường phố của Tao Đàn để giải quyết tranh chấp này không? Tối mai, ngay tại tượng đài này. Nhóm Thiên Thần của cậu đấu với Tàn Tro của chúng tôi một trận battle đối kháng trực tiếp. Nếu các cậu thắng, Tàn Tro sẽ vĩnh viễn giải tán và giao nộp toàn bộ video gốc. Nhưng nếu các cậu thua..."
Vinh ghé sát tai Bảo, giọng nói khàn đặc nhưng lạnh lùng như một bản án tử hình:
"Cậu phải quỳ xuống đây, tự tay xé nát tờ giấy cấm diễn rác rưởi đó trước mặt toàn bộ giới underground Sài Gòn."
Hoàng Kim Bảo đứng chết trân, đôi mắt trợn ngược phẫn nộ nhìn chiếc găng tay rách dưới đất, trong khi hàng trăm khán giả xung quanh đồng loạt nín thở chờ đợi câu trả lời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!