Nhạc nềnGrief2

Vũ Điệu Một Chân Trụ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm miền Nam dội những gáo nước lạnh buốt xuống mái tôn rỉ sét của xưởng may bỏ hoang Quận 4, tạo nên một chuỗi âm thanh rầm rập như tiếng trống trận dồn dập. Dưới tầng hầm ẩm thấp, không khí nồng nặc mùi thuốc sát trùng rẻ tiền pha lẫn mùi dầu máy khét lẹt và hơi đất ẩm mốc bốc lên từ các khe nứt bê tông. Trên chiếc giường tre ọp ẹp kê sát góc tường dột nước, Lâm Thế Vinh nằm sấp, hai bàn tay gầy guộc bấu chặt vào thành giường sắt rỉ sét, móng tay găm sâu vào lớp sơn tróc mẻ để chống chọi với cơn đau đang cào xé tủy sống.


Bác sĩ Nguyễn Văn Tuyên chậm rãi rút mũi kim tiêm rỗng ra khỏi vùng thắt lưng L4-L5 của Vinh. Gương mặt vị bác sĩ trung niên khoa cột sống bệnh viện Chợ Rẫy hằn rõ những nếp nhăn mệt mỏi dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc bóng đèn tuýp lơ lửng. Ông thở dài, đặt ống tiêm vào khay y tế, giọng nói trầm ấm nhưng nghiêm khắc tột cùng vang lên giữa tiếng mưa rơi gầm rú phía trên:


"Tôi đã tiêm cho cậu một liều corticoid giảm đau đặc biệt trực tiếp vào khoang màng cứng. Nó sẽ tạm thời ức chế các dây thần kinh thắt lưng để cậu có thể đứng thẳng dậy. Nhưng đây là hành vi tự sát, Vinh ạ. Cột sống của cậu đã rạn nứt đến tám mươi phần trăm sau cơn co thắt đêm qua. Nếu cậu tiếp tục nhảy, áp lực cơ học sẽ nghiền nát tủy sống. Cậu sẽ liệt vĩnh viễn nửa người dưới. Chưa kể, độc tính của những liều thuốc giảm đau liều cao này đang tàn phá lục phủ ngũ tạng của cậu. Xét nghiệm máu cho thấy chức năng thận của cậu đã suy giảm gần bốn mươi phần trăm. Cậu đang đánh đổi mạng sống của mình cho cái gì vậy?"


Vinh không trả lời. Anh nhắm nghiền mắt, mồ hôi lạnh túa ra như tắm trên vầng trán nhợt nhạt. Anh khẽ đưa bàn tay trái lên, chạm nhẹ vào chiếc vòng tay tết bằng chỉ đỏ của Nguyễn Mai Chi đeo trên cổ tay. Hạt gỗ dâu tằm nhỏ cọ xát vào làn da lạnh ngắt mang lại một luồng hơi ấm tâm linh dịu nhẹ, giữ cho lý trí anh không bị nhấn chìm vào bóng tối của sự bất lực. Khi bác sĩ Tuyên bước ra khỏi cửa hầm với một tiếng thở dài bất lực, Vinh khẽ thầm thì qua kẽ răng dính máu:


"Tôi không còn đường lui, bác sĩ... Tôi đã hứa với cô ấy. Vũ Điệu Tử Thần phải được đưa ra ánh sáng."


Từ góc tối của căn hầm, Đỗ Thị Na—cô bé học viên trang điểm tự nguyện chăm sóc hậu trường cho nhóm—bước đến với chiếc túi trang điểm chuyên dụng ngang hông. Na nhìn những vết bầm tím loang lổ trên lưng Vinh bằng đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự xót xa. Cô khéo léo dùng bông mút dặm một lớp phấn nền tông ấm lên khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt của anh. Na dùng kỹ thuật tạo khối tinh tế để che giấu hoàn toàn sắc diện bệnh tật, giúp Vinh duy trì diện mạo kiêu hãnh của một trưởng nhóm trước mặt các học trò.


"Anh Vinh... lớp phấn này sẽ giữ được khoảng hai tiếng dưới ánh đèn nóng. Nhưng nếu anh ra mồ hôi quá nhiều do vận động mạnh, phấn sẽ trôi đi và lộ ra vẻ trắng bệch..." Na thầm thì, giọng nói nghẹn ngào.


"Hai tiếng là quá đủ rồi. Cảm ơn em, Na." Vinh khẽ gật đầu, đôi mắt đỏ ngầu kiên định nhìn ra phía sàn tập xi măng.


Ở giữa căn hầm, bầu không khí ngột ngạt bao trùm khi Phan Nam đang lầm lì dọn dẹp đồ đạc cá nhân vào chiếc ba lô vải bạt rách nát. Đôi giày sneaker rách mõm quấn băng keo đen—đôi giày nhảy duy nhất của Nam—được xếp cẩu thả vào góc túi. Nam cúi gục đầu, bả vai gầy guộc chằng chi tiết những vết bầm tím do mười hai tiếng bốc vác xi măng ban ngày run lên bần bật. Sự hoang mang và nỗi sợ hãi đã đạt đến giới hạn sau khi chứng kiến Vinh ho ra máu và ngã quỵ đêm qua.


Nguyễn Huy đứng chắn trước lối ra của hầm, bả vai phải vẫn còn sưng nhẹ sau trận xô xát đường phố, gầm lên phẫn nộ:


"Nam! Cậu điên rồi sao? Chúng ta chỉ còn đúng hai ngày trước trận chiến Tao Đàn! Cậu bỏ đi bây giờ thì ai sẽ gánh vác kỹ thuật Popping cho bài nhảy? Cậu định phản bội anh Vinh, phản bội Tàn Tro à?"


Phan Nam ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ lộ rõ sự u uất và dằn vặt nội tâm cực hạn. Anh hét lên, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào:


"Tôi không muốn phản bội ai hết! Nhưng các người nhìn lại đi! Anh Vinh nhảy thị phạm một động tác liền ho ra máu, liệt nửa người nằm đó! Đây không phải là nhóm nhảy, đây là một giáo phái tự sát cực đoan! Ban ngày tôi phải bốc vác năm mươi ký xi măng đến rách cả tay để kiếm từng đồng lẻ đóng tiền viện phí cho mẹ ở quê. Ban đêm tôi lại phải lao vào cái hầm ngột ngạt này tập luyện đến kiệt sức. Tôi sợ... tôi sợ một ngày nào đó tôi cũng sẽ tàn phế như anh Vinh! Lúc đó ai sẽ nuôi mẹ tôi? Ai sẽ trả nợ cho gia đình tôi?"


Lời nói của Nam như một nhát dao rạch nát bầu không khí im lặng của căn hầm. Nguyễn Huy nghẹn lời, nắm đấm siết chặt đến mức run rẩy nhưng không thể thốt ra một câu phản bác nào. Thực tế nghèo đói và sự tàn khốc của chấn thương là bức tường đá đè nặng lên vai những vũ công dưới đáy xã hội.


*Cộp... Cộc... Cộc...*


Tiếng gõ nhịp sắt lạnh lùng vang lên từ phía góc hầm tối. Lâm Thế Vinh chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, tiến vào khoảng sáng vàng vọt của chiếc đèn tuýp. Dưới lớp phấn trang điểm ấm áp của Na, gương mặt anh trông hồng hào và đầy sinh khí, nhưng bước đi khập khiễng nhẹ của chân trái vẫn không thể che giấu hoàn toàn. Anh không mặc chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt quen thuộc—vật bảo mệnh duy nhất ngăn thắt lưng anh bị gãy đôi.


"Anh Vinh... sao anh lại tháo đai ra?" Lê Quốc Bảo hốt hoảng định lao đến đỡ nhưng bị ánh mắt sắc lạnh của Vinh chặn đứng.


Vinh đứng thẳng dậy ở trung tâm sàn tập xi măng, đối diện với Phan Nam. Khả năng truyền lửa qua ánh mắt của anh rực cháy như ngọn đuốc mồi giữa đêm đông lạnh giá, át đi vẻ rệu rã của cơ thể tàn phế:


"Nam, cậu sợ phương pháp của tôi sẽ tàn phá cơ thể cậu? Cậu nghĩ tôi là một kẻ điên cố chấp ép buộc các cậu vào con đường tự hủy hoại?"


Phan Nam nhìn thẳng vào mắt Vinh, đôi bàn tay thô ráp bấu chặt quai ba lô, im lặng gật đầu.


"Được. Vậy thì hôm nay, tôi sẽ cho các cậu thấy thế nào là nghệ thuật thực thụ vượt qua giới hạn của một thể xác tàn phế." Vinh lạnh lùng nói.


Vinh bước lên một bước, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể năm mươi lăm ký của mình lên chân phải trụ. Chân trái của anh—phần chi bị tê bì lâm thời sau cơn tai biến—khẽ nhấc lên khỏi mặt đất, hoàn toàn không chịu một chút lực nào. Anh áp dụng Kỹ thuật nhảy dựa trên một chân trụ, phương pháp thích nghi độc môn mà anh đã âm thầm nghiên cứu suốt những đêm dài nằm liệt giường trọ.


"Huy, bật nhạc lên." Vinh ra lệnh.


Nguyễn Huy vội vã bấm nút trên chiếc loa kéo di động cũ kỹ. Giai điệu bản nhạc demo đương đại của Thu Hồng vang lên, tiếng bass trầm u uất dội vào những bức tường hầm ẩm mốc.


Vinh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim. Khi tiếng nhạc đạt đến đoạn cao trào, cơ đùi phải của Vinh căng lên như một sợi dây đàn guitar bị kéo căng hết cỡ dưới áp lực gánh chịu toàn bộ trọng lượng cơ thể. Anh bắt đầu chuyển động.


Phần thân trên của Vinh trôi lơ lửng mượt mà trong không gian như một bóng ma không trọng lực nhờ kỹ thuật Kiểm soát trọng tâm ảo ảnh (Phantom Center). Đôi tay gầy guộc của anh dang rộng, thực hiện những chuyển động uốn lượn uyển chuyển của múa đương đại, vẽ nên những nét vẽ bi tráng và kiêu hãnh giữa căn hầm tối tăm. Gương mặt Vinh biểu cảm một nỗi đau u uất tột cùng—Kỹ thuật nhảy giấu chấn thương được anh vận dụng hoàn hảo để thu hút toàn bộ sự chú ý của người xem vào đôi mắt rực lửa và những chuyển động tay rộng, che giấu hoàn toàn bước chân khập khiễng phía dưới.


Chứng kiến cảnh tượng đó, Phan Nam hoàn toàn sững sờ. Đôi mắt anh mở to, quai ba lô tuột khỏi tay rơi xuống đất từ lúc nào không hay. Nam là một vũ công kỹ thuật, anh nhìn thấu các nguyên lý vật lý chuyển động. Anh sững sờ nhận ra Vinh đang giữ thăng bằng hoàn hảo ở mức độ vi mô, từng thớ cơ đùi phải và cơ hông của Vinh đang phải rung lên liên tục để điều chỉnh trọng tâm cơ thể mà không cần đến sự hỗ trợ của chân trái hay chiếc đai thắt lưng thép.


Nhưng đến giây thứ bốn mươi lăm của bài nhảy, khi Vinh thực hiện một cú xoay người uốn lượn tay rộng—


Một cơn đau thắt lưng nhói lên đột ngột như một lưỡi dao nung đỏ cắm thẳng vào đốt sống L4-L5. Thần kinh vận động của Vinh bị xung đột, cơ thể anh loạng choạng, trọng tâm lệch về phía bên trái trống rỗng. Vinh suýt mất thăng bằng ngã sụp xuống sàn xi măng.


"Anh Vinh!" Huy và Bảo đồng thanh hét lên định lao ra.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc sinh tử đó, Vinh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi kẽ môi, lớp phấn trang điểm của Na bị rạn nứt bởi những giọt mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng dọc thái dương. Vinh không ngã. Anh dùng sức mạnh cơ vai và cơ ngực co rút dứt khoát, bẻ góc uốn người sang phải để bù đắp lực ly tâm bị mất, kéo cơ thể trở lại thăng bằng hoàn hảo trên chân trụ phải duy nhất.


Vinh kết thúc điệu nhảy bằng một cú xoay người 360 độ cực nhanh trên một chân trụ phải chuẩn xác nhịp nhạc dồn dập cuối cùng, rồi đứng bất động như một bức tượng đá kiêu hãnh giữa căn hầm im lặng chỉ còn tiếng thở dốc.


Khớp gối phải của Vinh lúc này sưng viêm nghiêm trọng, nóng rát như lửa thiêu do phải chịu đựng toàn bộ chấn động dội ngược từ mặt sàn xi măng thô ráp. Nhưng anh vẫn đứng vững, ngẩng cao đầu nhìn Phan Nam.


Phan Nam đứng chết trân trước mặt Vinh. Những giọt nước mắt hối hận và nể phục vô bờ bến trào ra từ khóe mắt thâm quầng của chàng trai nghèo. Nam hiểu rằng, người thầy trước mặt anh không phải đang ép họ vào con đường chết, mà đang dùng chính sinh mạng rách nát của mình để dạy họ cách ngẩng cao đầu kiêu hãnh trước sự khắc nghiệt của số phận.


*Bịch.*


Chiếc ba lô vải bạt của Nam rơi xuống đất. Phan Nam quỳ sụp xuống nền xi măng lạnh buốt trước mặt Vinh, hai tay ôm lấy đầu gối sưng đỏ của người thầy tàn phế, giọng nghẹn ngào trong nước mắt:


"Em xin lỗi anh Vinh... Em sai rồi... Em thề sẽ không bao giờ từ bỏ Tàn Tro nữa! Em sẽ hoàn thành sóng cơ thể cực hạn bằng cả sinh mạng của mình để cùng anh bước vào trận chiến Tao Đàn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!