Nhạc nềnGrief2

Cơn Co Thắt Dưới Hầm Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào Sài Gòn dội xuống mái tôn của xưởng may bỏ hoang tại Quận 4 tạo nên những tiếng động rầm rập như hàng vạn viên đá sỏi ném thẳng vào khoảng không gian ngột ngạt dưới lòng đất. Dưới hầm sâu ẩm ướt, mùi dầu máy khét lẹt hòa lẫn với mùi vải mục nát và hơi đất nồng nặc bốc lên từ những khe nứt bê tông. Ánh sáng vàng vọt từ ba chiếc bóng đèn tuýp treo lơ lửng trên những sợi dây điện trần rỉ sét chỉ đủ rọi sáng một khoảng sàn xi măng xám xịt, loang lổ những vệt nước mưa rỉ xuống từ trần nhà dột nát.


Lâm Thế Vinh đứng tựa lưng vào một đường ống dẫn nước bằng sắt rỉ sét. Đôi bàn tay gầy guộc của anh bấu chặt lấy một thanh sắt tròn dài khoảng một mét, dùng nó làm điểm tựa để giữ cho cơ thể tàn phế của mình không bị khuỵu xuống. Dưới lớp áo phông đen sờn cũ, chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt được quấn chặt đến mức nghẹt thở, những nẹp thép y khoa lạnh ngắt găm sâu vào da thịt anh, ép chặt lấy vùng thắt lưng L4-L5 đang bỏng rát như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua. Mỗi nhịp thở của Vinh đều nặng nề, khè khè tiếng đờm nghẹn nơi cổ họng. Gót chân phải của anh, vết cắt sâu từ mảnh thủy tinh đêm trước vẫn chưa hề khép miệng, máu rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc trắng dán keo lem nhem dưới đế giày sneaker rách mõm.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Vinh vung thanh sắt gõ mạnh xuống đường ống nước, phát ra những tiếng kêu đanh thép, chói tai cắt rách tiếng mưa rơi gầm rú phía trên.


"Lại! Phan Nam, sóng cơ thể của cậu vẫn bị gãy ở khớp vai! Đưa tay rộng ra, cô lập cơ ngực lại!"


Giọng nói của Vinh khàn đặc, lạnh lùng và không chứa đựng một chút khoan nhượng nào. Đứng đối diện với anh, Phan Nam đang thở dốc dồn dập. Chàng trai nghèo hai mươi hai tuổi có dáng người gầy cao, đôi tay dài khẳng khiu và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ trầm trọng. Nam chỉ mặc độc một chiếc áo ba lỗ sờn rách, để lộ bả vai gầy guộc chằng chịt những vết bầm tím—hậu quả của mười hai tiếng đồng hồ liên tục bốc vác những bao tải xi măng nặng năm mươi ký tại bến xe miền Đông ban ngày. Đôi giày sneaker rách mõm của Nam được quấn chằng chịt những vòng băng keo đen để giữ cho phần đế không bị bong ra khi ma sát với mặt sàn xi măng thô ráp.


Nam cắn chặt môi, cố gắng nâng đôi cánh tay mỏi nhừ lên. Anh bắt đầu thực hiện kỹ thuật Sóng cơ thể cực hạn (Extreme Wave). Lực truyền bắt đầu chạy từ các đầu ngón tay trái, uốn lượn qua khuỷu tay, nhưng ngay khi luồng sóng chuyển động chạm đến khớp vai, cơ vai của Nam đột ngột co rút dữ dội do quá mệt mỏi. Cả cơ thể anh loạng choạng, chân quỵ xuống khiến đội hình đối xứng của nhóm Tàn Tro lập tức bị phá vỡ.


Nguyễn Huy đứng bên cạnh nhanh tay đỡ lấy vai Nam trước khi anh ngã sụp xuống nền xi măng ẩm ướt. Huy quay đầu nhìn Vinh, bả vai phải của chính anh vẫn còn sưng nhẹ sau trận xô xát đêm trước, gương mặt góc cạnh thô kệch lộ rõ vẻ phẫn nộ lẫn xót xa:


"Anh Vinh! Nam nó bốc vác từ năm giờ sáng đến giờ chưa có hột cơm nào vào bụng. Vai nó cứng ngắc như đá rồi, làm sao mà cô lập nhóm cơ nổi nữa? Cho nó nghỉ năm phút đi anh!"


"Không nghỉ!" Vinh gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu kiên định nhìn xoáy vào hai người học trò. Anh vung thanh sắt gõ mạnh xuống đất phát ra tiếng *Keng* chói tai. "Ba ngày! Chúng ta chỉ có đúng ba ngày để kiếm đủ năm mươi triệu đồng trả nợ cho lão Bình! Ngày mai bước vào bãi phế liệu Quận 2 đối đầu với tụi b-boy bạo lực đường phố, tụi nó có cho các cậu dừng lại để thở không? Cao Minh Trí có đợi các cậu khỏe lại rồi mới cướp đoạt vũ đạo của chúng ta không?"


Sự nôn nóng phục thù và gánh nặng nợ nần đè nặng lên lồng ngực Vinh như một tảng đá ngàn cân. Hình ảnh Mỹ Hạnh quỳ gối khóc nghẹn dưới chân người bác họ tham lam, hình ảnh di ảnh của Mai Chi bị chà đạp, và cả những chuyển động đạo nhái giả tạo của Cao Minh Trí trên sóng truyền hình... tất cả kết tinh thành một ngọn lửa căm hờn điên cuồng thiêu đốt lý trí của Vinh. Anh biết mình đang ép buộc học trò đến mức tàn nhẫn, nhưng anh không còn con đường lui nào khác. Thánh địa Tàn Tro dưới hầm sâu này được mua bằng sáu triệu đồng tiền cọc cuối cùng, nghĩa là anh đã khánh kiệt hoàn toàn, không còn một đồng lẻ nào để mua thuốc giảm đau dự phòng cho bản thân.


Phan Nam quỳ gối trên sàn xi măng lạnh buốt, đôi bàn tay thô ráp bấu chặt lấy đầu gối để ngăn cơ thể không run rẩy. Giọng anh run lên vì uất ức và bất lực:


"Anh Vinh... em không muốn bỏ cuộc. Nhưng vai em thực sự không còn cảm giác nữa. Em không thể điều khiển nổi dây thần kinh vận động của mình..."


"Để tôi chỉ cho cậu xem thế nào là cô lập cơ bắp thực thụ!"


Cơn giận dữ bùng phát tột cùng khiến Vinh đánh mất sự kiểm soát lý trí. Anh vứt thanh sắt xuống đất, lết đôi chân khập khiễng bước ra giữa khoảng sàn xi măng xám xịt. Đôi mắt Vinh đỏ ngầu kiên định, anh đưa hai tay xuống thắt lưng, lén lút nới lỏng chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt ra một nấc để cơ thể có đủ độ linh hoạt thực hiện chuyển động uốn cong thắt lưng—một hành vi tự sát mà bác sĩ Nguyễn Văn Tuyên đã nghiêm cấm bằng cả y đức của mình.


"Nhìn cho kỹ đây!" Vinh lạnh lùng ra lệnh.


Vinh đứng thăng bằng bằng chân phải trụ, dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể năm mươi lăm ký của mình lên gót chân đang rỉ máu. Anh bắt đầu thực hiện cú xoay bẻ khớp (Joint Breaker) kết hợp múa đương đại—động tác cốt lõi của Vũ Điệu Tử Thần. Phần thân trên của Vinh trôi lơ lửng như một bóng ma nhờ kỹ thuật Kiểm soát trọng tâm ảo ảnh, đôi tay dang rộng uyển chuyển vẽ nên những đường cong bi tráng trong không gian tối tăm của căn hầm.


Nhưng ngay khi Vinh dồn lực vào vùng hông để thực hiện cú bẻ khớp cột sống đột ngột xoay 360 độ—


*Rắc!*


Một tiếng rạn nứt vật lý khô khốc, sắc lẹm vang lên từ sâu bên trong thắt lưng Vinh, dội thẳng vào màng nhĩ của Huy và Nam đang đứng chết trân bên cạnh. Đó không phải là tiếng bẻ khớp xương thông thường của một vũ công, mà là tiếng gãy rạn của xương cột sống L4-L5 dưới áp lực uốn cong cực hạn khi không có đai định hình nâng đỡ.


Toàn bộ hệ thống cơ thắt lưng của Vinh co rút dữ dội ngay lập tức, co cứng lại như những thớ gỗ mục bị siết chặt bằng dây thép gai. Cơn đau co thắt cột sống cấp tính kinh hoàng bùng phát như một luồng điện cao thế vạn vôn phóng thẳng dọc theo tủy sống lên đại não, ép chặt lấy các dây thần kinh vận động ngoại biên. Lồng ngực Vinh thắt chặt lại, phổi anh hoàn toàn bị khóa cứng, không thể hít vào hay thở ra một ngụm oxy nào.


"Á..."


Một tiếng hét nghẹn ứ nơi cổ họng chưa kịp thoát ra ngoài đã bị dập tắt. Vinh ngã sấp mặt xuống nền xi măng lạnh buốt, bụi bặm công nghiệp bám đầy trên gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu của anh. Cơn co thắt cơ hoành tàn khốc ép chặt lấy dạ dày và lồng ngực, khiến Vinh nấc lên một tiếng đớn đau, một ngụm máu đỏ sẫm trào ra từ kẽ răng, nhuốm đỏ một khoảng sàn xi măng ẩm ướt ngay trước mắt anh.


"Anh Vinh!"


Huy gào lên một tiếng kinh hoàng, lao thẳng tới quỳ sụp xuống bên cạnh Vinh. Đôi bàn tay lực lưỡng của chàng b-boy đường phố run rẩy không dám chạm vào người Vinh vì sợ làm gãy thêm xương cột sống của anh. Phan Nam bàng hoàng đứng bật dậy, gương mặt sạm đen vì bụi xi măng giờ đây xám ngoét vì sợ hãi tột độ.


"Máu... Anh Vinh ho ra máu rồi! Anh Huy ơi cứu anh Vinh!" Lê Quốc Bảo từ góc hầm tối tút hoảng hốt lao ra, chiếc khăn lau mồ hôi màu xanh dương trên vai rơi xuống vũng nước mưa dột nát.


Vinh nằm bất động trên nền xi măng lạnh buốt. Toàn thân anh co quắp lại như một con tôm bị nướng trên lửa đỏ, hai đầu gối co gập sát vào ngực một cách vô thức do phản xạ co rút cơ thắt lưng sâu. Đôi mắt anh trợn ngược, chỉ còn lòng trắng dã giật giật liên hồi dưới ánh đèn tuýp mờ ảo. Đôi môi anh tím tái, hơi thở rít lên từng tiếng khò khè đứt quãng qua kẽ răng đầy máu bọt.


"Đừng... đừng động vào lưng anh ấy!" Huy hét lên chỉ đạo Bảo và Nam. "Đỡ đầu anh ấy lên, giữ cho thẳng cổ! Bảo, lấy khăn lau máu ở miệng để anh ấy không bị sặc!"


Huy quỳ gối sau đầu Vinh, nhẹ nhàng dùng hai tay cố định hộp sọ và cổ của anh, mắt đỏ hoe nhìn người anh cả đang quằn quại trong đau đớn tột cùng.


Vinh cố gắng dùng hai bàn tay gầy gộc bấu chặt lấy nền xi măng, móng tay cào xước mặt sàn thô ráp đến mức bật máu để tìm kiếm một điểm tựa lực đẩy cơ thể đứng dậy. Anh muốn chứng minh mình không tàn phế, anh muốn tiếp tục đứng vững để dẫn dắt Tàn Tro. Nhưng đôi chân anh—từ vùng hông trở xuống—hoàn toàn trống rỗng, mất đi toàn bộ cảm giác vật lý. Giống như phần nửa dưới cơ thể anh đã bị chặt đứt và ném vào một hố sâu không đáy.


"Chân... chân tôi..." Vinh thều thào qua kẽ răng dính máu, nước mắt sinh lý do đau đớn tột cùng chảy ròng ròng dọc thái dương. "Huy... tôi không cảm nhận được chân nữa..."


"Anh Vinh, im lặng! Đừng cử động!" Huy khóc nghẹn, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn. "Cơ lưng anh đang bị co thắt khóa cứng thần kinh thôi. Yên lặng để cơ bắp giãn ra!"


Căn hầm ẩm thấp giờ đây ngập tràn bầu không khí tuyệt vọng và hoảng loạn tột cùng. Tiếng mưa rào phía trên vẫn gầm rú như muốn nhấn chìm thánh địa non trẻ của Tàn Tro xuống vũng bùn tối tăm. Phan Nam quỳ sụp xuống bên cạnh chân Vinh, hai tay ôm lấy đầu tự trách bản thân trong điên cuồng:


"Tại em... tất cả là tại em yếu đuối... Nếu em không ngã hỏng đội hình thì anh Vinh đã không phải nhảy thị phạm... Em hại anh Vinh rồi!"


"Nam, câm miệng lại và giữ chặt chân anh ấy không cho co giật!" Huy quát lớn để giữ bình tĩnh cho cả nhóm. Anh quay sang Bảo đang khóc nấc bên cạnh: "Bảo! Chạy ngay ra đường lớn, bắt xe ôm qua bệnh viện Chợ Rẫy tìm bác sĩ Tuyên khẩn cấp! Nói anh Vinh bị co thắt cột sống cấp tính ho ra máu! Đi mau!"


"Dạ... dạ em đi ngay!"


Quốc Bảo cuống cuồng đứng dậy, trượt chân suýt ngã trên vũng nước mưa dột nát. Cậu bé lao vút lên những bậc thềm bê tông ẩm ướt của tầng hầm xưởng may bỏ hoang, bóng dáng gầy gò nhanh chóng khuất dạng vào màn đêm giông bão của con hẻm Quận 4.


Dưới hầm sâu lạnh buốt, Lâm Thế Vinh nằm bất động trên nền xi măng ẩm ướt, hơi thở yếu ớt dần. Đôi mắt trợn ngược của anh nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định của trần nhà dột nát. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê của cơn sốt chấn thương, Vinh thấy bóng tối xung quanh như ngưng đọng lại, và từ trong góc tối của căn hầm, hình bóng u sầu của Nguyễn Mai Chi trong chiếc váy múa đương đại màu trắng mỏng manh hiện ra, mỉm cười dịu dàng nhìn anh.


Bàn tay trái run rẩy của Vinh khẽ rướn lên, năm ngón tay rướm máu bấu chặt lấy Chiếc vòng tay may mắn tết bằng chỉ đỏ đeo ở cổ tay trái. Hạt gỗ nhỏ cọ xát vào làn da nhợt nhạt mang lại một luồng hơi ấm tâm linh cuối cùng, giữ cho linh hồn anh không bị nhấn chìm hoàn toàn vào bóng tối của sự bại liệt vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!