Bẫy Nợ Và Sổ Đỏ
Tiếng bước chân tháo chạy vội vã của kẻ lạ mặt dội lại vang vọng trong đêm lạnh, để lại một bầu không khí lạnh người và căng thẳng bao trùm lên thánh địa non trẻ của Tàn Tro.
Nguyễn Huy lao vút lên những bậc thềm bê tông ẩm ướt của tầng hầm xưởng may bỏ hoang, bóng dáng lực lưỡng của chàng b-boy đường phố nhanh chóng khuất dạng vào màn đêm u tối của con hẻm Quận 4. Tiếng gầm của Huy dội lại từ những bức tường gạch cũ kỹ, xen lẫn tiếng gió rít buốt lạnh từ sông Sài Gòn thổi vào. Dưới hầm sâu, Lê Quốc Bảo đứng trân trối cạnh chiếc cửa sắt rỉ sét, đôi bàn tay gầy gò vẫn còn dính đầy keo bạc và bụi thủy tinh run rẩy vô thức.
Vinh không đuổi theo. Anh biết rõ với thể trạng nát bấy hiện tại, việc cố gắng di chuyển nhanh chỉ là một hành vi tự sát. Cơn đau từ đốt sống L4-L5 vừa bị chấn động sau bài nhảy múa trên mảnh chai dưới gầm cầu vẫn đang âm ỉ cháy, như một thanh sắt nung đỏ cắm thẳng vào thắt lưng anh. Dưới gót chân phải, vết cắt sâu từ mảnh thủy tinh bén ngót đã được Bảo băng bó tạm thời bằng lớp gạc y tế rẻ tiền, giờ đây lại rỉ máu, thấm qua lớp vải trắng tạo thành một vệt đỏ sẫm dưới đế giày sneaker sờn rách.
"Anh Vinh... gót chân anh lại chảy máu rồi kìa," Bảo thốt lên, giọng run rẩy khi nhìn xuống vệt đỏ dưới chân Vinh. "Để em tháo băng ra rửa lại..."
"Không cần," Vinh lạnh lùng cắt ngang, giọng nói khàn đặc vì khói bụi vải công nghiệp mục nát dưới hầm. Anh đưa bàn tay trái lên, khẽ vuốt ve Chiếc vòng tay may mắn của Mai Chi tết bằng chỉ đỏ đeo ở cổ tay trái. Hạt gỗ nhỏ cọ xát vào làn da nhợt nhạt, mang lại một chút hơi ấm tâm linh dịu nhẹ, đủ để anh đè nén cơn co thắt cơ lưng đang chực chờ bùng phát. "Dọn dẹp nốt đống đổ nát này đi. Ngày mai chúng ta bắt đầu tập luyện."
Mười phút sau, Huy trở về, gương mặt thô kệch lộ rõ vẻ thất vọng và phẫn nộ. Anh thở dốc, bả vai phải hơi khòm xuống vì mệt mỏi:
"Thằng khốn đó rành đường hẻm ở đây như lòng bàn tay, anh Vinh ạ. Nó lách qua mấy khúc cua rồi biến mất tiêu. Nhưng em dám cá, nó không phải dân trộm cắp vặt. Cách nó cầm điện thoại chụp hình rất chuyên nghiệp. Chắc chắn là người của tụi Hắc Tinh hoặc lão Mạnh thuê tới bám đuôi."
"Tôi biết," Vinh nhắm mắt lại, che giấu sự lo âu sâu kín trong đôi mắt u uất. Anh biết rõ phòng tập này đã lọt vào tầm ngắm của kẻ thù ngay khi họ vừa đặt bút ký hợp đồng thuê nhà với gã chủ đất tham lam Trần Văn Lộc. Sáu triệu đồng tiền cọc—toàn bộ số tiền tiết kiệm cuối cùng của anh—đã giao ra, nghĩa là anh không còn một đồng lẻ nào để mua thuốc giảm đau dự phòng. Tàn Tro đã có thánh địa, nhưng anh cũng tự đẩy mình vào thế tuyệt lộ.
"Về thôi. Đêm đã muộn rồi," Vinh thều thào, lết bước chân khập khiễng tiến về phía lối ra.
***
Căn phòng gác mái chật hẹp chưa đầy mười hai mét vuông nằm sâu trong con hẻm ngoằn ngoèo trên đường Tôn Đản, Quận 4 nóng bức như một lò thiêu vào mùa hè. Ánh đèn tuýp mờ ảo tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, rọi lên chiếc bàn thờ gỗ nhỏ treo trên vách ván ép, nơi đặt di ảnh của cha mẹ và một tấm ảnh nhỏ của Nguyễn Mai Chi.
Lâm Mỹ Hạnh đang ngồi cúi đầu bên chiếc bàn học gỗ ép đã bong tróc góc cạnh. Cô gái mười tám tuổi mặc chiếc đồng phục trường sư phạm đã bạc màu, mái tóc cột đuôi ngựa giản dị để lộ chiếc cổ thanh tú nhưng gầy gộc. Đôi mắt sáng của cô lúc này đỏ hoe, phảng phất nỗi lo âu tột cùng khi nhìn vào cuốn sổ tay chi tiêu gia đình nát bươm đặt trước mặt. Tiền thuốc men hằng tuần của anh trai, tiền thuê phòng trọ hẻm Tôn Đản, tiền học phí học kỳ tới... tất cả như một tảng đá khổng lồ đè nặng lên đôi vai gầy của cô nữ sinh nghèo.
Tiếng bước chân khập khiễng ọp ẹp trên cầu thang gỗ dốc đứng cắt ngang sự tĩnh lặng. Hạnh vội vàng gạt đi giọt nước mắt lăn dài trên má, đứng dậy mở cửa:
"Anh Vinh! Sao anh về muộn vậy? Chân anh..."
Cô khựng lại khi nhìn thấy vệt máu loang lổ dưới gót chân phải của anh trai và gương mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương của anh. Vinh cố giữ cho phần thân trên thẳng đứng một cách kiêu hãnh, lách người bước vào phòng, khẽ ngồi xuống chiếc giường tre cũ kỹ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt.
"Không sao, chỉ là vết xước nhỏ khi dọn dẹp phòng tập thôi," Vinh nói dối, giọng điệu điềm tĩnh nhưng hơi thở vẫn còn dồn dập. Anh vội vàng kéo vạt áo phông đen sờn cũ xuống để che đi chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt đang quấn chặt quanh thắt lưng.
Mỹ Hạnh quỳ xuống bên chân anh, nhẹ nhàng tháo chiếc giày sneaker sờn rách ra. Nhìn lớp băng gạc dính máu cát bụi, lòng cô thắt lại đau đớn. Cô biết anh trai đang tự hủy hoại cơ thể vì chấp niệm phục thù cho người yêu quá cố Mai Chi, nhưng cô bất lực không thể ngăn cản.
"Anh Vinh... tiền thuốc giảm đau tuần này của anh hết rồi. Hiệu thuốc bà Huệ nói loại thuốc liều cao của anh không được bán nợ nữa," Hạnh thều thào, giọng nghẹn ngào. "Em... em đã cố gọi điện cho cậu Nam xe ôm để hỏi mượn đỡ vài trăm nghìn mua thuốc cho anh, nhưng..."
"Cậu Nam không nghe máy đúng không?" Vinh khẽ thở dài, đưa bàn tay thô ráp vuốt tóc em gái.
"Dạ... thuê bao không liên lạc được. Chắc dì Lan lại giữ điện thoại của cậu rồi," Hạnh cúi đầu, giọt nước mắt ấm nóng rơi xuống mu bàn tay Vinh. Cô biết cậu Nam thương hai anh em, nhưng cậu sợ vợ—người dì ruột Nguyễn Thị Lan luôn coi anh em Vinh là mối họa và gánh nặng của gia đình.
"Đừng gọi cho cậu nữa. Anh tự lo được," Vinh kiên quyết nói. Anh bấu chặt ngón tay vào thành giường tre để ngăn một cơn co thắt thắt lưng đang dội lên.
Đột ngột, tiếng bước chân rầm rập, nặng nề vang lên từ chiếc cầu thang gỗ dốc đứng bên ngoài. Tiếng cầu thang ọp ẹp kêu cứu như sắp gãy vụn dưới sức nặng của những kẻ thô lỗ.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Cánh cửa gỗ mỏng manh của phòng trọ bị đập mạnh liên hồi, chấn động mạnh đến mức làm bụi bặm trên trần nhà rơi lả tả xuống sàn gỗ mục nát.
"Lâm Thế Vinh! Mở cửa! Tụi tao biết mày đang ở trong nhà! Đừng có giả vờ chết!"
Giọng nói chua ngoa, lanh lảnh của một người phụ nữ vang lên, cắt rách bầu không khí ngột ngạt của đêm muộn. Mỹ Hạnh giật bắn mình, gương mặt nhỏ nhắn tái mét vì sợ hãi. Cô run rẩy bấu chặt lấy cánh tay Vinh:
"Anh Vinh... là thím Hoa và bác Bình..."
Vinh nheo mắt lại, ánh mắt u uất lập tức lạnh đi như băng giá. Anh chậm rãi đứng dậy, dồn trọng tâm vào chiếc chân trụ phải lành lặn, thắt chặt chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt qua lớp áo phông để cố định thắt lưng trước khi bước ra mở cửa.
Cánh cửa vừa hé mở, một luồng khí nóng bức cùng mùi thuốc lá rẻ tiền nồng nặc lập tức sộc vào phòng. Lâm Văn Bình—người bác họ thực dụng của Vinh—bước vào đầu tiên. Gã đàn ông ngoài năm mươi tuổi có thân hình mập mạp, bụng phệ vượt mặt dồn nén trong chiếc áo sơ mi hoa lòe loẹt mở phanh ngực. Sợi xích vàng giả quấn quanh chiếc cổ ngấn mỡ lấp lánh dưới ánh đèn mờ, hàm răng ố vàng vì hút thuốc lá liên tục lộ ra trong một nụ cười khinh khỉnh.
Đi ngay phía sau gã là thím dâu Lê Thị Hoa. Người phụ nữ gầy gộc, môi thâm, đôi mắt la mày lém sắc sảo như dao cạo luôn liếc xéo khắp căn phòng trọ nghèo nàn. Vừa bước vào, mụ ta đã bĩu môi khinh miệt, tay bịt mũi chê bai mùi ẩm mốc của căn phòng.
"Bác Bình, thím Hoa. Đêm muộn thế này hai người đến đây có việc gì?" Vinh lạnh lùng lên tiếng, đứng thẳng người chắn trước mặt Mỹ Hạnh.
"Việc gì à? Mày còn hỏi việc gì nữa hả thằng tàn phế hám danh kia?" Lê Thị Hoa chống hai tay vào hông, giọng chua ngoa chửi bới. Mụ ta không thèm nể nang, lách người qua Vinh, đi thẳng đến chiếc bàn học của Mỹ Hạnh và bắt đầu lục lọi đồ đạc, lật tung sách vở và chiếc hộp bút cũ kỹ của cô bé. "Đống tiền rác rưởi của tụi mày giấu ở đâu? Đưa ra đây mau!"
"Thím Hoa! Thím làm cái gì vậy? Đừng có lục lọi đồ đạc của em!" Mỹ Hạnh uất ức hét lên, lao đến cố gắng giật lại cuốn sổ tay chi tiêu đang bị Hoa giật lấy.
"Tránh ra con ranh con!" Hoa gạt mạnh tay khiến Mỹ Hạnh loạng choạng suýt ngã xuống sàn gỗ. Mụ ta lật tung chiếc balo đi học của Hạnh, ném tất cả sách vở xuống đất. "Tao tìm tiền! Tụi mày có tiền thuê phòng trọ sang chảnh ở thành phố, có tiền đi nhảy múa đàn đúm, mà tiền nợ của bác mày thì tụi mày quỵt suốt nửa năm nay hả?"
"Thím Hoa! Dừng tay lại!"
Vinh gầm lên một tiếng khàn đặc. Anh bước tới một bước, dùng sức mạnh bộc phát của phần thân trên túm chặt lấy cổ tay Lê Thị Hoa, ép mụ ta phải buông cuốn sổ tay của Hạnh ra. Đôi mắt Vinh đỏ ngầu phẫn nộ, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Uy áp của một cựu trưởng nhóm Vô Ảnh khiến Hoa giật mình hoảng sợ, vội vàng rụt tay lại, lùi về phía sau Lâm Văn Bình.
"Mày... mày định đánh thím mày hả thằng mất dạy?" Hoa lu loa lên, nép sau lưng chồng.
Lâm Văn Bình tiến lên một bước, thân hình mập mạp của gã che khuất ánh sáng đèn tuýp. Gã đập mạnh bàn tay thô ráp xuống chiếc bàn gỗ ép phát ra tiếng *Rầm* khô khốc, khiến chiếc bàn thờ nhỏ trên tường rung lên bần bật. Gã dí sát gương mặt béo phì, nồng nặc mùi rượu và khói thuốc vào mặt Vinh, giọng khàn khè đầy đe dọa:
"Vinh! Mày đừng có giở thói giang hồ đường phố ra đây với tao. Hôm nay tao tới đây là để đòi lại công bằng. Ba mày ngày xưa chết đi để lại món nợ khổng lồ, mẹ mày nằm viện chữa bệnh cũng là tiền tao bỏ ra cứu giúp. Tụi mày khất nợ từ năm này qua năm khác, tao đã nhân nhượng lắm rồi. Nhưng hôm nay, tao không đợi được nữa!"
Gã Bình thò tay vào túi quần, rút ra một tờ giấy bị ố vàng, dính đầy vết mồ hôi và ném thẳng vào ngực Vinh.
Vinh bắt lấy tờ giấy. Đó chính là giấy thế chấp Sổ đỏ nhà cũ ở quê nhà miền Trung—mảnh đất nghèo nàn, cỗi cằn nhưng là tài sản duy nhất còn lại của gia đình, và quan trọng hơn hết, đó là nơi nương náu duy nhất của người bà ngoại già yếu, mù lòa Lê Thị Út đang sống thoi thóp qua ngày.
"Bác Bình... tờ giấy nợ này... cha con ngày xưa vay bác ba mươi triệu để chữa bệnh cho mẹ. Con đã gửi trả bác hơn mười triệu tiền lãi rồi," Mỹ Hạnh khóc nghẹn, quỳ sụp xuống sàn gỗ dưới chân Bình, hai tay bấu chặt lấy gấu quần của gã cầu xin. "Xin bác... con lạy bác... bác đừng siết căn nhà ở quê. Bà ngoại đang yếu lắm, mắt bà lại mù lòa, nếu mất nhà thì bà biết đi đâu về đâu hả bác?"
"Mù lòa thì vào viện dưỡng lão hay ra đường mà ở, liên quan gì đến tao?" Lê Thị Hoa chen vào, giọng nói tàn nhẫn không chút tình người. "Ba mươi triệu tiền gốc ngày xưa, cộng với lãi suất tích lũy suốt hai năm qua, bây giờ tổng cộng là năm mươi triệu đồng! Tụi tao đang cần tiền gấp để lo cho con Linh đi học đại học tư thục trên thành phố. Tụi mày không trả, tao siết nhà ở quê bán lấy tiền ngay lập tức!"
"Năm mươi triệu..." Mỹ Hạnh bàng hoàng thốt lên, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Số tiền đó đối với hai anh em lúc này là một con số khổng lồ, nằm ngoài tầm với của họ.
Cô bé khóc nghẹn, vội vàng rút chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ ra, ngón tay run rẩy bấm số gọi cho cậu ruột Nguyễn Văn Nam một lần nữa để cầu cứu. Nhưng đáp lại cô chỉ là giọng nói tự động lạnh lùng của tổng đài viên:
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."
Hạnh buông thõng cánh tay, chiếc điện thoại suýt rơi xuống đất. Cậu Nam—người thân duy nhất có thể giúp đỡ—đã hoàn toàn bị dì Lan khống chế và khóa chặt mọi liên lạc để tránh rắc rối tài chính của hai đứa cháu nghèo.
"Đừng phí công vô ích nữa con ranh," Lê Thị Hoa cười khẩy, đôi mắt hí đố kỵ nhìn xoáy vào nỗi đau của Hạnh. "Cậu mày sợ tụi mày như sợ cọp, tiền đâu mà cứu tụi mày? Trả tiền ngay, hoặc ký giấy bàn giao sổ đỏ nhà đất ở quê cho chồng tao bán đất!"
Lâm Văn Bình ném thêm một cây bút bi thiên long lên bàn, khoanh tay đứng nhìn Vinh với vẻ mặt đắc thắng. Gã biết rõ Vinh đã hoàn toàn khánh kiệt tài chính sau khi thuê tầng hầm xưởng may bỏ hoang Quận 4, và không còn bất kỳ con đường lui nào khác. Gã muốn dồn hai đứa cháu mồ côi vào đường cùng để chiếm đoạt mảnh đất quê hương có giá trị đang lên hằng ngày.
"Vinh. Mày là anh cả, mày tự quyết định đi," Bình khè khè giọng nói đe dọa. "Tao cho mày hạn chót trong vòng ba ngày. Đúng ba ngày nữa, nếu không có đủ năm mươi triệu đồng tiền mặt đặt lên bàn này, tao sẽ dẫn người về quê cưỡng chế, đuổi bà ngoại mày ra khỏi nhà ngay lập tức. Giấy nợ cha mày ký vẫn còn đây, pháp luật cũng không cản được tao đâu!"
Cơn đau từ thắt lưng Vinh đột ngột dội lên dữ dội, như có một ngọn lửa thiêu đốt các dây thần kinh cột sống L4-L5. Thân hình anh khẽ run lên vô thức, gương mặt nhợt nhạt đẫm mồ hôi lạnh. Chiếc đai định hình thắt lưng thép dưới áo phông như muốn bóp nghẹt lồng ngực anh, khiến anh không thể hít thở bình thường. Vinh bấu chặt ngón tay vào lòng bàn tay đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, rỉ máu để dùng nỗi đau vật lý khác áp chế cơn co thắt cột sống.
Anh nhìn xuống em gái Mỹ Hạnh đang khóc nấc dưới đất, rồi nhìn lên di ảnh của cha mẹ và tấm ảnh của Mai Chi trên bàn thờ.
*"Chờ anh, Mai Chi... Anh sẽ đưa tác phẩm của chúng ta ra ánh sáng... Anh không thể ngã xuống lúc này..."*
Ý chí tuẫn đạo và lòng tự trọng của một nghệ sĩ tự do trỗi dậy mãnh liệt trong lòng Vinh. Anh không thể để mất căn nhà ở quê. Anh không thể để bà ngoại mù lòa phải ra đường ở tuổi xế chiều. Và anh càng không thể đầu hàng trước sự tàn nhẫn, tham lam của những người họ hàng hám lợi này.
Nhưng làm sao để kiếm được năm mươi triệu đồng trong vòng ba ngày khi cơ thể anh đã tàn phế và nhóm Tàn Tro vẫn chưa thể biểu diễn thương mại?
Trong đầu Vinh lập tức lướt qua một thông tin tình báo ngầm mà anh từng nghe được từ Trần Minh Tuấn và cộng đồng Underground Sài Gòn: một kèo đấu nhảy ngầm cá cược đầy nguy hiểm (underground dance battle bet) sắp diễn ra tại bãi phế liệu vùng ven Quận 2 vào đêm mai. Kẻ đứng sau tổ chức là những tay trùm cá độ giới giải trí bẩn, sẵn sàng trả khoản tiền thưởng khổng lồ lên tới năm mươi triệu đồng tiền mặt ngay tại chỗ cho bất kỳ vũ công nào dám chấp nhận thử thách nhảy múa đối kháng bạo lực cực hạn.
Đó là một sàn đấu bẩn thỉu, nơi không có luật lệ bảo hộ y tế, nơi các vũ công phải nhảy múa trên nền đất gồ ghề đầy mảnh sắt rỉ sét và chịu đựng những đòn va chạm vật lý tàn khốc của đối thủ. Đối với một người mang chấn thương cột sống nặng nề như Vinh, bước vào sàn đấu đó không khác gì việc tự tay ký vào bản án bại liệt vĩnh viễn.
Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.
"Được rồi," Vinh lạnh lùng lên tiếng, giọng nói đanh thép xé rách sự im lặng ngột ngạt của căn phòng. Anh cúi xuống, đỡ Mỹ Hạnh đứng dậy, dùng thân hình gầy guộc nhưng kiên cường của mình che chắn hoàn toàn cho em gái trước sự hung hăng của Bình.
Anh nhìn thẳng vào mắt Lâm Văn Bình, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao khiến gã bác họ béo phì phải khẽ rùng mình lùi lại nửa bước:
"Bác Bình. Con sẽ gánh toàn bộ khoản nợ này thay cho cha. Đúng ba ngày nữa, con sẽ giao đủ năm mươi triệu đồng tiền mặt cho bác tại đây."
"Mày lấy đâu ra năm mươi triệu hả thằng tàn phế?" Lê Thị Hoa cười khẩy nghi ngờ. "Hay mày lại định đi ăn cướp?"
"Đó là việc của con," Vinh gằn giọng, tay trái bấu chặt lấy Chiếc vòng tay may mắn của Mai Chi để tìm kiếm điểm tựa tinh thần cuối cùng. "Nhưng với một điều kiện: Bác phải ký vào bản cam kết gia hạn nợ mới này. Trong vòng ba ngày tới, bác không được phép bén mảng đến căn nhà ở quê hăm dọa bà ngoại, và sau khi nhận đủ tiền, bác phải hoàn trả lại sổ đỏ gốc cho con ngay lập tức."
Lâm Văn Bình nhìn cây bút bi trên bàn, rồi nhìn vào sự quyết tuyệt đến điên cuồng trong đôi mắt đỏ ngầu của Vinh. Gã biết rõ tính khí lì lợm của thằng cháu này từ nhỏ—một khi Vinh đã quyết, anh sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để thực hiện. Gã khẽ liếm môi, tính toán rằng năm mươi triệu đồng tiền mặt vẫn tốt hơn là việc phải mất công về quê siết đất bán tháo đầy rắc rối pháp lý.
"Được! Tao ký!" Bình dứt khoát nói. Gã cầm lấy cây bút bi thiên long, nhanh chóng ký tên vào bản cam kết nợ mới với những điều khoản phạt lãi suất khắc nghiệt do gã tự đặt ra nếu Vinh trễ hạn dù chỉ một giờ.
Lê Thị Hoa giật lấy bản cam kết xem xét kỹ lưỡng, rồi lườm Vinh một cái sắc lẹm trước khi cất vào túi xách:
"Được rồi, nhớ lấy lời mày nói đấy thằng ranh. Đúng ba ngày nữa tụi tao quay lại đây. Không có tiền thì đừng trách tao tàn nhẫn đuổi bà già mù ra đường!"
Hai vợ chồng họ hàng tham lam quay lưng bước ra khỏi phòng trọ, phát ra những tiếng bước chân nặng nề khuất dần sau chiếc cầu thang gỗ dốc đứng dột nước.
Căn phòng gác mái trở lại sự tĩnh lặng lạnh lẽo. Mỹ Hạnh quỳ sụp xuống sàn nhà, ôm lấy mặt khóc nấc lên từng hồi uất ức. Lòng tự trọng của cô gái mười tám tuổi bị chà đạp tàn nhẫn dưới chân những người ruột thịt giàu có.
"Anh Vinh... em xin lỗi... tất cả là tại em vô dụng..." Hạnh khóc nghẹn, giọng nói khản đặc vì đau đớn.
Vinh quỳ xuống bên cạnh em gái, ôm chặt lấy bả vai đang run rẩy của cô vào lòng. Cơn đau từ cột sống L4-L5 dội lên như muốn bẻ gãy thân thể anh làm đôi, nhưng anh vẫn cắn chặt răng không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo phông đen sờn cũ của anh, hòa lẫn với những giọt nước mắt ấm nóng của Mỹ Hạnh.
"Không phải lỗi của em, Hạnh ạ," Vinh thều thào, ánh mắt u uất nhìn lên di ảnh của Mai Chi trên bàn thờ. "Anh sẽ bảo vệ em. Anh sẽ bảo vệ căn nhà của bà ngoại. Dù có phải trả giá bằng cả mạng sống này, anh cũng không để tụi nó chà đạp lên gia đình chúng ta."
Anh chậm rãi đứng dậy, lết bước chân khập khiễng tiến về phía chiếc bàn gỗ ép. Vinh cầm cây bút bi lên, cắn răng ký vào bản cam kết đấu nhảy sinh tử ngầm gửi cho Trần Minh Tuấn qua điện thoại.
Anh đưa hai tay xuống thắt lưng, siết chặt chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt thêm một nấc nữa, cảm nhận những nẹp thép lạnh ngắt găm sâu vào da thịt để cố định cột sống rạn nứt. Đôi mắt anh đỏ ngầu kiên định, chuẩn bị bước vào sàn đấu bẩn thỉu đẫm máu vào đêm mai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!