Nhạc nềnGrief2

Thánh Địa Dưới Tầng Hầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió sông Sài Gòn rít qua những khe hở của thành cầu bê tông Khánh Hội, mang theo hơi lạnh buốt của dòng nước đen và mùi sình lầy nồng nặc. Dưới gầm cầu tối tăm, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những mảnh thủy tinh vỡ nát, lấp lánh như những chiếc răng nanh của một con quái thú đang chờ đợi con mồi. Trần Thế Hùng đứng đó, tay chống gậy gỗ, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn cay nghiệt và hơi thở nồng nặc mùi rượu đế rẻ tiền. Lời thách thức của ông ta vẫn còn văng vẳng trong không gian, lạnh lùng và tàn nhẫn như chính cuộc đời ông mười năm qua.


Nguyễn Huy bước lên một bước, bả vai phải vẫn còn sưng nhẹ sau cú ngã hụt nhịp lúc nãy. Gương mặt thô kệch của chàng b-boy đường phố lộ rõ vẻ phẫn nộ. Anh nắm lấy cánh tay gầy guộc của Vinh, giọng nói trầm khàn đầy lo lắng:


"Anh Vinh, đừng! Lão già này điên thật rồi! Đống mảnh chai đó sắc lắm, chân lành lặn nhảy lên còn rách da nát thịt, huống hồ cái lưng của anh..."


Lâm Thế Vinh không trả lời. Anh chậm rãi đưa bàn tay trái lên, chạm nhẹ vào chiếc vòng tay tết bằng chỉ đỏ của Nguyễn Mai Chi. Hạt gỗ nhỏ cọ xát vào làn da nhợt nhạt mang lại một luồng hơi ấm tâm linh dịu nhẹ, dập tắt đi nỗi sợ hãi vật lý đang nhen nhóm trong lòng. Vinh nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu của thầy Hùng. Anh hiểu rất rõ, những kẻ đã bị tổn thương và phản bội đến mức tuyệt vọng như ông Hùng sẽ không bao giờ tin vào những lời hứa hẹn suông. Cách duy nhất để đánh thức linh hồn nghệ sĩ đã chết của ông ta là dùng chính máu và ý chí tuyệt đối của một vũ công thực thụ.


"Huy, buông tôi ra," Vinh nói, giọng điệu điềm tĩnh đến mức đáng sợ.


Anh chậm rãi đưa tay xuống vạt áo phông đen sờn cũ, tháo chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt ra. Khi những chiếc nẹp thép không còn siết chặt quanh thắt lưng, một cơn đau nhói từ đốt sống L4-L5 lập tức phóng thẳng lên đại não khiến Vinh lảo đảo. Không có đai định hình nâng đỡ, cột sống của anh lúc này mỏng manh như một sợi dây sắp đứt. Bất kỳ một chuyển động uốn cong hay vặn mình sai góc độ nào cũng có thể sever các dây thần kinh vận động, đẩy anh vào cảnh bại liệt vĩnh viễn ngay lập tức. Nhưng Vinh vẫn kiên quyết ném chiếc đai định hình lên chiếc ba lô cũ dưới đất.


Anh lết từng bước khập khiễng tiến về phía đống mảnh vỡ thủy tinh lấp lánh. Mỗi bước đi là một sự tra tấn vật lý thấu xương, nhưng Vinh vẫn giữ cho phần thân trên thẳng đứng một cách kiêu hãnh.


"Thầy Hùng," Vinh lên tiếng, ánh mắt u uất rực cháy một ngọn lửa quyết tuyệt. "Mười năm trước, Hắc Tinh cướp đi bản quyền của thầy, thầy chọn cách trốn chạy vào men rượu dưới gầm cầu này. Hai năm trước, tụi nó dàn dựng tai nạn bẻ gãy cột sống của con, cướp đi Mai Chi và tác phẩm của chúng con. Nhưng con không trốn chạy. Hôm nay, con sẽ cho thầy thấy, dù chỉ còn một chân trụ lành lặn, linh hồn của một vũ công Vô Ảnh vẫn không bao giờ bị dập tắt."


Vinh bước chân phải lên, đặt thẳng lòng bàn chân vào giữa đống mảnh thủy tinh sắc nhọn.


*Rắc...*


Tiếng thủy tinh vỡ vụn dưới sức nặng của cơ thể vang lên khô khốc. Một mảnh thủy tinh bén ngót lập tức xuyên qua lớp đế mỏng của chiếc giày sneaker sờn cũ, găm thẳng vào gót chân phải của Vinh. Máu tươi nhanh chóng rỉ ra, thấm đỏ một mảng giày, nhưng gương mặt Vinh vẫn lạnh lùng như một pho tượng đá. Anh không hề chớp mắt.


Anh bắt đầu di chuyển.


Không có âm nhạc hỗ trợ, Vinh tự đếm nhịp bằng tiếng gió rít dưới gầm cầu và nhịp đập dồn dập từ lồng ngực mình. Anh áp dụng kỹ thuật độc môn "Kiểm soát trọng tâm ảo ảnh" (Phantom Center). Chân phải của anh khóa chặt làm chân trụ duy nhất chịu lực, trong khi chân trái hoàn toàn tê bì chỉ di chuyển lướt nhẹ trên mặt đất để giữ thăng bằng.


Thân trên của Vinh bắt đầu thực hiện những chuyển động mượt mà của múa đương đại. Hai cánh tay anh dang rộng, vẽ nên những đường cong u sầu, chậm rãi trong không gian vàng vọt của ánh đèn đường. Chuyển động của anh nhẹ nhàng, uyển chuyển như một con thiên nga đen đang nhảy điệu múa cuối cùng trước khi lụi tàn. Toàn bộ phần thân trên của anh giữ bất động hoàn hảo, trôi lơ lửng như một bóng ma, che giấu hoàn toàn sự bất lực và những cơn đau co thắt thắt lưng đang hành hạ cơ thể bên dưới.


*Rắc... Rắc...*


Mỗi cú xoay người trên chiếc chân trụ phải khiến đống mảnh thủy tinh dưới chân càng găm sâu hơn. Máu đỏ hòa lẫn với cát bụi dưới đất, vẽ nên những vệt loang lổ đẫm máu. Thế nhưng, chuyển động của Vinh không hề bị khựng lại hay lệch nhịp. Anh dồn toàn bộ sự căm hờn tột cùng đối với tập đoàn Hắc Tinh và tình yêu sâu sắc dành cho Mai Chi vào từng thớ cơ vai, cơ ngực.


Thầy Hùng đứng lặng người. Chai rượu đế trên tay ông ta suýt chút nữa rơi xuống đất. Đôi mắt đục ngầu, cay nghiệt của ông dần dần mở lớn, phản chiếu hình bóng người học trò cũ đang nhảy múa kiêu hãnh giữa đống đổ nát đẫm máu. Ông nhìn thấy trong điệu nhảy của Vinh không chỉ là kỹ thuật, mà là linh hồn nguyên bản của múa đương đại Việt Nam—thứ nghệ thuật thuần khiết, bi tráng mà ông đã từng đánh mất mười năm trước khi chấp nhận đầu hàng số phận. Bàn tay chống gậy gỗ của thầy Hùng bắt đầu run rẩy dữ dội.


Nguyễn Huy đứng bên cạnh, hoàn toàn bị câm lặng bởi sự kinh ngạc. Anh chưa từng thấy một điệu nhảy nào đáng sợ và lộng lẫy đến thế. Đó không phải là sự phô diễn cơ bắp thô ráp của hiphop đường phố, mà là sự hiến tế thể xác vĩnh viễn cho nghệ thuật chân chính.


Vinh thực hiện cú xoay người 360 độ cuối cùng trên chiếc chân trụ phải đẫm máu, hai tay dang rộng hướng lên bầu trời đêm tối tăm, rồi dừng lại hoàn hảo trong tư thế chào kết thúc.


*Phù...*


Vinh thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Gương mặt anh lúc này đã trắng bệch không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Anh khụy gối phải xuống, tay trái bấu chặt lấy chiếc vòng tay chỉ đỏ để ngăn cơ thể không bị gục ngã vì cơn đau thắt lưng đang dội lên như bão táp. Nhưng đôi mắt anh vẫn nhìn thẳng vào thầy Hùng, kiêu hãnh và bất khuất.


Không gian dưới gầm cầu chìm vào sự im lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng sóng sông vỗ oạp oạp vào bờ đá.


Trần Thế Hùng chậm rãi bước tới. Ông nhìn xuống vũng máu tươi dưới chân Vinh, rồi nhìn lên gương mặt kiên định của người học trò. Khóe mắt ông ta bỗng rơm rớm nước mắt, nhưng ông nhanh chóng quay mặt đi để che giấu sự xúc động. Ông vung tay ném mạnh chai rượu đế còn lại xuống dòng sông Sài Gòn đen ngòm.


*Tùm...*


"Được rồi... được rồi..." Thầy Hùng nói, giọng khàn đặc và run rẩy. "Mày vẫn là học trò của tao, Vinh ạ. Cơ thể mày đã nát bấy, nhưng linh hồn mày thì vẫn chưa chết. Hắc Tinh có thể cướp đi đôi chân của chúng ta, nhưng tụi nó không bao giờ cướp được cái nhãn quan này. Tao sẽ giúp mày huấn luyện nhóm nhảy 'Tàn Tro'. Nhưng tao cảnh báo trước, giáo án của tao sẽ tàn phá chút sức tàn còn lại của mày đấy."


Vinh nở một nụ cười nhạt nơi khóe môi rỉ máu. "Con chấp nhận."


Nguyễn Huy bước tới, quỳ một gối xuống đỡ lấy vai Vinh. Ánh mắt chàng b-boy thô kệch lúc này ngập tràn sự kính trọng tuyệt đối dành cho người đàn ông tàn phế trước mặt. Anh nhìn thẳng vào Vinh, dứt khoát nói:


"Anh Vinh, từ hôm nay em đi theo anh. Đôi chân của em, bả vai của em sẽ là công cụ biểu diễn của anh. Em muốn cùng anh lật đổ lũ khốn Hắc Tinh đó!"


"Cảm ơn cậu, Huy," Vinh thều thào, nhặt chiếc đai định hình cột sống lên quấn chặt lại quanh bụng để cố định thắt lưng đang run rẩy.


***


Một tuần sau.


Để có nơi huấn luyện Huy và các thành viên mới tránh xa sự dòm ngó và phong tỏa của tập đoàn Hắc Tinh, Vinh bắt buộc phải tìm kiếm một phòng tập bí mật. Anh không thể để em gái Mỹ Hạnh biết việc mình tiếp tục nhảy múa, và càng không thể để giang hồ của Đại Lợi phát hiện ra tung tích.


Sau nhiều ngày tìm kiếm qua các ngõ hẻm nghèo nhem nhuốc ở Quận 4, Vinh tìm được một địa điểm phù hợp: tầng hầm ẩm thấp của một xưởng may bỏ hoang nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo ven sông. Nơi này ngột ngạt, tối tăm, bốc mùi ẩm mốc của vải vụn mục nát và hóa chất công nghiệp cũ, nhưng lại có ưu thế khép kín tuyệt đối.


Thế nhưng, rào cản lớn nhất lúc này là tiền bạc.


Trần Văn Lộc – chủ sở hữu tầng hầm xưởng may bỏ hoang – đứng khoanh tay trước cửa hầm. Gã đàn ông ngoài năm mươi tuổi, dáng người thấp đậm, bụng phệ vượt mặt, mặc chiếc quần đùi xám và chiếc áo thun ba lỗ cáu bẩn dính đầy vết dầu mỡ. Gã liên tục rít những hơi thuốc lá dài, phả khói mù mịt vào gương mặt hốc hác của Vinh. Trên tay Lộc là xấp tiền lẻ được gã đếm đi đếm lại với nụ cười khinh khỉnh.


"Tao nói cho tụi mày biết," Lộc khè khè giọng nói khàn đặc vì khói thuốc. "Bình thường cái hầm này tao cho thuê làm kho chứa hàng giá hai triệu một tháng. Nhưng nhìn tụi mày rách rưới, khập khiễng thế này, tao nghi lắm. Lỡ tụi mày tụ tập hút chích, phá phách rồi trốn nợ thì tao biết nắm đầu ai? Muốn thuê thì phải đặt cọc trước ba tháng, cộng thêm tiền nhà tháng đầu tiên. Tổng cộng tám triệu. Không thương lượng!"


Vinh đứng đối diện với Lộc, tay phải tựa vào chiếc gậy gỗ, tay trái đút sâu vào túi quần để giữ thăng bằng trên chiếc chân trụ phải. Dưới lớp áo phông, chiếc đai định hình đang siết chặt lấy thắt lưng đau nhức của anh. Tám triệu đồng là toàn bộ số tiền tích lũy ít ỏi còn lại từ việc dạy nhảy dạo và làm thuê của Vinh suốt nửa năm qua. Nếu giao ra số tiền này, quỹ hoạt động của hai anh em sẽ hoàn toàn cạn kiệt. Vinh sẽ không còn một đồng lẻ nào để mua thuốc giảm đau dự phòng cho những cơn co thắt cột sống sắp tới, và Mỹ Hạnh sẽ phải gánh chịu áp lực chi tiêu cực kỳ nặng nề.


"Ông Lộc," Vinh bình tĩnh nói, giọng điệu lạnh lùng không chút cầu xin. "Chúng tôi thuê nơi này chỉ để tập luyện vũ đạo nghệ thuật, không phá hoại tài sản. Tôi có thể trả trước cho ông một tháng tiền nhà và một tháng tiền cọc. Số còn lại tôi xin khất vào tháng sau."


"Không cọc ba tháng thì biến!" Lộc thẳng thừng gạt phăng đi, dập điếu thuốc xuống đất rồi quay lưng định bỏ đi. "Thiếu gì người muốn thuê cái hầm này làm kho chứa đồ. Tao không rảnh dây dưa với lũ nghệ sĩ nghèo rách tụi mày."


"Chờ đã, anh Lộc!"


Một giọng nói trẻ trung, vồn vã vang lên từ đầu cầu thang bê tông hẹp dột nước. Lê Quốc Bảo bước xuống, mồ hôi nhễ nhại nhễ nhại trên gương mặt hiền lành. Chàng thanh niên hai mươi tuổi có dáng người gầy gò mảnh khảnh, mặc chiếc áo phông đen sờn cũ do Vinh tặng từ thời còn ở nhóm Vô Ảnh, vai vắt chiếc khăn lau mồ hôi màu xanh dương quen thuộc.


Bảo nhanh nhảu chạy đến trước mặt Lộc, nở nụ cười cầu hòa dẻo kẹo:


"Anh Lộc ơi, anh bớt giận. Anh em tụi em đàng hoàng lắm, đều là dân lao động nghèo cả thôi. Hay vầy đi anh, cái hầm này bỏ hoang lâu năm dột nát, rác thải công nghiệp dính đầy hóa chất độc hại hôi hám quá. Tụi em tự nguyện dọn dẹp sạch sẽ, sơn sửa lại tường và thông ống nước dột miễn phí cho anh. Coi như tụi em làm công trừ bớt tiền cọc cho anh nha? Anh giữ chỗ này giúp tụi em, tụi em đóng trước cho anh sáu triệu, hai triệu còn lại tụi em cam kết trả đủ vào ngày mười tháng sau, có giấy tờ ký nhận đàng hoàng."


Lộc quay đầu lại, nhìn đống rác thải vải vụn ẩm mốc bốc mùi hôi thối chất đống dưới hầm xưởng may mà gã lười dọn dẹp bấy lâu nay. Gã nhướng mày tính toán nhẩm trong đầu. Chi phí thuê người dọn dẹp đống rác độc hại này cũng mất cả triệu đồng.


"Sáu triệu đóng liền tại chỗ. Viết giấy cam kết đóng nốt hai triệu vào tháng sau. Tụi mày tự dọn sạch đống rác này, không được để mùi hôi bốc lên khu phố hẻm," Lộc hất hàm, chìa bàn tay béo múp ra đòi tiền.


Vinh im lặng nhìn Bảo. Ánh mắt Bảo lộ rõ sự lo lắng cho sức khỏe của anh trai hờ, liên tục ra hiệu bằng mắt cầu xin Vinh đồng ý. Vinh cắn răng, thò tay vào túi quần rút ra xấp tiền lẻ nhăn nheo cuối cùng—toàn bộ số tiền tích lũy ít ỏi của mình—trao vào tay Trần Văn Lộc.


Lộc cầm lấy tiền, liếm ngón tay đếm đi đếm lại cẩn thận dưới ánh đèn hành lang mờ ảo. Sau khi xác nhận đủ sáu triệu, gã ném chiếc chìa khóa sắt rỉ sét xuống nền bê tông ẩm ướt với nụ cười khinh khỉnh:


"Chìa khóa đó. Cấm làm ồn sau mười giờ đêm. Có chuyện gì giang hồ tới quấy phá là tao báo công an hốt tụi mày đi đầu tiên đấy!"


Gã chủ đất tham lam quay lưng bước lên cầu thang, phát ra những tiếng bước chân nặng nề dội lại trong không gian ngột ngạt.


Bảo nhặt chiếc chìa khóa rỉ sét lên, lau bụi bẩn trên thân khóa rồi quay sang nhìn Vinh với nụ cười rạng rỡ:


"Anh Vinh! Tụi mình có phòng tập rồi! Từ nay anh không phải tập ngoài công viên mưa gió nữa!"


Vinh nhìn cậu em thân thiết, lòng dâng lên một nỗi dằn vặt xót xa. Anh biết Bảo gia nhập nhóm hoàn toàn vì lòng trung thành và sự kính trọng dành cho mình, nhưng hoàn cảnh gia đình Bảo cũng cực kỳ khó khăn với người mẹ nghèo đang nằm viện điều trị bệnh nặng ở quê. Việc Bảo chấp nhận dọn dẹp đống rác công nghiệp độc hại miễn phí là để giúp anh tiết kiệm từng đồng tiền lẻ.


"Cảm ơn em, Bảo," Vinh vỗ nhẹ vào vai Bảo. "Nhưng quỹ hoạt động của chúng ta đã cạn kiệt hoàn toàn rồi. Anh không còn tiền mua thuốc giảm đau dự phòng nữa."


"Anh đừng lo!" Bảo vỗ vỗ vào túi quần. "Em đi làm thêm bốc vác ban ngày với anh Nam, tối về tụi mình tập nhảy. Em lo được tiền gạo ăn hằng ngày cho anh và Mỹ Hạnh mà. Tụi mình dọn dẹp thôi anh!"


***


Ba ngày tiếp theo là một cuộc chiến dọn dẹp thực sự dưới tầng hầm xưởng may dột nước.


Bảo, Huy và cậu bé lau dọn Trần Văn Tèo—cậu bé mồ côi mười bốn tuổi lang thang được Vinh cưu mang cho ngủ lại dưới hầm—cật lực thu gom hàng chục bao tải vải vụn mục nát dính hóa chất độc hại mang đi đổ. Không khí dưới hầm ngột ngạt, bụi vải bay mù mịt khiến Vinh liên tục bị ho khan sù sụ. Cơn đau cột sống của anh lại nhói lên hằng giờ do hít phải khí độc ẩm mốc, buộc anh phải ngồi yên trên chiếc ghế gỗ cũ, dùng nhãn quan biên đạo để chỉ đạo mọi người sắp xếp không gian.


Để tạo điều kiện tập luyện tối thiểu cho nhóm nhảy độc lập 'Tàn Tro', Bảo đã lén lút tìm đến các bãi phế liệu quận 2 và các xưởng kính bỏ hoang ven sông Sài Gòn để thu gom Các tấm gương nứt vỡ ghép lại. Đó là hàng chục mảnh gương vỡ lớn nhỏ khác nhau, có mảnh đã bị ố vàng, có mảnh bị rạn nứt chằng chịt như mạng nhện.


Bảo tỉ mỉ dùng cuộn băng keo bạc chuyên dụng chịu lực lớn để dán chặt các mảnh gương nứt vỡ lên bức tường bê tông thô ráp của hầm xưởng may.


*Xoẹt... Xoẹt...*


Tiếng kéo băng keo vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch dưới hầm. Bảo cẩn thận căn chỉnh từng mảnh gương sao cho chúng ghép lại thành một bức tường gương thô sơ cao quá đầu người. Dù hình ảnh phản chiếu bị đứt gãy và méo mó qua những vết nứt chằng chịt, nhưng nó là công cụ vật lý vô giá giúp các vũ công Tàn Tro tự quan sát chuyển động và điều chỉnh đội hình dưới ánh đèn LED mờ ảo hằng đêm.


Khi tấm gương cuối cùng được lắp lên hoàn thành, phản chiếu hình ảnh ba bóng người rách rưới, mệt mỏi nhưng ánh mắt rực lửa quyết tâm dưới hầm sâu, nhóm nhảy 'Tàn Tro' chính thức có được thánh địa sinh tồn nghệ thuật đầu tiên của mình.


"Xong rồi!" Bảo quẹt mồ hôi trên trán, nhìn bức tường gương ghép thô sơ với vẻ tự hào tột cùng. "Anh Vinh xem thử coi được chưa anh?"


Vinh chậm rãi đứng dậy từ chiếc ghế gỗ, thắt chặt chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt dưới vạt áo. Anh bước tới trước bức tường gương nứt vỡ. Trong hình ảnh phản chiếu đứt gãy, gương mặt anh hốc hác, nhợt nhạt vì thiếu ngủ và đau đớn thể xác, nhưng đôi mắt u uất vẫn rực cháy một ý chí phục thù kiên định. Đứng bên cạnh anh là Nguyễn Huy lực lưỡng và Lê Quốc Bảo gầy gò mảnh khảnh—những viên gạch đầu tiên của nhóm Tàn Tro.


"Tốt lắm," Vinh gật đầu, giọng nói khàn khặc vang vọng dưới hầm sâu. "Nơi này sẽ là thánh địa của chúng ta. Từ bóng tối dưới hầm này, chúng ta sẽ đưa Vũ Điệu Tử Thần ra ánh sáng, bắt Cao Minh Trí và Hắc Tinh phải quỳ gối sám hối."


Bất thình lình, nhãn quan nhạy bén của Vinh phát hiện ra một chi tiết bất thường qua hình ảnh phản chiếu của bức tường gương nứt vỡ hướng ra cửa sổ thông gió nhỏ sát trần hầm xưởng may.


Phía sau những song sắt rỉ sét của ô cửa sổ thông gió hẹp sát mặt đất con hẻm tối tăm bên ngoài, có một bóng đen lén lút lảng vảng.


*Tách...*


Một tia sáng cực nhỏ từ đèn flash của điện thoại thông minh bất ngờ lóe lên trong bóng tối hẻm vắng, hướng thẳng vào bên trong phòng tập dưới hầm để chụp ảnh theo dõi nhóm.


Vinh giật mình, đôi mắt sắc lẹm găm thẳng về phía cửa sổ thông gió. "Ai đó?"


Nguyễn Huy lập tức phản xạ nhanh chóng, lao vút về phía cầu thang bê tông để đuổi theo bóng đen bên ngoài hẻm tối. Tiếng bước chân tháo chạy vội vã của kẻ lạ mặt dội lại vang vọng trong đêm lạnh, để lại một bầu không khí lạnh người và căng thẳng bao trùm lên thánh địa non trẻ của Tàn Tro.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!