Nhạc nềnGrief2

Tàn Phế Gặp Thất Chí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió sông Sài Gòn thốc vào lòng hẻm tối, mang theo mùi sình lầy hôi thối của dòng kênh đen và cả vị mặn chát của một đêm không ngủ. Lâm Thế Vinh lết từng bước đi khập khiễng trên mặt đường nhựa bong tróc của Quận 4. Chân trái của anh lúc này hoàn toàn mất đi cảm giác, chỉ còn là một khối thịt da lạnh ngắt mà anh phải dùng hết sức mạnh của cơ hông để nhấc lên sau mỗi nhịp bước. Dưới lớp áo phông đen sờn cũ, chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt đang siết chặt lấy thắt lưng anh như một chiếc gông cùm bằng thép. Mỗi lần bước chân trái chạm đất, một luồng điện đau đớn từ đốt sống L4-L5 lại phóng thẳng lên đại não, buốt nhói đến tận chân tóc. Vinh cắn chặt môi, vị đắng chát của liều thuốc giảm đau cực đoan vẫn còn đọng lại dưới cuống họng, nhắc nhở anh rằng sinh mệnh này chỉ còn được tính bằng những hơi thở đi mượn.


Anh đưa bàn tay run rẩy lên chạm nhẹ vào chiếc vòng tay tết bằng chỉ đỏ đeo ở cổ tay trái. Hạt gỗ nhỏ cọ xát vào làn da nhợt nhạt, mang lại một chút hơi ấm tâm linh dịu nhẹ giữa đêm lạnh. "Chờ anh, Mai Chi... Anh sẽ không ngã xuống trước khi đưa tác phẩm của chúng ta ra ánh sáng."


Đích đến của Vinh là xóm gầm cầu Khánh Hội, nơi trú ngụ của những mảnh đời rách nát dưới đáy xã hội thành thị, và cũng là nơi ẩn dật của Trần Thế Hùng – cựu biên đạo múa huyền thoại từng bị tập đoàn giải trí Hắc Tinh cướp đoạt bản quyền mười năm trước. Vinh cần ông. Anh cần một người thầy có tư duy đỉnh cao để huấn luyện cho nhóm nhảy độc lập mà anh sắp thành lập, bởi chính cơ thể tàn phế của anh đã không còn khả năng tự mình thực hiện những động tác nhào lộn phức tạp nữa.


Khi Vinh lết đến gần bãi đất trống dưới chân cầu, không gian u ám bỗng bị xé rách bởi tiếng nhạc xập xình phát ra từ một chiếc loa kéo di động cũ kỹ và những tiếng la hét, chế giễu đầy phấn khích. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, tù mù hắt xuống từ thành cầu bê tông, một đám đông thanh niên đường phố đang vây quanh một vòng tròn battle tự phát.


Nổi bật ở trung tâm vòng tròn là Nguyễn Huy – một vũ công Breaking có dáng người đậm, cơ bắp cuồn cuộn và gương mặt góc cạnh thô kệch. Vết sẹo nhỏ trên lông mày trái của Huy giật giật dưới ánh đèn khi anh đang cố gắng giữ thăng bằng bằng một tay trên mặt đất đầy cát bụi. Đối diện với Huy là Hoàng Kim Bảo, trưởng nhóm nhảy thương mại "Thiên Thần". Bảo mặc bộ đồ hiệu đắt tiền lấp lánh, mái tóc nhuộm màu bạch kim bóng loáng vuốt keo gọn gàng, gương mặt điển trai nhưng luôn mang nụ cười khinh khỉnh thượng đẳng.


"Nhìn kỹ đi thằng rác rưởi! Đây mới là đẳng cấp biểu diễn mà Hắc Tinh lựa chọn!" Hoàng Kim Bảo hét lớn rồi bắt đầu thực hiện một chuỗi động tác vũ đạo Pop thương mại. Chuyển động của Bảo rất mượt mà, bắt mắt với những cú lắc hông và vuốt tóc đầy vẻ trình diễn, thu hút tiếng reo hò của đám đàn em đứng xung quanh.


Huy nghiến răng, đứng dậy định dùng một cú nhào lộn Breaking tầm cao để đối ứng. Thế nhưng, ngay khi Huy vừa lấy đà, Bảo ra hiệu cho đàn em đứng cạnh chiếc loa kéo công suất lớn. Tên kia lập tức vặn núm điều chỉnh âm thanh, phát ra một dải âm nhiễu tần số cao chói tai, hỗn loạn. Tiếng bass đột ngột bị bóp méo, nhịp điệu 120 BPM bị xé nát thành những tiếng rè rè bạo lực.


Sự thay đổi âm thanh đột ngột khiến Huy hoàn toàn mất đi điểm tựa nhịp điệu. Cú nhào lộn của anh bị lỡ nhịp, cơ thể vạm vỡ mất thăng bằng đổ sụp xuống mặt đất gồ ghề. Huy quỵ gối, bả vai đập mạnh xuống nền đất cát, đôi giày sneaker rách mõm trượt dài trong sự nhục nhã. Đám đàn em của Bảo cười rộ lên, huýt sáo chế giễu.


"Breaking đường phố chỉ là thứ nghệ thuật cơ bắp rẻ tiền!" Bảo bước tới, dùng mũi giày hiệu gõ gõ vào chiếc loa cũ của Huy. "Hắc Tinh đã ký hợp đồng độc quyền bãi tập này rồi. Từ nay về sau, thứ rác rưởi thô kệch như mày không có cửa xuất hiện ở đây nữa! Rút lui đi trước khi tao cho người ném cái loa này xuống sông!"


Huy phẫn nộ đứng bật dậy, nắm đấm siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Anh định lao vào ăn thua đủ bằng nắm đấm, chấp nhận một trận chiến bạo lực đường phố để bảo vệ lòng tự trọng của một b-boy.


"Đứng lại."


Một giọng nói lạnh lùng, khàn khặc nhưng chứa đựng một uy lực chuyên môn đáng sợ vang lên từ bóng tối sâu thẳm dưới chân cột cầu bê tông. Lâm Thế Vinh chậm rãi bước ra ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn đường. Dáng đi khập khiễng, một tay vịn vào chiếc gậy gỗ, tay kia đút sâu vào túi quần phông, nhưng ánh mắt u uất của anh lại sắc lẹm như lưỡi dao mổ, găm thẳng vào Hoàng Kim Bảo.


Bảo quay đầu lại, nhướng mày khinh bỉ khi nhìn thấy vẻ ngoài hốc hác và dáng đi tàn tật của Vinh. "Lại thêm một thằng phế nhân ở đâu chui ra ăn xin à?"


Vinh không hề để tâm đến lời sỉ nhục. Anh dừng lại cách Bảo ba bước chân, dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể vào chân phải trụ để giữ cho thắt lưng thẳng đứng. Anh nhìn thẳng vào Bảo, nhếch môi cười nhạt, áp dụng Nhãn quan biên đạo (Choreographic Vision) của một Biên đạo múa thực thụ:


"Vũ đạo Pop thương mại của cậu... có ba lỗi lệch nhịp chí mạng và hoàn toàn rỗng tuếch về mặt kỹ thuật."


Cả khu đất trống bỗng im bặt. Đám đông xung quanh xầm xì kinh ngạc. Bảo biến sắc, nụ cười khinh khỉnh đông cứng trên môi. "Mày nói cái gì?"


"Thứ nhất," Vinh chậm rãi chỉ vào vai của Bảo. "Khi cậu thực hiện cú giật cơ ngực ở nhịp thứ tư, cậu hoàn toàn không biết cách cô lập nhóm cơ vai (Isolation). Khớp vai của cậu bị kéo theo chuyển động của lồng ngực, khiến động tác trông như một kẻ đang bị co giật nửa người chứ không phải Popping chân chính."


Vinh bước thêm một bước khập khiễng, ánh mắt sắc lạnh như muốn lột trần mọi thớ cơ trên người đối thủ. "Thứ hai, ở nhịp chuyển động xoay người múa đương đại kết hợp, cậu khóa khớp hông quá sớm trước khi hoàn thành vòng xoay 180 độ. Điều đó khiến trọng tâm cơ thể bị lệch về phía sau, nếu không có công nghệ CG chỉnh sửa hậu kỳ trên video, cậu đã ngã sấp mặt từ lâu rồi."


"Và thứ ba," Vinh chỉ thẳng vào đôi chân của Bảo. "Cú tiếp đất ở nhịp chào kết thúc. Chân trụ của cậu không chịu lực cân bằng, lực chấn động dội ngược lên cột sống khiến bả vai trái của cậu bị lệch lên hai centimet. Một bài nhảy rách nát, chắp vá từ các video nước ngoài rồi xào nấu lại mà cũng dám tự xưng là đẳng cấp sao?"


Những lời phân tích cấu trúc chuyển động hình thể cực kỳ vi mô và chuẩn xác của Vinh như những nhát búa tạ đập thẳng vào sự kiêu ngạo của Hoàng Kim Bảo. Đám đông thanh niên đường phố xung quanh bắt đầu trầm trồ, rỉ tai nhau. Họ là những vũ công tự do, họ thừa hiểu những thuật ngữ chuyên môn sâu sắc mà Vinh vừa chỉ ra là hoàn toàn chính xác.


"Thằng khốn! Mày dám bôi nhọ tao?" Bảo đỏ mặt tía tai vì nhục nhã. Hắn ra hiệu cho ba tên đàn em hung hãn tiến lên bao vây lấy Vinh. "Đập gãy cái chân còn lại của nó cho tao! Để xem một thằng tàn phế thì biên đạo bằng cái gì!"


Ngay khi một tên côn đồ vung tay định nắm lấy cổ áo Vinh, Nguyễn Huy đã lao vút tới như một con mãnh thú. Thân hình vạm vỡ của chàng b-boy đường phố đứng chắn ngay trước mặt Vinh như một bức tường thép. Huy gầm lên, bộc lộ sức mạnh cơ bắp phi thường của một vũ công Breaking chuyên nghiệp hằng ngày tập luyện trên nền xi măng thô ráp:


"Thử chạm vào anh ấy xem! Tao sẽ bẻ gãy từng ngón tay của tụi mày!"


Sự lì lợm và sát khí đường phố của Huy khiến ba tên côn đồ chùn bước, e dè nhìn nhau. Vinh đứng phía sau Huy, gương mặt vẫn không hề biến sắc. Anh đặt bàn tay gầy guộc lên vai Huy, ra hiệu cho anh bình tĩnh.


"Huy, đừng dùng bạo lực chân tay với những kẻ không có não," Vinh nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng đầy sự khinh miệt nhắm thẳng vào Bảo. "Nhảy múa là sự kiểm soát không gian và hình thể, chứ không phải là trò hề diễn xuất trước ống kính. Cậu Bảo đây chấp nhận làm tay sai cho Hắc Tinh, bán đi danh dự nghệ thuật để đổi lấy vài giây lên sóng truyền hình rác rưởi. Nhưng kỹ thuật thực tế thì không thể nói dối. Sân khấu đường phố không có công nghệ ghép mặt CG để cứu rỗi sự bất tài của cậu đâu."


Một tên đàn em của Bảo tức tối lao lên, dùng bả vai húc mạnh vào người Vinh hòng làm anh ngã gục. Cú xô đẩy bất ngờ dù nhẹ nhưng đã truyền một lực chấn động mạnh thẳng vào vùng thắt lưng L4-L5 đang bị tổn thương nghiêm trọng của Vinh.


"Ưm..."


Một cơn đau xé thịt thình lình bùng phát dọc sống lưng. Vinh khuỵu nhẹ chân trái, gương mặt lập tức trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra như mưa sau gáy. Cơn co thắt cột sống cấp tính suýt chút nữa đã khiến anh quỳ gục xuống đất. Nhưng Vinh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, bàn tay trái bấu chặt lấy chiếc vòng tay chỉ đỏ của Mai Chi, dùng ý chí căm hờn tột cùng để cưỡng ép cơ thể phải đứng thẳng đứng trên chân trụ phải. Anh không được phép ngã xuống trước mặt kẻ thù.


Chứng kiến sự kiên cường đến đáng sợ của Vinh và sự bảo vệ hung hãn của Huy, Hoàng Kim Bảo bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Hắn nhận ra nếu xảy ra xô xát lớn ở đây, danh tiếng của nhóm "Thiên Thần" sẽ bị ảnh hưởng trước thềm các show diễn lớn của Hắc Tinh.


"Hừ, một lũ nghèo rách rưới ôm nhau chờ chết!" Bảo hậm hực lùi lại, cố vớt vát chút thể diện. "Tao sẽ báo cáo lên ban quản lý Hắc Tinh phong tỏa toàn bộ khu vực này. Để xem tụi mày còn bãi đất nào để nhảy múa! Đi!"


Bảo cùng đám đàn em nhanh chóng rút lui vào bóng tối, để lại khu đất trống dưới gầm cầu Khánh Hội chìm vào sự im lặng u uất. Đám đông thanh niên đường phố cũng dần tản đi.


Nguyễn Huy quay lại, lo lắng đỡ lấy cánh tay của Vinh. "Anh không sao chứ? Anh là ai? Sao anh lại biết rõ những lỗi kỹ thuật của tụi nó như vậy?"


Vinh không trả lời ngay. Anh hít một hơi thật sâu để xoa dịu cơn co thắt thắt lưng, chậm rãi quấn lại chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt dưới lớp áo phông đen. Khi cơn đau tạm thời dịu đi, anh nhìn thẳng vào mắt Huy bằng ánh mắt rực lửa:


"Tôi là Lâm Thế Vinh. Tôi đến đây để tìm Trần Thế Hùng... và để thành lập một nhóm nhảy sẽ lật đổ đế chế Hắc Tinh."


Huy sững sờ khi nghe cái tên Lâm Thế Vinh – cựu trưởng nhóm Vô Ảnh huyền thoại mười năm trước. Chưa kịp để Huy lên tiếng, một tiếng bước chân khập khiễng khác vang lên từ góc tối sâu nhất dưới gầm cầu, kèm theo mùi rượu đế rẻ tiền nồng nặc và tiếng ho khan sù sụ.


Trần Thế Hùng bước ra khỏi căn lều bạt rách nát. Người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, râu tóc bạc phơ xơ xác, gương mặt đầy những nếp nhăn hằn sâu nỗi hận thù nhân sinh. Chân trái của ông bị thọt nặng, phải chống đỡ bằng một cây gậy gỗ thô ráp. Trên tay ông là một chai rượu đế đã vơi một nửa.


"Lâm Thế Vinh..." Hùng nấc lên một tiếng, đôi mắt đục ngầu vì men rượu nhìn chằm chằm vào người học trò cũ. "Mày dẫn theo một thằng b-boy cơ bắp đến đây để làm gì? Để khóc lóc cầu xin lòng thương hại của một ông già tàn phế xó gầm cầu này sao?"


"Thầy Hùng," Vinh cúi đầu chào kính cẩn. "Con cần thầy giúp con huấn luyện nhóm nhảy 'Tàn Tro'. Con muốn đưa Vũ Điệu Tử Thần ra ánh sáng, bắt Hắc Tinh phải trả giá."


"Vũ Điệu Tử Thần? Bản quyền đã mất, người cũng đã chết dưới mộ lạnh! Mày muốn trả thù bằng cái thân xác phế nhân rách nát đó sao?" Hùng cười lớn đầy cay nghiệt, giọng nói vang vọng dưới gầm cầu bê tông lạnh lẽo.


Bất thình lình, ông vung tay ném mạnh chai rượu rỗng về phía Vinh. Chai thủy tinh đập mạnh xuống nền đất ngay sát mũi giày của Vinh, vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh thủy tinh sắc nhọn lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt.


"Muốn tao giúp?" Hùng chỉ gậy gỗ vào mặt Vinh, gầm lên đầy tàn nhẫn. "Showbiz không cần lý thuyết suông! Hãy chứng minh mày vẫn còn tư cách của một vũ công đi! Nhảy thử một đoạn múa đương đại ngay trên đống mảnh vỡ này cho tao xem! Nhảy đi, hoặc cút xéo khỏi gầm cầu của tao vĩnh viễn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!