Nhạc nềnGrief2

Đêm Tàn Phá Dưới Hầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào giữa tháng Năm dội xuống mái tôn rỉ sét của xưởng may bỏ hoang ở Quận 4 những tiếng sầm sập như muốn xé rách không gian ẩm thấp. Nước mưa len lỏi qua các khe nứt trên trần bê tông, nhỏ tong tong xuống sàn xi măng lạnh ngắt của căn hầm. Mùi vải mục, mùi ẩm mốc dột nát và khói bụi tích tụ lâu ngày quện lại thành một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt đến lợm giọng.


Lâm Thế Vinh ngồi trên chiếc xe lăn gỗ, toàn thân run rẩy vô thức. Cơn gió lạnh luồn qua cửa sổ thông gió rách nát mang theo hơi nước buốt giá dội thẳng vào lưng anh. Dưới lớp quần kaki sờn cũ, khớp gối phải của Vinh sưng múp lên, đỏ lựng và bỏng rát như có một lò than đang nung nấu bên trong xương tủy. Vết rách ở gót chân phải sau trận chiến Tao Đàn lại rỉ máu, thấm qua lớp băng gạc y tế lem nhem dán keo, tạo thành một vệt đỏ sẫm ẩm ướt dưới đế giày sneaker rách mõm.


“Anh Vinh, ráng chịu đau một chút. Em chườm đá lạnh cho anh liền đây,” cô bé Na vừa khóc vừa quỳ xuống bên cạnh xe lăn. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của em run rẩy áp túi đá lạnh bọc trong chiếc khăn xô cũ vào khớp gối sưng tấy của Vinh.


Một luồng hơi lạnh buốt dội ngược lên đại não. Vinh nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, hai bàn tay bấu chặt vào thành xe lăn gỗ làm điểm tựa. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm trên vầng trán nhợt nhạt, cuốn trôi đi những mảng phấn hóa trang cuối cùng còn sót lại từ buổi phỏng vấn trực tiếp đầy nhục nhã ở đài truyền hình. Sắc diện bệnh tật, trắng bệch như người chết của anh phơi bày hoàn toàn dưới ánh đèn LED mờ ảo của căn hầm.


“Không sao... Na, em cứ chườm tiếp đi,” Vinh thều thào, giọng khàn đặc vì khói bụi vải mục. Anh khẽ đưa bàn tay trái lên, chạm nhẹ vào chiếc vòng dâu tằm chỉ đỏ của Nguyễn Mai Chi đeo trên cổ tay. Hạt gỗ nhỏ gồ ghề cọ xát vào da thịt lạnh ngắt, truyền đi một chút hơi ấm tâm linh dịu nhẹ, giữ cho ý chí của anh không bị đè bẹp bởi nỗi đau vật lý đang hoành hành tột cùng ở thắt lưng L4-L5.


Phía bên kia hầm, Nguyễn Huy đang điên cuồng đấm mạnh vào bức tường bê tông ẩm ướt. Đôi mắt cậu đỏ ngầu, bả vai phải sưng nhẹ sau những cú tiếp đất bám sàn ở đài truyền hình giờ đây lại căng cứng vì phẫn nộ.


“Lũ khốn Hắc Tinh! Chúng nó mua chuộc cả đài truyền hình, gài bẫy bôi nhọ anh rồi cắt sóng trực tiếp! Chúng nó muốn dồn chúng ta vào đường chết!” Huy gầm lên, giọng run rẩy vì uất ức. “Anh Vinh, chúng ta không thể cứ chịu đựng thế này được! Để em dẫn mấy đứa b-boy Quận 8 đến tháp Hắc Tinh làm cho ra lẽ!”


“Huy, đứng lại!” Vinh quát lên, tiếng quát khiến anh bị ho sặc sụa, một ngụm máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng. Anh lấy chiếc khăn tay cũ lau đi vệt máu, ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn thẳng vào Huy. “Cậu dùng bạo lực lúc này là tự chui đầu vào rới của chúng nó. Nguyễn Thị Thanh đang đợi cậu ra tay để báo cảnh sát bắt giữ toàn bộ nhóm Tàn Tro tội cố ý gây thương tích. Lúc đó, vụ kiện bản quyền chưa bắt đầu đã hoàn toàn sụp đổ.”


“Nhưng chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi yên nhìn chúng nó đổi trắng thay đen?” Huy nghẹn ngào, hai nắm đấm siết chặt đến mức bật máu.


“Bình tĩnh đi, Huy,” Lê Quốc Bảo bước ra từ góc hầm, tay cầm chiếc chổi tre quét dọn những mảnh rác vải mục nát. Gương mặt Bảo phảng phất nỗi lo âu sâu kín. Khoản nợ tiền viện phí của mẹ cậu ở quê nhà đang đè nặng lên vai, nay lại chứng kiến Tàn Tro bị dồn vào thế tuyệt lộ truyền thông, lòng cậu như lửa đốt. “Anh Vinh nói đúng. Chúng ta phải bảo vệ chiếc ổ cứng gốc này trước. Chỉ cần ổ cứng còn, chúng ta còn cơ hội lật kèo.”


Vinh khẽ gật đầu, bàn tay anh dời từ chiếc vòng chỉ đỏ xuống túi canvas cũ đang treo bên hông xe lăn. Bên trong túi, chiếc Ổ cứng di động WD màu đỏ—vật chứng tối cao chứa đoạn video gốc 4K quay cảnh anh và Mai Chi tập luyện Vũ Điệu Tử Thần hai năm trước—vẫn nằm im lìm. Đó là linh hồn, là mạng sống, là vũ khí duy nhất để anh đòi lại công lý nghệ thuật.


*Rắc! rắc!*


Một tiếng động lạ phát ra từ phía cửa sổ thông gió nhỏ hẹp sát trần hầm. Huy lập tức cảnh giác, lách người vào góc tối, tay vớ lấy chiếc xẻng sắt bốc vác gỉ sét tự vệ.


“Ai đó?” Huy hét lớn hướng về phía bóng tối hẻm ngoài.


Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe hở và tiếng mưa rơi sầm sập. Nhưng nhãn quan sắc bén của Vinh đã kịp nhận ra một vệt sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại vừa vụt tắt ở cửa thông gió. Kẻ theo dõi rình rập phòng tập suốt tuần qua đã quay trở lại.


“Huy, Bảo! Mang túi đá và loa kéo cất vào hốc tường khuất ngay! Có biến!” Vinh ra lệnh, giọng đầy khẩn cấp.


Nhưng chưa kịp để Huy và Bảo di chuyển, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cầu thang bê tông hẹp dẫn xuống hầm. Cánh cửa gỗ ép mục nát bị đạp tung, bắn ra hàng trăm mảnh vụn găm thẳng vào nền xi măng.


Một toán người mặc áo khoác bò rách tay, tay lăm lăm gậy sắt và ống tuýp nước lao sầm sập xuống hầm. Dẫn đầu toán côn đồ là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, dáng người lực lưỡng, ngực trần lộ ra những hình xăm hổ vằn phai màu dọc hai cánh tay. Gương mặt gã chằng chịt những vết sẹo ngang dọc hung tợn, đôi mắt ti hí lấp lánh sự tàn nhẫn của một kẻ coi mạng người như cỏ rác. Gã dắt chiếc gậy sắt ba khúc bằng thép đặc ở hông quần, miệng ngậm điếu thuốc cháy dở tỏa khói khét lẹt.


Đó là Trần Đại Lợi, trùm giang hồ đòi nợ thuê khét tiếng Quận 4.


“Lâm Thế Vinh! Thằng tàn phế ăn vạ!” Lợi rít một hơi thuốc, nhổ bãi nước bọt xuống nền xi măng ẩm ướt, giọng nói khàn khàn đầy uy hiếp. “Chủ tịch Toàn gửi lời chào đến mày. Mày dám bôi nhọ danh dự của ngôi sao Cao Minh Trí trên tivi hả? Hôm nay tao đến đây để san phẳng cái ổ chuột này của tụi mày!”


“Trần Đại Lợi! Đây là đất tư nhân, tụi mày tự ý đột nhập gia cư bất hợp pháp!” Bảo hét lên, cố lấy can đảm đứng chắn trước xe lăn của Vinh.


“Hợp pháp cái con mẹ mày!” Lợi cười gằn, vung tay ra hiệu. “Đập nát hết cho tao! Đứa nào cản đường thì bẻ gãy chân nó!”


Đám đàn em giang hồ gầm rú lao lên. Tiếng sắt thép va chạm khô khốc bắt đầu vang lên dồn dập. Một tên côn đồ vung chiếc gậy sắt vụt mạnh vào bức tường gương tập bên trái hầm.


*Xoảng! Xoảng! Xoảng!*


Các tấm gương nứt vỡ ghép lại bằng băng keo bạc—công cụ tập luyện tối thiểu mà cả nhóm Tàn Tro đã chắt chiu nhặt nhạnh từ bãi phế liệu—vỡ vụn thành hàng vạn mảnh thủy tinh sắc nhọn bắn tung tóe khắp sàn hầm. Ánh sáng đèn LED mờ ảo phản chiếu qua những mảnh gương vỡ lấp lánh như những giọt nước mắt đẫm máu. Chiếc loa kéo di động cũ kỹ—thiết bị âm thanh duy nhất của nhóm—bị một cú đạp mạnh của tên côn đồ làm vỡ nát vỏ gỗ, linh kiện điện tử văng tung tóe dưới vũng nước mưa dột.


“Lũ khốn nạn! Tao giết tụi mày!”


Nguyễn Huy nổi điên lao ra. Sức mạnh cơ bắp của một b-boy đường phố bùng phát. Huy lách người né tránh một cú vung gậy sắt của tên côn đồ, áp dụng kỹ thuật Breaking nhào lộn sát đất, quét mạnh chân phải quật ngã hai tên giang hồ xuống nền xi măng đầy mảnh gương vỡ. Tiếng la hét đau đớn vang lên khi da thịt tụi nó bị mảnh kính đâm toạc rỉ máu.


Nhưng giang hồ của Đại Lợi quá đông. Ba tên côn đồ khác lập tức bao vây lấy Huy, dùng gậy sắt vụt liên tiếp vào bả vai và hông cậu. Huy cắn răng chịu đau, dùng chiếc xẻng sắt gạt đỡ các đòn đánh bạo lực, nhưng sức người có hạn, cậu dần bị dồn vào góc hầm tối tăm, máu từ bả vai phải rỉ ra nhuốm đỏ chiếc áo phông đen.


Trần Đại Lợi không thèm nhìn cuộc xô xát. Đôi mắt ti hí của gã quét nhanh qua căn hầm, dừng lại ở chiếc túi canvas cũ treo trên xe lăn của Vinh. Gã nhếch mép cười lạnh, bước từng bước nặng nề về phía Vinh, chiếc gậy sắt ba khúc trong tay gõ xuống nền xi măng phát ra những tiếng *cộc, cộc* lạnh người.


“Thằng tàn phế, đưa cái ổ cứng đỏ đây cho tao. Nếu không, tao sẽ bẻ nốt cái chân còn lại của mày,” Lợi gằn giọng.


Vinh bấu chặt hai tay vào thành xe lăn, dồn toàn bộ lực tàn vào chân trụ phải để cố gắng đứng thẳng dậy tự vệ. Nhưng khi anh vừa nhấc hông lên, một cơn co thắt cột sống cấp tính thình lình bùng phát dữ dội. Đốt sống L4-L5 rạn nứt như bị một lưỡi rìu nung đỏ bổ đôi, dây thần kinh bị chèn ép nặng nề khiến toàn thân anh cứng ngắc, ngã quỵ ngược trở lại chiếc xe lăn gỗ, miệng phun ra một ngụm máu tươi dính đầy răng.


“Anh Vinh!” Quốc Bảo hét lên đau đớn, cố lao đến cứu Vinh nhưng bị một tên đàn em của Lợi dùng ống tuýp sắt đập mạnh vào lưng, ngã loạng choạng xuống sàn kính vỡ.


Trần Đại Lợi đã áp sát xe lăn. Gã vung chiếc gậy sắt ba khúc bằng thép đặc, nhắm thẳng vào chiếc túi canvas chứa ổ cứng đỏ của Vinh định đập nát tiêu hủy chứng cứ vật lý tối cao.


Trong sát na sinh tử đó, nhãn quan của Vinh chỉ còn nhìn thấy hình bóng ảo ảnh mờ ảo của Nguyễn Mai Chi đang đứng bên cạnh, đôi mắt u sầu nhìn anh như muốn tiếp thêm sức mạnh tuẫn đạo. Vinh không sợ hãi cái chết, anh chỉ sợ tác phẩm chung của hai người vĩnh viễn bị chôn vùi trong bóng tối.


“Không được đụng vào nó!”


Vinh dùng hết chút sức tàn cuối cùng, lao cả thân người rệu rã ra khỏi xe lăn, nằm đè lên chiếc túi canvas dưới nền xi măng lạnh buốt đầy mảnh kính vỡ. Anh dùng hai cánh tay gầy gò ôm chặt chiếc túi vào ngực, cuộn tròn cơ thể lại như một chiếc lá khô để che chở cho chiếc ổ cứng đỏ.


*Bộp!*


Cú đạp tàn bạo bằng chiếc giày đinh của Trần Đại Lợi giáng thẳng vào vùng thắt lưng L4-L5 của Vinh từ phía sau.


Một tiếng *rắc* khô khốc, ghê rợn vang lên giữa tiếng mưa gầm rú.


Cơn đau vật lý tột cùng vượt quá giới hạn chịu đựng của con người phóng thẳng lên đại não. Toàn bộ hệ thần kinh cột sống của Vinh như bị xé rách vĩnh viễn, tủy sống bị chấn động mạnh khiến hai chân anh hoàn toàn mất đi cảm giác vận động, bại liệt lâm thời ngay lập tức. Vinh trợn ngược mắt, máu tươi trào ra từ miệng nhuốm đỏ cả nền xi măng bẩn thỉu và những mảnh gương vỡ xung quanh. Nhưng đôi bàn tay rướm máu của anh vẫn khóa chặt chiếc túi canvas dưới lồng ngực không một kẽ hở.


“Thằng cố chấp chết tiệt!” Lợi tức giận, định vung gậy sắt đập tiếp vào đầu Vinh để cưỡng đoạt ổ cứng.


“Thả anh Vinh ra!”


Nguyễn Huy gầm lên một tiếng xé lòng. Cậu dùng hết sức bật của một b-boy, lao người bay qua đống mảnh vỡ, dùng cả thân người lực lưỡng húc mạnh vào hông Trần Đại Lợi khiến gã giang hồ vạm vỡ loạng choạng ngã nhào ra đất.


“Bảo! Đưa anh Vinh đi mau!” Huy hét lớn, tay vớ lấy chiếc gậy sắt của tên côn đồ vừa ngã, điên cuồng vung đánh loạn xạ để cản địa toán giang hồ đang xông lên.


Lê Quốc Bảo nén đau đớn ở lưng, lết đến bên Vinh. Cậu run rẩy bế xốc thân xác rệu rã, nhẹ bẫng của Vinh lên vai. Dưới lồng ngực Vinh, chiếc ổ cứng WD màu đỏ vẫn được ôm chặt khăng khăng. Cô bé Na cuống cuồng nhặt chiếc ba lô cũ chứa đai định hình và gậy gỗ của Vinh, mở đường thoát hiểm phía sau hầm.


“Đuổi theo tụi nó! Giật lại cái túi!” Trần Đại Lợi bò dậy, gương mặt sẹo méo mó vì giận dữ gào thét đàn em.


Huy điên cuồng chặn cửa hầm hẹp, dùng chiếc xẻng sắt đập mạnh vào đường ống nước rò rỉ điện bên cạnh, tạo ra những tia lửa điện bắn tung tóe và dòng nước bẩn phun xối xả ngăn chặn sự truy đuổi của giang hồ. Khi toán côn đồ vượt qua được làn nước, Huy đã lách qua lối thoát hiểm cũ, biến mất vào cơn mưa rào mịt mù cùng Bảo và Na.


Căn hầm xưởng may bỏ hoang—thánh địa non trẻ của nhóm Tàn Tro—giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Toàn bộ gương tập vỡ vụn thành ngàn mảnh, loa kéo nát bét, khói bụi vải mục và mùi máu tươi quện vào nước mưa dột lạnh lẽo. Nhóm Tàn Tro chính thức rơi vào cảnh vô gia cư, không nơi tập luyện, mang theo cơ thể tàn phế của người thủ lĩnh bước vào đêm tối vô định.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!