Cạm Bẫy Truyền Hình
Ánh đèn cao áp của trường quay S14 thuộc Đài truyền hình V-TV dội xuống lạnh lẽo và chói gắt, tựa như những lưỡi dao bạc muốn lột trần mọi góc khuất trên gương mặt Lâm Thế Vinh. Mùi keo xịt tóc, phấn trang điểm rẻ tiền và mùi nhựa cháy từ các thiết bị điện tử công suất lớn quện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Vinh ngồi trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ ở góc tối của hậu trường. Dưới lớp quần kaki sờn rách, khớp gối phải của anh sưng viêm nghiêm trọng, nóng đỏ và căng nhức như muốn nứt ra sau trận chiến tàn khốc ở Tao Đàn đêm trước. Cơn đau từ đốt sống L4-L5 bị rạn nứt tám mươi phần trăm vẫn âm ỉ phóng từng luồng điện buốt nhói dọc theo tủy sống lên tận đại não.
Để có thể ngồi thẳng lưng trên chiếc xe lăn này suốt hai tiếng đồng hồ chờ đợi, Vinh đã phải siết chặt chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt quanh bụng thêm hai nấc. Những thanh nẹp thép lạnh ngắt găm sâu vào da thịt, giữ cho khung xương rệu rã của anh không bị đổ sụp.
“Anh Vinh, lớp phấn nền tông ấm này chỉ giữ được tối đa một tiếng thôi,” cô bé Na vừa run rẩy dặm lại phấn trên vầng trán đẫm mồ hôi lạnh của Vinh, vừa thì thầm với giọng xót xa. “Mồ hôi lạnh của anh ra nhiều quá, nó sẽ làm trôi đi lớp hóa trang. Sắc mặt anh bên dưới trắng bệch như người chết vậy.”
“Không sao. Đủ để lên sóng rồi,” Vinh thều thào, giọng khàn đặc. Bàn tay trái của anh khẽ siết chặt chiếc vòng dâu tằm chỉ đỏ của Nguyễn Mai Chi đeo trên cổ tay. Hạt gỗ nhỏ gồ ghề cọ xát vào da thịt, truyền đi một chút hơi ấm tâm linh dịu nhẹ, giữ cho ý chí của anh không bị đè bẹp bởi cơn đau vật lý đang hoành hành.
Vinh biết buổi talkshow trực tiếp “Đối Thoại Showbiz” tối nay là một cạm bẫy được dàn dựng công phu. Nguyễn Thị Thanh—Trưởng phòng PR bẩn của tập đoàn Hắc Tinh—đã đích thân lên kế hoạch này sau khi đoạn video nhảy Tao Đàn của nhóm Tàn Tro đạt triệu view, đe dọa trực tiếp đến chiến dịch ra mắt MV mới của Cao Minh Trí. Thanh muốn dùng sóng truyền hình quốc gia để triệt hạ tận gốc uy tín của Vinh trước khi vụ kiện bản quyền chính thức bắt đầu.
Nhưng Vinh vẫn đến. Anh không thể trốn tránh trong bóng tối của tầng hầm xưởng may mãi mãi. Sóng trực tiếp là một con dao hai lưỡi, và anh chấp nhận để lưỡi dao đó cứa vào da thịt mình, miễn là nó có thể rạch trần bộ mặt giả tạo của kẻ mạo danh.
“Lâm Thế Vinh, đến giờ lên sóng. Chuẩn bị ra sân khấu,” tiếng quát hách dịch của một nhân viên hiện trường vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.
Huy định đẩy xe lăn cho Vinh nhưng anh giơ tay ngăn lại. Anh bám chặt tay vào thành xe, dùng chân phải làm trụ, cắn răng đứng thẳng dậy dưới sự hỗ trợ của chiếc gậy gỗ. Mỗi phân chuyển động của cột sống đều kèm theo tiếng rạn nứt vô hình trong xương tủy. Gương mặt Vinh co rúm lại trong một sát na trước khi anh lấy lại vẻ lạnh lùng, kiêu hãnh thường ngày nhờ lớp phấn trang điểm dày cộp che phủ.
Bước ra sân khấu rực rỡ ánh đèn, Vinh đối mặt với Nguyễn Thị Ngọc—nữ MC nổi tiếng của chương trình. Ngọc ngồi trên chiếc ghế bành sang trọng, mặc bộ đồ công sở màu đỏ mận sắc sảo. Gương mặt cô ta treo một nụ cười chuyên nghiệp nhưng đôi mắt sắc lẹm ẩn sau hàng mi giả dày cộp lại lấp lánh sự lạnh lùng của một kẻ đi săn đã chuẩn bị sẵn bẫy mồi.
“Chào mừng quý vị khán giả đến với Đối Thoại Showbiz. Hôm nay, chúng ta có một vị khách mời đặc biệt, người đang là tâm điểm của những tranh cãi nảy lửa trên mạng xã hội những ngày qua—vũ công phụ họa Lâm Thế Vinh, cựu trưởng nhóm Vô Ảnh,” giọng Ngọc ngọt ngào vang lên, nhưng ngay lập tức chuyển hướng tấn công không một động tác thừa. “Anh Vinh, dư luận đang rất xôn xao trước đoạn video nhảy đường phố của nhóm Tàn Tro tại Tao Đàn. Nhiều người ca ngợi đó là nghệ thuật đích thực, nhưng cũng có không ít ý kiến cho rằng anh đang cố tình dàn dựng scandal để tống tiền ngôi sao Cao Minh Trí và tập đoàn Hắc Tinh. Anh nghĩ sao về cáo buộc này?”
Vinh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, chiếc gậy gỗ gác bên thành ghế. Anh khẽ điều hòa nhịp thở, giọng điệu điềm tĩnh đến đáng sợ:
“Tôi không dàn dựng. Đoạn video đó ghi lại Vũ Điệu Tử Thần—tác phẩm do tôi và Nguyễn Mai Chi biên đạo hoàn toàn trước khi Cao Minh Trí mạo danh tác giả trong teaser mới của hắn.”
Ngọc khẽ nhếch môi, một cái nhếch mép rất nhanh mà camera đài truyền hình đã khéo léo né tránh không thu vào khung hình cận cảnh. Cô ta lập tức tung ra đòn gài bẫy đầu tiên đã được Nguyễn Thị Thanh phê duyệt trong kịch bản:
“Anh nói về bản quyền và đạo đức nghệ thuật. Nhưng chúng tôi vừa nhận được một số tài liệu từ các đồng nghiệp cũ của anh trong nhóm Vô Ảnh.”
Màn hình LED khổng lồ phía sau Ngọc lập tức sáng lên, hiển thị những bức ảnh chụp cắt ghép mờ ảo. Trong ảnh, Vinh đang đứng rất gần một nữ vũ công trong phòng tập tối tăm, góc chụp khiến động tác chỉnh sửa tư thế nhảy trông giống như một hành vi đụng chạm nhạy cảm cưỡng bức.
“Đây là lời tố cáo từ Đỗ Thị Mai, một cựu thành viên nhóm Vô Ảnh,” Ngọc dồn dập tấn công, cắt ngang mọi cơ hội phản ứng của Vinh. “Cô ấy cáo buộc anh từng có hành vi quấy rối tình dục đồng nghiệp ngay tại phòng tập cũ, lợi dụng chức danh trưởng nhóm để chèn ép các vũ công trẻ. Một người mang vết nhơ đạo đức nghiêm trọng như vậy, liệu có đủ tư cách để nói về công lý nghệ thuật?”
Dưới khán đài, những khán giả mồi (claqueurs) do Hắc Tinh thuê bắt đầu xì xầm chỉ trích, tạo nên một áp lực dư luận nghẹt thở ngay tại trường quay.
Cột sống của Vinh nhói lên một cơn đau dữ dội. Anh nhìn những bức ảnh cắt ghép tinh vi trên màn hình, nhận ra ngay bàn tay đạo diễn PR bẩn thỉu của Nguyễn Thị Thanh. Trái tim anh thắt lại vì sự tráo trở của Đỗ Thị Mai—người từng được anh cưu mang khi mới vào nghề, nay lại chấp nhận bán đứng nhân phẩm để lấy tiền bẩn của Hắc Tinh.
Nhưng Vinh không hề hoảng loạn. Anh biết nếu mình nổi giận hay thanh minh về mặt đạo đức, anh sẽ rơi đúng vào cái bẫy “kẻ tâm thần hoang tưởng” mà Thanh đã giăng sẵn. Anh nhìn thẳng vào ống kính máy quay chính, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết:
“Bức ảnh này chụp vào ngày 14 tháng 4 hai năm trước, lúc 14 giờ 15 phút tại phòng tập Vô Ảnh cũ. Đó là khoảnh khắc tôi đang điều chỉnh trọng tâm khớp hông cho Đỗ Thị Mai để thực hiện cú xoay người trong bài nhảy múa đương đại. Tôi yêu cầu ban biên tập chương trình cho phép tôi kết nối chiếc ổ cứng di động WD màu đỏ mà tôi mang theo hằng ngày để chiếu đoạn video gốc góc máy rộng 4K của buổi tập đó. Video gốc sẽ chứng minh toàn bộ quá trình luyện tập diễn ra hoàn toàn chuyên nghiệp dưới sự chứng kiến của cả nhóm.”
Ngọc hơi khựng lại trước sự điềm tĩnh và trí nhớ chính xác đến từng chi tiết của Vinh. Cô ta liếc nhanh về phía phòng điều khiển, nơi đạo diễn Vũ Đức Cường đang đứng giám sát. Nhận được cái lắc đầu dứt khoát của Cường qua tai nghe, Ngọc lập tức cắt lời Vinh bằng giọng điệu đanh thép giả tạo:
“Rất tiếc, luật bản quyền và an ninh mạng của đài truyền hình không cho phép kết nối các thiết bị lưu trữ cá nhân chưa qua kiểm duyệt lên sóng trực tiếp. Chúng ta hãy quay lại vấn đề thực tế hơn. Nhiều khán giả nhận xét rằng chấn thương cột sống của anh là do anh tự ngã trong một buổi tập luyện bất cẩn, nhưng anh lại cố tình đổ vấy cho một vụ tai nạn giao thông dàn dựng để ăn vạ đòi tiền đền bù từ Hắc Tinh. Anh nghĩ sao khi cơ thể anh đã tàn phế, không còn khả năng nhảy múa thực tế, nhưng vẫn cố chấp bám lấy danh vọng của Cao Minh Trí?”
“Tôi ăn vạ?” Vinh khẽ cười, tiếng cười khàn khàn chứa đựng sự kiêu hãnh tột cùng của một nghệ sĩ bị chà đạp dưới đáy xã hội. “Cao Minh Trí là một ngôi sao thần tượng hạng A, nhưng hắn hoàn toàn bất tài về mặt vũ đạo. Hắn không có khả năng thực hiện bất kỳ động tác kỹ thuật nâng cao nào của Vũ Điệu Tử Thần.”
“Anh Vinh, anh đang bôi nhọ một nghệ sĩ lớn không có bằng chứng!” Ngọc gắt lên, cố tình dồn Vinh vào thế phạm luật phát ngôn.
“Bằng chứng đang nằm ngay trên màn hình phía sau cô,” Vinh dứt khoát chỉ tay về phía màn hình LED lớn, nơi đang chạy vòng lặp teaser MV mới của Cao Minh Trí.
Vinh kích hoạt *Nhãn quan biên đạo (Choreographic Vision)*. Đôi mắt u uẩn của anh chợt co rút lại, tập trung cao độ phân tích từng chuyển động hình thể của Trí trên màn hình chiếu chậm.
“Hãy nhìn kỹ phân đoạn Trí thực hiện cú nhảy bẻ khớp vai ở giây thứ mười hai,” Vinh dõng dạc phân tích, giọng nói của anh mang đầy uy lực chuyên môn khiến cả trường quay bỗng chốc im phăng phắc. “Cơ thể hắn di chuyển ở nhịp độ 140 BPM. Nhưng hãy nhìn góc nghiêng của bả vai trái—nó hoàn toàn lệch khỏi trục thăng bằng mười lăm độ. Khi tiếp đất, khớp gối phải của hắn không hề có phản xạ giảm chấn, trọng tâm cơ thể dồn hoàn toàn vào gót chân trái. Về mặt vật lý học chuyển động, một vũ công thực hiện động tác này với kỹ thuật lỗi như vậy sẽ bị trật khớp gối hoặc rạn xương gót chân ngay lập tức.”
Ngọc bối rối, cố gắng xen vào: “Đó chỉ là góc máy nghệ thuật...”
“Không, đó không phải là góc máy nghệ thuật,” Vinh cắt ngang bằng một lập luận đanh thép như búa gõ vào thép nguội. “Đó là công nghệ ghép mặt CG (deepfake). Người thực hiện động tác nhảy gốc trong video đó là một vũ công thế mạng có hình thể giống tôi, nhưng kỹ thuật của người đó vẫn chưa đạt đến độ cô lập nhóm cơ hoàn hảo. Hắc Tinh đã dùng kỹ xảo điện ảnh để ghép khuôn mặt của Cao Minh Trí vào thân hình của người đóng thế hòng lừa dối hàng triệu khán giả truyền hình.”
Dưới khán đài, những tiếng xì xầm của khán giả bắt đầu chuyển sang sự hoang mang, nghi ngờ thực sự. Một vài b-boy trẻ tuổi có mặt tại trường quay bắt đầu gật đầu đồng tình trước sự phân tích vật lý chuyển động quá sắc sảo và chính xác của Vinh.
Trong phòng điều khiển phát sóng trực tiếp, đạo diễn bẩn Vũ Đức Cường mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt béo tròn bóng dầu. Gã gào thét vào bộ đàm chỉ đạo quát tháo:
“Cắt sóng! Thằng khốn đó đang bóc trần công nghệ CG của công ty! Cắt sóng ngay lập tức cho tao!”
“Nhưng thưa đạo diễn, chúng ta đang phát trực tiếp, nếu cắt đột ngột dư luận sẽ...” nhân viên kỹ thuật ngập ngừng.
“Tao bảo cắt là cắt! Đổ lỗi cho sự cố mất điện kỹ thuật! Nhanh lên!” Cường điên cuồng đập bàn điều khiển.
Trên sân khấu, Vinh vẫn tiếp tục dõng dạc vạch trần:
“Cao Minh Trí lười biếng đến mức không thể tự mình tập nổi một động tác múa đương đại cơ bản. Hắn đã cướp đoạt chất xám của tôi, dùng công nghệ ảo ảnh để xây dựng danh tiếng giả tạo...”
*Bụp!*
Toàn bộ hệ thống ánh sáng cao áp của trường quay S14 vụt tắt, đẩy cả không gian vào bóng tối om ngột ngạt. Màn hình LED khổng lồ phía sau MC Ngọc tối đen như mực. Tiếng xì xầm, la hét hoang mang của khán giả bùng nổ trong bóng đêm.
Trên sóng truyền hình cả nước, màn hình Đối Thoại Showbiz thình lình chuyển sang bảng chữ màu xanh lạnh lẽo: *“Chương trình tạm thời gián đoạn vì sự cố kỹ thuật đường truyền. Mong quý vị khán giả thông cảm.”*
Buổi phỏng vấn trực tiếp bị cắt sóng nửa chừng trong sự ngột ngạt tột cùng. Vinh ngồi im lặng trong bóng tối của trường quay, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười kiêu hãnh đầy u uất. Anh biết, dù buổi phỏng vấn bị cắt nửa chừng và hình ảnh của anh bị bôi nhọ nghiêm trọng trước công chúng đại chúng, nhưng hạt giống hoài nghi về thực lực chuyên môn của Cao Minh Trí đã chính thức được gieo vào lòng hàng triệu khán giả thông thái.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!