Tàn Tro Trỗi Dậy
Ánh sáng từ hàng trăm chiếc điện thoại rực sáng cả công viên Tao Đàn, biến khoảng sân xi măng sũng nước mưa thành một thánh đường ánh sáng tự phát, lộng lẫy và kiêu hãnh đến nghẹt thở. Giữa vòng vây của những vệt sáng trắng xanh đan chéo, ba cơ thể của nhóm Tàn Tro đứng bất động trong tư thế chào kết thúc bài nhảy. Nguyễn Huy gục đầu trên cánh tay trụ đẫm mồ hôi, lồng ngực phập phồng dữ dội. Phan Nam đứng thẳng, đôi tay quấn chặt lớp băng thun trắng của chiếc Băng quấn cổ tay y tế vẫn còn rung nhẹ theo dư chấn của cú giật cơ popping cực hạn. Cả không gian im lặng phăng phắc trong một giây, chỉ có tiếng thở dốc rệu rã của những kẻ vừa dốc cạn kiệt sinh lực vào khoảng không câm lặng.
Rồi, như một đập nước bị vỡ, tiếng gầm rú, vỗ tay và huýt sáo của hàng trăm b-boy, rapper và khán giả vãng lai Quận 8 bùng nổ, làm rung chuyển cả những tán cây cổ thụ già nua.
Bùi Minh Trí, gã thủ lĩnh lực lưỡng của giới b-boy đường phố, bước vào trung tâm vòng tròn với phong thái ngạo nghễ thường ngày. Gã liếc nhìn vết sẹo dài trên hai cánh tay xăm trổ của mình, rồi chậm rãi bước về phía Nguyễn Huy và Phan Nam. Không một lời thừa thãi, Trí dùng hai bàn tay thô ráp, nứt nẻ của mình nắm chặt lấy cổ tay của Huy và Nam, rồi dứt khoát nhấc bổng lên trời.
“Phán quyết của trọng tài Tao Đàn!” Giọng nói ồm ồm như sấm bên tai của Minh Trí vang lên, át đi mọi tiếng ồn ào xung quanh. “Không nhạc, không đèn, nhưng đồng bộ đến từng nhịp tim! Tàn Tro thắng tuyệt đối! Thằng nào không phục bước ra đây nói chuyện bằng gậy với tao!”
Tiếng reo hò lại một lần nữa dậy sóng. Phía bên kia vòng tròn, Hoàng Kim Bảo đứng chết trân, gương mặt điển trai được chăm sóc kỹ lưỡng của gã giờ đây xám ngoét, méo mó vì nhục nhã. Gã nhìn chiếc găng tay rách nát nằm trơ trọi dưới đất, rồi nhìn sang đám đàn em nhóm Thiên Thần đang cúi gục đầu tránh né những ánh mắt chế giễu của đám đông. Sợi dây xích pháp lý—tờ văn bản cấm diễn của tập đoàn Hắc Tinh—vẫn kẹp chặt trong tay Bảo, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một trò hề vô hại trước luật ngầm của đường phố.
“Lũ tàn phế ăn hại...” Bảo nghiến răng kèn kẹt, giọng gã run lên vì uất ức. Gã giật phăng chiếc tai nghe không dây trên tai, quay sang quát lớn với đám thuộc hạ: “Thu dọn đồ đạc! Cút khỏi đây!”
Nhóm Thiên Thần lầm lũi rút lui vào bóng tối của những con hẻm phía sau công viên, mang theo sự sụp đổ hoàn toàn của lòng tự trọng thương mại bóng bẩy.
Lúc này, ở rìa vòng tròn, Lâm Thế Vinh khẽ thở ra một hơi dài, cơ thể anh đổ sụp xuống chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Cơn đau từ đốt sống L4-L5 rạn nứt tám mươi phần trăm vừa bị đè nén bởi ý chí tuẫn đạo giờ đây bùng phát trở lại, bỏng rát như có một dòng nham thạch nung đỏ đang chảy dọc thắt lưng. Khớp gối chân phải của anh—chân trụ duy nhất gánh chịu toàn bộ lực gõ nẹp sắt thắt lưng vừa rồi—sưng vù lên như quả mận chín, rỉ máu đỏ tươi qua lớp tất trắng sờn cũ, thấm xuống đế giày sneaker rách mõm tạo thành một vệt sẫm ẩm ướt trên nền xi măng.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên vầng trán nhợt nhạt của Vinh, cuốn trôi đi lớp phấn nền mỏng mà cô bé Na đã hóa trang hòng che giấu sắc diện bệnh tật của anh. Nhưng đôi mắt Vinh vẫn sáng u uẩn, đỏ ngầu kiên định. Anh khẽ chạm tay vào chiếc vòng dâu tằm chỉ đỏ của Mai Chi trên cổ tay trái, thầm thì trong lòng: *Mai Chi, bước đầu tiên của chúng ta... đã thành công.*
“Anh Vinh! Anh có sao không?” Lê Quốc Bảo cuống cuồng chạy đến, quỳ xuống bên cạnh xe lăn, vội vã siết chặt lại chiếc khóa nẹp thép của chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt quanh bụng Vinh để cố định thắt lưng anh.
“Tôi không sao,” Vinh thều thào, giọng khàn đặc vì khói bụi vải ẩm mốc dưới hầm tập vẫn còn bám trong cuống họng. Anh ngước mắt nhìn Phạm Tiến Đạt, người đang ôm chặt chiếc máy quay Sony cũ dính đầy nước mưa. “Đạt... thước phim thô thế nào?”
Tiến Đạt nở một nụ cười rạng rỡ, giơ ngón tay cái lên: “Nét căng từng giọt mồ hôi, anh Vinh ạ. Góc quay rộng bắt trọn cả cảnh bọn Thiên Thần chơi bẩn cắt điện lẫn màn nhảy câm lặng đồng bộ của nhóm mình. Không một góc chết!”
“Tốt. Đưa máy cho Quân,” Vinh ra lệnh, ánh mắt chuyển sang gã thanh niên gầy gộc dán mắt vào màn hình chiếc laptop ThinkPad cũ dán đầy sticker bảo mật ở góc tối. “Quân... bắt đầu đi.”
Đỗ Minh Quân khẽ đẩy gọng kính cận dày cộp, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím cơ phát ra những tiếng lách cách liên tục. Gã kích hoạt hệ thống proxy ẩn danh dán nhãn IP nước ngoài, mở ra hàng loạt tài khoản ảo đăng tải video đã được gài sẵn trên các nền tảng mạng xã hội ngầm.
“Băng thông đã sẵn sàng. Em đã áp dụng kỹ thuật lật ngược khung hình và thay đổi tần số âm thanh thô của Đạt để bẻ gãy bộ quét bản quyền tự động của Hắc Tinh,” Quân lầm lì nói, đôi mắt bợt da vì thiếu ngủ sáng lên tia sáng quái dị của một hacker mũ trắng. “Chiến thuật tung clip du kích trên mạng chính thức kích hoạt. Trong vòng ba tiếng nữa, thuật toán seeding tự động sẽ đẩy video này lên trang đầu của tất cả các diễn đàn vũ đạo độc lập.”
Đêm đó, dưới tầng hầm ẩm thấp của xưởng may bỏ hoang tại Quận 4, tiếng quạt máy cũ kỹ rên rỉ đều đặn không thể dập tắt được sự căng thẳng nghẹt thở bao trùm. Vinh nằm sấp trên chiếc giường tre, cắn chặt răng chịu đựng những cơn co thắt cơ lưng dữ dội khi Huy dùng khăn lạnh chườm dọc cột sống rạn nứt của anh. Bên cạnh anh, chiếc laptop của Quân vẫn nhấp nháy ánh sáng xanh lạnh lẽo.
Đúng như tính toán của Quân, mạng xã hội V-pop bắt đầu trải qua một cơn địa chấn thực sự khi đồng hồ điểm 3 giờ sáng.
Đoạn video dài 4 phút với tiêu đề đơn giản: *“Vũ Điệu Tử Thần: Sự im lặng của nghệ thuật chân chính tại Tao Đàn”* bùng nổ với tốc độ chóng mặt. Người xem ban đầu tò mò kích vào vì tò mò trước cái tên trùng với teaser MV triệu view của ngôi sao thần tượng Cao Minh Trí, để rồi hoàn toàn bị câm lặng trước những gì diễn ra trên màn hình.
Một sân khấu không nhạc, không đèn đường, chỉ có ánh sáng flash điện thoại rực rỡ chiếu rọi ba vũ công nghèo nhem nhuốc, nhảy múa đồng bộ đến từng mili-giây như một cơ thể duy nhất. Từng cú bẻ khớp vai, từng sóng cơ thể cực hạn của Phan Nam, từng cú bám sàn một tay của Huy được phơi bày với độ chân thực gai góc, đối lập hoàn toàn với sự bóng bẩy, cắt ghép góc máy giả tạo của Cao Minh Trí trên tivi.
“Trời ơi, nhảy không nhạc mà đồng đều đến mức này sao? Đây mới là Vũ Điệu Tử Thần nguyên bản chứ!”
“Nhìn kỹ đi, các động tác bẻ khớp của nhóm này mượt hơn Cao Minh Trí nhiều. Trí nhảy trong teaser trông cứ bị sượng sùng thế nào ấy!”
“Hắc Tinh cấm diễn người ta thương mại, người ta ra đường nhảy miễn phí cho dân xem. Quá kiêu hãnh!”
Hàng vạn dòng bình luận của dư luận mạng bắt đầu xoay chuyển. Sự khinh rẻ, thù ghét dành cho “kẻ ăn vạ tàn phế Lâm Thế Vinh” trước đây dần bị thay thế bằng sự tò mò, kinh ngạc và tôn kính dành cho thực lực chuyên môn của nhóm Tàn Tro. Đoạn video đạt mốc một triệu lượt xem chỉ sau một đêm, vượt qua mọi sự phong tỏa truyền thông chính thống của Hắc Tinh.
Sự bùng nổ của Tàn Tro như một cái tát trực diện, xé rách lớp mặt nạ hào nhoáng của đế chế giải trí bẩn.
Sáng hôm sau, tại tầng 30 của tòa tháp kính Hắc Tinh tráng lệ tọa lạc tại khu đô thị Phú Mỹ Hưng, Quận 7. Không gian văn phòng chủ tịch rộng lớn, ngập tràn ánh nắng ban mai nhưng lạnh lẽo như một hầm băng vô trùng.
Trịnh Khánh Toàn—chủ tịch tối cao của tập đoàn Hắc Tinh—ngồi im lặng trên chiếc ghế da cao cấp. Người đàn ông ngoài năm mươi tuổi có dáng người cao lớn uy nghiêm, gương mặt lạnh lùng sắc sảo không một nếp nhăn dư thừa. Bộ vest may đo đắt đỏ phẳng phiu ôm sát bờ vai rộng của ông ta. Bàn tay phải của Toàn khẽ gõ nhè nhẹ chiếc nhẫn vàng ròng khắc biểu tượng Hắc Tinh đeo ở ngón tay cái xuống mặt bàn gỗ mun bóng loáng.
Trên màn hình máy chiếu khổng lồ trước mặt ông ta, đoạn video nhảy đường phố của Tàn Tro đang chạy đến phân đoạn Phan Nam thực hiện cú sóng cơ thể cực hạn.
Đứng bên cạnh bàn làm việc, Cao Minh Trí—ngôi sao thần tượng hạng A—đang run rẩy, gương mặt điển trai được phẫu thuật thẩm mỹ hoàn hảo giờ đây tái mét không còn một giọt máu. Hắn lắp bắp:
“Chủ... Chủ tịch... Đoạn video này... bọn nó lách luật đăng lên... Dư luận đang bắt đầu nghi ngờ năng lực của em... MV mới của em chuẩn bị ra mắt vào tuần sau...”
Trịnh Khánh Toàn không nhìn Trí. Ánh mắt sắc lạnh như dao mổ của ông ta vẫn dán chặt vào chuyển động hình thể của Nguyễn Huy trên màn hình. Qua nhãn quan của một kẻ thao túng tư bản lão luyện, Toàn nhận ra ngay linh hồn của bài biên đạo này—nó mang đậm dấu ấn thiên tài của Nguyễn Mai Chi và Lâm Thế Vinh, hai kẻ mà ông ta tưởng chừng đã giẫm nát dưới gót giày hai năm trước.
“Cậu sợ cái gì?” Giọng nói của Trịnh Khánh Toàn trầm thấp, lạnh lùng và không chứa đựng một chút cảm xúc con người nào. “Một lũ rác rưởi tàn phế dưới gầm cầu, dùng vài cái tài khoản ảo để kiếm chút donate của đám cư dân mạng rỗi hơi, mà cũng làm cậu mất ăn mất ngủ sao?”
“Nhưng... nhưng anh Vinh... anh ấy đang giữ cái ổ cứng chứa video tập luyện gốc 4K...” Trí đổ mồ hôi hột, giọng run lên vì hèn nhát.
Toàn chậm rãi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ sát đất nhìn xuống dòng sông Sài Gòn cuộn sóng phía dưới. Ông ta khẽ xoay chiếc nhẫn vàng trên tay, giọng điệu chuyển sang sự tàn nhẫn tột cùng:
“Ổ cứng chỉ có giá trị khi kẻ nắm giữ nó còn có thể đứng trước tòa. Một cái cây muốn trỗi dậy từ đống tro tàn... thì chỉ cần một mồi lửa nhỏ để thiêu rụi nó vĩnh viễn.”
Toàn quay đầu lại, nhìn thẳng vào người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi đang đứng im lặng ở góc phòng—Nguyễn Thị Thanh, trưởng phòng truyền thông bẩn của Hắc Tinh. Thanh có gương mặt sắc sảo trang điểm đậm, mặc bộ váy công sở ôm sát sành điệu, ánh mắt lạnh lùng dán vào màn hình máy tính bảng bảo mật.
“Thanh. Lên kế hoạch bôi nhọ nhân phẩm của Lâm Thế Vinh,” Toàn ra lệnh, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ chết. “Dàn dựng scandal vu khống hắn lợi dụng cái chết của Nguyễn Mai Chi quá cố để trục lợi truyền thông, biến hắn thành một kẻ tâm thần hoang tưởng, một kẻ đào mỏ đê tiện bám víu lấy vong hồn người chết. Tôi muốn dư luận phải ghê tởm hắn trước khi hắn kịp bước chân vào phòng hòa giải của tòa án.”
“Rõ, thưa chủ tịch. Em đã chuẩn bị sẵn danh sách các tổng biên tập báo lá cải và hệ thống tài khoản seeding bẩn. Chiến dịch sẽ kích hoạt vào tối nay,” Nguyễn Thị Thanh mỉm cười xảo quyệt, ngón tay lướt nhanh trên chiếc điện thoại bảo mật.
“Còn nguồn phát chứng cứ vật lý...” Toàn liếc mắt nhìn sang góc tối khác của căn phòng, nơi một gã đàn ông lực lưỡng có gương mặt đầy sẹo hung tợn đang đứng khoanh tay—Trần Đại Lợi, trùm giang hồ đòi nợ thuê Quận 4. “Lợi. Cậu biết phải làm gì với cái phòng tập dưới hầm xưởng may của bọn chúng rồi chứ?”
Trần Đại Lợi nở một nụ cười lạnh lùng, để lộ hàm răng ố vàng vì khói thuốc. Gã khẽ giật chiếc gậy sắt ba khúc bằng thép đặc luôn giắt ở hông quần, phát ra một tiếng *cạch* khô khốc:
“Chủ tịch yên tâm. Nhận tiền của Hắc Tinh mười lăm năm nay, em chưa bao giờ để sót một cái xương sườn nào nguyên vẹn khi đã ra tay.”
Nửa tiếng sau, tại một quán cà phê tối tăm ngập ngụa khói thuốc lá ở Quận 4.
Nguyễn Mạnh—cựu quản lý nhóm nhảy Vô Ảnh, kẻ đã bán đứng Vinh để lấy tiền lót tay từ Hắc Tinh—đang ngồi run rẩy trên chiếc ghế nhựa. Gã có cặp mắt ti hí luôn liếc xéo đầy gian xảo, mặc chiếc áo sơ mi lụa bóng loáng đã sờn cổ. Trước mặt gã, Trần Đại Lợi chậm rãi đẩy một xấp tiền mặt dày cộp đẫm mùi bẩn thỉu qua bàn.
“Tiền của Mạnh đây,” Lợi gằn giọng, ánh mắt hung tợn nhìn xoáy vào gã quản lý cũ tráo trở. “Chỉ điểm chính xác vị trí cái hầm xưởng may bỏ hoang và lịch trình tập luyện mật của thằng Vinh. Đêm nay, tao sẽ dẫn đàn em đến san phẳng cái thánh địa rách nát đó.”
Mạnh run rẩy vơ lấy xấp tiền nhét vội vào ba lô, giọng nói khè khè vì sợ hãi: “Bọn nó... bọn nó thường tập muộn đến 12 giờ đêm hằng ngày dưới hầm xưởng may Quận 4... Chiếc ổ cứng đỏ chứa video gốc thằng Vinh luôn mang theo bên người trong cái túi canvas cũ... Các anh phải cướp bằng được cái ổ cứng đó, nếu không thằng Vinh nó lật lại vụ đụng xe dàn dựng năm xưa... là tất cả chúng ta cùng chết!”
“Cút đi,” Lợi khinh bỉ phun một bãi nước bọt xuống đất. Gã đứng dậy, giắt chiếc gậy sắt ba khúc vào thắt lưng da, bước ra chiếc xe máy Exciter không biển số đang nổ máy chờ sẵn ở lề đường. Đằng sau gã, mười tên đàn em giang hồ xăm trổ kín ngực, tay cầm mã tấu và gậy bóng chày bọc xích sắt cũng đồng loạt rồ ga, tạo nên những tiếng gầm rú chói tai xé rách bầu không khí ngột ngạt của khu ổ chuột Quận 4.
Bóng tối của đế chế giải trí bẩn thỉu đang cuồn cuộn kéo đến hẻm Tôn Đản, chuẩn bị đè bẹp ngọn lửa non trẻ vừa mới nhen nhóm từ đống tàn tro.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!