Nhạc nềnGrief2

Tàn Tro Trong Đêm Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng từ mái tôn dội xuống căn gác mái chưa đầy mười hai mét vuông ở sâu trong con hẻm Tôn Đản tựa như một chiếc lò nung không lối thoát. Sài Gòn giữa tháng Năm đứng gió, cái oi nồng trộn lẫn mùi dầu máy khét lẹt từ tiệm sửa xe đầu ngõ bốc lên, quánh đặc lại trong không gian ngột ngạt. Lâm Thế Vinh ngồi bất động trên chiếc giường xếp bằng vải bố đã sờn rách, tấm lưng gầy gộc của anh hơi khòm về phía trước. Quanh bụng anh, chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám nhạt được quấn chặt, những thanh nẹp thép y khoa ép sát vào da thịt, giữ cho khung xương rạn nứt của anh không bị đổ sụp dưới sức nặng của chính cơ thể mình.


Trên chiếc hòm tôn rỉ sét đặt ở góc phòng, chiếc tivi Sony màn hình lồi cũ kỹ đang phát sóng trực tiếp Lễ trao giải âm nhạc V-Wave. Ánh sáng xanh lét từ màn hình quét qua gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của Vinh, hắt lên đôi mắt u uất nhưng đang rực cháy một ngọn lửa căm hờn tột độ.


Trên sân khấu hoành tráng được bao phủ bởi hàng vạn ánh đèn LED cực mạnh, Cao Minh Trí xuất hiện với mái tóc nhuộm màu bạch kim lộng lẫy và bộ y phục đắt tiền lấp lánh. Tiếng reo hò của hàng vạn người hâm mộ vang lên như sấm dậy qua chiếc loa rè của tivi. Trí bắt đầu biểu diễn ca khúc chủ đề mới của hắn. Và đi kèm với giai điệu sôi động đó là những chuyển động hình thể mà Vinh thuộc nằm lòng đến từng nhịp thở: "Vũ Điệu Tử Thần".


Nhưng đó là một phiên bản lỗi. Một phiên bản chắp vá, hời hợt và đầy rẫy những lỗ hổng kỹ thuật.


"Thằng khốn lười biếng..."


Gióng tai nghe tiếng nhạc rè, Vinh nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra đau nhức. Qua nhãn quan của một biên đạo thực thụ, anh nhìn thấu từng bước chân hụt hơi, từng cú xoay người lệch trọng tâm của Cao Minh Trí. Hắn không hề biết cách cô lập nhóm cơ vai khi thực hiện động tác giật cơ; hắn chỉ đang cố bắt chước một cách vụng về những chuyển động mà công nghệ CG đã ghép mặt hắn vào thân hình biểu diễn của Vinh trong các video quảng bá trước đó. Điệu nhảy đương đại kết hợp hiphop đầy kiêu hãnh, tác phẩm mà Nguyễn Mai Chi đã dùng cả sinh mạng để cùng anh sáng tạo nên trước khi cô nhảy xuống từ tầng thượng tòa tháp kính Hắc Tinh, giờ đây đang bị kẻ bất tài kia chà đạp, biến thành công cụ kiếm tiền rẻ mạt.


Vinh cúi đầu nhìn xuống cổ tay trái của mình. Chiếc vòng tay may mắn tết bằng chỉ đỏ đính hạt gỗ nhỏ – kỷ vật duy nhất còn sót lại của Mai Chi – như đang siết chặt lấy ranh giới chịu đựng cuối cùng của anh. Ký ức về nụ cười u sầu của cô dưới ánh đèn phòng tập cũ ùa về, bóp nghẹt lồng ngực anh.


"Anh hứa... Mai Chi... Anh sẽ đưa tác phẩm của chúng ta ra ánh sáng."


Sự phẫn nộ dâng trào như sóng cuộn bẻ gãy mọi lý trí và sự tự bảo vệ của cơ thể. Vinh không thể chịu đựng cảnh tượng này thêm một giây nào nữa. Anh muốn nhảy. Linh hồn của một vũ công thiên tài gào thét trong lồng ngực tàn phế, đòi hỏi quyền được chuyển động, đòi hỏi được đứng trên sàn diễn để vạch trần sự dối trá hào nhoáng đang diễn ra trên màn hình kia.


Anh run rẩy đưa tay ra sau lưng, dứt mạnh lớp băng dính nhám của chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám. Tiếng xé rách của lớp vải dù cứng vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh mịch. Khi chiếc đai nẹp thép được tháo rời, thắt lưng của Vinh lập tức mất đi điểm tựa vững chắc duy nhất. Một cảm giác trống rỗng và yếu ớt đáng sợ lan tỏa dọc sống lưng anh.


Vinh cắn chặt môi, dùng hai tay bám vào thành giường gỗ ọp ẹp để đẩy cơ thể đứng thẳng dậy. Đôi chân anh run rẩy dữ dội. Anh cố gắng dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể vào chân phải – chân trụ duy nhất còn chút lực đàn hồi – để giảm bớt áp lực uốn cong lên cột sống. Anh dang rộng hai cánh tay, nhắm mắt lại để cảm nhận nhịp điệu u uất của "Vũ Điệu Tử Thần" đang vang vọng trong tâm trí.


Anh bắt đầu thực hiện cú xoay người múa đương đại đầu tiên.


Nhưng cơ thể anh không còn là của hai năm trước. Khi cơ thể anh vừa xoay được nửa vòng, trọng tâm lệch đi do đốt sống thắt lưng không thể chịu lực xoắn uốn cong.


"Rắc!"


Một tiếng động khô khốc, sắc lẹm phát ra từ sâu bên trong đốt sống L4-L5. Đó là âm thanh của sự rạn nứt vật lý thực tế, không có bất kỳ phép màu nào có thể che giấu.


Ngay lập tức, một cơn đau thấu xương tủy, tựa như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống, truyền trực tiếp lên đại não của Vinh. Hệ thần kinh vận động bị chèn ép cực hạn, kích hoạt Ngưỡng co thắt cột sống (Spinal Spasm Limit) tàn nhẫn. Toàn bộ các thớ cơ lưng của anh co rút dữ dội, xơ cứng lại như những thỏi thép nguội. Lồng ngực thắt chặt khiến Vinh hoàn toàn mất đi khả năng hít thở.


Anh đổ sụp xuống sàn gỗ mục nát của căn gác mái như một cánh chim thiên nga bị bẻ gãy cánh. Cú ngã mạnh khiến lồng ngực va chạm với mặt sàn, Vinh ho rũ rượi, một ngụm máu đỏ tươi rỉ ra từ kẽ răng, nhuốm đỏ một góc sàn gỗ bám đầy bụi bặm.


"Anh Vinh!"


Tiếng hét thất thanh vang lên từ phía cầu thang gỗ dốc đứng. Lâm Mỹ Hạnh, em gái anh, vừa đi làm thêm về. Cô gái 18 tuổi mặc chiếc áo đồng phục bạc màu, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì hoảng sợ khi nhìn thấy cảnh tượng anh trai mình đang nằm co quắp dưới đất, toàn thân run rẩy vô thức trong cơn co thắt cơ hoành.


Hạnh lao tới, quỳ sụp xuống bên cạnh Vinh. Cô vứt vội hộp cơm tấm nguội ngắt sang một bên, hai tay giữ chặt lấy bả vai anh trong nước mắt giàn giụa.


"Anh Vinh! Em xin anh... Đừng nhảy nữa mà! Anh muốn tự giết mình sao?"


Cô cuống cuồng lục lọi trong chiếc ba lô cũ nát của mình, lôi ra lọ thuốc giảm đau liều cao mà cô vừa dùng những đồng tiền lẻ tích lũy từ ba công việc làm thêm để mua khẩn cấp tại hiệu thuốc tây đầu ngõ. Hạnh run rẩy đổ hai viên thuốc ra lòng bàn tay, đỡ đầu Vinh lên để ép anh uống.


Vinh không thể nuốt nổi. Cơn co thắt cơ tim khiến cổ họng anh nghẹn ứ, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi vì thiếu oxy. Trong cơn mê muội của đau đớn thể xác, anh nhìn thấy di ảnh u sầu của Mai Chi trên bàn thờ nhỏ dường như đang lay động dưới ánh sáng xanh lét từ chiếc tivi vẫn đang phát sóng màn biểu diễn giả tạo của Cao Minh Trí.


Sự bất lực. Sự nhục nhã. Nỗi đau đớn xé thịt vật lý trộn lẫn với sự căm hờn tột cùng biến thành một thứ độc dược tàn phá tâm can anh. Anh dùng bàn tay trái run rẩy bấu chặt lấy chiếc vòng tay chỉ đỏ của Mai Chi, ép bản thân phải giữ lại chút ý chí tỉnh táo cuối cùng để vượt qua cơn co thắt thần kinh vận động. Anh không được chết ở đây. Anh không thể chết như một tro tàn vô danh trong xó tối này.


Sau khi nuốt trôi hai viên thuốc giảm đau liều cao cùng ngụm nước lạnh do Hạnh đút, cơ thể Vinh dần dần giãn ra. Cơn co thắt thắt lưng dịu đi, nhưng để lại một cảm giác tê bì đáng sợ lan tỏa xuống đôi bàn chân. Cột sống của anh đã bị tổn thương thêm một phần vĩnh viễn.


Mỹ Hạnh ôm chặt lấy đầu anh vào lòng, tiếng khóc nghẹn ngào của cô vang vọng trong căn gác mái tối tăm: "Em xin anh... Chúng ta nghèo cũng được, tàn phế cũng được... Nhưng em chỉ còn có mình anh thôi... Đừng bỏ em..."


Nằm bất động trong vòng tay em gái, Vinh cảm nhận rõ rệt sự bất lực hoàn toàn của thể xác mình. Bức tường vật lý tàn nhẫn của chấn thương cột sống đã khóa chặt khả năng tự mình đứng trên sân khấu của anh. Anh nhận ra một chân lý nghiệt ngã: Anh không thể tự mình nhảy múa đơn độc để chống lại đế chế Hắc Tinh khổng lồ được nữa.


Nếu cơ thể anh đã là tro tàn, anh phải dùng chút hơi tàn này để nhóm lên một ngọn lửa mới. Anh phải thành lập một nhóm nhảy độc lập, tìm kiếm những vũ công trẻ có thực lực để truyền dạy lại toàn bộ vũ đạo gốc hoàn mỹ của "Vũ Điệu Tử Thần", dùng chính đôi chân của họ để vạch trần kẻ mạo danh trước ánh sáng công lý.


Và để làm được điều đó, anh cần một người dẫn đường. Một người có thể giúp anh huấn luyện kỹ thuật nhảy cực hạn cho những tân binh.


Khoảng hai tiếng sau, khi thuốc giảm đau bắt đầu phát huy tác dụng ức chế thần kinh, Vinh gạt tay em gái ra. Anh gượng dậy, cắn răng quấn chặt lại chiếc đai định hình cột sống y tế màu xám quanh bụng, siết chặt các nẹp thép đến mức lồng ngực nhói đau.


"Anh đi đâu?" Hạnh hốt hoảng giữ áo anh.


Vinh không trả lời. Ánh mắt anh lạnh lùng, quyết tuyệt nhìn ra ngoài cửa sổ hướng về phía bóng tối của dòng sông Sài Gòn lộng gió. Anh tháo chiếc đai thắt lưng nẹp thép bảo mệnh dự phòng treo trên tường, lết đôi chân khập khiễng bắt đầu bước xuống chiếc cầu thang gỗ ọp ẹp để đi tìm cựu biên đạo huyền thoại Trần Thế Hùng dưới gầm cầu Khánh Hội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!