Chân Tướng Sau Chén Trà Thọ
Mũi đoản kiếm mảnh sắc lạnh của Sát thủ A Tam xé rách màn sương đêm, phản chiếu đôi mắt co rụt lại của A Cẩu. Khoảng cách ba gang tay đối với một sát thủ Nhất Lưu đỉnh cao chỉ là một cái chớp mắt. Chân khí của gã ngưng tụ trên mũi kiếm, sắc lẹm, mang theo tử khí của kẻ chuyên lấy mạng người trong bóng tối.
Trong thức hải tối tăm, Phong Vô Kỵ gầm lên: "Nhường xác cho ta! Mau!"
Sợi chỉ đỏ Âm Dương trên cổ tay phải A Cẩu đột ngột siết chặt, nóng bỏng như xích sắt nung đỏ. Kinh mạch cánh tay trái của gã vốn dĩ đã hoại tử đen bóng, nay chịu thêm áp lực cưỡng ép nhập xác lần thứ hai trong ngày, liền rách toạc ra. Cơn đau buốt thấu xương tủy khiến ý thức A Cẩu gần như vỡ vụn. Nhưng bản năng sinh tồn dẻo dai của một kẻ trộm mộ đã bắt gã phải gào lên trong câm lặng: "Mẹ kiếp ông già! Lần này mà tôi chết, ông cũng đừng hòng siêu thoát!"
Vụt!
Thần thái của tên trộm mộ nhút nhát đột ngột biến mất. Đôi mắt láo liên phòng bị của gã co lại, lóe lên một luồng kiếm quang lạnh buốt, sâu thẳm như đầm băng ngàn năm. Phong Vô Kỵ đã tiếp quản thể xác.
Bằng một động tác ngửa người quỷ dị, cơ thể gầy gò của A Cẩu gập sát đất, né tránh đường kiếm chí mạng của A Tam trong gang tấc. Mũi đoản kiếm của gã sát thủ sượt qua ngực áo rách nát của gã, chém đứt vài sợi vải thô.
Ngay khi trọng tâm cơ thể hạ thấp, tay phải bám đầy máu tươi của A Cẩu không thèm nhặt chiếc búa sắt dưới đất, mà dứt khoát nắm lấy chuôi thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh đang dắt bên hông. Máu tươi ròng ròng từ lòng bàn tay rách nát của gã thấm đẫm vào chuôi kiếm rỉ, ngấm qua những kẽ hở của lớp rỉ sét ngụy trang.
"Phong Khởi!"
Một tiếng ngân u u vang lên từ lưỡi kiếm, nhỏ nhưng chấn động cả rừng trúc đen. Phong Vô Kỵ vận hành chân khí cuồng bạo chạy dọc kinh mạch rách nát, phóng thẳng lưỡi kiếm rỉ sét ra ngoài. Đường kiếm đâm ra nhanh đến vô ảnh vô hình, nương theo hướng gió bão rít gầm, triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít gió vật lý.
Sát thủ A Tam là kẻ dày dạn kinh nghiệm thích sát, nhưng gã chưa từng thấy đường kiếm nào quỷ dị đến thế. Không có tiếng gió, không có kiếm quang rực rỡ, chỉ có một cảm giác lạnh buốt thấu xương ập đến trước mắt. Gã kinh hoàng nhận ra tầm nhìn của mình qua khe mặt nạ sắt quá hẹp, không thể phán đoán được hướng đâm của đối thủ.
Theo bản năng sinh tử, A Tam vội vàng vung đoản kiếm chặn trước ngực phòng thủ.
"Keng!"
Một tiếng va chạm đanh thép vang lên. Lưỡi kiếm rỉ sét Vô Danh va chạm trực diện với đoản kiếm mảnh của A Tam. Chân khí cực lạnh từ thanh cổ kiếm truyền qua, làm mẻ một vết lớn trên lưỡi đoản kiếm tinh xảo của gã sát thủ, đồng thời luồng kiếm khí buốt giá xâm nhập vào kinh mạch tay phải gã, khiến tốc độ vận khí của A Tam đột ngột chậm lại một nhịp.
"Kiếm ý Đại Sư?!" A Tam hoảng hốt thét lên, lồng ngực gã tê dại vì hàn khí. Gã không thể tin nổi một tên trộm mộ rách rưới lại có thể phát ra kiếm ý thâm hậu đến mức này.
Biết gặp phải đại tông sư ẩn thế mượn xác, A Tam không dám ham chiến. Gã cắn răng, tay trái vung mạnh phóng ra một làn khói độc đen kịt che khuất tầm nhìn, đồng thời quát lớn với tên sát thủ bị gãy chân: "Rút!"
Cả hai bóng đen nhanh chóng lướt vào bóng tối sương mù dày đặc của rừng trúc, biến mất không dấu vết.
Ngay khi toán sát thủ rút lui, Phong Vô Kỵ lập tức trả lại quyền kiểm soát thể xác cho A Cẩu.
"Hộc!"
A Cẩu ngã quỵ xuống bùn đất, hai tay chống đỡ cơ thể gầy gò run rẩy kịch liệt. Cơn bạo liệt kinh mạch bùng phát toàn diện dọc theo cánh tay trái. Những mạch máu nổi phồng đen bóng lạnh ngắt rỉ máu tươi qua lớp da nứt nẻ. Cánh tay phải bám đầy máu cũng đau nhức đến mức không thể nhấc nổi một ngón tay.
"Mẹ... mẹ kiếp ông già..." A Cẩu thở dốc, nước mắt hòa lẫn bùn đất nghĩa trang chảy ròng ròng trên mặt. "Đau... đau chết tôi rồi... Tôi đã nói là đừng dùng lực quá mạnh mà..."
"Nhóc con, đừng lảm nhảm nữa!" Giọng nói của Phong Vô Kỵ trong ý thức hải cũng mệt mỏi, suy yếu rõ rệt. "Tàn hồn của ta vừa hao tổn nghiêm trọng. Mau cõng Tuyết Chi lánh vào cổ mộ. Chất độc Đoạn Hồn Đinh trên người nó đang phát tác, nếu chậm trễ, nó sẽ mất mạng!"
A Cẩu nhìn sang Phong Tuyết Chi đang nằm hôn mê bên gốc tre già. Gương mặt thanh tú của cô giờ đây xám ngoét, đôi môi tím tái vì kịch độc. Dù hèn nhát và ích kỷ, nhưng nhìn thấy huyết mạch duy nhất của người thầy vong hồn đang cận kề cái chết, gã không đành lòng bỏ mặc.
Cắn răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương ở cánh tay hoại tử, A Cẩu dùng tay phải còn cử động được để kéo Phong Tuyết Chi lên lưng. Thân hình gầy guộc của gã lảo đảo dưới sức nặng của thiếu nữ, nhưng gã vẫn cố gắng vận bộ pháp Hành Vân để bước đi dẻo dai qua màn sương mù dày đặc.
Gã cõng cô lách qua những lối mòn hiểm trở, trốn chạy khỏi rừng trúc đen, hướng thẳng về phía cổ mộ của Kiếm thánh nằm sâu dưới lòng đất nghĩa trang hoang lạnh.
Đi qua con đường đất bùn trơn trượt sát rìa nghĩa trang hoang sương mù bao phủ, A Cẩu lách người vào lối sụt lún dưới gốc cây dâu tằm cổ, tụt sâu xuống gian mộ chính của Phong Vô Kỵ.
Không gian bên trong cổ mộ tối tăm, lạnh lẽo và nồng nặc tử khí. A Cẩu nhẹ nhàng đặt Phong Tuyết Chi nằm nghiêng trên bệ đá hoa cương trước quan tài đá rạn nứt. Tiểu cô nương Tiểu Nha vẫn đang ngủ say trong một hốc đá khuất, hoàn toàn không biết đến những biến cố kinh hoàng ngoài kia.
A Cẩu mệt mỏi ngồi bệt xuống đất, nhai ngấu nghiến vài cọng Ôn Mạch Thảo sống nhặt được dọc đường để làm dịu cơn đau kinh mạch.
Đột nhiên, khứu giác siêu phàm của kẻ trộm mộ của gã khẽ giật giật. Gã ngửi thấy một mùi hương vô cùng quỷ dị, vừa có vị ngọt lịm của trà ngon, lại vừa có mùi hôi thối nồng nặc của nấm mốc và máu khô rỉ sét. Mùi hương này phát ra từ góc tối phía sau quan tài đá của Phong Vô Kỵ.
"Mùi gì thế này?" A Cẩu lầm bầm, tay phải cầm chiếc xẻng sắt rỉ mẻ cán bò lại gần.
Dưới khe đá nứt nẻ của bệ thờ cổ, gã tìm thấy một chén trà thọ bằng đồng rỉ sét bám đầy bụi đất mười năm qua. Dưới đáy chén trà, có một lớp bột màu đỏ sẫm như máu khô bám chặt, tỏa ra luồng khí lạnh lẽo.
"Nhóc con... đưa chén trà đó lại gần đây." Giọng nói của Phong Vô Kỵ đột ngột run rẩy, chứa đựng một sự chấn động tinh thần vĩ đại.
A Cẩu cẩn thận dùng một chiếc thìa tre nhỏ cạo lấy lớp bột độc rỉ sét bám chặt đáy chén. Khi đưa lên mũi ngửi nhẹ, khứu giác siêu phàm của gã lập tức phân tích: "Mùi vị này... rất giống với độc tính Đoạn Hồn Đinh của lũ sát thủ lúc nãy, nhưng lại nồng nặc và tàn độc hơn gấp mười lần. Đây là..."
"Đoạn Trường Tán!" Phong Vô Kỵ gào lên trong ý thức hải của A Cẩu, âm thanh chấn động đến mức làm đan điền gã nhói đau. "Chính là nó! Chất kịch độc của Thiên Kiếm Môn chỉ dùng để thi hành môn quy đối với những kẻ phản đồ đại tội!"
Ký ức kinh hoàng mười năm trước ùa về trong tàn hồn của Kiếm thánh. Đêm tiệc mừng thọ mười năm trước, chính tay đệ tử thân tín nhất của ông – Tần Thiên Lôi – đã quỳ gối dâng lên chén trà thọ kính sư phụ. Ngay sau khi uống cạn chén trà, Phong Vô Kỵ cảm thấy đan điền bốc cháy, kinh mạch rách nát toàn diện. Thế nhân đều đồn rằng đệ nhất kiếm thánh vì quá say mê kiếm đạo, cưỡng ép đột phá cảnh giới dẫn đến tự bạo kinh mạch mà chết. Nhưng sự thật không phải thế!
"Tần Thiên Lôi... Kẻ phản đồ ngụy quân tử!" Tàn hồn Phong Vô Kỵ điên cuồng dao động, sát khí nồng nặc tỏa ra ngoài thể xác A Cẩu làm sương mù trong cổ mộ ngưng tụ thành những hạt băng nhỏ. "Ngươi đã lén hạ độc Đoạn Trường Tán vào trà thọ của ta! Ngươi vu khống ta luyện tà công tự bạo, cướp đi thần binh Thiên Kiếm và bức hại cả gia tộc ta!"
Chân chân tướng kinh hoàng phơi bày khiến A Cẩu cũng rùng mình ớn lạnh. Hóa ra vị kiếm thánh lừng lẫy giang hồ năm xưa lại chết thảm dưới âm mưu đê hèn của chính đệ tử mình. Mối thù diệt môn, nỗi oan khuất mười năm qua bỗng chốc đè nặng lên vai hai linh hồn khóa mệnh trong một thể xác yếu ớt này.
Giữa lúc không khí cổ mộ đang ngột ngạt bởi hận thù của Phong Vô Kỵ, một tiếng rên rỉ nhẹ vang lên từ bệ đá hoa cương.
Phong Tuyết Chi khẽ cử động. Chất độc Đoạn Hồn Đinh tuy đã được Băng Tâm Ngọc Bội trước ngực cô áp chế một phần, nhưng vẫn khiến cô vô cùng suy kiệt. Cô từ từ mở mắt, tầm nhìn mờ mịt bởi sương mù và tử khí cổ mộ.
Trước mắt cô, dưới ánh sáng leo lắt của ngọn nến tàn, là một thiếu niên gầy gò, mặc áo vải thô rách nát bám đầy bùn đất hôi thối nghĩa trang. Trên cánh tay trái của y quấn băng gạc đen rỉ máu tươi, tay phải cầm một thanh cổ kiếm rỉ sét quen thuộc.
Ký ức về trận chiến sinh tử trong rừng trúc đen ùa về. Cô nhớ mình bị sát thủ vây quét, rồi có một kẻ ném cát hèn hạ xuất hiện cứu nguy...
"Ngươi... ngươi là ai?" Phong Tuyết Chi quật cường thốt lên, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng sự cảnh giác tột độ của một kiếm thủ Nhất Lưu.
Nhìn thấy thanh cổ kiếm Vô Danh dắt bên hông A Cẩu, đôi mắt cô đột ngột co rụt lại. Đó là thanh kiếm bản mệnh của cha cô - Kiếm thánh Phong Vô Kỵ! Tại sao nó lại nằm trong tay một tên trộm mộ dơ bẩn này?
"Ngươi là đồng bọn của Nhạc Vô Song? Hay là người của Hổ Đầu Bang?!"
Vụt!
Nhanh như một tia chớp, dù cơ thể đang kiệt sức vì trúng độc, Phong Tuyết Chi vẫn bộc phát bản năng kiếm thủ. Cô vung trường kiếm khuyết mẻ đeo sau lưng, mũi kiếm sắc lạnh xé rách sương mù, kề sát vào yết hầu của A Cẩu.
Mũi kiếm lạnh buốt chạm vào da cổ A Cẩu, chỉ cần một chút lực nhẹ cũng đủ xé rách cuống họng gã.
A Cẩu đông cứng người, hai tay giơ lên, đôi mắt linh hoạt láo liên đầy sợ hãi nhìn thẳng vào mũi kiếm đang run rẩy của thiếu nữ trước mặt...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!