Gặp Gỡ Trong Rừng Trúc Đen
Sương mù dày đặc bao phủ Rừng Trúc Đen như một tấm vải liệm khổng lồ, ẩm ướt và lạnh buốt. Cơn mưa bão dữ dội từ canh ba đã ngớt, nhưng những giọt nước mưa lạnh buốt vẫn liên tục nhỏ giọt từ những tán lá tre già xuống nền đất cát dơ bẩn, tạo nên những tiếng động tịch mịch, đều đặn.
Nằm rạp dưới một bụi trúc rậm rạp găm đầy lá mục, A Cẩu nín thở đến mức lồng ngực muốn nổ tung. Toàn thân gã lấm lem thứ bùn đất nghĩa trang hôi thối dính đầy tử khí – thứ ngụy trang duy nhất giúp gã tạm thời qua mắt được khứu giác nhạy bén của lũ chó săn Hổ Đầu Bang ngoài kia. Nhưng lúc này, mối đe dọa lớn nhất không còn là lũ côn đồ của Vương Hổ nữa.
Cách chỗ gã ẩn nấp chưa đầy mười trượng, dưới ánh trăng mờ nhạt bị sương mù che khuất một nửa, một trận chiến sinh tử đang diễn ra trong im lặng tàn khốc.
"Tuyết Chi... Đó là Tuyết Chi! Nhóc con, ngươi phải cứu nó! Mau lên!"
Tiếng gầm thét dữ dội của Phong Vô Kỵ đột ngột bùng phát trong ý thức hải tối tăm của A Cẩu, mạnh mẽ đến mức khiến sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải gã rực sáng lên, kéo theo một cơn đau nhói dọc theo kinh mạch. Linh hồn của đệ nhất kiếm thánh đang run rẩy kịch liệt. Sự kiêu ngạo, điềm tĩnh thường ngày của vị đại tông sư biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự hoảng loạn và đau đớn tột cùng khi nhìn thấy huyết mạch duy nhất của mình đang bị dồn vào đường cùng.
"Ông điên rồi sao?!" A Cẩu thầm hét lên trong đầu, nước mắt và mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa lẫn với lớp bùn hôi thối trên mặt. "Nhìn cánh tay trái của tôi đi! Nó đen thui, phồng rộp mạch máu đen bóng và lạnh ngắt như khúc củi cháy rồi đây này! Tôi còn không nhấc nổi một ngón tay trái, võ công thì nửa chiêu cũng không biết, ra đó khác gì nộp mạng cho lũ sát thủ đeo mặt nạ sắt kia?"
"Nếu ngươi không cứu nó, ta sẽ tự bạo tàn hồn ngay lập tức!" Phong Vô Kỵ điên cuồng thúc ép, luồng kiếm ý lạnh buốt từ sâu trong linh hồn ông ta cuộn trào, khiến đan điền của A Cẩu đau nhói như bị vạn đao phân thây. "Khế ước Âm Dương khóa mệnh! Ta tan biến, ngươi cũng đừng hòng sống sót!"
"Mẹ kiếp ông già chết tiệt!" A Cẩu chửi thề một tiếng trong lòng, run rẩy bám chặt tay phải vào một thân tre trơn trượt để giữ thăng bằng. Gã biết Phong Vô Kỵ không nói đùa. Vị kiếm thánh này cả đời kiêu ngạo, nhưng con gái chính là tử huyệt duy nhất của ông ta.
A Cẩu lén lách lá tre nhìn ra ngoài. Giữa khoảng đất trống nhỏ, một thiếu nữ mặc nam trang xám nhạt đang đơn thương độc mã chống lại ba tên sát thủ đeo mặt nạ sắt nửa mặt. Gương mặt cô thanh tú nhưng nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, đôi môi tái nhợt vì trúng độc. Trường kiếm bọc vải xám trong tay cô vung lên những đường kiếm Tuyết Ảnh Kiếm Pháp hoa mỹ nhưng đã bắt đầu loạn nhịp, hơi thở dồn dập, mệt mỏi do phải liên tục trốn chạy suốt đêm dài.
"Hừ, tàn dư của Phong gia quả nhiên cứng đầu." Tên sát thủ cầm đầu – Sát thủ A Tam – lạnh lùng lên tiếng. Gã di chuyển nhanh nhẹn như một bóng ma, đoản kiếm mảnh trong tay phải liên tục đâm ra những chiêu thức quỷ dị, khóa chặt mọi hướng lui của thiếu nữ. "Nhạc Tả Hộ Pháp đã có lệnh, giao ra Băng Tâm Ngọc Bội và mật thư cấu kết, ta sẽ cho cô một cái chết toàn thây!"
"Nằm mơ!" Phong Tuyết Chi quật cường hét lớn, Tuyết Thượng Phiêu khinh công thi triển giúp cô lướt nhẹ tránh được một đường kiếm hiểm hóc, nhưng vết thương bên vai trái đột ngột rách ra, máu tươi nhuộm đỏ lớp áo xám nhạt.
"Vút!"
Nhân lúc Phong Tuyết Chi sơ hở do cơn đau giằng xé, Sát thủ A Tam lạnh lùng nhấn nút cơ quan ngầm nơi ống tay áo. Ba tiếng rít gió nhỏ xé rách sương mù đêm. Ba chiếc Đoạn Hồn Đinh tẩm kịch độc đen bóng lao thẳng về phía ngực cô.
"Tuyết Chi! Tránh ra!" Phong Vô Kỵ gào lên bất lực trong đầu A Cẩu.
Phong Tuyết Chi cắn răng, vận chút chân khí lôi phong cuối cùng để nghiêng người né tránh. Hai chiếc đinh độc găm thẳng vào thân tre già phía sau phát ra tiếng nổ nhỏ, nhưng chiếc thứ ba vẫn sượt qua bắp tay cô, chất độc Đoạn Hồn Đinh lập tức thấm vào huyết quản, khiến cô khuỵu gối xuống đất, trường kiếm cắm chặt xuống bùn đất để giữ cho cơ thể không ngã quỵ.
"Kết thúc rồi." Sát thủ A Tam lạnh lùng ra hiệu cho hai tên sát thủ phụ trợ áp sát để dứt điểm.
"Nhóc con! Mau dùng bộ pháp của Cái Bang lách ra phía sau tên gác ngoài bên trái!" Phong Vô Kỵ khẩn cấp chỉ điểm, giọng nói chứa đựng sự dứt khoát của một bậc thầy thực chiến. "Hắn đang đứng dưới hướng gió, tầm nhìn bị hạn chế bởi mặt nạ sắt và sương mù. Dùng cát vôi trong tay áo ngươi!"
Đến nước này, A Cẩu không còn đường lui. Nỗi sợ hãi cái chết bị lấn át bởi bản năng sinh tồn dẻo dai của kẻ dưới đáy xã hội. Gã cắn chặt răng, tay phải thò vào túi áo rách nát, nắm chặt lấy nắm cát vôi mịn trộn bột độc Mãng Xà mà gã luôn mang theo để phòng thân khi đào mộ.
"Hành Vân Lưu Thủy!"
A Cẩu vận luồng chân khí nhỏ nhoi trong đan điền xuống hai chân. Thân hình gầy gò của gã lướt đi dẻo dai, uyển chuyển như nước chảy qua các khe hẹp của bụi trúc đen. Nhờ ngón nghề đào mộ ẩn mình gia truyền, gã di chuyển hoàn toàn không tiếng động cát rơi, hòa lẫn vào màn sương mù dày đặc.
Chỉ trong chớp mắt, A Cẩu đã áp sát sau lưng tên sát thủ gác ngoài bên trái.
"Kẻ nào?!" Tên sát thủ nhạy bén cảm nhận được luồng tử khí hôi thối đột ngột áp sát, vội vàng quay đầu vung đao.
"Đi chết đi đồ rùa rụt cổ!"
A Cẩu hét lớn một tiếng lấy can đảm, tay phải vung mạnh, tung nắm cát vôi mịn thẳng vào hai mắt của gã sát thủ qua khe hở của mặt nạ sắt. Bột vôi gặp nước mưa ẩm ướt lập tức bùng cháy, cộng thêm độc tính Mãng Xà khiến mắt gã sát thủ bỏng rát kịch liệt. Gã thét lên đau đớn, vung đao loạn xạ trong vô vọng.
Không để đối thủ kịp phản kháng, A Cẩu nhanh như cắt rút chiếc búa sắt nhỏ đào mộ dắt sau hông, dùng toàn bộ lực cánh tay phải đập mạnh dứt khoát vào khớp gối trái của gã sát thủ.
"Rắc!"
Tiếng xương cốt gãy lìa vang lên giòn giã giữa rừng trúc đêm tịch mịch. Đòn Búa sắt đập khớp thô sơ nhưng chuẩn xác khiến gã sát thủ đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục, hoàn toàn mất khả năng di chuyển.
Tuy nhiên, lực phản chấn từ khớp gối bọc thép nguội của gã sát thủ quá mạnh. Cánh tay phải của A Cẩu bị rách da chảy máu kịch liệt, máu tươi ròng ròng tuôn ra dọc theo thớ cơ, đau buốt thấu xương. Gã loạng choạng lùi lại, chiếc búa sắt suýt rơi khỏi tay.
"Khốn kiếp! Có biến!" Sát thủ A Tam giật mình quay đầu lại. Khi nhìn thấy một tên thiếu niên gầy gò, dơ bẩn bám đầy bùn đất đang cầm búa sắt đứng đó, đôi mắt gã lóe lên sát cơ lạnh lùng. Gã từ bỏ Phong Tuyết Chi đang kiệt sức, vung đoản kiếm mảnh lướt nhanh như một bóng ma thẳng về phía A Cẩu.
"Nhóc con! Tránh ra!" Phong Vô Kỵ hét lên cảnh báo.
Nhưng tốc độ của sát thủ Nhất Lưu đỉnh cao quá nhanh. Ánh kiếm quang lạnh buốt xé rách sương mù, mũi đoản kiếm mảnh nhắm thẳng vào tim của A Cẩu đâm tới, khoảng cách chỉ còn chưa đầy ba gang tay...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!