Kẻ Đào Mộ Tìm Đường Sống
Bóng tối đặc quánh dưới lòng cổ mộ đá hoa cương dường như đang ra sức hút kiệt chút hơi tàn lực kiệt cuối cùng của A Cẩu. Khi ý thức của gã từ từ tỉnh dậy sau một ngày đêm nằm liệt bên cạnh chiếc quan tài đá rạn nứt, thứ đầu tiên chào đón gã không phải là ánh sáng bình minh ấm áp, mà là một cơn đau thấu xương tủy xộc thẳng vào đại não. Cánh tay trái của gã co rúm lại, các mạch máu nổi phồng đen bóng lạnh ngắt như những con rết độc đang điên cuồng gặm nhấm thớ thịt. Máu tươi rỉ ra từ những vết nứt da thịt, thấm đẫm lớp băng gạc đen rách nát bám đầy đất cát dơ bẩn của nghĩa trang hoang dã.
"A... ư..."
A Cẩu muốn hét lên, nhưng cổ họng gã khô khốc như sa mạc, chỉ phát ra được những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Gã run rẩy dùng cánh tay phải còn chút sức lực để ôm lấy cánh tay trái hoại tử, toàn thân co rút lại như một con tôm luộc trên nền đá lạnh buốt.
"Nhóc con, nếu ngươi còn không chịu vận hành Dẫn khí điều hòa thuật ngay bây giờ, cánh tay trái của ngươi sẽ vĩnh viễn tàn phế, và khế ước khóa mệnh này cũng sẽ lấy đi cái mạng hèn của ngươi!"
Giọng nói lạnh lùng, nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ đột ngột vang lên trong ý thức hải tối tăm của A Cẩu. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải của gã khẽ tỏa ra một luồng sáng mờ nhạt, truyền đến một cảm giác ấm áp cực nhẹ để bảo vệ tim mạch của gã khỏi bị khí lạnh hoại tử xâm nhập.
"Tên... tên kiếm thánh chết tiệt nhà ông..." A Cẩu khóc không ra tiếng, thầm chửi rủa trong đầu. "Tôi chỉ là một kẻ đào mộ... ai mượn ông nhập xác thể hiện kiếm pháp đỉnh cao để rồi phá nát cái thân thể này của tôi... Tôi hận ông... Tôi hận cái ngôi mộ quỷ này!"
"Hừ, nếu không có ta mượn xác chém đứt tay Vương Báo, ngươi đã sớm bị gã cắt gân chân ném vào hố chông từ hôm qua rồi!" Phong Vô Kỵ hừ lạnh, nhưng trong giọng nói của vị đại tông sư cũng ẩn chứa một sự dằn vặt thầm lặng. Ông biết kinh mạch của ký chủ quá mỏng manh, việc cưỡng ép vận chuyển chân khí cực lạnh của Vô Ảnh Kiếm Pháp đã tàn phá cơ thể gã đến mức báo động. "Đừng cằn nhằn nữa. Tập trung tinh thần, dẫn luồng khí nhỏ từ đan điền chạy dọc theo mười hai kinh mạch chính, khâu nối lại các vết rách thớ cơ cho ta!"
A Cẩu cắn chặt môi đến mức bật máu, cố nén cơn đau đớn kịch liệt. Dưới sự chỉ điểm khắc nghiệt của Phong Vô Kỵ, gã nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng chân khí mỏng manh như sợi tơ còn sót lại trong đan điền. Gã chậm rãi dẫn dắt luồng khí ấy di chuyển, mỗi khi luồng khí đi qua một vết rách kinh mạch, cảm giác đau buốt như bị vạn đao phân thây lại khiến toàn thân gã co giật dữ dội. Gã vừa khóc, vừa vận khí, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa lẫn với bùn đất nghĩa trang hôi thối trên mặt.
Sau gần nửa canh giờ chật vật, cơn đau dữ dội ở cánh tay trái mới tạm thời dịu đi một chút, các mạch máu đen bóng xẹp xuống nhẹ nhưng vẫn mang một màu xám xịt lạnh ngắt. A Cẩu mệt mỏi thở dốc, nằm bẹp trên nền đá cổ mộ.
"Gâu! Gâu! Gầm gừ..."
Đột nhiên, tiếng chó sủa dữ dội cùng tiếng gào thét hỗn loạn từ phía trên miệng hố sạt lở dội xuống kẽ đá cổ mộ, phá tan bầu không khí tĩnh lặng âm u. Tiếng chân người rầm rập, tiếng xẻng sắt va chạm vào đá hộc chan chát vang lên dồn dập.
"Vương Hổ! Đó là tiếng chó săn của Vương Hổ!" A Cẩu giật nảy mình, nỗi sợ hãi hèn nhát bẩm sinh lập tức lấn át cơn đau thể xác. Gã vội vàng bò dậy, mắt láo liên phòng bị. "Tiêu rồi... Vương Báo chạy thoát chắc chắn đã báo cáo hành tung cho anh trai gã. Vương Hổ là thủ lĩnh Hổ Đầu Bang, gã tàn bạo hơn Vương Báo gấp mười lần! Gã dẫn người đến san phẳng nghĩa trang rồi!"
"Nhóc con, bình tĩnh!" Phong Vô Kỵ quát khẽ trong ý thức hải. "Kinh mạch của ngươi hiện tại đang rách nát, ta hoàn toàn không thể nhập xác điều khiển cơ thể ngươi chiến đấu trong vòng ba ngày tới. Nếu cưỡng ép nhập xác, ngươi sẽ lập tức bạo thể vong mạng tại chỗ. Trận này, ngươi phải tự mình dùng mưu mẹo để trốn chạy!"
"Cái gì?! Ông không nhập xác được?!" A Cẩu muốn phát điên. Gã nhìn quanh ngôi mộ tối tăm, chiếc xẻng sắt rỉ cán gỗ mục của gã đã bị mẻ lưỡi văng ra xa, cổ kiếm Vô Danh nằm im lìm trên bệ đá hoa cương. Gã chỉ là một tên trộm mộ bất nhập lưu bị liệt tay trái tạm thời, làm sao chống lại hàng trăm côn đồ hắc bang cầm đao mỏng ngoài kia?
Tiếng chó sủa ngày càng gần, tiếng xẻng sắt đào bới gốc cây dâu tằm cổ phía trên sạt lở rào rào. Đất cát bắt đầu rơi xuống đầu A Cẩu qua khe hở trần mộ.
"Không được, ở lại đây là chết chắc!" Bản năng sinh tồn dẻo dai của kẻ dưới đáy xã hội trỗi dậy. A Cẩu cắn răng, dùng cánh tay phải nhặt thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh dắt chặt vào hông. Gã khom người, lách qua phiến đá xoay sau quan tài đá chính, men theo hệ thống mật đạo dưới lòng đất cổ mộ mà gã đã quen thuộc từ những lần đào mộ trước để bò ra ngoài.
Khi A Cẩu vừa chui ra khỏi một ngách đất hẹp sát rìa nghĩa trang hoang lạnh, sương mù dày đặc quanh năm bao phủ lập tức bao bọc lấy thân hình gầy gò của gã. Trời vẫn đang mưa nhỏ, gió lạnh rít u u qua những tấm bia mộ đổ nát hoang phế.
Nhìn về phía trước, tim A Cẩu suýt rụng ra ngoài lồng ngực.
Ánh đuốc sáng rực cả một góc trời đêm. Vương Hổ - gã đàn ông trung niên thô kệch mặc áo khoác lông hổ hở ngực để lộ hình xăm hổ vằn dữ tợn - đang dẫn đầu hàng trăm lâu la cầm đao mỏng và gậy gỗ lùng sục khắp nghĩa trang. Hai con chó săn hung tợn bọc xích sắt quanh cổ liên tục sủa gầm gừ, mũi hếch lên ngửi vào không khí ẩm ướt để dò tìm mùi máu tươi.
"Tìm kỹ cho ta! Thằng ranh A Cẩu bị thương ở tay trái, mùi máu của nó không thể bay xa được! Đốt sạch các lùm cây xung quanh, đào tung mọi ngôi mộ mới chôn lên! Ta phải lột da nó để báo thù cho cánh tay của nhị đệ!" Giọng nói hung hãn của Vương Hổ vang lên oang oang giữa màn sương đêm.
"Chết tiệt, lũ chó săn đang ngửi mùi máu trên tay mình!" A Cẩu kinh hoàng nhận ra hai con chó săn của hắc bang đang kéo xích sắt hướng thẳng về phía bụi rậm nơi gã đang nấp. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy mười trượng.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, đầu óc lanh lợi của tên trộm mộ hoạt động hết công suất. Gã nhìn xuống cánh tay trái đang rỉ máu tươi của mình, rồi nhìn đống bùn đất nhão nhẹt trộn lẫn tử khí hôi thối của hố chôn chung bên cạnh.
Không một chút do dự, A Cẩu dùng tay phải vốc từng nắm bùn đất thối rữa bôi trét đầy lên mặt, lên y phục rách nát và quấn chặt lấy vết thương hoại tử trên tay trái để cô lập mùi máu tươi. Đây là phương pháp bôi trét bùn đất nghĩa trang đặc trưng giúp gã xóa sạch mùi cơ thể khỏi chó săn hắc bang.
Tuy nhiên, một tên lâu la cầm đuốc sáng rực vẫn đang chậm rãi tiến lại gần bụi rậm nơi A Cẩu ẩn nấp. Ánh lửa bập bùng chiếu sát qua kẽ lá trúc mục nát.
"Vận hành Thuật giả chết rùa thở ngay! Nín thở tuyệt đối, ngưng tim tạm thời trong vòng nửa nén nhang!" Phong Vô Kỵ khẩn cấp chỉ điểm trong đầu A Cẩu.
A Cẩu lập tức nhắm mắt, vận khí bế quan đan điền, nín thở tuyệt đối. Cơ thể gã trong nháy mắt trở nên lạnh ngắt như một xác chết thật sự đã nằm dưới đất nghĩa trang hoang lạnh từ lâu, không còn một tia hơi thở sinh mệnh nhỏ nào tỏa ra.
Tên lâu la tiến sát bụi rậm, vung đao mỏng gạt cành tre khô. Con chó săn bám theo gầm gừ nhẹ, ngửi vào đống bùn hôi thối trên người A Cẩu nhưng chỉ cảm nhận được mùi tử khí mục nát của nghĩa địa cổ, hoàn toàn không có mùi huyết khí của người sống.
"Mẹ kiếp, chỉ là một cái hố chôn chung bốc mùi hôi thối." Tên lâu la khạc nhổ một bãi nước bọt dơ bẩn, dắt chó săn bỏ đi hướng khác.
A Cẩu vẫn nằm im bất động thêm một lúc lâu cho đến khi ánh đuốc của hắc bang di chuyển ra xa. Khi gã mở mắt ra hít một hơi thật sâu để phục hồi nhịp thở, lồng ngực gã đau nhức kịch liệt do thiếu oxy nhẹ đan điền. Kinh mạch cánh tay trái bị co rút đau đớn dữ dội do phải vận lực bò trườn trên đất đá sắc nhọn dọc đường trốn chạy.
Gã loạng choạng bò dậy, lén lách qua vòng vây ngoại vi nghĩa trang hoang lạnh. Khi quay đầu nhìn lại ngôi nhà tranh tồi tàn ven nghĩa địa của mình, tim gã thắt lại. Ngôi nhà tranh - nơi trú ngụ duy nhất chứa đựng những kỷ niệm nghèo khổ của gã và dụng cụ đào mộ mưu sinh - đã bị Độc Nhãn Lang phóng hỏa thiêu rụi hoàn toàn, chỉ còn là một đống tàn tro nghi ngút khói đen.
"Tôi mất nhà rồi..." A Cẩu lẩm bẩm, nước mắt hòa lẫn bùn đất chảy dài trên má. Gã không còn lối thoát, không còn nơi trú ẩn an toàn.
"Nhóc con, đi về phía Rừng Trúc Đen phía trước! Nơi đó địa hình hiểm trở rậm rạp sương mù, lũ hắc bang không dễ dàng bao vây được." Phong Vô Kỵ lên tiếng ôn tồn, cố gắng vực dậy tinh thần của ký chủ.
A Cẩu cắn răng ôm cánh tay trái hoại tử, lầm lũi đi vào bóng tối sâu thẳm của Rừng Trúc Đen.
Khi lướt qua những thân tre già rậm rạp bao phủ bởi màn sương mù xanh xám dày đặc, thính giác siêu phàm bẩm sinh của kẻ trộm mộ đột ngột nghe thấy những tiếng động lạ phát ra từ một ngách hẹp phía trước. Đó là tiếng bước chân di chuyển cực nhẹ không để lại dấu chân trên lá mục, cùng tiếng kim khí va chạm rất nhỏ.
A Cẩu lập tức nằm rạp xuống đất cát dơ bẩn, nín thở ẩn mình hoàn hảo dưới bóng tối của bụi trúc dày. Gã lén lách lá tre nhìn ra ngoài.
Dưới ánh trăng mờ nhạt bị sương mù che khuất một nửa, một toán sát thủ đeo mặt nạ sắt nửa mặt, mặc y phục dạ hành đen tuyền bó sát đang đứng vây quanh một thi thể đệ tử ngoại môn Thiên Kiếm Môn. Khí chất của lũ người này lạnh lùng, tàn nhẫn như những bóng ma rình rập, hoàn toàn khác biệt với lũ côn đồ thô lỗ của Hổ Đầu Bang.
Kẻ cầm đầu đeo mặt nạ sắt vuốt ve thanh đoản kiếm mảnh chuyên thích sát đêm tối, giọng nói lạnh lẽo như băng phát ra từ sau lớp mặt nạ:
"Phó phân đà chủ Lý đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ Hoang Sơn. Thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh chắc chắn đang nằm trong tay tên trộm mộ hèn nhát kia. Nhưng mục tiêu tối thượng của Tả Hộ Pháp Nhạc Vô Song là phải tìm ra tung tích của thiếu nữ Phong Tuyết Chi - con gái của phản đồ Phong Vô Kỵ. Các ngươi đi dò hỏi các lối mòn xuống núi, bất kỳ kẻ nào nhìn thấy một thiếu nữ đeo trường kiếm bọc vải xám nhạt trốn chạy, lập tức vạn đao phân thây diệt cỏ tận gốc!"
Nghe đến ba chữ "Phong Tuyết Chi", tàn hồn của Phong Vô Kỵ trong ý thức hải của A Cẩu đột ngột chấn động dữ dội. Sợi chỉ đỏ Âm Dương trên cổ tay A Cẩu sáng rực lên, truyền đến một luồng phẫn nộ và đau đớn tột cùng từ linh hồn Kiếm thánh khiến toàn thân A Cẩu run rẩy kịch liệt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!