Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Ánh Lửa Trong Hang Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất Hoang Sơn đặc quánh như mực đổ. Tiếng nước réo từ dòng mạch ngầm của hồ Hàn Thủy vẫn vọng lại u u qua các khe đá hộc, lạnh buốt và ẩm ướt. Trên bãi cát ẩm sát mép nước, A Cẩu nằm quỵ phục xuống, lồng ngực phập phồng thở dốc, từng hơi thở kéo theo cơn ho khan rỉ máu. Cánh tay trái của gã – vốn đã bị hoại tử đen hoàn toàn sau những lần chịu đựng kiếm ý cuồng bạo – giờ đây lạnh ngắt như băng, mất sạch cảm giác vật lý. Những sợi chỉ sắt ôn độc dùng để khâu nối kinh mạch đang ăn mòn sâu vào thớ thịt, rỉ ra thứ dịch hôi thối dơ bẩn bám đầy lớp băng gạc đen rách nát.


*Xột... xoạt...*


Tiếng động lạ từ sâu trong ngách hầm mỏ hoang tàn lại vang lên, kéo theo những tiếng gầm gừ trầm đục đầy đói khát. Trong khoảng không tối tăm, mười mấy đôi mắt đỏ ngầu như những đốm lửa ma trơi từ từ hiện hình. Đó là đàn sói đất hoang dã trú ngụ dưới lòng đất ngàn năm. Mùi máu tươi từ bả vai phải bị thương của A Cẩu và mùi hoại tử thối rữa từ cánh tay trái của gã đã dẫn dụ lũ dã thú tìm đến. Chúng dàn hàng ngang, khom thấp thân mình, từng con lướt nhanh áp sát hốc đá hẹp nơi ba người đang nằm kiệt quệ.


"Nhóc con... tỉnh lại! Sói đất ngửi thấy mùi tử khí của ngươi rồi!" Giọng nói trầm khàn, đầy dằn vặt của Phong Vô Kỵ vang lên trong thức hải tối tăm của A Cẩu. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải gã khẽ rực sáng lên một luồng đỏ mờ nhạt, truyền đi một chút hơi ấm mỏng manh cuối cùng để bảo vệ đan điền gã khỏi bị hàn khí xâm nhập hoàn toàn. Nhưng tàn hồn của vị đệ nhất kiếm thánh lúc này vô cùng suy yếu, mờ nhạt đi một phần lớn sau trận quyết chiến tự hủy đêm qua. Ông không thể mượn xác, cũng không thể truyền chân khí cứu nguy.


A Cẩu cắn chặt đầu lưỡi, vị tanh ngọt của máu tươi giúp gã tỉnh táo lại giữa cơn mê sảng. Gã cố sức dùng cánh tay phải rách da rỉ máu để gượng dậy, tay kia quờ quạng dưới đất cát dơ bẩn để tìm chiếc *Xẻng sắt rỉ của A Cẩu*. Cán gỗ mục của chiếc xẻng đã bị gãy nát hoàn toàn, gã chỉ còn cầm được phần lưỡi xẻng sắt mòn vẹt nặng nề.


Con sói đầu đàn gầm lên một tiếng quỷ dị, bốn chân đạp mạnh vào đất cát ẩm, lao thẳng về phía Phong Tuyết Chi đang hôn mê sâu bên cạnh.


"Chết tiệt!"


A Cẩu thầm rống lên trong đầu. Gã cố sức vận một tia chân khí nhỏ nhoi trong đan điền để vung lưỡi xẻng sắt chém ngang tầm chân đối thủ. Nhưng đan điền rỗng tuếch rệu rã ở trạng thái *Bất Nhập Lưu* lập tức dội ngược một cơn đau bạo liệt kịch liệt dọc theo kinh mạch cánh tay trái hoại tử. Lực cánh tay phải quá yếu ớt, bả vai phải bị thương rách da co rút dữ dội khiến lưỡi xẻng sắt đi lệch hướng, chỉ sượt qua bộ lông xám dựng ngược của con sói đầu đàn. Con thú bị trượt đà, vung vuốt sắc cào rách một đường trên ngực áo vải thô của A Cẩu, hất văng gã ngã nhào ra bãi cát ẩm.


Đàn sói hoang dã thấy con mồi yếu ớt liền điên cuồng gầm rú, chuẩn bị lao vào cắn xé vạn đao phân thây cả ba người. Trong ranh giới sinh tử nghẹt thở, bản năng sinh tồn dẻo dai của một kẻ trộm mộ dưới đáy xã hội đột ngột thức tỉnh. Nhờ *Thuật đào mộ ẩn mình* được rèn luyện từ thuở nhỏ, A Cẩu có khả năng nhận biết kết cấu đất đá và các loại khoáng vật trong lòng đất cực tốt. Khứu giác siêu phàm của gã ngửi thấy trong không khí ẩm ướt của hang mỏ cổ này, ngoài mùi gỗ mục nát còn có một mùi hôi nồng nặc đặc trưng của quặng lưu huỳnh khô.


"Lưu huỳnh... vách đá sườn sau có quặng lưu huỳnh!" A Cẩu thầm hét lên. Gã dùng tay phải bám chặt vào vách đá ẩm ướt bên sườn hốc tối, dùng hết sức bình sinh gõ mạnh lưỡi xẻng sắt rỉ vào những thớ đá granite nứt nẻ.


*Keng! Keng! Keng!*


Tiếng va chạm chan chát vang dội khắp hang ngầm tối tăm. Lưỡi xẻng sắt rỉ bị mẻ thêm vài vết nặng nề dưới lực gõ điên cuồng của A Cẩu, nhưng bù lại, lớp bột quặng lưu huỳnh khô màu vàng xám bám trên vách đá rã ra, rơi xuống đống lá mục ẩm ướt dưới đất.


A Cẩu nhanh tay vơ lấy một nắm bột quặng lưu huỳnh trộn lẫn với tro than lò rèn và dầu thông mốc từ một khúc đuốc cũ mục nát nhặt được dưới đất cát dơ bẩn. Gã dùng tay phải xé rách một mảnh vải từ vạt áo thô vá chằng vá đắp của mình, gói chặt hỗn hợp quặng thô sơ lại thành một quả bộc phá nhỏ.


Con sói đầu đàn lấy lại thăng bằng, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào yết hầu của A Cẩu, cơ thể khổng lồ của nó phóng mình tới cự ly ba gang tay.


"Đi chết đi lũ súc sinh!"


A Cẩu gầm lên, gã vung lưỡi xẻng sắt rỉ đập thật mạnh vào phiến đá hộc chứa quặng sắt lửa bên cạnh gói lưu huỳnh.


*Xoẹt! Đoành!*


Tia lửa ma sát kích nổ hỗn hợp lưu huỳnh và dầu thông khô. Một tiếng nổ nhỏ nhưng chát chúa vang lên giữa không gian ngột ngạt của hang mỏ ngầm. Ánh chớp lưu huỳnh màu xanh tím bùng lên khét lẹt, tỏa ra làn khói độc sulfuric nồng nặc và ánh sáng chói lòa bất ngờ xé rách bóng tối tuyệt đối.


Đàn sói hoang dã cực kỳ sợ hãi ánh sáng và tiếng nổ đột ngột. Con sói đầu đàn bị ánh lửa sượt qua mắt, gào rú thảm thiết rồi tháo lui hỗn loạn. Mùi khét lưu huỳnh nồng nặc tỏa ra khiến lũ dã thú kinh hoàng, chúng đồng loạt quay đầu, lướt nhanh lẩn trốn vào những đường hầm tối tăm sâu thẳm của hang mỏ ngầm.


Nghe tiếng dã thú rút lui xa dần, A Cẩu rã rời buông lưỡi xẻng sắt rỉ gãy nát, cơ thể gầy gò ngã quỵ xuống bãi cát ẩm ướt. Gã thở dốc kịch liệt, phổi bị nhiễm khói độc lưu huỳnh nóng rát khiến gã ho khan rũ rượi, máu tươi rỉ ra khóe miệng nhuộm đỏ lớp bùn ngụy trang hôi thối trên mặt.


"Nhóc con... ngươi khá lắm. Trí tuệ của kẻ đào mộ quả thực cứu được mạng chúng ta." Giọng nói của Phong Vô Kỵ vang lên u u trong đầu A Cẩu, không còn sự nghiêm khắc thường ngày mà mang theo một tia nhẹ nhõm hiếm hoi.


A Cẩu không thèm trả lời. Gã dùng tay phải gom góp những mẩu gỗ mục từ cột chống hầm sập xung quanh, nương theo tàn lửa lưu huỳnh còn sót lại để nhóm lên một bếp lửa nhỏ góc hốc đá tối. Ánh lửa bập bùng tỏa ra hơi ấm mỏng manh, tạm thời xua đi cái lạnh thấu xương của nước ngầm hồ Hàn Thủy đang gặm nhấm cơ thể họ.


Gã kéo Phong Tuyết Chi và bé Tiểu Nha lại gần bếp lửa sưởi ấm. Trong cơn mê sảng dồn dập do kịch độc Đoạn Hồn Đinh tàn phá phế quản, Phong Tuyết Chi khẽ động đậy mí mắt, đôi môi tái nhợt rỉ máu đen nhẹ run rẩy thốt ra những lời oán hận u u:


"Cha... tại sao cả đời cha chỉ có kiếm... tại sao cha lại bỏ rơi nương tử trong cô độc... Phong gia diệt môn... con hận cha..."


Lời trách móc mê sảng của con gái như một nhát kiếm vô hình đâm thẳng vào tàn hồn của Phong Vô Kỵ. Trong ý thức hải tối tăm của A Cẩu, hình bóng mờ ảo của vị đệ nhất kiếm thánh đứng lặng đi, đôi mắt kiếm quang lạnh lùng thường ngày bỗng chốc tràn ngập một nỗi đau đớn, dằn vặt câm lặng tột cùng. Ông nhớ về Ninh nương - người vợ quá cố đã chết trong cô độc vì sự thờ ơ kiêu ngạo kiếm đạo của mình năm xưa. Chấp niệm kiêu ngạo cả đời của vị đại tông sư giờ đây vỡ vụn thành trăm mảnh trước tiếng khóc nghẹn của con gái.


A Cẩu cảm nhận rõ rệt nỗi đau thương dằn vặt khôn nguôi của Phong Vô Kỵ truyền qua *Sợi chỉ đỏ Âm Dương* đang rực sáng nơi cổ tay phải gã. Lần đầu tiên, gã trộm mộ hèn nhát không thầm chửi rủa vị kiếm thánh kiêu ngạo nữa, gã chỉ im lặng cắn răng chịu đựng cơn đau hoại tử đang lan rộng dọc cánh tay trái.


Ánh lửa bập bùng từ bếp lửa nhỏ phản chiếu lên vách đá ẩm ướt phía sau hốc đá tối. Khi những vệt khói lưu huỳnh mờ nhạt bay tạt qua vách đá granite, A Cẩu đột ngột nheo mắt lại.


Dưới lớp rêu mốc ẩm ướt và bụi đá ngàn năm bám chặt, một hình vẽ chạm khắc thô sơ mờ nhạt dần dần hiện rõ dưới ánh lửa đỏ sậm.


A Cẩu dùng tay phải quẹt sạch lớp bùn đất dơ bẩn bám trên vách đá. Đó là một ký hiệu kiếm hoa năm cánh quen thuộc của gia tộc Phong thị, nét khắc sâu dứt khoát mang theo tàn dư kiếm ý cổ xưa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!