Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Dưới Đáy Vực Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khoảng không trung tối tăm của Hang động Dơi Quỷ nuốt chửng ba bóng người đang rơi tự do. Tiếng gào thét phẫn nộ của Triệu trưởng lão và tiếng rít điên cuồng của vạn con dơi độc khổng lồ phía trên xa dần, nhanh chóng bị thế chỗ bởi tiếng gió rít gào bên tai dữ dội.


A Cẩu cảm thấy dạ dày mình đảo lộn, toàn thân nhẹ bẫng trong một cảm giác mất trọng lực kinh hoàng. Tay phải gã vẫn siết chặt lấy chiếc hộp sắt rỉ sét chứa bức di thư dính máu khô của quản gia Phong Phúc, bả vai phải bị thương rách da do kiếm khí sạt qua rát buốt như bị lửa đốt. Nhưng tất cả những đau đớn đó chẳng là gì so với luồng khí cực lạnh đang tỏa ra từ cánh tay trái quấn băng gạc đen hoại tử vĩnh viễn của gã. Luồng hàn độc của tàn dư Băng Tâm Đan kết hợp với độc tố tự hủy của cấm thuật *Huyết Kế Kiếm Tâm* đang không ngừng tàn phá đan điền rách nát, khiến gã chỉ muốn ngất đi ngay lập tức.


"Nhóc con! Giữ chặt lấy con bé! Không được buông tay!"


Giọng nói trầm khàn, đầy dằn vặt của Phong Vô Kỵ vang lên như sấm truyền trong ý thức hải tối tăm của A Cẩu. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải gã khẽ rực sáng lên một luồng đỏ mờ nhạt, truyền đi một chút hơi ấm mỏng manh cuối cùng để bảo vệ đan điền gã khỏi bị chấn động của cú rơi tự do làm cho nổ tung.


"Lão già... tôi biết rồi!" A Cẩu thầm gầm lên trong đầu. Gã dùng chút sức tàn còn sót lại ở cánh tay phải, kéo mạnh Phong Tuyết Chi đang hôn mê sâu vào lòng, đồng thời dùng chân phải kẹp chặt lấy bé Tiểu Nha đang khóc thét không thành tiếng vì sợ hãi.


*Ầm!*


Cú va chạm cực mạnh với mặt nước ngầm lạnh buốt thấu xương khiến A Cẩu có cảm giác như cả cơ thể mình vừa đâm sầm vào một bức tường đá hộc kiên cố. Tiếng nước réo vang dội thẳng vào màng nhĩ, bọt nước trắng xóa lập tức nuốt chửng lấy ba người họ.


Dòng nước xiết của thủy lộ ngầm sâu dưới đáy vực dâng cao cuồn cuộn, hung tợn lôi kéo lồng ngực A Cẩu xuống đáy hồ tối tăm. Nước lạnh buốt tràn vào mũi, vào miệng gã, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của phân dơi và tử khí ngàn năm tích tụ. Cái lạnh cực hạn của nước ngầm rỉ ra từ *Hồ Hàn Thủy trong hang ngầm* buốt nhói như hàng vạn cây kim châm đâm sâu vào mười hai kinh mạch chính, kích thích vết hoại tử đen dọc cánh tay trái của gã co rút kịch liệt.


Cơn co thắt cơ bắp đau đớn tột cùng khiến A Cẩu suýt chút nữa đã buông lỏng tay phải. Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, bản năng sinh tồn dẻo dai của một kẻ trộm mộ dưới đáy xã hội đã cứu mạng gã. A Cẩu cắn chặt đầu lưỡi đến chảy máu tươi, dùng vị tanh ngọt của máu để duy trì một tia thần trí tỉnh táo cuối cùng.


"Hành Vân... lướt nước... dạt theo dòng chảy!"


Phong Vô Kỵ không thể nhập xác cứu nguy do kinh mạch của A Cẩu đã rách nát hoàn toàn sau trận chiến tự hủy trước đó. Vị kiếm thánh chỉ có thể dùng thần thức dẫn dắt, truyền thụ cách vận hành *Hành Vân Lưu Thủy bộ pháp* dưới nước.


A Cẩu nín thở tuyệt đối theo thuật rùa thở, dồn luồng khí nhỏ mỏng manh còn sót lại trong đan điền xuống hai chân. Gã không cưỡng ép bơi ngược dòng nước xiết khổng lồ để tiết kiệm thể lực, mà uyển chuyển chuyển động cơ thể dẻo dai như nước chảy, nương theo lực đẩy của dòng chảy để giữ cho đầu của mình và Tiểu Nha không bị chìm hẳn xuống đáy nước đen ngòm.


Bóng tối bao trùm lấy không gian hang ngầm, làm mất phương hướng hoàn toàn. A Cẩu không thể nhìn thấy gì ngoài một màu đen tuyền chết chóc. Gã buộc phải dùng thính giác nhạy bén của kẻ đào mộ đêm để lắng nghe tiếng nước va đập vào vách đá và tiếng gió rít nhè nhẹ vọng lại từ phía trước để tìm lối thoát.


"Phía trước bên phải... có tiếng nước vỗ vào đá dốc đứng! Có bãi cạn!" Phong Vô Kỵ vội vã truyền âm chỉ điểm.


A Cẩu cắn răng chịu đựng cái lạnh thấu xương đang đe dọa làm đông cứng máu huyết đan điền. Gã dùng tay phải ôm chặt lấy Phong Tuyết Chi đã hoàn toàn bất tỉnh, dùng chân đạp mạnh vào dòng nước, đẩy cả nhóm dạt về phía vách đá bên phải.


*Rầm!*


Cơ thể gầy gò của A Cẩu va mạnh vào một tảng đá nổi trơn trượt sát mép nước. Cú va đập khiến vết thương sạt kiếm khí trên vai phải gã rách toác, máu tươi đỏ sẫm nhuộm đỏ một khoảng nước hồ lạnh. Nhưng gã không dừng lại. Gã dùng mười đầu ngón tay phải rách da chảy máu bám chặt vào khe đá hoa cương thô ráp, cố sức kéo Phong Tuyết Chi và Tiểu Nha trườn lên bãi cát ẩm ướt của một hang khai mỏ hoang tàn dã ngoại.


Khi cả ba người đã nằm an toàn trên bãi cát lạnh lẽo, A Cẩu hoàn toàn kiệt sức đổ gục xuống bên cạnh họ. Gã ho khan kịch liệt, phun ra những ngụm nước ngầm buốt giá lẫn máu tươi đỏ sẫm. Toàn thân gã run rẩy bần bật, hàm răng đập vào nhau lập cập phát ra những tiếng cọc cạch khô khốc trong bóng tối tĩnh mịch của hang mỏ.


Bóng tối ở đây đặc quánh và ngột ngạt đến đáng sợ. Không có một chút ánh sáng nào lọt vào được hang ngầm sâu hàng trăm trượng dưới lòng đất này. Mùi quặng sắt rỉ sét ẩm ướt và mùi gỗ mục nát của những cột chống hầm mỏ cũ từ hàng chục năm trước bốc lên nồng nặc, hòa lẫn với tử khí lạnh buốt gặm nhấm da thịt.


A Cẩu run rẩy thò tay phải bám đầy bùn đất dơ bẩn vào ngực áo rách nát để kiểm tra. Chiếc hộp sắt di vật vẫn còn nguyên vẹn, dắt chặt bên hông dưới bao gỗ mục rách nát ngụy trang cùng thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh. Nhưng chiếc mồi lửa đá lửa thô sơ - công cụ tạo lửa duy nhất của gã - đã bị ngấm nước sông lạnh buốt và hoàn toàn vô dụng.


"Tuyết Chi... Tiểu Nha..."


A Cẩu thều thào gọi trong vô vọng. Gã quờ quạng tay phải trong bóng tối chạm vào người Phong Tuyết Chi. Cơ thể thiếu nữ lạnh ngắt như một xác chết thật nghĩa trang hoang, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được. Độc tính Đoạn Hồn Đinh phát tác nhẹ đang không ngừng làm tê liệt chân khí Nhất Lưu của cô nương Phong gia. Bé Tiểu Nha bên cạnh cũng đang co rúm người lại, run rẩy kịch liệt trong cơn mê sảng vì nhiễm lạnh nặng.


"Nhóc con... cố chịu đựng... không được ngủ..." Giọng nói của Phong Vô Kỵ vang lên đầy bất lực và đau đớn tột cùng trong thức hải của A Cẩu. "Hàn khí của hồ Hàn Thủy ngầm tuy tạm thời giữ cho vết hoại tử của ngươi không bị thối rữa nhanh hơn, nhưng cái lạnh thấu xương này đang tàn phá đan điền rách nát của ngươi. Nếu ngươi nhắm mắt lúc này, ngươi sẽ vĩnh viễn không thể tỉnh lại nữa..."


"Lão già... nói thì dễ lắm..." A Cẩu thầm rủa qua kẽ răng rỉ máu, nước mắt lạnh buốt chảy ròng ròng trên gương mặt lấm lem bùn đất ngụy trang. "Tôi lạnh... lạnh buốt thấu xương tủy rồi... Làm sao... làm sao cứu bọn họ đây..."


Đan điền rỗng tuếch của A Cẩu đột ngột co thắt dữ dội. Gã cố gắng vận một tia chân khí nhỏ nhoi để sưởi ấm cho cơ thể và hai người bên cạnh, nhưng luồng chân khí rách nát lập tức dội ngược một cơn đau bạo liệt kịch liệt dọc theo kinh mạch cánh tay trái hoại tử, khiến gã suýt chút nữa thì ngất lịm đi vì đau đớn.


Cánh tay trái quấn băng gạc đen của gã giờ đây hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý vĩnh viễn, cứng đờ và lạnh ngắt như một khúc củi cháy dơ bẩn. Chỉ sắt ôn độc khâu nối kinh mạch bắt đầu ăn mòn sâu thêm thớ cơ, rỉ ra chất dịch màu đen hôi thối thấm đẫm lớp băng gạc rách nát.


Chính lúc tuyệt vọng và lạnh lẽo tột cùng bao trùm lấy tâm trí gã thiếu niên trộm mộ hèn nhát, thính giác cực nhạy bẩm sinh của gã đột ngột giật nảy lên.


Từ sâu trong những đường hầm khai mỏ tối tăm, ẩm ướt phía trước, cách bãi cát khoảng mười trượng, tiếng động lạ nhè nhẹ bắt đầu vọng lại.


*Xột... xoạt...*


Đó là tiếng bước chân lướt nhẹ dứt khoát trên đất cát ẩm ướt, xen lẫn tiếng sột soạt nhè nhẹ của những chiếc móng vuốt sắc nhọn cào nhẹ vào vách đá hầm mỏ mục nát.


A Cẩu nín thở rùa thở tuyệt đối, tim gã đập thình thịch dồn dập trong lồng ngực bầm tím. Gã quờ quạng tay phải nắm chặt lấy phần lưỡi xẻng sắt rỉ bị mòn vẹt nặng mất cán gỗ - thứ vũ khí thô sơ cận chiến duy nhất gã còn lại để phòng thân.


Trong bóng tối tuyệt đối của hang mỏ hoang tàn, từ những ngách hầm tối tăm sâu thẳm, vài tia sáng đỏ sậm quỷ dị đột ngột lóe lên.


Những đôi mắt đỏ ngầu tỏa ra sát khí hoang dã nồng nặc đang từ từ áp sát bãi cát lạnh lẽo nơi ba người đang nằm kiệt sức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!