Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Nhất Kiếm Vô Ảnh, Kinh Mạch Liệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối đặc quánh trong lòng cổ mộ đá hoa cương dường như ngưng đọng lại trước luồng kiếm quang đột ngột phát ra từ đôi mắt của A Cẩu. Vương Báo, kẻ đòi nợ thuê tàn nhẫn của Hổ Đầu Bang, bất giác rùng mình một cái. Gã chột mắt nhìn trân trân vào thiếu niên gầy gò trước mặt, cảm giác như kẻ đang đứng trước mắt gã không còn là tên trộm mộ nhát gan vẫn thường quỳ gối van xin, mà là một vị thần chết vừa bò ra từ cõi âm ty lạnh lẽo. Sự biến đổi thần thái ấy quá nhanh, quá quỷ dị, khiến ba tên lâu la đang cầm đao mỏng vây quanh cũng phải khựng lại một nhịp.


"Đại đại ca... mắt của nó..." Một tên lâu la lắp bắp, lưỡi đao mỏng trong tay run lên nhè nhẹ.


"Sợ cái gì!" Vương Báo quát lớn để xua đi nỗi bất an đang dâng lên trong lòng. Gã vung cây gậy gỗ bọc sắt rỉ nặng nề, chỉ thẳng vào mặt A Cẩu. "Nó chỉ là một thằng bất nhập lưu không có nửa điểm chân khí! Giả thần giả quỷ cái gì? Lâu la đâu, xông lên chặt đứt gân chân nó cho ta!"


Nghe lệnh bang chủ, ba tên lâu la gầm lên một tiếng lấy can đảm, đồng loạt phóng mình tới. Ba lưỡi đao mỏng xé gió rít lên những tiếng u u quỷ dị, chém thẳng vào ba hướng khóa chặt mọi góc né tránh của A Cẩu. Lối đánh này là ngón nghề tàn độc của Hổ Đầu Bang, chuyên dùng để phế bỏ võ công và khả năng di chuyển của đối thủ trong những ngách hẹp.


Trong ý thức hải tối tăm, tàn hồn của Phong Vô Kỵ khẽ thở dài. Ông cảm nhận rõ rệt từng thớ cơ, từng dòng máu đang chảy trong cơ thể yếu ớt của A Cẩu. Kinh mạch của tên nhóc này quá mỏng, hẹp đến mức thảm hại, lại đang rách nhẹ dọc theo cánh tay phải do luồng chân khí cực lạnh của ông vừa tràn vào.


"Ký chủ yếu ớt thế này, nếu ta dùng một phần mười lực kình của Thiên Kiếm Tâm Pháp, cơ thể y sẽ lập tức nổ tung mà chết." Phong Vô Kỵ thầm nghĩ. "Không thể cương mãnh đối đầu, chỉ có thể mượn lực đả lực, dùng bộ pháp né tránh cự ly gần."


Ngay khi ba lưỡi đao mỏng chỉ còn cách da thịt A Cẩu nửa gang tay, Phong Vô Kỵ bắt đầu hành động.


Bằng một động tác uyển chuyển như nước chảy mây trôi, cơ thể gầy gò của A Cẩu lướt đi nhẹ nhàng. Đây chính là Hành Vân Lưu Thủy bộ pháp - bộ pháp né tránh thực chiến dẻo dai mà ông mượn từ ký ức võ học đỉnh cao của mình. A Cẩu khẽ nghiêng người, lách qua khe hở cực hẹp giữa hai lưỡi đao chém dọc. Chuyển động của y nhanh đến mức để lại một tàn ảnh mờ nhạt trong mắt đối thủ.


"Bộp!"


Cây gậy bọc sắt rỉ của Vương Báo nện mạnh xuống nền đá hoa cương nơi A Cẩu vừa đứng, lực kình mạnh mẽ làm đá hộc nứt nẻ, bắn ra những mảnh đá vụn sắc nhọn găm vào vách mộ.


"Cái gì?!" Vương Báo kinh hoàng gầm lên. Gã không thể tin nổi một tên trộm mộ rách rưới lại có thể né tránh đòn khóa góc hoàn hảo của ba tên lâu la tinh anh chỉ bằng một cái lắc mình.


Không để đối thủ kịp định thần, Phong Vô Kỵ điều khiển tay phải A Cẩu vung thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh lên. Ông không vận chân khí ra ngoài lưỡi kiếm để tránh làm lộ hào quang kiếm khí, mà chỉ dùng kỹ thuật cận chiến thâm hậu. Lưỡi kiếm rỉ sét gõ nhẹ vào thân đao của tên lâu la bên trái, một lực kình xảo diệu truyền qua làm lưỡi đao của gã lệch hướng, chém thẳng vào vai tên lâu la bên cạnh.


"A!"


Tên lâu la bị chém trúng vai hét lên một tiếng đau đớn, lưỡi đao mỏng trong tay rơi rớt xuống đất cát dơ bẩn.


"Thằng ranh con tà môn!" Vương Báo điên cuồng phục hận. Gã vung cây gậy gỗ bọc sắt rỉ quét ngang một vòng lớn, tạo ra một luồng gió mạnh thổi bạt sương mù xám nhạt trong cổ mộ. Đòn đánh này mang theo toàn bộ ngoại lực hoành luyện của gã, quyết tâm đập nát lồng ngực của A Cẩu.


Trong không gian ý thức, A Cẩu gào khóc thảm thiết:


"Tránh đi! Tránh đi mà đại ca! Cây gậy đó nặng lắm, đập trúng là con nát xương đấy! Ngài bảo vệ con kiểu gì thế này!"


"Câm miệng! Quan sát hướng gió cho ta!" Phong Vô Kỵ lạnh lùng quát lớn.


Ông cảm nhận được một luồng gió lạnh từ mật đạo ngầm dốc đứng phía sau thổi tới, tạo ra một sự thay đổi áp suất không khí cực nhỏ trong lòng cổ mộ đá. Đây chính là cơ hội hoàn hảo để thi triển tuyệt kỹ bản mệnh của ông.


"Vô Ảnh Kiếm - Chiêu thứ nhất: Phong Khởi!"


Phong Vô Kỵ mượn xác A Cẩu, dồn luồng chân khí cực lạnh dọc theo kinh mạch cánh tay phải đang rách nứt vào chuôi kiếm Vô Danh dính máu tươi. Thanh cổ kiếm rỉ sét đột ngột phát ra tiếng ngân rung động vật lý u u cực nhỏ.


A Cẩu vung kiếm đâm thẳng.


Đó là một đường kiếm đâm nhanh đến mức vô ảnh vô hình. Nó nương theo đúng hướng gió thổi của mật đạo ngầm, triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít gió vật lý của lưỡi kiếm đâm qua không khí. Vương Báo chỉ thấy một tia sáng lạnh buốt lóe lên trong sương mù, hoàn toàn không nghe thấy tiếng gió rít của binh khí, cũng không phán đoán được hướng tấn công.


"Phập!"


Lưỡi kiếm rỉ sét Vô Danh đâm xuyên qua bả vai phải của Vương Báo trước khi gã kịp vung gậy gỗ lên đỡ phòng thủ. Máu tươi bắn ra tung tóe, nhuộm đỏ tà áo khoác lông hổ sờn rách của gã.


"Á!" Vương Báo hét lên một tiếng thảm thiết, cây gậy bọc sắt rỉ rơi rớt xuống đất. Gã lùi lại mấy bước, mặt cắt không còn giọt máu.


Nhưng sát cơ chưa dừng lại ở đó. Phong Vô Kỵ kích hoạt kỹ năng đặc thù: Kiếm ý rỉ sét bẻ gãy binh khí. Luồng chân khí cực lạnh mang theo độc tính rỉ sét từ lưỡi kiếm Vô Danh truyền thẳng vào vết thương của Vương Báo và cây gậy gỗ bọc sắt dưới đất. Chỉ trong một hơi thở, cây gậy bọc sắt rỉ của Vương Báo phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, rỉ sét nhanh chóng lan rộng, nứt nẻ rồi bẻ gãy gập làm đôi ngay lập tức.


"Quỷ... quỷ thần nhập xác! Nó không phải là A Cẩu!" Hai tên lâu la còn lại kinh hoàng tột độ, vứt bỏ đao mỏng, ba chân bốn cẳng bò trườn lên miệng hố sạt lở để chạy trốn.


Vương Báo ôm lấy bả vai phải đang rỉ máu đen và rỉ sét ăn mòn, ánh mắt đầy sự sợ hãi tột cùng nhìn A Cẩu. Gã biết nếu còn ở lại đây, gã sẽ vĩnh viễn nằm lại trong ngôi mộ cổ này. Gã nghiến răng, dùng chút ngoại lực hoành luyện cuối cùng đạp mạnh vào phiến đá rạn nứt, nhảy vọt lên miệng hố trốn chạy vào đêm bão dữ dội.


"A Cẩu... ngươi chờ đó... Hổ Đầu Bang sẽ không bỏ qua cho ngươi... cổ mộ này có kiếm khách ẩn thế... ta sẽ dẫn đại quân quay lại!" Tiếng gầm rú đầy hận thù của Vương Báo nhỏ dần rồi biến mất ngoài sương mù đêm.


Trong cổ mộ đá hoa cương, không khí trở lại sự tĩnh lặng âm u dột nát.


"Giới hạn hai giờ... mới chỉ trôi qua nửa nén nhang." Phong Vô Kỵ thầm nghĩ, tàn hồn mờ ảo của ông từ từ rút lui khỏi thể xác của A Cẩu, lùi sâu vào không gian ý thức hải tối tăm khóa mệnh.


Ngay khi quyền điều khiển cơ thể được trả lại, A Cẩu lập tức ngã quỵ xuống nền đá lạnh buốt. Thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh rơi keng xuống đất.


"A... A... Á!"


A Cẩu thét lên một tiếng đau đớn tột cùng thấu xương tủy. Cơn bạo liệt kinh mạch tàn khốc ập đến như một làn sóng lửa thiêu đốt và băng đóng băng cùng lúc. Kinh mạch cánh tay phải và mười hai kinh mạch chính của anh bị rách tả tơi do không chịu nổi luồng chân khí cực lạnh vượt giới hạn chịu đựng vật lý của Kiếm thánh.


Anh run rẩy nhìn xuống cánh tay trái của mình. Dù Phong Vô Kỵ dùng tay phải cầm kiếm, nhưng tác dụng phụ tàn phá của chân khí âm dương đối lập đã khiến cánh tay trái của anh bắt đầu nổi phồng các mạch máu đen bóng dọc theo thớ cơ. Da thịt nứt nẻ rỉ máu tươi dính chặt vào lớp áo vải thô rách nát bám đầy đất cát nghĩa trang. Nỗi đau đớn cực hạn khiến anh không thể vận lực, toàn thân co rút lại bên cạnh quan tài đá rạn nứt, chỉ biết khóc lóc trong tuyệt vọng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!